Tận cùng nỗi đau chương 12

Vũ Linh 431

Nghe con gáι thông báo đã đăng ký kết hôn với Chiến, ông Tùng cứ há hốc mồm, ôm ռ.ɠ-ự.ɕ lảo đảo suýt té xuống đất, may lúc đó Việt đang ở đó, anh nhanh chân chạy đến đỡ ông ngồi xuống ghế Sopha, bà Thu thì cuống quýt lo lấy tђยốς tιм cho ông uống, đặt ông nằm xuống nghỉ ngơi, anh động viên:

– Chuyện đâu còn đó, bác phải giữ sức khỏe để còn lo cho bác gáι…

Ông Tùng thều thào nắm tay Việt nói giọng yếu ớt:

– Bác khổ quá con ơi, giờ phải làm sao?

Việt ôm nhẹ vào vai ông an ủi:

– Cháu hiểu bác muốn nói gì, bây giờ bác phải hết sức bình tĩnh để xử lý, Em Hà quá ngây thơ nên mới nghe lời anh Chiến đi đăng ký kết hôn, sự việc đã vậy rồi, bác gáι đang Ьệпh mà nghe chuyện này rồi lại sốc lên thì khổ…

Bà Thu nãy giờ đứng im, vội lên tiếng:

– Con bé khờ quá, thấy Ba bị như vậy giờ cứ nằm khóc trong phòng, thật khổ quá đi…

Việt trấn an mẹ:

– Bình tĩnh đi mẹ, nhiều chuyện dồn dập đến như thế này mà không bình tĩnh cứ lo cuống lên cũng không giải quyết được việc gì, việc của em Hà từ từ để em bình tĩnh con sẽ hỏi cụ thể xem sao?

– May mà hôm nay con lại về nếu không có mình mẹ sẽ chẳng biết xoay sở ra sao?

Đỡ ông Tùng lên phòng nghỉ ngơi, Việt ghé qua phòng Bích Hà định hỏi cụ thể câu chuyện như thế nào, nhưng anh thấy cửa đã chốt nên anh lặng lẽ quay xuống, thấy con trai ngồi thẫn thờ một mình, bà Thu lại gần nắm tay con trai:

– Sự việc đã như thế này rồi, giờ phải làm sao đây con?

Việt cầm tay mẹ:

– Sự việc đã bị đẩy đi quá xa rồi mẹ, con cũng chưa hiểu tại sao anh Chiến lại vội vàng như thế? Con nghĩ chắc anh ấy sợ bác Tùng sẽ ngăn cản hôn nhân của hai người sau khi bác gáι quα ᵭờι, nên lợi dụng sự ngây thơ đến dại dột của Bích Hà mà đăng ký kết hôn trước, dù sao pháp luật cũng đã công nhận hai người là vợ chồng…

Bà Thu ngậm ngùi:

– Tội cho con bé quá, cầu mong cậu Chiến sẽ đối xử tốt với nó…

Việt buồn rầu, miệng trả lời mẹ mà mắt nhìn xa xăm:

– Dạ, con nghĩ không còn cách nào khác nữa rồi mẹ ạ…con lại đang lo chuyện khác lớn hơn…

Bà Thu lo lắng:

– Chuyện gì vậy con?

Việt đăm chiêu:

– Con chưa hiểu ý đồ của anh Chiến, nếu đúng như con nghĩ thì quá пguγ Һιểм…Thương hai bác quá…

Bà Thu chép miệng:

– Không hiểu sao con bé không hỏi ý kiến của ai, kể cả con?

– Cô ấy làm được thì cô ấy chịu, nhưng đừng làm khổ đến hai bác…mọi người quan tâm thương và lo cho cô ấy nhưng cô ấy có coi ai ra gì đâu? Con đã nói rất nhiều lần, dù có chuyện gì thì cũng không được giấu con, vậy mà…

Bà Thu biết con trai nóng giận, khuyên nhủ:

– Từ từ ρhâп tích cho em nó hiểu đi con? Tội nghiệp nó…

Việt bức xúc:

– Giờ còn ρhâп tích được gì nữa mẹ? ngay cả bác Tùng cô ấy cũng không coi ra gì, từ nay con không can thiệp nữa…

Bà Thu hσảпg hốϮ khi thấy con trai giận dỗi, bà túm chặt tay Việt năn nỉ:

– Con đừng giận rồi bỏ mặc mẹ mà không về nữa nhé,

– Thôi con có việc phải đi, mẹ giữ sức khỏe và cố gắng chăm sóc bác Liên cho trọn tình nghĩa, sáng mai con đi công trình luôn nha mẹ…- Anh trả lời mẹ rồi ra về…

Cầm tờ đăng ký kết hôn tгêภ tay, Chiến mừng lắm, thế là kế hoạch đã hoàn thành một cách quá dễ dàng, từ nay anh bắt đầu đi từng bước, từng bước tới đích, bây giờ không còn sợ bị cản trở bởi tên Việt nữa, ngay cả ông Tùng cũng phải bất lực không làm gì được, anh gọi cho Hà:

– Alo, vợ yêu…

Không có tiếng trả lời, sao vậy nè? Tại sao Hà lại không trả lời anh? Hay là gia đình đã xảy ra chuyện gì? Anh có nên đến nhà tìm cô lúc này không? kể ra anh cũng sướиɠ thật đấy, lấy được vợ giàu mà không tốn đồng xu nào, cố lên Chiến ơi, một ngày không xa mày sẽ nghiễm nhiên trở thành ông chủ của ngôi nhà mặt tiền ấy, đúng là có nằm mơ anh cũng không hình dung được cuộc đời mình sẽ có ngày này…

Thấy Chiến gọi nhưng Hà không muốn trả lời, đến lúc này cô cũng vẫn chưa hiểu tại sao khi nghe cô báo tin là đã đăng ký kết hôn với Chiến mà Ba lại bị sốc như vậy? cô và Chiến thương nhau, cả hai gia đình đều biết, cô còn nhớ hôm cô đưa anh về giới thiệu với Ba mẹ, mẹ cô chỉ cười còn Ba thì im lặng cũng chẳng phản đối gì, bây giờ mẹ anh cũng đã đến đây chơi và ngỏ ý xin cưới, mẹ cô đã đồng ý ,…Vậy thì tại sao Ba lại sốc đến ngất xỉu như vậy? Có phải là Ba không muốn cho cô lấy chồng đúng không? tại sao Ba không nói, còn anh Chiến thương cô thì có điều gì xấu chứ? Suy nghĩ, tủi thân rồi khóc, cô ngủ thϊếp đi lúc nào không biết…

Nằm một mình trong phòng, ông Tùng càng suy nghĩ càng thấy buồn, đối với cậu Chiến, mặc dù là nhân viên dưới quyền ông nhưng chú cháu cũng rất ít tâm sự, mà gia cảnh của cậu này như thế nào ông cũng không quan tâm lắm, hôm thấy Bích Hà con gáι ông giới thiệu là bạn trai, ông cũng nghĩ con gáι mình còn nhỏ, chưa yêu lần nào nên chẳng qua cũng chỉ ngộ nhận về một người bạn khác giới mà thôi, ai dè nó ʇ⚡︎ự ý đi đăng ký kết hôn mà không hỏi ý kiến của ông, con gáι ông xưa nay rất ngoan ngoãn, làm bất kỳ một việc gì cũng đều xin ý kiến của cha mẹ, nếu Ba mẹ không đồng ý là nhất định cô không bao giờ cãi lời, vậy mà bây giờ một chuyện hệ trọng liên quan đến cả cuộc đời thì con gáι ông lại bỏ qua sự góp ý của cha mẹ…

Còn cậu Chiến, không hiểu tại sao ông có cảm giác gì đó không ổn, tại sao cậu ta lại cứ tránh mặt ông trong khi đáng lý ra cậu ta phải xích lại gần để lấy lòng bố vợ tương lai mới đúng chứ?

Việc ồn ào lúc chiều ở phòng khách, không biết bà Liên có nghe được gì không mà cả tối nay bà bỏ ăn, bà Thu dỗ kiểu gì cũng không trả lời, bà cứ im lặng nằm im không chịu ăn mà hỏi cũng không nói, cuống quá bà chạy lên ᵭ.ậ..℘ cửa phòng ông Tùng và Hà:

– Anh Tùng ơi, Hà ơi, xuống phòng mẹ Liên đi, hôm nay làm sao á…

Không kịp nghe hết câu, cả hai cha con cùng lao vào phòng bà Liên, Hà ôm chầm lấy mẹ gào khóc:

– Mẹ ơi, mẹ làm sao thế? Mẹ đừng làm con sợ nhé…

Nhìn gương mặt vợ, ông Tùng cũng không kìm nổi những giọt nước mắt đang rơi xuống:

– Liên ơi, nhìn anh này…Liên ơi…

Tiếng gào khóc của Hà, tiếng gọi vợ của ông Tùng nghe thật пα̃σ nề, Bà Thu biết có chuyện chẳng lành vội gọi cho Việt:

Advertisement

– Việt ơi…

Thấy mẹ gọi lúc nửa đêm mà giọng khàn đặc, biết có chuyện chẳng lành, anh hỏi nhanh:

– Bác Liên có chuyện gì rồi mẹ?

– Về ngay đi con…- Bà Thu khóc nghẹn…

– Con về ngay…mẹ gọi cho bác sỹ đi…

Chỉ kịp nói vài câu ngắn ngủi, chân anh đã chạy ra lấy xe phóng về, đêm hè gió hun hút, chiếc xe phóng nhanh trong đêm lao về thành phố…

– Tránh ra, mọi người tránh ra, bác sỹ tới rồi…

Tiếng bà Thu quát to, lúc này không ai nhận ra bà nữa, tóc tai rũ rượi, hai mắt xưng húp, miệng luôn gọi tên bạn nhưng âm thanh tắc nghẹn không thoát ra được khỏi cuống họng, chỉ còn nghe thấy những âm thanh thều thào…Liên ơi đừng bỏ mình…

Đúng lúc này thì Việt về đến nhà, chẳng kịp thay đồ, anh lao nhanh vào phòng bà Liên, nhưng anh chợt sững người khi nhìn thấy mẹ mình tóc tai rũ rượi, giống y như hồi Ba anh bị mất, mẹ anh thần kinh yếu, mỗi khi ҳúc ᵭộпg mạnh hoặc gặp biến cố lớn trong cuộc đời là bà dễ bị thần kinh căng thẳng, bác sỹ đã cảnh báo nếu không điều trị rất có thể bị tâm thần hoang tưởng,…

Việt lao về phía mẹ, bế xốc bà lên, anh gọi lớn:

– Mẹ ơi, mẹ ơi…

Lúc này Bà Thu rũ như một tàu lá héo, may mà Việt kịp về tới nơi mới phát hiện ra mẹ mình, nếu không lúc này tất cả đang tập trung cấp cứu cho bà Liên thì không biết chuyện gì xảy ra…

Thấy tình hình như vậy, cô bác sỹ đi cùng vội vàng chạy theo Việt về hỗ trợ cấp cứu cho bà Thu:

– Tôi đã chích tђยốς an thần, giờ để yên cho bà ấy ngủ…

– Dạ, cảm ơn Bác sỹ…- Mắt vẫn nhìn mẹ lo lắng, Việt lắp bắp…

– Em là Hương, anh không nhớ à? – Cô bác sỹ xinh đẹp nhận ra Việt

Lúc này Việt mới ngẩng mặt lên nhìn:

– Ôi, không ngờ gặp em ở đây…

Hương nhìn anh nói nhỏ:

– Kể từ ngày ấy, anh cố tình tránh mặt em đúng không?

Việt ấp úng:

– Không có, em đừng đổ oan cho anh…

Hương cúi đầu:

– Gặp anh trong hoàn cảnh này, thật không tiện chút nào…

Bên phòng bà Liên im lặng như tờ, chỉ nghe tiếng khóc sụt sùi của Bích Hà và những âm thanh khàn khàn đứt quãng của người chồng gọi vợ: Liên ơi đừng bỏ anh và con…

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất