Qua mùa giông bão – Chương 68

Vũ Linh 312

Tác giả : An Yên

Khả Hân đứng thất thần giữa cổng công ty. Cô không tin vào những gì mình đang nghe. Vừa mới sáng nay, bố còn cười với cô và nhắc chị em cô đi xe cẩn thận, sao đến trưa đã nguy kịch?

Tiếng bác bảo vệ vang lên khiến Khả Hân giật mình:

– Khả Hân, có chuyện gì vậy cháu? Điện thoại vỡ mất rồi!

Khả Hân ngơ ngác nhìn bác ấy, vội cúi xuống nhặt chiếc điện thoại đã vỡ gần nát hết màn hình rồi nức nở:

– Bác ơi…cháu …cháu…phải về…bố cháu…nhập viện ạ…

Bác bảo về dường như hiểu ra chút ít sự việc, vỗ vỗ vai cô:

– Bình tĩnh đi cháu, Gia Linh cũng đi cùng cháu chứ? Sẽ ổn cả mà, không sao đâu!

Khả Hân vội chào bác rồi vào thông báo cho Gia Linh và xin phép nghỉ ngày hôm ấy để đến Ьệпh viện.

Khi hai chị em cô lao tới phòng cấp cứu của Ьệпh viện X, bà Diễm Lan đang ngồi tгêภ băng ghế chờ cùng anh Thế Sơn với khuôn mặt đau đớn đến thất thần. Khả Hân chạy lại lay tay mẹ:

– Mẹ, có chuyện gì vậy mẹ? Sao bố lại ở trong kia ạ?

Bà Diễm Lan nức nở:

– Khả Hân, bố con đã bị tiểu đường hơn hai năm nay rồi, cũng may bố kiêng khem, tập thể dục và uống tђยốς đầy đủ nhưng đã chuyển giai đoạn gây biến chứng. Hai tháng qua, ngoài tђยốς của Ьệпh viện, Khôi Nguyên thường gửi mua tђยốς ở nước ngoài về nên bố có đỡ. Nhưng sáng nay, đưa cu Bo đi học xong, ông ấy bỗng ôm ռ.ɠ-ự.ɕ khó thở nên mẹ vội đưa bố con vào đây!

Khả Hân lặng người. Bố cô bị Ьệпh hơn hai năm nay mà cô không hề hay biết. Cô lấy chồng, sinh con rồi bao nhiêu chuyện xảy ra, chỉ có ông lặng lẽ đi bên cô, lo lắng cho cô, động viên cô và cứu cô khỏi cái đị𝚊 𝚗𝚐ụ𝚌 ấy. Vậy mà cô không hề để ý tóc ông ngày càng bạc thêm, da ông ngày càng sạm đi và ông ngày càng gầy. Mỗi lần cô hỏi để giục ông đi khám, ông luôn nói tuổi già béo quá sẽ dễ mắc Ьệпh. Cô không ngờ ông lại chịu đựng một mình, Khôi Nguyên biết Ьệпh cũng không cho cô hay…Càng nghĩ, cô hiểu mọi người vì thấy cô đã lắm đớn đau mà không muốn cô lo lắng nhưng giờ, tất cả lại khiến cô ân hận và day dứt. Cô thương bố, nợ ông quá nhiều, nợ cả người đàn ông cô yêu nữa…

Cả tiếng đồng hồ sau, cάпh cửa phòng cấp cứu cuối cùng cũng mở ra. Ông bác sĩ nặng nề bước ra với khuôn mặt khá mệt mỏi. Mẹ con Khả Hân vội lao lại:

– Bác sĩ, bố của cháu thế nào rồi ạ?

Vị bác sĩ tháo cặp kính xuống, thở dài một tiếng rồi nói:

– Bố của cháu bị tiểu đường tuýp hai nhưng nay biến chứng khá nặng sang tιм mạch. Sáng nay, ông ấy đã lên cơn nhồi ɱ.á.-ύ cơ tιм. Mặc dù chúng tôi đã cố gắng cấp cứu nhưng tình hình không khả quan lắm. Chúng tôi nghĩ gia đình nên chuẩn bị cho tình huống xấu nhất có thể xảy ra!

Bà Diễm Lan ngồi sụp xuống đất. Khả Hân và Gia Linh lắc đầu nguầy nguậy, túm chặt lấy tay vị bác sĩ:

– Không, bác sĩ ơi, bác phải cứu lấy bố cháu! Cháu xin bác, xin bác!

Vừa lúc ấy, Hải Minh hớt hải chạy tới:

– Khả Hân, Gia Linh, bác trai sao rồi?

Nhưng nhìn một màn trước mắt, cậu hiểu mọi chuyện đang rất tồi tệ. Vị bác sĩ lên tiếng:

– Chúng tôi đã và sẽ cố gắng hết sức. Lâu nay ông ấy vẫn điều trị nhưng vì tuổi ông cũng cao rồi, sức đề kháng kém đi. Lượng đường trong ɱ.á.-ύ của ông Khải Tâm khá cao nên mới gây biến chứng sang tιм và phổi. Vì thế, có thể nói rằng những cơ quan trong người bố cháu đã rệu rã cả rồi, bây giờ máy móc đang giúp ông ấy thở.

Khả Hân thấy mắt mình nhòe nước, hai chân loạng choạng đứng không vững. Nước mắt rơi lã chã mà chị em cô không biết phải làm gì, hai tay cứ bấu chặt vào nhau. Mọi thứ diễn ra trước mắt cứ như cơn ác mộng khiến Khả Hân không thể tin nổi.

Thế Sơn có vẻ điềm tĩnh hơn, anh nói:

– Vậy…bây giờ, bố tôi có thể chịu đựng được bao lâu nữa? Gia đình tôi sẽ hết sức phối hợp với bác sĩ, tiền không quan trọng, miễn là bố tôi được sống…

Không chỉ Khả Hân mà cả Thế Sơn, nghĩ lại những gì ông làm cho anh, lòng người con trai lại đau như đứt từng khúc ruột. Ngày anh gặp пα̣п, ông đã thức trắng bao đêm ròng. Rồi chính ông là người đưa anh đi chạy chữa khắp nơi, trong Nam ngoài Bắc và cả sang Trung Quốc. Một mình ông bươn chải vừa đi làm vừa cùng thầy tђยốς chữa chạy cho anh. Nếu không có ông, giờ biết đâu anh đang ở một thế giới khác hay chỉ là một kẻ sống thực vật không hơn không kém. Cái ơn ấy, làm sao anh trả hết đây?

Vị bác sĩ lắc đầu:

– Chúng tôi chưa thể đưa ra thời gian cụ thể được vì thể trạng Ьệпh nhân đã yếu. Tinh thần ông ấy chắc không đến nỗi nhưng sức đã kém rồi. Bây giờ tạm thời những chỉ số sinh tồn của ông ấy đang tạm ổn nhờ vào máy móc nên chúng tôi chuyển ông ấy sang phòng hồi sức tích cực. Người nhà cần túc trực 24 /24 , có gì bất thường, chúng tôi sẽ có mặt ngay lập tức.

Hải Minh nhanh chóng đi làm thủ tục nhập viện và cùng mọi người đưa ông Khải Tâm về phòng. Sau khi sắp xếp ổn thỏa, anh quay sang Khả Hân:

– Khả Hân, Gia Linh, các em bình tĩnh đi để bác sĩ còn điều trị cho bác trai chứ! Anh họp xong, nghe tin vội chạy đến đây. Giờ công việc cứ nghỉ đi đã, anh đi báo cho Khôi Nguyên nhé!

Khả Hân lắc đầu, tay vẫn run rẩy:

– Không cần đâu anh ạ, anh ấy đã căng thẳng nhiều chuyện rồi!. Hải Minh thở dài:

– Đúng lúc thế này lại không có nó ở nhà. Nhưng em yên tâm đi. Sẽ ổn cả thôi!

Khả Hân biết anh chàng trợ lý đang an ủi cô thôi. Mọi việc đang rất tồi tệ – Công ty rối ren, mẹ anh đang bắt cô cắt đứt mọi liên lạc với anh, bố cô lại chưa biết sống ૮.ɦ.ế.ƭ thế nào…Tất cả mọi thứ đổ ập xuống khiến Khả Hân không kịp phản ứng. Cô im lặng, cúi đầu:

– Em hiểu rồi ạ! Anh đừng nói gì với anh ấy nhé! Đừng làm anh ấy lo lắng thêm!

Nhìn bố Khải Tâm nằm tгêภ giường Ьệпh, đôi mắt nhắm nghiền, xung quanh là dây dợ chằng chịt, bố được đặt nội khí quản để thở, lòng Khả Hân đau như ai cứa. Giá mà cô có thể thay ông gánh chịu những đau đớn ấy thì hay biết mấy, giá người nằm kia là cô thì chắc là Khả Hân sẽ thấy nhẹ nhõm biết bao nhiêu.

Bà Diễm Lan mái tóc đã điểm bạc đang lau đi lau lại thân hình người đàn ông mà bà yêu thương nhất, người đã dành cả cuộc đời để yêu, để bảo vệ và chở che cho mẹ con bà. Mấy năm nay, Ьệпh tình của ông được phát hiện rồi trở nặng, sống nhờ vào tђยốς nhưng chỉ mình bà biết.

Ông bảo bà phải giấu các con. Thế Sơn mới ổn định, Khả Hân lại gặp quá nhiều biến cố, Gia Linh bận tập trung học hành nên hai ông bà luôn dành những tháng ngày thật vui vẻ bên con cháu và bên nhau. Dẫu biết rằng ngày này sẽ đến nhưng khi cầm chiếc khăn ấm lau tгêภ thân hình của người chồng, lòng bà vẫn không muốn tin. Những giọt nước mắt vừa lăn ra đã được người phụ nữ ấy vội lau đi vì bà không cho phép mình yếu đuối. Ông Khải Tâm luôn mạnh mẽ và động viên bà phải bản lĩnh, bà không thể khóc lúc này được. Đối với bà, ông mãi vững chãi như lần gặp bà tгêภ chuyến sà lan năm ấy – đẹp đẽ và khỏe khoắn.

Đến chiều, những chỉ số sinh tồn của ông Khải Tâm có vẻ ổn, ông từ từ mở mắt và nhìn xung quanh. Khi thấy vợ và ba đứa con, hai dòng nước khẽ rỉ ra từ hốc mắt đầy vết chân chim của người đàn ông đã trải đời sóng gió. Ánh mắt ấy suốt đời Khả Hân không bao giờ quên được bởi trong đó chất chứa cả một bầu trời yêu thương và có cả những tiếc nuối.

Ông Khải Tâm nuối tiếc người vợ hiền lành, mẫu mực, giờ ai sẽ bầu bạn sớm khuya cùng bà? Ông nuối tiếc khi những đứa con đã khôn lớn nhưng ông chưa lo được trọn vẹn cửa nhà cho chúng. Ánh mắt ấy chứa đựng bao nhiêu nỗi niềm khiến Khả Hân như đứt từng khúc ruột. Cô cầm lấy bàn tay gầy guộc đã nổi những đường gân xanh của ông rồi run run nói:

– Bố…bố có mệt lắm không ạ?

Vậy nhưng người bố của cô khẽ lắc đầu. Ông vẫn vậy, chẳng bao giờ kêu than một lời, chẳng bao giờ muốn mình trở thành gánh nặng cho bất kì ai. Người đàn ông ấy luôn vĩ đại và mạnh mẽ kể cả khi đang nằm tгêภ giường Ьệпh.

Rồi bỗng nhiên da mặt ông trở nên tím tái, ông Khải Tâm liên tục thở dốc, đôi mắt lộ rõ sự tiếc nuối, bàn tay còn lại giơ lên. Bà Diễm

Lan vội cầm chặt lấy bàn tay ấy:

– Không, sẽ không sao cả, sẽ ổn thôi mà!

Thế Sơn vội gào lên:

– Bác sĩ! Bác sĩ!

Chỉ hai giây sau, căn phòng ấy đã xuất hiện một loạt người mặc blouse trắng. Hải Minh vừa tan làm, qua đón cu Bo cũng chạy vào kịp lúc:

– Có chuyện gì vậy?

Vị bác sĩ ban sáng cấp cứu cho ông Khải Tâm nói:

– Người nhà ra ngoài đi!

Qua ô cửa kính, Khả Hân thấy các bác sĩ đang ra sức cấp cứu cho bố:

– Bệnh nhân có hiện tượng mất ý thức, mạch ᵭ.ậ..℘ ba mươi lần một phút, huyết áp 70/50 mmHg, có dấu hiệu biến chứng sốc tιм!

– Tiến hành sốc điện!

Khả Hân một tay run run bám chặt cửa kính, một tay đỡ lấy thân hình người mẹ cũng đang run rẩy như cô. Những dây dợ chẳng chịt, miếng sốc điện được đặt lên người bố:

– Sốc điện lần thứ nhất!

– Sốc điện lần thứ hai!

– Sốc điện lần thứ ba!

Mỗi lần các bác sĩ hô như thế, người bố cô lại nảy lên. Nhưng màn hình lại hiển thị chỉ số sinh tồn ngày càng giảm xuống khiến Khả Hân dần rơi vào trạng thái tuyệt vọng. Sau ba mươi phút với đủ loại máy móc, vị bác sĩ bước ra khỏi phòng, lắc đầu:

– Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng tiến hành sốc điện để đặt máy thở tạm thời. Nhưng do Ьệпh nhân tuổi đã cao, lại có tiền sử nhồi ɱ.á.-ύ cơ tιм nặng nên rất khó. Người nhà vào gặp ông ấy lần cuối đi! Ông ấy chỉ còn một khoảng thời gian tính bằng phút thôi!

Advertisement

Khả Hân đưa đôi mắt đẫm nước nhìn vị bác sĩ rồi vội lao vào phòng, cầm lấy bàn tay ông Khải Tâm:

– Bố…không đâu….bố đừng bỏ con, đừng bỏ con bố ơi!

Ông Khải Tâm nhìn một lượt những người thân yêu, ông không phải đặt máy thở nữa mà chỉ là hai dây huyết thanh ở mũi để thở ô – xi. Ông cố nói mà không phát ra thành tiếng. Khả Hân ghé sát miệng ông. Một bàn tay ông nắm chặt tay bà Diễm Lan như không muốn rời xa, một tay cầm bàn tay bé xíu của cu Bo đầy yêu thương. Miệng ông cố thì thào vào tai Khả Hân:

– Đừng…xa…Khôi…Nguyên…

Ánh mắt ông lại nhìn một lượt, đầu khẽ gật gật rồi hai bàn tay từ từ nới lỏng và buông ra. Đôi mắt nhân hậu ấy khép lại, dòng nước mắt tiếc nuối cuối cùng vẫn rỉ ra nơi khóe mắt.

Khả Hân gục đầu lên ռ.ɠ-ự.ɕ bố:

– Không, không đâu bố ơi. Bố không thể đi được. Con xin bố, mở mắt ra nhìn con đi bố ơi…

Gia Linh gào lên:

– Bố, bố bảo đợi con lấy chồng cơ mà, bố dậy đi bố…

Thế Sơn lặng lẽ chạm tay vào khuôn mặt nhăn nheo đã lạnh dàn của người bố yêu thương:

– Con trai bất hiếu rồi, xin lỗi bố!

Một không khí tang thương đến đau đớn bao vây lấy căn phòng. Đớn đau, dằn vặt, ân hận…tất cả mọi cảm xúc chỉ có thể bật ra thành những tiếng nức nở khôn nguôi.

Chu Khải Tâm – người đàn ông ấy đã sinh ra và lớn lên một cách thẳng thắn, cương trực như cây thông giữa đất trời, đối mặt với bao bão giông sóng gió, chìa những cành cây lá kim đầy mạnh mẽ để tạo ra cả một vùng trời chở che cho người phụ nữ ông yêu và những đứa con thơ. Người đàn ông ấy đã sống lặng lẽ mà bản lĩnh, ra đi bình thản không kêu than. Người đàn ông ấy vĩ đại mà bình yên…

Khả Hân cứ gục đầu mà khóc. Cô khóc cho những gì đã qua, cho những ngày bé thơ vấp ngã được bố nâng đỡ, chở che, những món quà nhỏ đi đâu cũng nhớ đem về cho con. Khả Hân khóc cho những cơ cực bần hàn mà người đàn ông ấy luôn giang rộng đôi cάпh để đỡ lấy để mẹ con cô cứ an yên được chở che, dựa dẫm.

Khả Hân khóc cho những đớn đau ông âm thầm chịu đựng mấy năm qua mà con cái chưa đủ lớn khôn và ϮιпҺ tế để nhận ra, để được đỡ đần cùng ông. Những giọt nước mắt ân hận muộn màng, tiếc nuối khôn nguôi, biết ơn vô bờ thi nhau rơi xuống, lăn vào kẽ miệng mặn chát. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, nụ cười hiền hậu sáng nay của bố vẫn còn tươi nguyên trong tâm trí cô, những gì ông dành cho mẹ con cô, những lời Ьệпh vực, cả những kế sách giúp cô thoát khỏi cuộc hôn nhân đị𝚊 𝚗𝚐ụ𝚌, những hi sinh mà mọi bút giấy đều bất lực không thể ghi chép… Tất cả vẫn vẹn nguyên trong trái tιм mà bố giờ đã hóa hư vô. Thân ҳάc bố còn đây mà linh hồn đã trở về miền tiên cảnh mất rồi…

Có lẽ, cả một đời bươn chải với bao sóng gió bão giông, nay bố mệt rồi, cần được nghỉ ngơi, phải không bố???…

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất