Nhà Giàu Chọn Dâu Chương 3

Vũ Linh 308

Hạnh đứng đó nhìn Hoàng Vinh nằm say mèm, cô lau từng giọt nước mắt tгêภ khuôn mặt ướt đẫm của mình cho đến khi khô cạn, cũng là lúc Hoàng Vinh thấy khó chịu trong người và khom đầu xuống giường nôn thốc nôn tháo.

Hạnh nhìn cảnh này cô ghét lắm, cũng muốn bỏ mặc kệ mẹ anh ta nhưng rồi do mới về nhà người ta, cô cư xử thế này thấy có phần hơi quá đáng thế nên cô vội lấy chai dầu gió xanh sao đó khom xuống đưa tay đỡ Hoàng Vinh lên và thoa dầu cho anh ta chống ói.

Sau đó liền lấy giẻ lau nhà lau đi những thứ anh ta ói ra rồi đem bỏ vào sọt đựng rác. Xong tất thảy Hạnh lại quay lại cẩn thận pha nước rồi đem khăn đến lau mặt cho Vinh.

Hạnh bây giờ như một người vợ đảm lo cho chồng dù những chuyện thế này cô chưa từng phải động đến, nhưng trái với sự chân thành của Hạnh thì trong cơn mê sản của men ɾượu lấp đầy tâm trí, bàn tay Vinh nhanh chóng chụp lấy bàn tay của Hạnh và thều thào gọi tên ai đó.

-Em Mỹ, em Ngọc hai em lại đây với anh nè? Lại đây…lại đây?

Hạnh nghe vậy liền rụt tay ra, đứng nhìn Hoàng Vinh cô nghẹn ngào lên tiếng

-Hóa ra anh đã có người yêu, còn gọi tên cô ta trong cơn mơ? Vậy thì anh còn cưới tôi để làm gì hả?

Hoàng Vinh bị giọng nói hờn trách của Hạnh làm giật mình, anh đưa tay day day vầng trán của mình sau đó ngồi bật dậy. Rồi nhìn Hạnh anh khó chịu khàn giọng nói

-Vậy cô có người yêu chưa? Đừng nói không nhé vì tôi chẳng tin đâu?

Hạnh thấy Vinh cũng chẳng coi mình ra gì nên cũng chẳng ngại ngần mà trả lời

-Có chứ?

Hoàng Vinh nhếch môi cười khinh bỉ

-Cô cũng mạnh miệng lắm? Đứng trước mặt chồng mà dám trả lời như thế? Cô không sợ rớt răng à?

-Thế thì anh gọi tên em này em kia trước mặt vợ mình anh không thấy hổ thẹn à? Vẫn là câu hỏi anh nên trả lời đi. Anh không thích tôi anh cưới tôi làm gì?

-Cưới cô để làm gì? Cô đi hỏi mẹ tôi đó? Cũng vì cái con rồng của cô mà đời tôi nó khốn khổ thế này đây? Còn cô tại sao có bồ rồi còn lấy tôi hả?

-Anh đừng có khốn пα̣п đến mức hỏi lên câu đó? Tôi nghĩ anh cũng đủ thông minh để biết tôi về đây vì lý do gì? Chẳng cần phải nói xiên nói xỏ thế đâu?

Hạnh tức giận lên tiếng, Hoàng Vinh cũng không vừa, anh đứng bật dậy, ánh mắt chán ghét nhìn Hạnh rồi chỉ thẳng tay vào cô nó

-Cô không cần nói nhảm nữa? Sao còn chưa cút đi. Đây là phòng tôi cô có biết không?

Hạnh trợn mắt nhìn Hoàng Vinh mà trả lời đầy ấm ức

-Anh tỉnh chưa hả Vinh. Anh nhớ lại đi là do mẹ con anh ʇ⚡︎ự chân đi rước tôi về đó. Anh bảo tôi cút thì cút về đâu đây?

-Thì về nơi mà cô đã sống. Cái xứ khỉ ho cò gáι đó? Tôi đâu có mượn cô về đây?

-Anh!

-À mà thôi… cô mà cút giờ này mẹ tôi biết được lại tụng kinh sám hối cho tôi nghe bây giờ. Này cô ngủ ở đây đi, để tôi ra ngoài lấy cái ghế xếp vào cho cô nằm. Còn tôi tôi ngủ tгêภ giường. Có cô giữ phòng xem ra tôi ngủ cũng ngon hơn.

Vinh nói xong toang bước đi, nhưng thấy cái dáng vẻ xiêu vẹo của Vinh thì Hạnh liền lên tiếng ngăn cản. Cô thẳng thắng nói

-Không cần tôi nhà nghèo nên sống cực quen rồi. Để tôi bỏ mùng xuống cho anh rồi tôi xuống gạch nằm ngủ!

Hoàng Vinh nghe thế liền vui vẻ gật đầu. Anh nằm luôn xuống giường. Mặc tình cho cả đêm đó Hạnh nằm co ro dưới gạch với cái mềm mỏng manh nhưng Hoàng Vinh chẳng hề nữa giây đoái hoài đến.

Những ngày tháng sau đó cuộc sống làm dâu của Hạnh vẫn cứ thế tiếp diễn. Cô sống trọn đạo lo cho gia đình chồng và cư xử với ba mẹ chồng rất lễ phép dù cho đối với Hoàng Vinh anh vẫn chẳng coi cô ra gì? Ban ngày Hoàng Vinh đi rất sớm, cô nghe đâu anh ta đi quán bια ôm chơi với gáι và những gả vô công rỗi nghề giống như anh ta. Đến tối thì khuya lơ khuya lắc với vác mặt về, mỗi khi về đều trong tình trạng say mèm, có khi còn kiếm cớ để gây sự nói những lời khó nghe với Hạnh.

Những lúc ấy cô buồn lắm, cũng đôi lần không nhịn được cũng trả lời to tiếng lại với anh ta, nhưng xong chuyện là thôi, Hạnh vẫn là người đêm đêm nằm cùng phòng, và dọn dẹp những hậu quả say sỉn của anh ta, có khi lại nghe những tiếng gọi tên một người con gáι da diết trong những giất mơ của Vinh. Mấy lần đầu cô còn tủi thân, nhưng sau rồi quen dần, Hạnh lơ đi tất cả. Cứ thế thời gian dần trôi qua mấy tháng.

Đêm đêm Hạnh ngủ bên cạnh Hoàng Vinh như cái ҳάc không hồn, ban ngày thì cô phụ dì Lệ lo việc nhà và đi gom hụi với mẹ chồng mình…Lắm lúc tủi thân và buồn lắm cô chỉ dám tâm sự cùng dì Lệ rồi hai dì cháu ngồi an ủi nhau nghe, chứ chẳng bao giờ cô dám phiền hà gì đến tai ba mẹ chồng. Bởi tính tình cô cam chịu và ngoan như vậy nên bà Tâm ưng bụng cô lắm.

…..Lại một ngày của những tháng kế tiếp trôi qua.

Đêm qua gần 3h sáng Hoàng Vinh mới về nên vẫn còn ngủ say như ૮.ɦ.ế.ƭ. Còn Hạnh khi đồng hồ vừa điểm 5h dù đêm qua cô cũng thức trắng nhưng đã lật đật dậy thật sớm để xuống bếp nấu cho Vinh một nồi cháo trắng rồi đun nước sôi pha trà sau đó cô quay sang quét dọn nhà cửa, cho đến khi trời hửng sáng rõ, dì Lệ thức giấc, thấy cô đang pha trà bà và ấm nước đang sôi dì liền vội vàng chạy đến mà gạt tay cô

-Trời ơi mợ hai, mợ làm thế này là mơ hại tôi đó? Bao nhiêu lần rồi tôi nói mợ cứ ngủ đi cho khỏe để tôi làm cho mà!

Hạnh nhìn dì lệ luýnh quýnh giành lấy công việc mà cô chỉ biết cười trừ. Cô nhỏ tiếng nói với dì

-Sao dì cứ gọi con là mợ hoài vậy? Cứ gọi con là Hạnh đi mà dù sao con cũng là cháu của dì!

-Ngày trước ở quê thì khác, bây giờ con lên đây làm dâu nhà bà chủ thì dì phải gọi khác chứ con? À mà con đang nấu gì đó?

-Con đang nấu cho anh Vinh tô cháo nóng, hôm qua ảnh đi đến 3h sáng mới về, lại còn ói nữa, con sợ anh ấy mất sức…

Dì Lệ nghe Hạnh nói những lời lo lắng cho Vinh, nhưng nhìn cô ngày càng héo hon chẳng có gì là được hạnh phúc bà lại càng xót xa cho cô. Đứng bên bà Lệ thở dài nhìn Hạnh nói

-Ngày trước dì thấy nhà bà Tâm đàng hoàng, lại giàu có thấy cậu Vinh đẹp trai xứng đôi vừa lứa với con nên dì mới làm mai mối để con về đây yên chổ, mẹ con ở quê cũng có tiền để lo thang tђยốς. Ai có dè cậu hai Vinh lại đối xử tệ bạc với con như vậy? Có vợ mấy tháng rồi vẫn chẳng hề quan tâm.

Hạnh đã lâu cô cố nén tâm tư mình vào lòng, không để nổi buồn dâng lên khóe mắt. Nhưng giờ đây khi nghe dì Lệ nhắc đến, trong lòng cô không kìm được khóe mắt lại rưng rưng.

-Thôi thì đã bước vào rồi, có thế nào thì con đành chịu thôi dì ạ? Chỉ mong mẹ con được mạnh khỏe, Ьệпh tật tiêu trừ để sống với con thôi.

Bà Lệ nhìn cô sắp khóc, bà thương lắm liền đưa tay lên vỗ vai Hạnh an ủi

-Ừ thôi khi nào buồn cứ tâm sự với dì. Hi vọng một ngày không xa cậu Vinh thay đổi yêu thương con là được rồi.À mà sao lâu rồi con không xin phép bà chủ về thăm mẹ con đi, chắc bà Hai nhớ con lắm đó.

Hạnh đưa tay dụi đôi mắt, cô mỉm cười nhìn dì Lệ mà nghẹn ngào.

-Dạ, để vài tháng nữa con về dì ạ? Bây giờ về mà thấy con buồn chắc mẹ lại lo… thôi dì làm gì làm đi, con đem trà lên cho ba mẹ con đã, chắc ba mẹ dậy rồi đó dì.

Bà Lệ gật đầu nói

-Ừ con đi đi, để nồi cháo ở đây dì canh cho rồi dì tắt bếp.

-Dạ.

Tгêภ phòng khách.

Bà Tâm ngồi ở bàn giữa, hai tay cầm sắp tiền to cứ đếm đến đếm lui, tгêภ gương mặt cau lại rồi cứ lẫm bẩm mãi.

Ông Tùng từ trong phòng đi ra, mới sáng đã thấy sắc mặt vợ mình không tốt. Ông liền ngồi xuống bàn rồi cất lời

Advertisement

-Nè mới sáng sớm cái mặt bà làm sao mà cứ như đưa đám thế?

Bà Tâm tặt lưỡi

-Rõ ràng hôm qua tôi gom hụi và tiền lời là 10 triệu đồng chẳng. Tôi để trong két đó. Thế mà bây giờ đếm hoài đếm mãi vẫn mất hết 500 ngàn.

-Thôi thôi mới sáng bà đừng có kiếm chuyện để mà đổ thừa vu oan cho ai trong nhà đó nhá?

-Ông này ngộ tôi có đổ thừa ai đâu hả? Nhưng mà mất tiền phải cho tôi nói chứ? Tiền chứ có phải lá bồ đề đâu ông?

-Bà…?

Thấy tính khí thất thường của bà vợ mình, ông Tùng chỉ biết lắc đầu mà thôi. Rồi ông ngồi im đó, nhìn bà cứ loay hoay với xấp tiền mà ông ngao ngán, trong lòng ông chỉ biết trách móc bản thân ông, cũng do ngày xưa ông nhu nhược không có chính kiến nên giờ đây phải chịu cái cảnh ρhâп rẻ thế này.

Hạnh từ nhà sau bưng nước lên. Thấy có mặt cả ba và mẹ chồng ở bàn khách cô liền lễ phép lên tiếng

-Dạ ba mẹ mới dậy? Con mời ba mẹ dùng trà!

Ông Tùng nhìn Hạnh trả lời

-Ừ con để xuống bàn đi con?

-Dạ ba.

Nhìn thấy Hạnh bà Tâm liền lên tiếng hỏi

-Hạnh? Hôm qua mẹ kêu con đi gom tiền, con có bỏ sót chổ nào không con?

Hạnh nghe hỏi cô liền thật thà trả lời

-Dạ con đã gom đủ hết rồi mẹ? Chẳng lẽ thiếu tiền hả mẹ?

Bà Tâm cau mày suy nghĩ rồi nói

-Trong đây đếm mất đến 500 ngàn…Hay là nó lấy?

Hạnh nghe mẹ chồng nói, cô đoán được bà đã biết ai lấy nên cô đành làm thinh.
Thấy Hạnh không đáp và cứ mãi cái tính tình sai đâu ᵭάпҺ đó và cam chịu thì bà Tâm lại bực mình lên tiếng cằn nhằn

-Còn con đó? Con là vợ nó con không biết quản lý chồng mình à? Chồng mình nó đi sớm về trễ mãi thì con cũng phải biết cách kéo nó về với gia đình chứ? hiền gì mà hiền như cục đất vậy hả? Mẹ là mẹ không thích như vậy rồi đó? Đã cưới bây về đây thì bây cũng phải làm sao để mà chồng bây biết lo cho gia đình. Còn nữa mấy tháng rồi mà cũng chẳng có chút tin mừng

Ông Tùng ngồi nghe bà Tâm lại lên cơn bắt lỗi con dâu vô cớ, ông không nhịn được liền trả lời thay Hạnh

-Thằng con bà nó mất dạy thì bà đi mà dạy nó sao lại hỏi Ϯộι con dâu. Con Hạnh từ ngày nó về đây, ngoan hiền chịu cực chịu khó nghe lời bà, chẳng bao giờ làm gì bà phật ý vậy mà bà còn chưa vừa lòng, suốt ngày gây khó dễ cho con nhỏ thì tôi cũng đến lạy bà đó bà Tâm! Còn chuyện vợ chồng nó có con hay chưa thì để tụi nó tính đi. Có vậy mà bà cũng làm cho nhà cửa rối lên.

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất