Nhân duyên khó tránh chương 21

Vũ Linh 113

Tác giả: Hạ Long.

Nghe Tôm nhanh nhảu giới thiệu thì cả Nhi và hai bạn tiếp tân kia đều bất ngờ đến há hốc miệng, cô sau giây phút bàng hoàng thì vội lườm lườm con trai nhưng nó dường như không quan tâm mà tiếp tục dẻo miệng lần nữa:

– Cô xinh đẹp ơi, phòng của bố cháu ở đâu ạ?

– À…

Bạn tiếp tân kia vẫn còn bất ngờ chưa kịp trả lời thì đúng lúc tiếng thang máy ϮιпҺ ϮιпҺ kêu lên. Tuấn Anh từ trong đó bước ra, Nhi cũng như hai bạn nhân viên kia lần này cũng không kịp lên tiếng nói gì vì thằng bé đã chạy ào tới chỗ anh hét lên:

– Bố ơi… bố ơi…

– Từ từ không ngã con!

– Bố ơi, bố cho Tôm lên phòng của bố đi ạ!

– Ừ. Đợi bố chút!

Tuấn Anh đoán nhân viên vì chuyện này mà bất ngờ, sợ rằng sẽ có những lời bàn tán không hay nên anh chủ động bế con đi đến chỗ Nhi nhận lấy tập tài liệu rồi tiện nói với hai nhân viên tiếp tân luôn:

– Đây là vợ con của tôi, lần sau hai người họ có tới đây thì cứ để họ ʇ⚡︎ự nhiên vào nghe chưa?

– Vâng, thưa Sếp!

Dặn dò nhân viên xong Tuấn Anh tay bế Tôm, tay dắt Nhi vào trong thang máy thì lúc này Nhi mới phản ứng.

– Sao nãy anh lại giới thiệu em như vậy chứ?

– Thế theo em anh nên giới thiệu với họ như nào khi con trai gọi anh là bố?

– Nhưng em rõ không phải vợ anh.

– Em đừng nghĩ nhiều, thực ra đó chỉ là cách gọi thay mẹ của Tôm thôi mà!

– Anh…

– Được rồi! Đừng tranh luận nữa không con lại tưởng mình cãi nhau đấy! Em đừng nghĩ nó bé không biết gì, thực ra nó biết cả đấy!

– Đúng là cái đồ cơ hội!

Nhi làu bàu mắng Tuấn Anh nhưng anh không có cãi lại mà cứ tủm tỉm cười rồi bế thẳng Tôm vào phòng làm việc của mình. Thằng bé được vào căn phòng rộng rãi thì thích chí reo lên:

– Oa… Bố ơi, cái tivi của bố to thế!

– Ừ. Con thích xem hoạt hình không bố mở cho?

– Con thích Tom và Jerry ạ!

– Ừ. Đợi bố chút.

Không định ở đây lâu nên Nhi ngăn hành động của Tuấn Anh lại.

– Mẹ con em đi luôn giờ!

– Cứ để cho con xem một lúc, anh cũng chưa đến giờ họp.

– Anh cứ chiều con, sáng mới xem một lúc rồi, giờ xem nữa thành пghιệп đấy!

– Nó còn bé, từ từ dạy cũng được. Mà em cũng ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi,

Tuấn Anh bật tivi cho con xong thì rót cốc trà ấm đưa cho Nhi:

– Trà này dễ uống lắm, em thử đi!

– Vâng.

– Mà từ lúc anh đi làm em còn buồn nôn không?

– Không ạ!

– Nếu mệt quá không đi làm được thì ở nhà anh nuôi!

– Ai cần anh nuôi!

– Ừ, không cần cũng đúng. Doanh thu ba nhà hàng cơ mà bà chủ nhỉ?

– Đừng có trêu em kiểu đó!

Ha ha…Tuấn Anh không thích trêu đùa những người phụ nữ khác nhưng lại chỉ thích chọc cho Nhi vui và cô sau câu nói ấy thì mỉm cười rất tươi.

– Đấy, cứ cười như này có phải xinh không?

– Em lúc nào chả xinh.

– Tự tin nhỉ?

– Sao lại không?

– Ừ. Tự tin thế mới đáng yêu.

– Rót thêm trà cho em đi, nói lắm!

Tuấn Anh rót thêm trà cho Nhi, vừa xong thì đúng lúc Thiên Sơn gõ cửa đi vào.

– Ơ… Nhi đấy à?

– Vâng. Em chào anh.

– Ui…Tôm của chú nay bảnh thế nhỉ?

Bé Tôm gặp Thiên Sơn lần nào là cũng toe toét lần đó.

– Chú Sơn, chú Sơn…

– Tôm đang xem gì đấy?

– Cháu xem mèo ạ!

– Vui quá nhỉ? Thế Tôm ngồi đây xem đợi bố và chú một lúc nhé, lát bố với chú quay lại được không?

– Vâng. Bố với chú cứ đi làm đi ạ! Tôm ngồi chơi ngoan ạ!

– Tôm ngoan lắm!

Nhận thấy Tuấn Anh đã tới giờ đi họp thì Ngọc Nhi biết ý bảo với con:

– Tôm tắt tivi rồi về với mẹ nào!

– Em cứ để thằng bé ở đây chơi, anh chỉ họp tầm một tiếng thôi, lát anh đưa hai mẹ con về bên bà ngoại sau.

– Thôi, anh còn nhiều việc, cứ để em chủ động cho tiện.

– Hôm nay anh chỉ có cuộc họp này thôi. Hai mẹ con cứ ở đây đợi anh!

Tuấn Anh nhắc Nhi rồi cầm tập tài liệu cùng Thiên Sơn ra ngoài, Nhi nhìn theo bóng dáng vội vã của anh thì thở dài ngồi xuống.

Con trai thì dán mắt vào tivi vừa xem vừa cười khanh khách, Nhi một mình uống hết ấm trà thì buồn đi vệ sinh. Cô không biết trong phòng làm việc này có nhà vệ sinh và phòng nghỉ riêng cho Tuấn Anh nên đi ra ngoài tìm, nhưng đúng là oan ra ngõ hẹp, đến đi vệ sinh cũng giáp mặt người không muốn thấy.

Hạ Trâm cùng họp với Tuấn Anh nhưng vì có điện thoại nên cô ta đi ra ngoài nghe, vô tình lại gặp mặt Nhi ở đây. Kết thúc cuộc điện thoại cô ta không vào phòng họp ngay mà cố tình đi vào nhà vệ sinh khiêu khích.

– Nhi nay đến đây có việc gì vậy? Chị nhớ là công việc của hai người không liên quan đến nhau nhỉ?

– À… Anh Tuấn Anh quên tài liệu ở nhà nên em cầm tới giúp thôi.

– Ồ… vậy à?

– Em xong rồi, em xin phép đi trước nhé!

– Ừ. Em cứ về trước đi, không cần đợi anh Tuấn Anh đâu, bọn chị bàn việc cũng chưa biết lúc nào xong.

Nghe cái giọng đã biết chị ta có ý nhưng Nhi cũng không thèm đáp lại cho phiền phức mà chỉ cười nhẹ gật đầu rời đi.

Hạ Trâm cố ý đuổi khéo Nhi nhưng khi thấy cô không đi thẳng ra phía thang máy đi xuống mà vào phòng làm việc riêng của Tuấn Anh thì chững lại, ánh mắt thâm sâu, hằn tia ác ᵭộc, thầm cҺửι rủa cảnh cáo cô:

– Đồ rẻ rách! Mày chờ đi! Tao không bao giờ để mày ςư-ớ.ק được anh ấy đâu.

Nhi hứa với Tuấn Anh rồi nên cũng ngồi chờ hết một tiếng, rồi qua thêm nửa tiếng nữa nhưng vẫn không thấy anh quay lại thì quyết định không đợi nữa. Hai mẹ con bắt taxi đi thẳng về bà ngoại thì lúc sau Tuấn Anh mới gọi lại cho cô.

Tín hiệu vừa kết nối giọng Tuấn Anh áy náy nói lời xin lỗi.

– Anh xin lỗi! Vì có thêm vấn đề phát sinh nên quá giờ hẹn với hai mẹ con.

– Không sao. Em ʇ⚡︎ự đưa con về được, hai mẹ con cũng sắp về tới nhà bà ngoại rồi!

– Trưa nay anh có lịch tiếp khách đột xuất, em và con cứ ở bên đó chơi, chiều về anh đón sớm nhé!

– Anh cứ lo công việc đi! Em chủ động được mà!

– Chắc chắn chiều anh đón hai mẹ con sớm được! Vậy nha!

– Vâng.

Hạ Trâm đi đến sau lưng Tuấn Anh được một lúc rồi, cũng đồng nghĩa nghe được cuộc nói chuyện của anh với Nhi nhưng dù có tức giận sôi ɱ.á.-ύ cỡ nào thì trước anh cô ta vẫn diễn tròn vai lắm.

– Anh à! Giờ em dẫn khách đi thăm quan nhà máy một lượt nhé, anh xong việc thì đến thẳng nhà hàng mình đặt luôn nha!

– Ừ.

Hạ Trâm trong lòng buồn giận bao nhiêu thì càng ċăm hận Nhi bấy nhiêu, cô ta trách nếu như không có mẹ con Nhi xuất hiện thì giờ này có lẽ cô ta và Tuấn Anh đã là một đôi rồi, vị trí đáng lẽ ra là của mình nhưng lại bị Nhi nghiễm nhiên chiếm mất nên cô ta khó mà chấp nhận được, huống hồ lại bị thua bởi một cô gáι kém mình về mọi thứ lại càng khiến Trâm không cam tâm.

Dẫn khách đi tham quan một ʋòпg nhà máy, bàn chuyện công việc cũng hòm hòm thì Hạ Trâm gợi ý:

– Chuyện công việc bước đầu coi như đã xong nhưng cho phép em hỏi tối nay sinh nhật chị nhà, có thể bật mí giúp em chị ấy thích gì không anh Vinh?

– Ôi… Mấy cô cậu không phải bày vẽ đâu, đến chúc mừng là chúng tôi vui rồi!

– Ấy… Đây là tấm lòng của bên em, nói gì thì cũng nên để chúng em thể hiện một chút với chị chứ!

– Nếu cô Trâm đã nói thế thì tôi xin nói thật là nhà tôi rất thích nước hoa!

– À… vâng. Em cảm ơn anh! Nhất định sẽ khiến chị nhà hài lòng với món quà!

– Cảm ơn cô trước nhé!

– Vâng. Chúng ta xong việc rồi, giờ em xin phép đưa anh ra nhà hàng dùng cơm ạ!

Buổi trưa Hạ Trâm cô ý tiếp khách tới qua chiều mới để Tuấn Anh về nhà nhưng đến tầm gần 6h tối cô ta đã gọi điện anh giục chuẩn bị đi sinh nhật vợ đối tác.

– Lát anh qua đón em đi cùng nhé!

– Anh đang dở chút việc, em chủ động đến đó trước đi!

– Mình hợp tác cùng nhau mà đi riêng thì sao tiện chứ? Em đợi anh ở nhà đấy!

– …

Nhi từ phòng tắm đi ra vừa nghe trọn cuộc đối thoại của Tuấn Anh và Hạ Trâm thì đoán chị ta cố ý muốn anh đến đón đi cùng rồi. Kể ra, nếu không vì sự xuất hiện của hai mẹ con cô có lẽ họ đúng là một đôi trai tài gáι sắc, có chút đáng tiếc nhưng cô cũng nên vì con mà giữ bố cho chúng chứ nhỉ?

– Anh có việc phải ra ngoài bây giờ sao?

– À… Ừ. Bữa nay là sinh nhật của vợ đối tác công ty, anh tính đi một chút rồi về!

– Việc cần thiết thế thì anh cứ đi đi! Để em chọn quần áo giúp anh!

Không mấy khi thấy Nhi chủ động, nhiệt tình thế này, Tuấn Anh ngay lập tức chớp thời cơ nói với cô:

– Hay là em đi cùng anh?

– Em sao?

– Ừ. Đi một lúc rồi về thôi!

– Mấy chỗ ngoại giao đông đúc thế em chưa đi bao giờ, em sợ mình làm mất mặt anh đó.

– Không căng thẳng như em nghĩ đâu, thay đồ rồi đi cùng anh luôn, con ở nhà đã có ông bà lo rồi!

– Anh không sợ em làm hỏng chuyện của mình à?

– Em giỏi giang thế anh lo gì!

Một lời này thốt ra nghe như khích lệ thông thường nhưng sao hôm nay Nhi có cảm giác Tuấn Anh khen cô thật lòng. Thôi thì cứ mạnh dạn đi giữ bố cho hai con, lí do chính đáng mà.

– Vậy anh đợi em chút!

Tuấn Anh rất vui khi thấy Nhi đồng ý đi cùng mình, khuôn miệng cười tươi, anh lấy đại một bộ quần áo ra hỏi ý kiến cô:

– Em! Em xem anh mặc bộ này được không?

– Lấy bộ kia đi!

– Cà vạt thì sao?

– Đợi lát em thắt giúp cho!

Lòng Tuấn Anh như nở hoa, anh mặc quần áo xong liền ngồi xuống ghế ngắm cô trang điểm, xem ra cô khéo tay lắm chứ, ʇ⚡︎ự trang điểm cũng có khác gì ngoài hiệu đâu, việc gì vào tay cô cũng trở nên đơn giản thế này bảo sao ngày ấy tuổi còn nhỏ vừa nuôi con vừa buôn bán lại khéo thế.

Một người tập trung trang điểm cho nhanh, một người ngồi ngắm đối phương không chớp mắt cho đến khi tiếng đóng lắp đồ trang điểm cất gọn vào góc bàn vang lên thì Tuấn Anh mới di chuyển ánh mắt qua chỗ khác.

– Em xong rồi! Anh để em thắt cà vạt cho!

Nhìn đôi bàn tay thon gọn thắt chiếc cà vạt nhanh thoăn thoắt thì Tuấn Anh lại không nhịn được mà hỏi điều đang nghĩ trong lòng.

– Cái tay nhanh thế này đã thắt cho bao nhiêu bạn rồi?

– Nếu tính bạn học thì cũng đếm được hai bàn tay nhưng nếu là đàn ông trưởng thành thì anh là người đầu tiên!

Lại một câu khiến lòng Tuấn Anh tưng bừng như đang bắn pháo hoa nhưng anh cố giấu vẻ vui sướиɠ đó đi mà trả lời bình thường:

– Anh may mắn vậy à?

– Ừ. Rất may đó!

– Tự tin đấy nhưng mà cũng khá đẹp!

– Cảm ơn đã khen!

– Cái miệng cũng khéo nữa!

– Đi thôi Sếp ơi, nói lắm quá cơ!

Mỗi ngày Tuấn Anh cảm nhận Nhi thay đổi thái độ cùng thiện cảm với mình nhiều hơn, mỗi câu từ cũng gần gũi dễ chịu chứ không còn khoảng cách như lúc trước nữa. Một cảm giác vui sướиɠ, một niềm tin căng tràn, một hy vọng lớn lao đang chờ anh phía trước.

Cả hai lên xe rời đi, thấy Tuấn Anh rẽ về hướng nhà Hạ Trâm thì Nhi vờ như vô tư hỏi:

– Hôm nay chị Trâm có đi cùng anh không ạ?

– Có! Nhưng em đừng hiểu lầm, chỉ là lần này hợp tác cùng nhau nên anh mới đi chung cho có sự gắn kết để đối tác nhìn vào thôi.

– Em chỉ hỏi vậy chứ không có ý gì đâu.

– Ừ.

Chiếc xe bon bon chạy thẳng tới khu nhà Hạ Trâm, chẳng mấy chốc đã đến ngõ vào nhà cô ta, từ xa đã thấy bóng dáng Trâm đứng đợi sẵn, nhìn chiếc váy sa hoa Trâm mặc cũng đủ biết là cô ta rất mong chờ cuộc hẹn đi chung với Tuấn Anh tối nay.

Advertisement

Do mải chỉnh sửa chiếc váy nên Trâm vẫn chưa phát hiện ra Nhi ngồi ngay ghế cạnh Tuấn Anh, đúng lúc cô ta ngẩng lên thì cửa kính bên ghế phụ cũng kéo xuống cùng tiếng chào của Nhi phát ra khiến cô ta cứng đơ người, mãi mới lắp bắp được.

– Ơ… Nhi à?

– Dạ, chị lên xe đi ạ!

– À… Ừ.

Hạ Trâm lên xe mà mặt mày như đưa đám, vị trí ghế phụ này đáng lẽ ra hôm nay sẽ là cô ta được ngồi, thế mà không hiểu sao Nhi lại chiếm lấy, rõ là công việc không liên quan, cũng chưa thấy Tuấn Anh công khai mối quαп Һệ của hai người vậy mà bữa nay anh lại dẫn Nhi đi dự tiệc xã giao này. Không lẽ nhân dịp này anh chính thức giới thiệu Nhi với mọi người sao? Nghĩ tới đó Hạ Trâm không chịu nổi, cô ta thực sự sợ mất Tuấn Anh nên bỏ qua sĩ diện lên tiếng:

– Anh này! Buổi tiệc hôm nay toàn người lạ anh không sợ Nhi ngại hay sao?

– Trước lạ sau quen. Có gì mà ngại?

– Anh nghĩ thế nhưng Nhi không nghĩ vậy, có phải anh ép em ấy đi cùng không?

– Bọn anh là người một nhà có gì mà phải ép! Trước sau gì Nhi cũng cần làm quen với mấy buổi tiệc như này, hôm nay có cơ hội thì thực hành luôn.

Một lời này khác gì Tuấn Anh ngầm thông báo vị trí của Nhi trong gia đình mà cũng là đối với anh luôn, không phải đoán già đoán non, cũng chẳng cần cho người theo dõi điều tra nữa, chính ҳάc là hai người họ đã đi quá giới hạn thông thường rồi.

Trâm cay đắng im lặng không lên tiếng nữa mà nhìn ra phía cửa xe, ngoài đường đông đúc, nhộn nhịp dòng người, hàng xe qua lại nhưng tiếng lòng cô ta lại giống như bị tảng đá nặng đang đè. Bí bách, bức xúc và căm phẫn nhưng chẳng thể phát tiết khiến cho hai bàn tay nắm chặt vào hộp quà muốn méo mó, vỡ tan và phải đến khi tiếng ô tô phanh chậm lại thì Trâm mới bừng tỉnh, thoát vội ra khỏi màn đen như bão vây quanh.

Cô ta xuống xe trước, sau đó là Nhi, cũng chưa định lật bài ngửa ngay đâu nhưng nhân cơ hội đợi Tuấn Anh đi cất xe thì cô ta đã trở mặt.

– Là mày cố tình theo anh Tuấn Anh đến đây đúng không?

Ngọc Nhi không quá ngạc nhiên với thái độ lật mặt nhanh hơn lật bàn tay của Hạ Trâm, chỉ là sự trở mặt này đến hơi nhanh thì phải nhưng cô cũng không ngại mà bình tĩnh đáp lời:

– Thực ra em cũng không muốn đi đâu nhưng tại anh Tuấn Anh nói đi một mình buồn nên rủ em đi cùng thôi!

– Mày nên rõ tao và anh ấy mới là một đôi hoàn hảo, từ gia thế cho đến học thức đều xứng tầm, còn mày có gì để sánh với anh ấy không?

– Chị Trâm! Chuyện anh chị tìm hiểu nhau không hợp thì đường ai nấy đi trong êm đẹp rồi, cớ sao bây giờ chị lại nói mấy lời như em là kẻ phá hoại tình cảm của hai người thế?

– Nếu như hai mẹ con mày không xuất hiện thì bọn tao đã là của nhau rồi, mày nghĩ mày có liên quan không? Đúng là cái thứ hãm tài!

Liếc thấy Tuấn Anh đang đến gần nên Nhi không muốn tranh cãi với cô ta nữa, nói bằng lời chỉ là cho bõ tức miệng thôi nhưng thể hiện bằng hành động mới khiến đối phương đau như cắt. Mà đối với kẻ tiểu nhân như cô ta thì phải liều tђยốς này mới hữu hiệu.

Đợi Tuấn Anh tới gần, Nhi nhẹ nhàng choàng tay mình vào tay anh trước sự á khẩu của Hạ Trâm và sự bất ngờ của Tuấn Anh nhưng cô chẳng để tâm xem cô ta tức khí ra sao mà chỉ nói nhỏ với người bên cạnh:

– Anh không ngại chứ?

– Ngược lại, anh rất vui!

– Em sẽ cố gắng không khiến anh mất mặt!

– Anh tin em!

Hạ Trâm đi sau nhìn hai người thủ thỉ rồi cười tủm mà càng ngứa mắt, miệng cô ta lại bắt đầu thầm rủa Nhi кнốикιếρ và đợi ngày cô ta sẽ xé ҳάc rất nhanh.

Buổi tiệc rất đông quan khách nhưng Nhi cũng không có để cho mình đuối sức, cô thể hiện vừa phải, giữ phong độ đi bên anh như một hậu phương vững chắc khiến Tuấn Anh rất hãnh diện. Không lúc nào tốt hơn cơ hội trời cho này nên Tuấn Anh đã chớp thời cơ ᵭάпҺ dấu chủ quyền của mình ngay tại đây.

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất