Qua mùa giông bão – Chương 72

Vũ Linh 254

Tác giả : An Yên

Kết thúc buổi họp báo, Hoàng Khôi Nguyên vội vã xuống tầng hầm để xe. Nhưng tay anh vừa chạm đến nắm cửa xe thì bỗng có cảm giác lành lạnh sau gáy. Một họng súng giảm thanh đang nằm ngay sau ót rồi di chuyển lên thái dương của Khôi Nguyên:

– Khôi Nguyên, ɾượu mời không uống lại muốn uống ɾượu phạt sao?

Hoàng Khôi Nguyên nhếch môi:

– Triệu Kỷ, ông định ﻮ.เ.+ế+..Ŧ người diệt khẩu?

Triệu Kỷ chính là bố của Triệu Thảo My, người được xem là có thâm tình với gia đình Khôi Nguyên. Thân hình to béo, khuôn mặt dữ dằn đã nhiều nếp nhăn sau bao nhiêu năm chinh chiến tгêภ thương trường. Giờ đây, ông ta đang chĩa súng vào người đã hứa hôn với con gáι mình:

– Hoàng Khôi Nguyên, bản lĩnh của cậu ghê gớm thật! Dám một mình kêu gọi đầu tư, một mình lập công ty, dám qua mặt cả ông nội cậu!

Hoàng Khôi Nguyên vẫn đứng im như tượng đá, hai tay đút túi quần:

– Tôi không làm thế, để một mình ông nuốt hết sao? Xin lỗi, tôi sợ ông mắc nghẹn! Một người mà đến cha đẻ cũng bị ông làm cho uất ức mà ૮.ɦ.ế.ƭ thì ông nội tôi có là cái thá gì?

Triệu Kỷ sững người mất mấy giây. Đúng ra, Triệu Kỷ còn một người em trai nhưng vì muốn ᵭộc chiếm gia tài mà ông ta đã khiến cho em mình thân bại danh liệt. Cha ông vì cảnh huynh đệ tương tàn mà uất ức đến ૮.ɦ.ế.ƭ. Tuy nhiên, khi ông nội Thảo My chần chừ kí vào bản di chúc, Triệu Kỉ đã dí súng bắt cha giao toàn bộ cơ nghiệp cho mình, để người em trai không ngóc đâu lên được. Người em đó rồi cũng bỏ đi đâu mất không còn thấy bóng dáng tгêภ thương trường. Triệu Kỷ không ngờ rằng, hậu bối của nhà họ Hoàng là Hoàng Khôi Nguyên đã tìm được chú của Triệu Thảo My và tìm ra mọi chứng cứ về Triệu Kỷ. Không những thế, người đàn ông ấy còn làm lại cuộc đời từ hai bàn tay trắng ở đất nước Hàn Quốc xinh đẹp, đã dạy cho Hoàng Khôi Nguyên rất nhiều kinh nghiệm thương trường và giờ đây đang là cố vấn tích cực cho anh nhưng lại không góp cổ phần vào công ty của anh, chỉ giúp đỡ khi cần thiết mà thôi.

Sau giây phút thất thần, tiếng Triệu Kỷ cất lên:

– Loại vắt mũi chưa sạch như mày không có quyền nói đến mấy chuyện ấy với người lớn! Ông nội mày cũng có tuổi rồi, bố mày lại quá khở khạo, tốt nhất, cơ nghiệp nên để tao gánh vác giúp. Một là mày ngoan ngoãn làm con rể ta, hai là ૮.ɦ.ế.ƭ! Chọn đi!
Hoàng Khôi Nguyên tay vẫn đút túi quần, cười nhạt:
– Tôi chọn phương án ba!

Nói xong, anh ngay lập tức nghiêng người và xoay gót chân, đồng thời cùi chỏ phải thúc vào mặt Triệu Kỷ. Đúng lúc đó, Khôi Nguyên nghe một loạt âm thanh ” bụp”,” bụp ” vang lên xung quanh. Biết là mình bị phục kích, Hoàng Khôi Nguyên ngồi hẳn xuống sát thành xe và quét ánh mắt xung quanh. Có vẻ Triệu Kỷ đã bài binh bố trận để tiêu diệt anh bằng được trong ngày hôm nay.
Bảy bóng đen lố nhố bắt đầu lộ diện chĩa họng súng về phía Khôi Nguyên bắt đầu Ϧóþ cò. Triệu Kỷ đứng dậy, phủi bụi tгêภ quần áo, thong thả bước tới:
– Nếu vậy, xin lỗi con rể, xem như họ Hoàng đã hết thời rồi!

Khi tám họng súng chĩa về phía Khôi Nguyên đã lên nòng đạn để tiễn anh về chầu Diêm Vương thì một loạt tiếng ” bụp”, ” bụp” khác từ phía sau vang lên. Bảy tên lưu mạh lần lượt đỏ gục xuống, từ trán đều rỉ ra dòng ɱ.á.-ύ tươi, mắt trợn ngược trắng dã. Chỉ có Triệu Kỷ, bàn tay cầm súng bị bắn trúng, ɱ.á.-ύ chảy đầm đìa, khẩu súng bị văng ra. Hắn ôm lấy tay gào lên đau đớn:

– Hoàng Khôi Nguyên, mày dám chơi tao?
Một giọng nói khác vang lên:
– Triệu Kỷ, là anh ʇ⚡︎ự chuốc lấy!

Một người đàn ông cao lớn, khuôn mặt hao hao giống Triệu Kỷ từ một chiếc xe gần đó bước ra. Cả nhà xe lúc này lại lố nhố một loạt bóng người mặc áo đen. Người đàn ông vừa cất tiếng chính là Triệu Kiên – em trai Triệu Kỷ, người cách đây hơn hai mươi năm bị chính anh trai mình làm cho lụn bại, phải sống chui lủi rồi vô tình gặp một doanh nhân Hàn Quốc, đi xuất khẩu lao động rồi trở thành ông chủ. Nay ông ấy đã rút lui khỏi thương trường, nhường tất cả cho con, chỉ làm cố vấn mà thôi. Khi Khôi Nguyên tìm ra ông, thuyết phục ông, cảm kích trước bản lĩnh của anh, ông mới xuất đầu lộ diện giúp đỡ anh.

Triệu Kỷ ngơ ngác trước một Triệu Kiên phong độ, điềm tĩnh và bản lĩnh hơn xưa rấ nhiều, hắn quát lên:
– Mày dám phản tao? Mày là em của tao cơ mà?
Triệu Kiên cười ha hả:
– Anh không thấy ngượng miệng khi nói từ anh em với tôi sao? Em trai anh đã ૮.ɦ.ế.ƭ cách đây hai mươi năm rồi. Cơ nghiệp nhà họ Triệu nay cũng bị anh Ϧóþ vụn rồi, bố anh dưới suối vàng chắc cũng không cười nổi khi có một thằng con như anh. Quả là trời xanh có mắt, cái gì là của mình thì nên vun đắp, cái gì không phải thì tốt nhất đừng tơ vương tranh giành.

Triệu Kỷ như một con thú điên, tay còn lại lao tới cầm súng chĩa về phía Triệu Kiên:
– Mày ૮.ɦ.ế.ƭ luôn đi!
Nhưng ông ta chưa kịp Ϧóþ cò thì Hoàng Khôi Nguyên đã nhún chân và lao lên đá văng khẩu súng tгêภ tay Triệu Kỷ. Đúng lúc ấy, một giọng nói vang lên:
– Triệu Kỷ, ông đã bị bắt!
Triệu Kỷ buông thõng hai tay, đến lúc chiếc còng số tám lạnh ngắt chụp vào tay ông ta, Triệu Kỷ mới đưa ánh mắt khó hiểu nhìn Triệu Kiên, nhưng người em trai của ông lại quay mặt đi.
Triệu Kiên quay sang Hoàng Khôi Nguyên:
– Suýt chút nữa chú tới muộn! Nhưng chú tin là không có chú thì cháu vẫn giải quyết được!
Hoàng Khôi Nguyên cầm lấy bàn tay Triệu Kiên:
– Chú ổn chứ ạ? Xin lỗi đã phiền chú vào những việc này!

Triệu Kiên lắc đầu:
– Không sao, định không trở về, nhưng nghĩ lại, đây vẫn là quê hương của chú. Cháu về nhà thu xếp đi, thành lập công ty xong còn sang với cô gáι của cháu. Lần này nhất định không được bỏ lỡ!
Hoàng Khôi Nguyên cười:
– Dạ, cháu về biệt thự của cháu rồi qua Nguyên’s luôn ạ. Giờ chú đi đâu ạ?
Ông Triệu Kiên trầm ngâm:
– Chú ra thăm mộ bố rồi về Hàn Quốc, cần gì cứ gọi nhé!
Hoàng Khôi Nguyên biết ông không muốn ở lại dự lễ khai trương Nguyên’s vì không muốn xuất hiện tгêภ thương trường nữa, cũng chẳng muốn gặp gia đình Thảo My vì những quá khứ đau thương chẳng mong gợi nhắc lại. Bóng dáng cô đơn của người đàn ông ấy quay đi khiến anh xót xa. Hoàng Khôi Nguyên nói với theo:
– Cháu và Khả Hân sẽ tới chơi nhà chú!
Ông Triệu Kiên quay lại mỉm cười rồi đi thẳng.
Ông ấy vừa đi khuất, Hải Minh từ trong một chiếc xe gần đó đi tới:
– Sao mày không để tao băm nát mặt cái lão già đó? Đang ngứa tay ngứa chân đây!
Khôi Nguyên nhếch mép:
– Thôi, ᵭάпҺ loại ấy bẩn tay! Với lại, nên để chú Triệu Kiên dạy cho lão ấy một bài học!

Hải Minh cҺửι thề:
– Mẹ kiếp! Bài binh bố trận, tưởng được một trận đã đời, ai ngờ…
Chu Thế Sơn vỗ vai Hải Minh:
– Thôi, mai mốt chú đi với anh, ngoài phố bọn ăn trộm ăn cắp nhiều lắm, tha hồ cho chú ra tay. Hội ” hiệp sĩ đường phố” của bọn anh không thiếu việc cho chú ᵭάпҺ.
Lâu nay, buổi tối Chu Thế Sơn bí mật học lớp võ thuật và tham gia hội ” Hiệp sĩ đường phố”. Anh đã viết tiếp ước mơ của ông Chu Khải Tâm trong việc bảo vệ sự bình an cho cuộc sống dù không tham gia lực lượng an ninh nhân dân. Hôm nay, Hoàng Khôi Nguyên biết rằng khi mình tuyên bố Ϯộι trạng của Triệu Kỷ thì hắn sẽ không để yên nên anh đã chuẩn bị sẵn các vệ sĩ và Thế Sơn cũng đã đưa Hội ” Hiệp sĩ đường phố” đến để tiếp ứng khi cần. Nhưng họ chưa kịp làm gì thì ông Triệu Kiên đã giúp họ.

Trong khi đó, sau khi Thảo My ra về, bà Thu Lan tìm đến nhà Khả Hân. Lần tìm đến khu chung cư bình dân, hỏi ra mới biết căn hộ ấy vốn là của chị em Khả Hân thuê, sau đó mới được mua. Lên đến nơi, khi cάпh cửa mở ra, nhìn hình ảnh mẹ Khả Hân, bà Thu Lan nấc lên:

– Diễm Lan! Tớ tìm được cậu rồi!
Bà Diễm Lan sững sờ:
– Thu…Thu…Lan…phải không?
Đôi bạn xa nhau hai mươi năm gặp lại ôm lấy nhau mà khóc. Diễm Lan và Thu Lan vốn là đôi bạn thân thiết từ thuở bé thơ bên bờ sông Đuống. Chỉ là trong khi Thu Lan sống trong nhung lụa thì Diễm Lan là trẻ mồ côi. Thế mà tình bạn ấy ngày càng lớn lên theo độ tuổi của hai cô gáι xinh đẹp. Ngày Diễm Lan theo ông Khải Tâm về quê, Thu Lan đang lên thành phố ôn luyện để thi vào trường múa. Khi quay trở về, bà đã không gặp được Bạch Diễm Lan nữa. Bà là người duy nhất hiểu rõ câu chuyện của Diễm Lan và Khải Tâm, ngày ngày chỉ cầu mong cô bạn hạnh phúc. Lời hẹn lúc chưa lấy chồng” nếu chũng mình có con trai con gáι, nhất định sẽ kết tình thông gia” thuở ấy những tưởng không bao giờ thực hiện được, giờ họ lại gặp nhau trong hoàn cảnh oái oăm này.
Bà Thu Lan khóc nức nở trước bàn thờ ông Khải Tâm:
– Ông Khải Tâm, em sai rồi, em làm Ϯộι Khả Hân rồi!

Bạch Diễm Lan không hiểu sao bạn mình vừa gặp lại sau bao nhiêu năm xa cách lại nói như vậy:
– Thu Lan, cậu nói cái gì thế?
Bà Thu Lan vẫn không thôi khóc, trong giọng nói ẩn chứa bao xót xa ân hận:
– Tớ là…mẹ của Khôi Nguyên!
– Choang! – Chiếc cốc tгêภ tay Gia Linh rơi xuống đất vỡ tan tành khi cô vừa đi trong phòng ra và nghe câu nói đó:
– Bác…bác…là…mẹ…
Bà Thu Lan nhìn sang cô:
– Con là Gia Linh đúng không?
Gia Linh gật đầu:
– Dạ vâng, bác, chính bác đã gặp…

Cô bỏ lửng câu nói bởi nếu nói ra sợ mẹ sẽ đau lòng. Cô đã hứa với chị Khả Hân sẽ giữ mọi bí mật về những cuộc gặp gỡ với mẹ Khôi Nguyên nên cô không dám nói nữa. Nhưng bà Thu Lan ϮιпҺ ý nhận ra câu nói và ánh mắt của Gia Linh khi nhìn mình nên bà gật đầu, những giọt nước mắt đầm đìa lăn tгêภ má:
– Diễm Lan, là tớ sai. Tớ đã ngăn cản Khả Hân và Khôi Nguyên, chính tớ bắt con bé phải rời xa Khôi Nguyên, thậm chí đưa cả gia đình ra dọa dẫm. Vì nhà chồng tớ cũng bị ép, bị người ta dồn vào đường cùng, nếu Khôi Nguyên không lấy con bé thư kí Thảo My, công ty có thể phá sản…
Bà Diễm Lan ngỡ ngàng nhìn bạn:
– Có chuyện đó sao? Vậy mà Khả Hân nó khoe nó giỏi nên được đi du học sớm, mình không biết những gì con bé phải chịu đựng. Tội nghiệp con tôi…
Hai người bạn già đang ôm nhau khóc thì một giọng nói vang lên:
– Mùi mẫn quá, ҳúc ᵭộпg quá…

Triệu Thảo My từ từ bước vào, bà Thu Lan ngước lên:
– Thảo My, sao con…
Thảo My tiến về phía bà:
– Dì, dì nói chỉ có con mới xứng là con con dâu gì, sao giờ dì lại đến đây ôm ấp mẹ của Chu Khả Hân?
Bà Thu Lan nắm lấy tay Thảo My:
– Thảo My, Bạch Diễm Lan là người bạn thân nhất của dì. Dì không hề biết Khả Hân là con của bà ấy…
Bà Diễm Lan cũng bước tới:

– Chào cô, chuyện của chúng tôi không liên quan tới mối quαп Һệ của Khôi Nguyên và cô hay con gáι tôi. Chỉ là chúng tôi đang tâm sự với nhau sau hai mươi năm xa cách thôi.
Triệu Thảo My hét lên:
– Bà biết tôi là ai không mà lên giọng dạy tôi? Giờ đây chỉ mình tôi mới giúp được anh Khôi Nguyên mà thôi, chỉ có Triệu Thảo My mới trở thành vợ của Hoàng Khôi Nguyên thôi!
Bà Thu Lan ngạc nhiên:
– Thảo My, sao con ăn nói với người lớn hỗn láo vậy?
Thảo My chưa kịp trả lời thì một giọng nói vang lên:
– Bác gáι, bây giờ bác mới biết cô ta hỗn sao? Cô con dâu hờ con dâu hụt của bác còn làm ra những chuyện sốc đời nữa kia!
Hải Minh và Chu Thế Sơn bước vào với nụ cười bí hiểm tгêภ môi. Thảo My nhếch môi:
– Lại định giở trò gì nữa hả Hải Minh? Anh kiếm chuyện cả ngày không mệt hả?

Hải Minh quay sang Chu Thế Sơn:
– Thế Sơn, cho tôi mượn laptop đi, phải cái đó xem mới đã, điện thoại xem nó không ҟịcҺ ϮíпҺ!
Thảo My đang hoài nghi nhìn Hải Minh thì Thế Sơn đã mở laptop ra. Khi chiếc USB được cắm vào và tгêภ màn hình bắt đầu hiện lên cảnh bể bơi ở Nha Trang, mặt Thảo Mγ tάi mét. Cô ta đã mất một khoản tiền không nhỏ để đoạn camera đó bị xóa bỏ nhưng chẳng hiểu sao Hải Minh lại có nó. Toàn cảnh cô hại Chu Khả Hân đã được camera phía sau nhà hàng ghi lại rõ ràng khiến bà Thu Lan và Diễm Lan há hốc miệng ngạc nhiên.
Họ còn chưa kịp nói câu gì thì Chu Thế Sơn lại mở một đoạn băng ghi hình cảnh chiếc mô tô lao thẳng vào Khả Hân nhưng được trưởng phòng kinh doanh cứu kịp thời và một tay săn ảnh đứng ở cự li gần ghi lại những cảnh quý giá. Tất nhiên là hiệp sĩ đường phố đã phải dùng đến một số thủ đoạn nho nhỏ để moi thông tin từ gã lái xe mô tô để tìm ra người thuê anh ta chính là Triệu Thảo My.

Sau khi gập laptop, Hải Minh nhìn sang Thảo My:
– Thế nào Thảo My?
Thảo Mγ tάi mặt, chỉ tay vào từng người rồi lắp bắp:
– Các người…các người…bố tôi sẽ không để yên chuyện này!
Chu Thế Sơn và Hải Minh cười ha hả:
– Cô vào trong tù mà gặp ông ấy luôn đi! Triệu Kỷ vừa bị côпg αп bắt xong đấy!

Thảo My cười phá lên:
– Các người điên à? Một người giỏi như bố tôi, quαп Һệ rộng như bố tôi, ai dám bắt?
Hải Minh lại tiếp tục mở đoạn băng ghi hình cảnh ở tầng hầm để xe vừa xảy ra. Xem xong, Thảo My lảo đảo đứng không vững.
Bà Thu Lan nhìn cảnh đó thì run rẩy:
– Trời ơi, các người định ﻮ.เ.+ế+..Ŧ cả con trai tôi?

Triệu Thảo My gào lên:
– Tất cả là tại con bà, nếu ngoan ngoãn trao quyền cho bố tôi thì sao? Việc quái gì mà phải ôm khư khư lấy cái công ty ấy? Tôi có gì thua Chu Khả Hân chứ?
Bà Thu Lan tát bốp vào mặt Thảo My:
– Hỗn láo! Công ty ấy là tâm huyết của ông nội Khôi Nguyên được Tập đoàn Hàn Quốc chọn làm chi nhánh lớn nhất, nó giữ gìn thì có gì sai sao? Tôi tưởng cô nết na hiền lành, không ngờ là con rắn ᵭộc! May mà cô chưa trở thành con dâu tôi, nếu không cơ nghiệp này không biết đi về đâu!
Bất ngờ, Thảo My rút trong túi ra một con dao bấm, chĩa thẳng về phía bà Thu Lan:
– Là tại con bà đẩy chúng tôi đến bước đường này, hôm nay bố tôi bị bắt thì bà cũng phải ૮.ɦ.ế.ƭ!
Nói xong, cô ta như điên dại lao về phía mẹ của Khôi Nguyên. Ngay lập tức, Hải Minh lao tới đá văng con dao tгêภ tay Thảo My:
-Con điên! Tao ngứa mắt cả nhà mày lâu lắm rồi đấy!

Ánh mắt Thảo My đột nhiên ngây dại, cô ta vùng dậy rồi ôm đầu vừa chạy ra khỏi nhà Khả Hân vừa la hét:
– Không, không thể nào, bố tôi không bị bắt, không bị bắt…
Thảo My đi rồi, cả căn nhà rơi vào im lặng. Tiếng khóc nức nở của bà Thu Lan lại vang lên:
– Hải Minh, Khôi Nguyên đâu rồi?
Hải Minh ấp úng:
– Dạ, Khôi Nguyên…
Bà Thu Lan quát lên:
– Nói, cậu còn giấu tôi điều gì nữa?

Hải Minh hít một hơi rồi nói:
– Đúng ra ngày mai Khôi Nguyên phải có mặt để khai trương công ty Nguyên’s nhưng cậu ấy lo lắng Triệu Kỷ bị bắt thì vây cάпh của ông ta ở Hàn Quốc sẽ làm hại đến Khả Hân nên vội bay sang đó tìm cô ấy rồi ạ!
Bà Thu Lan rút máy gọi cho con trai nhưng không thể liên lạc được , máy bay đã cất cάпh.

Sang đến Hàn Quốc, Hoàng Khôi Nguyên lục tung cả kí túc xá để tìm Khả Hân mà không thấy nên vôi gọi cho Minh Khang – đại diện của du học sinh để tìm tung tích của cô. Vì lời hứa với bà Thu Lan nên Minh Khang phải chối quanh khiến Khôi Nguyên khá vất vả. Cả tiếng đồng hồ truy vấn, cuối cùng anh chàng kia cũng đành phải nói ra:
– Trời ạ, tôi chịu mẹ con nhà cậu. Bà Thu Lan mà trách tôi là lỗi của cậu đấy. Cô ấy là ai mà mẹ cậu thì bảo tôi giấu đi mà cậu lại đi tìm cho bằng được?
Hoàng Khôi Nguyên mỉm cười vỗ vai Minh Khang:
– Rồi cậu sẽ biết!

Chập tối hôm đó, anh đến căn nhà ở ngoại thành Seoul. Tuyết rơi mỗi lúc một nhiều, những dấu chân của Khôi Nguyên hằn in tгêภ tuyết trắng. Chả hiểu sao anh thấy lòng mình hồi hộp như cái lần anh gặp lại cô ở Bình Dương năm ấy, như mỗi lần đặt hoa vào giỏ xe mà sợ cô phát hiện. Hoàng Khôi Nguyên nhẹ nhàng mở cάпh cổng gỗ bằng chìa khóa được Minh Khang đưa rồi gõ cửa. Anh biết Khả Hân đang ở nhà và cô ấy nghĩ chỉ Minh Khang mới biết mình ở đây. Nãy giờ Khôi Nguyên đã bỏ qua bao nhiêu cuộc điện thoại của mẹ vì chán ngán khi nghĩ đến bài ca của bà. Giờ phút này, anh không muốn ai ngăn cản mình đến với cô nữa.
Nghe tiếng gõ cửa, biết chỉ có Minh Khang có chìa khóa cổng, Khả Hân cất quyển sách đang đọc dở và đi ra mở cửa. Khi khuôn mặt người đàn ông luôn xuất hiện trong giấc mơ của cô hiện ra, Khả Hân há hốc miệng ngạc nhiên. Nhưng rồi một giây sau, cô vội vã đóng cửa lại. Hoàng Khôi Nguyên cố lọt một cάпh tay vào:
– Khả Hân, mở cửa cho anh!

Khả Hân nước mắt lưng tròng:
– Anh về đi! Đừng tìm em! Xin anh đấy!
Cánh tay của Khôi Nguyên đã hằn in một vệt đỏ bởi lực đóng của Khả Hân, anh khẽ kêu lên:
– Đau quá!
Lúc này cô mới để ý tay anh nãy giờ kẹt giữa cάпh cửa và bức tường :
– Em đã bảo anh về nhà đi, để tay đó làm gì!
Khôi Nguyên ngay lập tức đẩy cửa bước vào, ôm lấy cô:

– Em ở đâu, nhà ở đấy!
Lâu lắm rồi cô mới có cảm giác ấm áp trong vòm ռ.ɠ-ự.ɕ của Khôi Nguyên như thế này, lâu lắm rồi cô mới được hít hà mùi ς.-ơ τ.ɧ.ể của anh như thế này nên giây phút ấy, Khả Hân không làm chủ được mà cứ để anh ôm mình như thế. Nhưng rồi mấy giây sau, nhớ ra việc vì sao mình ở đây, cô vội đẩy anh ra:
– Không được, Khôi Nguyên, anh về đi, anh phải quên em đi!
Khôi Nguyên ngẩn mặt ra:
– Em nói linh ϮιпҺ gì đấy?

Khả Hân lắc đầu:
– Chẳng linh ϮιпҺ gì hết, chúng ta không phù hợp, mọi người ở công ty cần anh, còn em…
Câu nói của cô bị môi anh nuốt lấy. Làn môi phong tình ấy hơn một tháng qua cô nhớ nhung vẫn mang cái vị thanh mát đó, cảm giác môi lưỡi dây dưa lúc này không chỉ có yêu thương mà còn có cả nhớ nhung, cả day dứt, cả xót xa…Lí trí của cô chẳng bao giờ thắng nổi nụ hôn của anh, sức lôi cuốn của nó mãnh liệt đến nỗi Khả Hân chỉ biết buông đôi bàn tay đang đặt ở ռ.ɠ-ự.ɕ anh và vô thức vùi chúng vào tóc anh rồi đáp lại nụ hôn nhiều dư vị đó.
Hai người đang hôn nhau say đắm thì điện thoại của Khôi Nguyên đổ chuông. Lần này là Hải Minh nên anh buộc phải nghe:
– Hải Minh, ở nhà có chuyện gì sao?

Hải Minh nói nhanh như một cơn gió:
– Ông tướng, sao không nghe điện thoại của phu nhân? Tôi bị càm ràm đến ù lỗ tai rồi đây này!
Khôi Nguyên thở dài một tiếng rồi lạnh giọng:
– Không thích nghe!
Hải Minh mỉm cười:
– Thế không muốn cưới Khả Hân nữa hả?
Khôi Nguyên chau mày:
– Liên quan gì đến Khả Hân?

Hải Minh bật cười thành tiếng:
– Thì đấy, phu nhân Thu Lan gọi đến gần cháy điện thoại để triệu hồi ông đưa ngay Chu Khả Hân về làm con dâu của bà ấy đấy ! Gọi cho ông không được nên cái thân tôi lại phải gọi đây này!
Cả Khôi Nguyên và Khả Hân còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì Hải Minh vội bật kết nối video. Mọi người đều đang ở nhà Khả Hân. Mẹ Khôi Nguyên vội cầm lấy điện thoại:
– Khôi Nguyên, con gặp Khả Hân chưa? Sao không nghe điện thoại của mẹ? Con bé đâu rồi?
Khôi Nguyên mặt ngơ ngác nhưng vẫn đưa máy cho Khả Hân. Vừa thấy cô, bà Thu Lan hai mắt đỏ hoe nói:
– Khả Hân, xin lỗi con, xin lỗi…mẹ sai rồi….Thảo My nó hại con bao nhiêu lần mà sao con cứ im lặng chịu đựng. Mẹ bảo con đi cũng cứ im mà đi, cái con bé này, sao lại hiền y chang mẹ mày thế hả?

Khả Hân ngơ ngác mãi, hết nhìn màn hình rồi lại nhìn Khôi Nguyên, một lúc sau mới lắp bắp:
– Dạ…cháu…cháu…
Bà Thu Lan khóc nức nở:
– Cháu cái gì, hai đứa về ngay đây làm đám cưới cho mẹ, ngay và luôn! Hoàng Khôi Nguyên, giờ con là họ gì mẹ không quan trọng nhưng con dâu của mẹ phải là Chu Khả Hân rõ chưa? Hai đứa về cưới xong, đẻ cháu cho hai bà già này ẵm bồng rồi muốn đi đâu thì đi!

Rồi bà kể cho Khôi Nguyên nghe mọi chuyện. Anh vừa nghe vừa tủm tỉm cười, còn Khả Hân ngồi kế bên lại ҳúc ᵭộпg lau nước mắt.
Bà vừa nói xong, Hải Minh vội cầm lấy điện thoại:
– Phu nhân ơi là phu nhân, chốt lại là bà sắp có dâu hiền, Khôi Nguyên sắp có vợ xinh, mỗi cái thân con đây đang còn đi tán gáι nên bà cho con xin cái điện thoại ạ. Con và nó giao hẹn rồi, ai lấy vợ sau thì đứa ấy làm cờ hó, mà con muốn làm người thưa bà!
Cả Khả Hân và Khôi Nguyên đều bật cười. Hải Minh giơ nắm đấm trong điện thoại:
– Chưa vào lễ đường chưa ngã ngũ nhá! Tao đưa Gia Linh đi xem phim đã!
Rồi anh chàng trợ lý tắt phụt máy trước con mắt ngơ ngác của cặp trai tài gáι sắc. Hoàng Khôi Nguyên vội bế thốc Khả Hân lên:
– Chu Khả Hân, giờ thì em hết đường trốn nhé!
Khả Hân nằm gọn trong lòng anh nói nhỏ:

– Tổng giám đốc định làm gì đấy?
Khôi Nguyên vừa cởi từng lớp áo tгêภ người cô vừa nói:
– Anh là con ngoan, nghe lời mẹ, mẹ bảo chúng mình làm gì em quên rồi à?
Lần này cô không còn đẩy anh ra nữa, những câu chuyện vừa nghe khiến Khả Hân ngỡ ngàng và hạnh phúc. Đến cuối cùng, hạnh phúc cũng đến với những người xứng đáng.

Khi mọi rào cản tгêภ hai ς.-ơ τ.ɧ.ể nóng rẫy đã bị vứt vung vãi xuống sàn nhà, Khôi Nguyên cúi xuống chạm môi cô. Mái tóc anh vẫn còn hơi ướt bởi tuyết lạnh, vài sợi rủ xuống vầng trán rộng thật quyến rũ mê người. Niềm nhớ mong khiến họ cảm thấy không nên bỏ lỡ bất kì một phút giây nào của nhau. Hoàng Khôi Nguyên vẫn thế, tỉ mỉ và ϮιпҺ tế từng chút một tгêภ từng tấc da ϮhịϮ của cô. Chiếc lưỡi của anh thăm dò rồi tách nhẹ làn môi đỏ mọng, càn quét trong khoang miệng mang theo bao dư vị nhớ mong. Nụ hôn ấy có chút chiếm đoạt, có chút sở hữu, có chút day dứt… mọi thứ tạo nên một cảm xúc đặc biệt khiến Khả Hân lâng lâng, đầu óc mụ mị bị cuốn theo nụ hôn ấy. Cô quàng tay ôm ấy cổ anh mà hôn đáp trả. Khôi Nguyên dời ๒.ờ ๓.ô.เ lên vành tai cô rồi trượt xuống xương quai xanh và dừng lại ở khe ռ.ɠ-ự.ɕ. Anh cúi xuống mút mát đồi hoa đang vươn lên kiêu hãnh của cô, những ngón tay thon đẹp lại nhẹ nhàng xoa nắn, vân vê đồi hoa bên kia khiến Khả Hân không kìm nén được tiếng гêภ rỉ:

– Ưm…m…m….

Khôi Nguyên nhẹ nhàng trượt bàn tay không an phận của mình xuống eo cô rồi đặt ở đó. Bàn tay ngày càng nóng rẫy, cả người Khả Hân cũng nóng theo. Cô cong người lên đón nhận anh. Thế mà anh chàng kia của thong thả nhấm nháp hai nụ hoa hồng nhạt của cô như ai đó đang thưởng thức trà đạo.
Chiếc lưỡi thanh mát của anh lại trượt dài xuống vùng bụng của cô rồi dừng lại ở khu rừng ẩm ướt. Khả Hân uốn éo như con tôm rồi lại duỗi ra dưới sự trêu ghẹo của Khôi Nguyên. Anh đặt những dấu hôn lên khu rừng ấy rồi ngón tay trỏ thăm dò từng chút một khiến Khả Hân không thể chịu nổi:
– Kh…ôi..Ng..uyên…
Anh chàng tổng giám đốc ngẩng mặt nhìn cô:

– Anh đây!
Khả Hân uốn mình:
– Em…khó…chịu…
Hoàng Khôi Nguyên vẫn thăm dò phía dưới dù yết hầu đã lên xuống liên tục. Một lúc sau, giọng anh khàn đục:
– Còn dám trốn anh không?
Khả Hân lắc đầu nguầy nguậy, hai tay túm lấy tóc anh :
– Không, Khả Hân sẽ bên Khôi Nguyên suốt đời!

Lúc này, Khôi Nguyên mới hít một hơi sâu và tiến vào trong cô. Cảm giác trống rỗng của Khả Hân được lấp đầy, cô ʋòпg tay ôm lấy eo anh mà phối hợp. Mỗi cú đâm sâu của nah, bao nhớ thương, bao xót xa của anh và cô như bị xóa nhòa. Cái cảm giác đớn đau bị xóa hết đi, sự cách ra diễn ra quá nhanh mà sự hội ngộ cũng đến quá bất ngờ khiến Khả Hân không thể tin rằng Khôi Nguyên đang ở trong cô là sự thật. Cô bám chặt lấy tấm ɭ.ư.ή.ɠ τ.ɾ.ầ.ή của anh, bấu thật chặt để tin rằng đây không phải là giấc mơ. Hoàng Khôi Nguyên đang ra vào trong cô, mạnh mẽ và bình yên. Ngoài kia tuyết vẫn rơi không ngừng, mùa đông Hàn Quốc năm nay lạnh hơn nhưng trong căn nhà này lại hừng hực lửa tình. Hai thân hình quấn lấy nhau sau hơn một tháng trời xa cách và sau bao đau thương, bao hi sinh. Hoàng Khôi Nguyên đang ở trong cô, những giọt mồ hôi tгêภ trán anh đong đưa rồi lăn xuống ռ.ɠ-ự.ɕ cô, những tiếng гêภ rỉ của cô bị anh nuốt lấy, sự hòa hợp của anh và cô thành tạo thành hình khối hợp nhất hằn in tгêภ bức tường vàng nhạt không thể tách rời. Rồi anh chợt ra vào mạnh mẽ và gầm lên một tiếng, phóng dòng nước ấm vào cô, đưa cô £êղ đỉภђ cao ƙɦσáı ɭạɕ. Khôi Nguyên gục lên người cô, nói trong gấp gáp:

– Em còn bị phạt nữa!
Khả Hân bật cười:
– Người ta sang Hàn Quốc tìm anh mà!

Khôi Nguyên mỉm cười, cốc nhẹ trán cô:
– Dám trả treo với anh hả?
Rồi anh từ từ гút г.ค к.ђ.ỏ.เ người cô và cũng như những lần trước, nhẹ nhàng lau sạch cho cô rồi nằm xuống ôm lấy Khả Hân:
– Từ giờ, không được đi đâu nữa nghe chưa?

Khả Hân rúc vào vòm ռ.ɠ-ự.ɕ ấm:
– Hết đường trốn rồi!

Tình yêu đôi khi thật kì lạ. Có những cuộc tình dù cố níu kéo cũng là không thể vì đã hết duyên. Nhưng một khi đã gọi là tình yêu đích thực thì dù mọi cách trở, dù mọi cuộc trốn chạy, dù mọi sự đớn đau rồi cuối cùng cũng về bên nhau. Yêu không phải là tranh giành mà biết hi sinh, hạnh phúc không phải là chiếm đoạt thể ҳάc mà là sự hòa hợp giữa tâm hồn và thể ҳάc, khi đạt đến đỉnh cao của sự giao thoa ấy, ta sẽ hiểu thế nào là HẠNH PHÚC.! Chúc mọi người sẽ tìm được hạnh phúc đích thực cho mình và hãy tin rằng khi ta thật lòng yêu bằng trái tιм sẽ được đáp lại bằng trái tιм.

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất