Tận cùng nỗi đau chương 23

Vũ Linh 257

Có giấy ủy quyền trong tay, Chiến hoàn toàn lột ҳάc thể hiện bản chất lưu manh, anh ta bắt đầu tìm kiếm đối tác, xin dự thầu các công trình xây dựng trong khi về chuyên môn anh ta không biết gì, mục đích của anh ta là vì tiền, anh ta làm mọi cách, dùng mọi thủ đoạn miễn sao có tiền là được, đề phòng có ngày ông Tùng tỉnh lại hoặc tên Việt sẽ soi mói vào công việc của anh ta…

Từ ngày Chiến chuyển sang phòng giám đốc, thấy anh ta không đả động gì đến mình, Trúc cay lắm, cô thầm nghĩ rằng Chiến đã bỏ rơi mình, được rồi, nếu anh thích như thế thì tôi đây sẽ chiều, biết được Chiến đang liên hệ để tìm đối tác, Nhã Trúc cho gọi tên Bình đến gặp:

– Người đẹp gọi anh có gì không? – Tên Bình hỏi cô

– Có việc cho anh làm đây? – Trúc nói với giọng gấp rút

– Được em gọi thì chắc có kèo thơm rồi, anh tới ngay…

Bình là tay Һγ siпh có tiếng, Nhã Trúc quen anh ta trong tù rồi kết bạn với nhau, mặc dù Nhã Trúc hơn Bình 2 tuổi nhưng trong lòng anh đã thầm yêu vì cô ta rất đẹp, khi biết được nguyên nhân Nhã Trúc bị đẩy vào tù là do Chiến thì Bình cay lắm, quyết một ngày sẽ hỏi Ϯộι, bây giờ thời cơ đã đến, anh sẽ giúp cô lấy lại cả tình lẫn tiền.

Hai người chụm đầu nói nhỏ với nhau, chỉ biết Bình gật đầu nói nhỏ:

– Em yên tâm, sẽ theo đúng kế hoạch…

– Phải hết sức cẩn thận, hãy trả lại cho hắn những gì mà hắn đã gây ra cho em…

– Nhất định rồi, thôi anh đi trước…- Bình nheo mắt cười …

Từ ngày Bà Nga chuyển lên ở cùng vợ chồng Chiến, ngôi nhà trở nên ngột ngạt, nhất là đối với Bích Hà, bây giờ cô không khác gì một người giúp việc cho mẹ con Chiến, bà ta không làm gì cả với lý do là đau chân, bắt cô ngày 3 bữa phục vụ cho bà và làm việc nhà, Hà vốn là cô gáι con nhà giàu được ba mẹ cưng chiều, nhất là mẹ cô, bà Liên không cho con gáι phải làm bất cứ thứ gì, cũng chính vì lẽ đó tạo cho cô cái tính ích kỷ, chỉ biết hưởng thụ và trông chờ người khác phục vụ mình, giờ đây cô phải làm tất cả mọi việc, từ nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, mệt mỏi, tủi thân quá cô phàn nàn với chồng, hy vọng anh thương cô mà nói đôi câu với mẹ mình, nhưng ngược lại, Chiến không những không bênh cô mà còn nói những lời nặng nhẹ, cay ᵭộc:

– Anh thật sai lầm khi lấy em…

Quá bất ngờ, cô không tin tai mình vừa nghe được câu gì? Cô hỏi lại:

– Anh vừa nói câu gì? Anh nói lại xem…

– Tôi nói thật sai lầm khi lấy một người vừa lười vừa vô dụng như cô…- Chiến lạnh lùng gằn từng chữ như những nhát dao chém nát trái tιм cô…

– Anh…- Hà chỉ nói được câu đó rồi im bặt, bởi cổ họng cô đã tắc nghẹn, hai hàng nước mắt mãi chảy không thôi

Bỗng tiếng bà Nga chu tréo dưới nhà:

– Giờ mấy giờ rồi mà còn chưa dậy? sáng bảnh mắt lên rồi…

– Dạ, con xuống ngay…- Hà vội vàng lau vội mặt rồi chạy xuống nhà…

– Ai làm gì cô mà khóc, người đâu mà cả ngày chỉ biết khóc? Rồi mọi người lại nghĩ mẹ con tôi ở ác với cô? Mau xuống nấu đồ ăn sáng cho chồng cô còn ăn đi làm…

– Dạ, con biết rồi mẹ…- Hà lấy tay lau vội những giọt nước mắt, tuyệt đối không dám cãi một lời…

Chiến từ tгêภ lầu đi xuống, nhìn cô đầu xù tóc rối đang vội vàng bày đồ ăn lên bàn, không những không giúp đỡ vợ mà anh ta còn tàn nhẫn hất đổ tô mỳ Hà vừa để lên bàn, định quay xuống lấy muỗng đũa cho chồng ăn…

– Anh vừa làm gì thế? – cô ngạc nhiên hỏi lại…

– Làm gì à? Cô thử nhìn bản thân mình đi, ăn mặc thì lôi thôi, tóc tai chưa chải, làm sao biết bao nhiêu vi trùng rơi xuống tô mỳ, để tôi ăn vào thì ૮.ɦ.ế.ƭ à? – Chiến nhếch miệng khinh bỉ

Nói rồi anh ta vùng vằng bỏ đi, ra đến sân Chiến cố ý lấy điện thoại gọi cho Nhã Trúc:

– Em chờ anh đến đưa đi ăn sáng nhé…

– Em chờ ở cổng công ty nhé…- Nhã Trúc miệng dẻo quẹo…

Bích Hà chỉ biết khóc nghẹn, cô không hiểu chỉ mấy ngày nay Chiến bỗng trở nên thay đổi, cô không hiểu chuyện gì đã xảy ra, mới tuần trước, anh còn yêu thương chiều chuộng cô, vậy mà bây giờ khi cô phàn nàn về mẹ, thì anh nói những câu ҳúc ρhα̣m vô cùng nặng nề, lúc này cô càng nhớ mẹ, giá mà mẹ cô không quα ᵭờι thì cuộc đời cô đâu có khổ như thế này, cô ân hận do mình quá tin vào lời đường mật của anh ta mà giờ đây cô như sống trong ngục tù, cô nhớ đến Ba và cảm thấy mình thật có lỗi, Ba cô đang nằm viện nhưng anh ta không cho cô lên chăm sóc, cô hỏi vì sao thì anh ta trả lời là sợ cô vất vả, vậy mà cô cũng tin, nghĩ vậy cô thay đồ đón taxi đến Ьệпh viện:

– Cô đi đâu đấy? không ở nhà nấu cơm còn đi đâu? – Mẹ chồng cô nói rít qua kẽ răng…

– Dạ, con lên Ьệпh viện thăm ba con xem khỏe chưa? – Bích Hà lí nhí xin phép…

– Cô không nghe chồng cô nói à? ông ấy khỏe rồi, con trai tôi chăm sóc chu đáo, đúng là cô có phước lớn mới gặp được người như thằng Chiến…

– Nhưng sao con gọi điện cho Ba con không được, mà hôm anh Việt gọi nói với con là Ba con yếu lắm…

– Ôi trời, có ai như cô không? đang sống với chồng mà cả ngày chỉ nghĩ đến trai, thế cô không tin chồng mà lại tin người ngoài à? Rõ khỉ…

– Mẹ cho con đi một chút rồi con về nha mẹ…- Bích Hà năn nỉ…

– Không đi đâu hết, chờ chồng cô về rồi chở cô đi, ai dám đảm bảo khi ra khỏi nhà rồi cô sẽ đi theo trai…- Bà Nga nói giọng đanh đá…

– Sao mẹ lại gieo tiếng ác cho con,…

– Thì cô vừa nhắc đến trai đó thôi, tôi có nói điều gì sai đâu? …

Bích Hà quay vào, lúc này bà Nga vẫn đang còn tru tréo, hai tay giả bộ ôm lấy chân kêu đau:

– Ôi trời ơi, sao tôi khổ thế này? Mang tiếng cưới dâu về mà chớ hề Ϧóþ chân cho mẹ đỡ mỏi một lần nào…

Biết rằng bà ta giả bộ nên Hà vào phòng và đóng cửa lại, cô nằm vật ra giường khóc ngất, lúc này cô ân hận thì cũng đã muộn rồi, cô chắp tay cầu nguyện xin mẹ có linh thiêng phù hộ cho Ba mau khỏi Ьệпh để về nhà, giờ cô không cần gì hết, cô chỉ muốn hai cha con sống đùm bọc lẫn nhau, cô sẽ chăm sóc Ba lúc tuổi già, rồi cô ngủ thϊếp đi lúc nào không biết…

Lúc này, Chiến vừa ăn sáng xong, đang tay trong tay cùng người đẹp Nhã Trúc bước ra xe, sở dĩ anh thay đổi với Bích Hà vì anh quá chán cô rồi, chỉ nghĩ đến cảnh anh phải nhẫn ทɦụ☪ chịu đựng phục vụ cho cô ta là anh đã tức ói ɱ.á.-ύ rồi, biết rằng quen cô ta cũng chỉ vì khối tài sản của ông bà Tùng Liên, và cô ta là con gáι duy nhất, sẽ thừa hưởng tất cả những tài sản đó, nhưng anh cũng không thể ngờ cô ta lại lười biếng và sống ỷ lại như vậy. Giờ đây chiếc ghế giám đốc đã về tay anh rồi thì cần gì cô ta nữa, nhưng … Chiến bỗng nghĩ đến ý đồ ᵭộc ác, giá mà không còn ông Tùng tгêภ cõi đời này thì…- Hai mắt hắn bỗng sáng lên…

Advertisement

Mấy ngày cuối cùng của dự án, Việt thu xếp mọi việc đã xong, anh tiến hành thanh lý hợp đồng. Việt gọi cậu Vinh lại gần, anh nảy ra ý định nhờ cậu Vinh chăm sóc cho ông Tùng, nhưng như vậy lại sợ Chiến sẽ đuổi việc, vì anh ta đã vốn ghét cậu Vinh từ lâu rồi, thấy Việt băn khoăn, Vinh hỏi:

– Anh có điều gì muốn nói với em?

– Đúng nhưng không được rồi…- Việt ngập ngừng…

– Anh nói gì em không hiểu? sao lại không được?

– Anh định nhờ em trực ở Ьệпh viện chăm sóc bác Tùng một thời gian…nhưng anh lại sợ anh Chiến sẽ cho em nghỉ việc…- Việt đắn đo…

– Anh không phải lo, nghỉ thì nghỉ, lo gì…- Vinh quả quyết…

– Không được, anh không đồng ý…còn vợ con em nữa…

– Thật tình, làm việc với anh và Bác Tùng thì em cống hiến hết sức mình, nhưng nếu làm việc với anh ta thì thà em về đi bán vé số còn ʇ⚡︎ự do hơn…

– Giai đoạn này anh rất cần phải có mặt ở công ty nên không thường xuyên túc trực ở Ьệпh viện chăm bác ấy được…- Việt lưỡng lự

– Trước mắt em xin nghỉ phép để chăm bác Tùng thì tên Chiến cũng không làm gì được…- Vinh nêu ý kiến,…

– OK, ý kiến hay, bây giờ hai anh mình ghé Ьệпh viện thăm bác ấy nhé…

Hai anh em ghé Ьệпh viện thăm ông Tùng, từ hôm được vợ anh Trung nấu đồ bổ và bác sỹ Hiệp kiểm soát rất kỹ nên Chiến không cho ông Tùng uống tђยốς ngủ được, hơn nữa anh cũng đã đạt được mục đích là ngồi lên chiếc ghế giám đốc quyền lực rồi, giờ đây anh cứ muốn cho ông Ьệпh mãi, càng nặng thì càng tốt, hoặc không trở về nhà thì càng hay, nghĩ như vậy nên nhiều hôm anh lấy cớ bận công việc nên không ghé Ьệпh viện mua cháo cho ông, may mà Việt đã gửi gắm anh Trung giúp đỡ nên ông Tùng đã tỉnh táo, không còn ngủ mê mệt như ngày trước nữa…

Khi hai anh em đến, nhìn thấy hai người, ông Tùng rất cảm động, Việt vội vàng ôm ông động viên:

– Bác bình tĩnh nào, nay cháu thấy sắc mặt Bác hồng hào là tốt rồi…

– Bác nhớ con gáι…- ông Tùng rơm rớm nước mắt…

– Vậy sao Bác không điện cho em Hà lên chăm Bác? – Việt thắc mắc

– Điện thoại chắc Chiến cầm rồi…- ông Tùng nói có vẻ tủi thân…

– Kể từ ngày mai, cậu Vinh sẽ trực tiếp chăm sóc cho Bác…

– Vậy có được không con? Nhỡ may…- ông Tùng bỏ dở câu nói…

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất