Phu nhân quyền thế – Chương 24

Vũ Linh 335

Ông Kiên rõ là thấy vợ vui vẻ hơn ngày thường nhưng cũng không đoán được là chuyện gì nên lắc đầu chịu thua.

– Em nói xem là chuyện gì mà khiến em cười nãy giờ thế?
– Chán ông ngoại quá!
– Em nói vậy là sao? Hay… Chẳng lẽ bé An nó có tin vui?
– Vâng. Chúng ta lại sắp có thêm cháu ngoại rồi!
– Tốt quá! Vậy để anh nói Tuấn Anh nó đặt vé cho vợ chồng mình mai bay vào đó xem con thế nào!
– Vâng. Em lên chuẩn bị đồ! Sáng mai mình đi liền!
– Ừ.

Vợ chồng ông bà Kiên, Dung lên chức ông bà nội, ngoại lâu rồi thế nhưng nghe tin có thêm cháu nữa vẫn hồi hộp mong chờ. Sự vội vàng, mong ngóng của ông bà không phải vì bất cứ lí do nào khác ngoài tình yêu cháu thương con.

Bà Thùy Dung tuy chỉ là mẹ kế của anh em Bảo An nhưng tình yêu thương bà dành cho con riêng của chồng không khác gì con ruột. Nói không quá, nhiều khi còn hơn cả con mình sinh ra, bởi mấy đứa trẻ thiệt thòi vì mất mẹ sớm, thế nên bà luôn chăm chút từng tí để bù đắp cho các con, không ρhâп biệt con anh, con tôi. Và chính vì điều này mà các con riêng của chồng cũng thật tâm với bà như mẹ đẻ.

Ngay sáng hôm sau hai ông bà bay chuyến sớm nhất vào Đà Nẵng. Hai bên thông gia gặp nhau mừng vui, hòa thuận, nói chuyện rất ʇ⚡︎ự nhiên không ρhâп biệt khoảng cách, địa vị.

Có lẽ Quân là người vui nhất bởi có bố mẹ vợ tuyệt vời như này. Bà Thùy Dung ҳάch túi lớn nhỏ đầy đủ những đồ mà Bảo An thích nhưng không quên mang theo quà tặng cho thông gia. Không bàn về giá trị mà vấn đề chính là mẹ của cô rất chu đáo và cẩn thận. Bởi lẽ đó mà Bảo An cũng được thừa hưởng tính cách đối xử tốt đẹp như của bà.

Vừa đến nhà riêng của hai vợ chồng nhưng bà Dung không cần nghỉ ngơi đã sắp xếp đồ đạc gọn gàng rồi chủ động đi nấu cơm thì Quân vội vàng ngăn lại.

– Mẹ! Mẹ ngồi nói chuyện với ba con đi! Chuyện cơm nước để bé Vi và con nấu được rồi!
– Chuyện bếp núc để mẹ với bé Vi làm. Con ra nói chuyện với hai ông đi!

Bảo An theo vào phòng ăn cũng đồng tình với mẹ nên đẩy chồng ra ngoài.

– Mẹ nói đúng đấy! Anh ra nói chuyện với ông nội và ông ngoại đi! Em ở đây giúp mẹ với Vi được rồi!
– Em làm mấy việc nhẹ thôi nhé!
– Vâng. Em biết rồi! Anh mau ra ngoài đi!

Bảo An đuổi chồng ra ngoài phòng khách liền quay vào ôm bà Thùy Dung như ngày bé.

– Mẹ! Con nhớ mẹ quá!
– Sao rồi? Sáng giờ con ăn được nhiều không?
– Con cũng ăn được ít rồi! Mẹ yên tâm!

Hà Vi nghe Bảo An nói dối bà Thùy Dung thì khoe ngay:

– Không phải đâu cô ơi! Sáng nay chị ấy ăn gì nôn đó. Bụng chưa có gì đâu ạ!
– Thế không được rồi! Hà Vi! Con ra tủ lạnh lấy cho cô ít đồ! Cô làm món mì ý cho chị ăn xem có đổi khẩu vị không!
– Vâng ạ!

Bảo An vẫn ôm sau lưng bà Dung. Chẳng mấy khi được làm nũng mẹ thế này nên cô phải tranh thủ.

– Mẹ ơi! Mẹ làm nhiều nhiều chút! Tự nhiên con thèm!
– Ừ. Thèm là tốt rồi! Ngồi xuống đây đợi mẹ chút!
– Con muốn ôm mẹ như này cơ!
– Cha bố cô! Ôm như này mẹ làm sao được!
– Con cứ thích ôm mẹ!

Bà Thùy Dung lắc đầu thì Hà Vi cũng cười tủm xen vào trêu Bảo An.

– Cô ơi! Có phải ngày nhỏ chị An hay làm nũng cô không ạ?
– Ừ. Suốt ngày mè nheo!
– Thể nào làm nũng với anh con suốt!
– Ha ha… Chị dâu con là thế đấy! Cả nhà ai cũng chịu thua, đến hai cậu út còn phải chiều lại chị gáι cơ!

Bảo An nghe mẹ và em chồng trêu chọc mình nhưng cô không buồn gì hết. Ngược lại còn rất hào hứng tham gia.

– Vi ơi! Sau này lấy chồng nhớ học chiêu này của chị nhé! Đảm bảo chồng mê tới già!
– Bảo sao anh em lúc đầu như khúc gỗ mà giờ cứ như soái ca trong ngôn tình í!
– Đấy! Em thấy chiêu của chị có lợi hại không?
– Quá lợi hại! Em nhất định phải học theo để chồng mê tới già! Ha ha…
– Ha ha…

Ba người vừa làm vừa nói chuyện vui vẻ trong phòng bếp thì lúc sau lại thấy Quân đi vào. Hà Vi biết anh trai quan tâm chị dâu nên cũng đùa nữa.

– Cô Dung nấu mì ý cho chị em ăn đây rồi! Anh yên tâm đi nhé!

Hà Vi nói xong liền ghé tai bà Dung nói thầm.

– Con cá với cô là anh trai con sẽ không ra ngoài nữa đâu!
– Sao thế?
– Cô nhìn kìa! Vợ vừa ngồi xuống ghế là chồng cũng ngồi xuống cạnh luôn! Đấy! Lại như đôi chim sâu rủ rì rủ rỉ!
– Xem ra chị dâu con làm nũng chồng hơn cả bé Cua làm nũng ông bà ở nhà rồi!
– Hi hi… Nói trêu vậy thôi chứ con nhìn thấy anh chị thế này con lại vui ạ! Con ước, sau này đi lấy chồng cũng được hạnh phúc như anh chị ấy!
– Con xinh xắn lại ngoan ngoãn học giỏi thì kiểu gì cũng lấy được người chồng tốt! Cứ yên tâm!
– Con sẽ hy vọng ạ!
– Ừ.

Bà Dung cũng rất quý bé Vi. Cô bé vừa xinh lại ngoan, giống với tính cách con dâu lớn Ngọc Nhi của bà. Kể ra Tuấn Huy hay Tuấn Phát mà có cô bạn gáι như này cũng tốt quá ấy chứ! Mía ngọt ᵭάпҺ cả cụm cũng hay mà…

– Mẹ ơi! Được mì chưa ạ?

Tạm gác chuyện mai mối cho hai con út lại. Bà Dung làm nốt thao tác cuối cùng rồi lấy mì ra d᷈-/i᷈a cho Bảo An.

– Xong rồi… Xong rồi đây!
– Nhìn hấp dẫn quá mẹ ạ!
– Ngon thì ăn hết đi con! Thèm gì cứ bảo mẹ nấu cho!
– Vâng ạ! Con cảm ơn mẹ! Ngon quá!

Quân nhìn vợ xuýt xoa khen ngon thì cũng thở phào. Chứ như tình hình sáng sớm nay thì buồn lo lắm.

– Ăn từ từ thôi em!
– Ngon nhất quả đất luôn anh ạ!
– Vậy em ăn nhiều đi cho khỏe!
– Em sẽ ăn hết d᷈-/i᷈a này luôn!
– Ăn hết anh có thưởng!
– Thưởng gì cơ?
– Cứ ăn xong rồi anh nói!
– Anh hứa rồi nhé!
– Ừ.

Bà Dung nhìn hai vợ chồng con gáι chuyện trò tình cảm thì vui lắm! Thương con ở xa không thường xuyên chăm sóc được nhưng thấy con lấy được người chồng biết quan tâm thế này thì ông bà cũng yên tâm rồi.

Dự định chỉ ở vài ngày thăm con nhưng thấy Bảo An nghén quá nên bà Dung bàn với chồng ở lại thêm thời gian nữa để giúp con gáι.

– Anh này! Con bé nó nghén quá! Đi làm thất thường không đảm bảo tiến độ công việc, có lẽ mình nên ở lại giúp con một thời gian!
– Ừ. Anh cũng đang định bàn với em chuyện này!
– Vâng. Thế em tính vợ chồng mình cùng với cháu Nghĩa đôn đốc công việc trong này giúp con! Tuấn Anh với vợ nó ngoài kia cũng nhiều việc nên không phiền hai đứa nó nữa. Đợi thời gian nữa Tuấn Huy, Tuấn Phát về nước thì chúng ta bàn giao lại cho hai đứa nó giúp chị gáι quán xuyến. Anh thấy sao?
– Ừ. Em tính vậy cũng được!

Bảo An nghén nặng nên hầu hết công việc cô không tham gia được mấy. May mắn có bố mẹ vào hỗ trợ cùng với Nghĩa nên cô có thời gian nghỉ ngơi.

Phía bên Bích Ngân bắt đầu triển khai hợp đồng với công ty của Bảo An. Hai bên bước đầu bàn về nguyên liệu để đưa vào hoạt động thì An quyết định kể với bố mẹ về chuyện của mình.

Cô trước nay vẫn hay tâm sự với mẹ, chia sẻ với bố về chuyện làm ăn. Đối với bố mẹ mà nói thì con cái luôn bé bỏng và ngược lại với con cái thì bố mẹ là bầu trời bảo vệ lớn lao nhất. Vậy nên khi chuyện của cô đã đến thời điểm thích hợp cũng nên nói cho ông bà biết. An sẵn sàng nghe bố mẹ trách mắng, vì thực tế cô giấu mọi người trong nhà chuyện lớn đó là sai. Và đúng như cô dự đoán, khi nghe hết câu chuyện của mình thì mẹ Dung trách cô thật.

– Con thế mà dám giấu bố mẹ! Lỡ không may…
– Con xin lỗi bố mẹ! Nhưng khi đó con muốn ᵭάпҺ cược một ván bởi con tin Quân. Và rất may mắn ông trời đã ưu ái con. Anh Quân giờ đã thương yêu con thật lòng rồi!
– Con liều thật đấy An ạ!

Ông Kiên giống vợ cũng không nhịn được mà lên tiếng trách mắng con gáι thì An vội ôm cάпh tay ông như ngày bé.

– Bố đừng giận con nữa! Con liều nhưng ông trời đã rủ lòng thương con. Chỉ là có mấy nhân tố bên ngoài cứ luôn muốn gây sự bố ạ!
– Được rồi! Con lo nghỉ ngơi chăm sóc cái thai cho tốt! Mẹ đã tìm được người giúp việc cho con rồi. Còn công việc ở công ty thì bố mẹ sẽ hỗ trợ con một tay!
– Vâng. Con cảm ơn bố mẹ nhiều ạ!
– Con đưa hợp đồng bên đó đây! Bố cần nghiên cứu lại!
– Vâng. Để con bảo Nghĩa đưa qua cho bố xem!

Có bố mẹ ở đây Bảo An thực sự yên tâm. Cô dù rất giỏi, nhiều kinh nghiệm tгêภ thương trường nhưng trước hoàn cảnh như này An vẫn chọn cách dựa vào bố mẹ, dựa vào người chồng tâm lý của mình. Người ta nói đoàn kết trong gia đình sẽ chiến thắng lại mọi khó khăn thì gia đình Bảo An đã và đang luôn giữ vững tình cảm đoàn kết ấy.

Sau một vài lần đến trực tiếp để bàn công việc nhưng người Bích Ngân chỉ gặp được Nghĩa hoặc ông Kiên thì liền sinh nghi. Không biết An bận bịu gì mà năm lần bảy lượt đều vắng mặt.

Nghĩa thì cô ta đã rõ rồi nhưng ông Kiên thì vừa rồi mới tiếp xúc. Nghe cách nói chuyện và phong độ điềm đạm của ông giống một nhà lãnh đạo chuyên nghiệp hơn là người chỉ thay Bảo An làm việc tạm thời. Có chút tò mò nên Ngân đã cho người điều tra thì mới hay đó là bố của An. Xem ra Bảo An vắng mặt là có lí do. Mà lí do để cô bỏ qua công việc thì chắc chắn sẽ rất quan trọng.

Không muốn ngồi một chỗ ρhâп tích, đoán mò nên Ngân đã điện thoại qua cho Hà Vi.

Mở đầu là mấy câu hỏi thăm bình thường sau đó Bích Ngân mới đi vào chủ đề chính.

– Hà Vi! Chị chúc mừng gia đình em nha!
– Sao vậy ạ?
– Thì chúc mừng em chuẩn bị lên chức cô rồi!
– …!!!

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất