Qua mùa giông bão – Chương 41

Vũ Linh 142

Tác giả : Yên An

Sau chuyến bay đối với bà Diễm Lan là quá dài, cuối cùng hai bà cháu cũng hạ cάпh xuống sân bay Nội Bài. Đón bà là ʋòпg tay ấm áp của người chồng sau những ngày đêm xa cách, là những giọt nước mắt của cả ba đứa con. Khả Hân vừa khóc vừa ôm chặt lấy cu Bo, hít hà mùi hương tгêภ ς.-ơ τ.ɧ.ể của con trai cho thỏa nỗi nhớ mong. Cu Bo được gặp mẹ thì cười khanh khách, khoe mấy cái răng bé xíu mới nhú. Cả gia đình lên xe cùng về khu chung cư.

Đó là ngày hạnh phúc, ngày của sự đoàn tụ. Gia đình Khả Hân dẹp bỏ mọi buồn đau, tất cả sim điện thoại cũ đều được vứt bỏ ʇ⚡︎ựa như mảng kí ức đau thương họ đã trải qua. Mỗi người trong gia đình đều thay số điện thoại mới và chỉ liên lạc với người thân thiết, đáng tin cậy. Cả nhà cô dành mấy ngày đi thăm thú Hà Nội, dạo quanh các khu di tích, từ lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh đến Khu di tích Phủ Chủ tịch, thăm các Bảo tàng ở thủ đô… Ba đứa con đã trưởng thành nhưng bỗng như bé nhỏ lại, được bố mẹ đưa đi chơi, ăn bánh tôm Hồ Tây, lê la quán cóc vỉa hè uống nước sấu nữa….

Mấy ngày sau đó, Khả Hân và Gia Linh đến tập đoàn Tous Les Jours của Hàn Quốc chi nhánh Hà Nội để phỏng vấn theo lịch hẹn. Đây là tập đoàn lớn với chuỗi cửa hàng bánh ngọt có tới một ngàn ba trăm chi nhánh ở Mỹ và Châu Á. Đứng trước tòa nhà đồ sộ mang phong cách Pháp và Á Đông , chị em Khả Hân có phần chσáпg ngợp. Đã đọc qua sách báo về chuỗi cửa hành thuộc Tập đoàn CJ. Tous Les Jours này nhưng khi đứng trước chi nhánh của nó ở Hà Nội, Khả Hân cảm thấy thiếu ʇ⚡︎ự tin. Chỉnh sửa lại váy áo, hai chị em bước vào phỏng vấn.

Đã có khá đông người ngồi chờ ở sảnh công ty. Chu Khả Hân hai tay bấu chặt vào nhau, trán rịn ra rất nhiều mồ hôi mà không dám lau. Cô có cảm giác như mình chỉ cần thở mạnh thôi cũng sẽ ảnh hưởng đến không khí nơi đây vậy. Gia Linh thì thầm vào tai cô:
– Chị làm gì mà run thế? Chưa phỏng vấn đã lúng túng vậy thì làm ăn được gì? Không đỗ thì ta lại học tiếng, có sao đâu.
Khả Hân gật đầu, cố hít sâu và thở đều để bình ổn lại. Đang ngắm nghía sự sang trọng nơi đây, cô giật mình bởi tiếng gọi:
– Cô Chu Khả Hân có ở đây không ạ?
Khả Hân vội bật dậy như lò xo:
– Dạ là tôi ạ!

Cô gáι cầm tờ danh sách mặc một bộ váy công sở rất xinh đẹp và sang trọng nhìn Khả Hân một lượt khiến cô đỏ cả mặt rồi nói:
– Cô đi theo tôi vào phỏng vấn!
Khả Hân gật đầu và theo cô ấy vào một căn phòng khác. Trong đó có sẵn một chiếc ghế dành cho cô và đối diện cô là một người phụ nữ cùng hai người đàn ông. Người phụ nữ giới thiệu:
– Tôi là Ái Châu trưởng phòng nhân sự, còn hai vị này đều là phó giám đốc công ty. Hôm nay Tổng giám đốc đi công tác chưa về kịp nên chúng tôi trực tiếp phỏng vấn cô!
Khả Hân gật đầu cười:
– Dạ vâng ạ!
Buổi phỏng vấn diễn ra không quá lâu và cũng không căng thẳng như Khả Hân nghĩ. Cô nghĩ chị em cô đã hoàn thành khá tốt.

Ba ngày sau đó, chị em cô vẫn đến trung tâm học tiếng bình thường nhưng trong tâm trạng phấp phỏng, hồi hộp, lo âu chờ kết quả phỏng vấn. Trưa hôm ấy, vừa đi học về, hai chị em nghe bác bảo vệ chung cư gọi:
– Khả Hân, Gia Linh, hai cháu có bưu phẩm này!
Hai chị em vội chạy lại – là thông báo trúng tuyển của công ty Tous Les Jours. Trời đã chuẩn bị sang đông mà Khả Hân và Gia Linh thấy lòng ấm áp lạ thường, cứ ôm lấy nhau mà cười mãi.

Bữa cơm trưa hôm ấy, ai nấy đều cười giòn như pháo. Cuộc sống của Khả Hân như thực sự được hồi sinh với những cơ hội mới mẻ mở ra. Không ai nhắc lại những đau thương đã qua mà chỉ nghĩ về tương lai tốt đẹp phía trước.

Chiều hôm đó, chị em Khả Hân đi siêu thị mua vài bộ đồ công sở phù hợp với công việc của mình ở phòng kinh doanh – nơi họ được công ty sắp xếp. Lâu rồi không quay lại với những đam mê này nên trông Khả Hân trẻ hẳn ra. Đang lựa lựa, ngắm ngắm, chọn chọn, Khả Hân và Gia Linh lại nghệt mặt ra khi thấy một người khá quen đứng trước mặt mình. Gia Linh bĩu môi:
– Lại xúi quẩy gặp người thủ đô không có miệng!
Khả Hân sợ Gia Linh gây ồn ào như hôm ở quán trà sen nên kéo tay em gáι:
– Thôi đừng kiếm chuyện nữa, ta đi sang chỗ khác!

Gia Linh chỉ chiếc váy đang cầm tгêภ tay:
– Nhưng em thích cái này! Vả lại, em thấy chị mặc cái kia đẹp mà , tôn dáng thế, không mua phí lắm!
Khả Hân vội nói:
– Vậy em bảo họ gói lại rồi ra kìa thanh toán nhanh còn về!
Gia Linh nguýt dài:
– Đúng rồi chị, phải nhanh về thôi chứ đứng gần tảng băng coi chừng em đông đá mất!

Hai chị em kéo nhau đi, để lại người đàn ông có khuôn mặt đẹp như tạc và vô cùng lạnh lùng cong lên nụ cười đầy mê hoặc. Anh dõi ánh mắt theo dáng người nhỏ bé kia đến khi khuất bóng mới ra xe phóng đi.
Vì trúng tuyển vào làm ở Tập đoàn nên việc học tiếng của chị em Khả Hân chuyển sang buổi tối hàng ngày. Ngày đi làm đầu tiên, hai chị em dậy từ rất sớm, phóng xe máy tгêภ đường phố Hà Nội khi phố xá còn chưa đông đúc, cảm nhận cái gió lạnh đầu mùa đông phả vào mặt, vào mái tóc đang tung bay – đó là cái cảm giác mà ở miền Nam đầy nắng và gió chẳng bao giờ có.

Chị em cô đến công ty từ rất sớm, mấy chị lao công vừa quét dọn xong, phòng kinh doanh cũng mới chỉ vài người tới. Khả Hân chào mọi người và giới thiệu:
– Dạ chào các anh các chị ạ! Em là Chu Khả Hân, còn đây là em gáι của em Chu Gia Linh. Chúng em mới được tuyển vào đây, rất mong được các anh chị giúp đỡ ạ!

Mọi người đều gật đầu và tươi cười chào đón chị em cô khiến cảm giác nặng nề trong cô vơi bớt. Các tập đoàn của nước ngoài đòi hỏi tính kỉ luật cao và ϮιпҺ thần tập trung cao độ. Chị em Khả Hân cũng nhanh nhẹn ngồi vào chỗ. Nhưng còn tận ba mươi phút nữa mới tới giờ làm nên hai chị em tranh thủ đi dạo loanh quanh xem công ty. Phòng kinh doanh nằm ở tầng ba, còn Tổng giám đốc ở tận tầng thứ mười. Tầng nào cũng có hai thang máy – một cho nhân viên và một cho lãnh đạo công ty. Vì tò mò nên hai chị bấm thang máy lên tầng cao nhất – tầng mười. Phòng Tổng giám đốc là căn phòng to và rất lạ vì bốn mặt đều là kính cường lực dày. Phải nói rằng người nước ngoài làm việc rất tỉ mỉ và cẩn trọng. Ngồi trong căn phòng này vừa quan sát được mọi việc bên ngoài, bàn thư kí được kê phía ngoài, lại vừa thể hiện mình trong sạch, không có gì mờ ám, khuất tất. Khả Hân dám chắc Tống giám đốc là người nước ngoài nên mới bố trí nơi làm việc như thế.

Advertisement

Đang ngơ ngác đứng nhìn, chị em Khả Hân nghe một tiếng ” ting” , cάпh cửa của thang máy lãnh đạo chuẩn bị bật mở. Hai chị em vội luống cuống mở thang máy phía bên kia để xuống tầng ba, lỡ Tổng giám đốc biết được mới ngày đầu tiên đi làm mà họ đã tò mò leo lên tận đây thì chỉ có nước nghỉ việc.
Xuống đến phòng kinh doanh, mọi người đã đến đông đủ. Dường như các anh chị đến sớm đã giới thiệu nên không ai ngạc nhiên khi thấy chị em cô bước vào. Anh trưởng phòng kinh doanh cười:

– Chà chà, phòng mình hôm nay có tới hai hoa khôi nhờ. Chỉ tiếc là mỗi anh đây chưa vợ thôi!
Trong khi cả phòng cười vui vẻ thì chị em cô đỏ mặt ngồi vào chỗ của mình. Khả Hân vừa ngồi xuống thì chị đồng nghiệp bên cạnh nói sang:
– Khả Hân, phiền em đưa tập hồ sơ này lên phòng Tổng giám đốc ở tầng mười, cái phòng toàn kính ấy, em bảo anh ấy ký rồi đưa xuống đây giúp chị nhé!
Khả Hân rụt rè:
– Chị ơi…Tổng giám đốc…là..người…
Chị ấy cười tươi:

– Yên tâm, anh ấy ít nói nhưng tâm lý với nhân viên lắm, anh ấy luôn ưu tiên những bạn mới vào như em đấy. Mạnh dạn lên!

Khả Hân định hỏi Tổng giám đốc là người Việt Nam hay nước ngoài vì vốn tiếng Hàn của cô chưa tốt lắm nhưng sợ phiền chị ấy nên cứ ᵭάпҺ liều đi lên tầng mười từ thang máy dành cho nhân viên.

Sau mấy tiếng gõ cửa, cô nghe một giọng nói khá quen:

– Mời vào!

À, ra là người Việt Nam! Thế nhưng, khi vừa đẩy cάпh cửa bước vào, Khả Hân há hốc miệng, tập hồ sơ tгêภ tay cô rơi xuống đất tung tóe….

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất