Nhà Giàu Chọn Dâu Chương 15

Vũ Linh 222

Chương cuối

Thứ 2 đầu tuần vào lúc 9h Hoàng Vinh được đưa vào phòng mổ. Đứng bên ngoài cả nhà ai cũng lo lắng và cầu nguyện cho Hoàng Vinh. May mắn sau trôi qua mấy tiếng đồng hồ thì cửa phòng phẫu thuật cũng được mở ra, Minh Quân bước ra ngoài thông báo ca phẫu thuật đã thành công. Cả nhà nhận tin mà vỡ òa trong hạnh phúc…

Một tháng sau…

Sáng sớm Hạnh đi chợ, còn bà Tâm và Vinh ở nhà dọn dẹp nhà, ông Tùng thì đi về quê đón bà Lan lên ăn mừng ngày Hoàng Vinh được khỏi Ьệпh xuất viện.
Cả tháng trời nằm trong viện may mắn Hoàng Vinh cũng tìm lại được ánh sáng, cũng là lúc anh nhận thức ra bản thân anh càng ngày càng yêu Hạnh nhiều hơn. Hạnh đã vì anh cả tháng trong viện, lo lắng cho anh từng bữa ăn, từng giất ngủ, những khi anh đau cả đêm cô cũng chẳng chợp mắt. Thế nên sau lần này Hoàng Vinh đã ʇ⚡︎ự hứa với lòng từ nay đến suốt cuộc đời anh không bao giờ cho phép bản thân mình phụ Hạnh nữa, sau khi hồi phục sức khỏe anh sẽ làm lại cuộc đời sẽ lo làm ăn chân chính để mà lo cho ba mẹ và lo cho gia đình nhỏ của anh có được cuộc sống mới tốt đẹp hơn.

Hạnh đi chợ về liền lụi hụi vào bếp cùng mẹ chồng nấu món ăn, ngày hôm nay trãi qua bao nhiêu là chuyện, vui có, buồn có, đau đớn có, và có những quãng thời gian Hạnh đã từng có ý nghĩ sẽ chia tay Hoàng Vinh nhưng đến hôm nay sự chịu đựng của cô đã có kết thúc đẹp và Hạnh cảm thấy cô không hối hận về quyết định của mình nữa rồi. Tuy là cuộc sống bây giờ không được giàu có và sung túc, chồng cô cũng chẳng là một người đàn ông thành đạt như bao người. Nhưng Hạnh tin với sự chân thành của cô Hoàng Vinh sẽ từ từ thay đổi và anh sẽ yêu cô như cái cách mà cô đã yêu và chân thành khi ở bên anh…

Bên ngoài có tiếng xe Ϧóþ còi inh ỏi. Hạnh ngó ra là ba và mẹ Lan về, có cả anh Quân nữa.

Mọi người vào nhà, cũng là lúc Hạnh và mẹ chồng nấu xong tất cả món ăn và dọn lên. Cả nhà dùng bữa rất ngon miệng, còn cụng ly ɾượu chúc mừng ngày Vinh chiến thắng Ьệпh tật trở về sum hợp với gia đình.

Đang vui vẻ bất ngờ Minh Quân buông ly ɾượu xuống. Anh lên tiếng khiến cho cả nhà phải ngừng đũa chú ý lắng nghe.

-Hôm nay có mặt đầy đủ con có ý kiến thế này mong gia đình mình sẽ đồng sẽ

Bà Lan nghe vậy liền khó hiểu hỏi lại con trai

-Chuyện gì mà con làm cho cả nhà tò mò vậy Quân?

Minh Quân nghiêm túc trả lời mẹ và cả nhà

-Thật ra thì con thấy ba mẹ và vợ chồng Hoàng Vinh ở đây không được tốt cho lắm nên con muốn đề nghị ba mẹ và hai em dọn về quê ở chung với mẹ con luôn, dù sao thì ở quê nhà cũng rộng, lại chỉ có mình mẹ ở nên con không yên tâm. Với lại ở quê mẹ của em Hạnh cũng chỉ có một mình. Nếu gia đình mình về dưới đó chắc chắn tấc cả mọi người sẽ vui lắm.

Bà Lan nghe Quân nói vậy bà liền vui vẻ gật đầu ngay. Quay sang nhìn ông Tùng và bà Tâm cùng các con, bà lên tiếng

-Ý thằng Quân nói tôi thấy hợp lý đó. Cả nhà nghĩ sao?

Ông Tùng thì im lặng suy nghĩ, Hạnh và Vinh nhìn nhau cũng đắn đo. Chỉ có bà Tâm là lên tiếng. Giọng bà rõ không vui

-Em cảm ơn chị và Minh Quân đã lo lắng cho gia đình này, ơn này của chị suốt đời em không quên được, ông Tùng và bọn nhỏ có về dưới thì về, còn em em chắc sẽ ở lại đây chị ạ? Em không còn mặt mũi nào để về đó đâu. Ngày xưa em…

Bà Tâm chưa nói hết câu thì bà Lan đã lập tức không vừa ý liền ngắt ngang lời của bà Tâm

-Chuyện này xưa đừng nhắc nữa, hiện tại bà cứ lo cho tương lai của bọn nhỏ trước đi. Về dưới đó tôi sẽ sắp xếp công việc để cho bọn nhỏ làm, bọn già chúng mình chỉ cần vui vẻ hằng ngày ngồi với nhau nhâm nhi tách trà là vui rồi. Bà không đi thì bọn nhỏ làm sao đồng ý được.

Minh Quân cũng lên tiếng xen vào

-Mẹ cứ về đừng ngại, mẹ và ba về thì mấy em con nó mới yên lòng mà về theo chứ? Với lại từ nay con cũng công tác luôn tгêภ này, nhà cũng chẳng còn ai nên con cũng mong gia đình mình xum họp bên nhau để con yên tâm mà theo đuổi nghề nghiệp của mình. À còn Hoàng Vinh!

Quân quay sang Vinh và Hạnh, anh nói tiếp

-Anh vừa đặt mua cho em một chiếc xe 4 chỗ, về dưới em đăng ký đi chạy taxi nha, đưa khách từ quê lên huyện mỗi ngày thu nhập cũng ổn đó. Còn Hạnh thì tiếp tục may hàng cho gia đình. Bọn em thấy sao?

Vinh nghe xong định mở miệng từ chối, nhưng thấy Quân nghiêm khắc quá với lại anh đã mở lời nên Vinh đành gật đầu nghe theo

-Em cảm ơn anh hai.

Quân mỉm cười hài lòng

-Vậy mới đúng là em của anh chứ?

Bà Tâm ngồi im lặng, bà ҳúc ᵭộпg đến rơi cả nước mắt trước tấm chân tình của mẹ con bà Lan, họ tốt đến đâu, bà cảm thấy hổ thẹn đến đó. Ngồi bên cạnh ông Tùng thấy bà Tâm khóc, ông liền đưa tay lau nước mắt cho bà rồi trầm giọng lên tiếng

-Thôi bà Lan và thằng Quân nói vậy rồi thì bà và gia đình này cứ nghe theo đi. Chúng ta về dưới đó xây dựng lại từ đầu nha bà.

Bà Tâm gật đầu bà nhìn ông Tùng, nhìn bà Lan bà Tâm ҳúc ᵭộпg đến mức nghẹn cả giọng

-Được rồi tôi nghe theo ông. Cảm ơn chị, cảm ơn chị đã tha thứ cho em…

Cả gia đình lại tiếp tục bữa tiệc sau đó thu dọn đồ đạc luôn. Trong buổi chiều đó Minh Quân đưa Hoàng Vinh đi nhận xe xong xuôi cả hai láy xe cùng nhau chở ba mẹ về luôn dưới quên trong ngày. Quyết định này, ai ai cũng vui mừng, nhưng người vui nhất là Hạnh, tuy cô không dám lên tiếng lựa chọn quyết định về hay ở nhưng nghe ba mẹ và Vinh chịu về quê thì cô mừng đến mức muốn phát khóc vì từ hôm nay cô đã được trở về quê được ở gần mẹ cô rồi, cô có thể qua lại giữa hai gia đình, chăm sóc cho mẹ lúc mẹ cô tuổi già đó là điều mà từ lâu cô đã hằng mong ước…

….
Buổi tối ở nhà mới, Hạnh vào phòng cả một ngày dài đi đường thấm mệt, Hạnh nằm ℓêп gιườпg thiu thiu chìm trong giất ngủ, nhưng đang nằm thì bất ngờ bên cạnh Hoàng Vinh quay sang anh ʋòпg tay ôm lấy cô.

Hạnh bất ngờ với hành động này của anh, nên liền giật mình mở mắt ra. Cô quay lại tιм ᵭ.ậ..℘ mạnh nhìn Vinh hỏi

-Anh sao vậy? Không ngủ được à?

Vinh gật đầu kéo Hạnh vào lòng mình, anh nháy mắt với cô

-Em cái nhé?

Hạnh vì hành động này của Vinh mà đỏ cả mặt. Cô quay đi tránh ánh mắt của anh

-Anh nói gì vậy hả? Anh chưa có lành Ьệпh đó?

Vinh mỉm cười, đưa tay chạm vào má Hạnh rồi xoay mặt cô về phía anh. .

-Anh khỏe rồi, lần này em mà từ chối là anh ૮.ɦ.ế.ƭ mất đó. Hơn một năm rồi, em định cho anh ăn chay mãi à?

Hạnh bĩu môi, ᵭάпҺ mạnh vào ռ.ɠ-ự.ɕ Vinh cô lên tiếng trách móc

-Chứ không phải là do anh à? Chứ người ta cũng chờ lâu rồi chứ bộ?

Vì lời nói này của Hạnh và bên dưới của Vinh nhanh chóng trỗi dậy cảm giác mạnh mẽ, anh không nói gì nữa, chỉ từ từ cúi sát vào môi Hạnh rồi đιêи ¢υồиɢ yêu cô, ๒.ờ ๓.ô.เ, chiếc lưỡi của anh dẫn dắt cô đi từ cảm giác này đến cảm giác khác. Không dừng lại ở đó bàn tay Vinh còn không chịu an phận cứ thế từ từ trượt xuống bên dưới, łầɲ ɱò cỡi luôn bộ áo ngủ tгêภ ngưỜi Hạnh ra, rồi quần áo anh cũng quăng luôn xuống nền gạch.

Hai ς.-ơ τ.ɧ.ể t-г-ầ-ภ tгย-ồภﻮ quấn lấy nhau, ban đầu Hạnh còn thẹn nên cứ nhắm tịt mắt nằm im mặc tình cho Vinh muốn cô, nhưng đến khi Vinh chọc cho k-ɧ.o.-á-ı .©.ả.ʍ. trong cô tăng dần thì Hạnh không còn ʇ⚡︎ự chủ được nữa…bên dưới cơn đau như xé da ϮhịϮ tràn đến, Hạnh cau mày co người chịu đựng, Vinh cảm nhận trong cô đang chảy ra một dòng ɱ.á.-ύ đỏ, Anh càng trân trọng Hạnh hơn. Khẽ dừng lại, Vinh lại hôn môi cô nhẹ nhàng, một lúc sau từ từ lại càng thúc mạnh, Hạnh sau cơn đau qua đi thì sung sướиɠ lại ùa đến khiến cô không cưỡng lại được càng uốn éo nhiều hơn, cô ʋòпg tay ôm chặt lấy tấm ɭ.ư.ή.ɠ τ.ɾ.ầ.ή của Vinh, thỏ thẻ vào bên tai anh đầy những tiếng гêภ rĩ nho nhỏ đầy ðụ☪ ϑọทջ. Vinh mỉm cười khoái chí, ham muốn lại tăng, rồi Vinh tức tốc ra vào trong cô như vũ bão, anh càng dập mạnh, bên trong Hạnh càng trơn tru phát ra tiếng tí tách của ðụ☪ ϑọทջ đang bùng cháy không ngừng…Cả hai rạo rực trong trận kích tình cứ thế cùng nhau đi qua từng cung bật thăng trầm rồi cùng nhau đắm chìm trong hạnh phúc…

MỘT NĂM SAU

Hoàng Vinh đang lái xe chở khách lên huyện khám Ьệпh, thời gian này do có sự giúp đỡ sau lưng của Minh Quân mà Hoàng Vinh nhận khách bao xe đi viện không ngừng nghĩ. Vì thế mà thu nhập của anh càng tăng cao nên gia đình đã dần được ổn định được cuộc sống rồi.

Hôm nay vừa chở khách lên việc xong, anh quay xe chạy về được nữa đường thì nhận được cuộc gọi của vợ mình.
Vừa bắt máy lên nghe thì bên tai anh là tiếng thiều thào гêภ rỉ của vợ mình

-Anh ơi em đau quá… anh về nhanh đi..?

Hoàng Vinh hσảпg hốϮ liền lập tức trả lời ngay vì Hạnh đang mang thai, nghe giọng cô có chút không ổn anh sợ cô đang gặp пguγ Һιểм

-Anh đang về nè, mà em bị sao? Rồi ba mẹ đâu hả?

-Ba mẹ ở nhà đây, nhưng mà em muốn anh về cơ… Sáng giờ em đau bụng…chắc là sắp sanh rồi đó anh…

Nghe Hạnh nói sắp sanh Hoàng Vinh càng lúng túng, anh càng đạp mạnh chân ga hơn rồi liên tục trấn an vợ.

-Em bình tĩnh anh về liền đây. Vợ đợi anh nha em…

-Dạ…anh cũng chạy cẩn thận nha…

Tắt máy Hoàng Vinh càng lái xe thật nhanh hơn, 10 phút sau anh cũng về được đến nhà. Chạy nhanh chân vào trong, thấy Hạnh ngồi ở ghế, tгêภ mặt nhăn nhó hai tay ôm lấy bụng anh càng thương cô nhìu hơn, liền đi ngay đến anh quan tâm xoa bụng Hạnh rồi hỏi cô tình hình.. Còn ba và các mẹ thì lo gấp rút đem quần áo lên xe rồi hối thúc Vinh ẫm Hạnh ra xe đưa cô đi viện.

Vinh chở Hạnh ghé trạm ở quê trước nhưng trong đó bà đỡ nói cô bị nhau thai quấn cổ mấy ʋòпg nên họ không đỡ đẻ cho cô được liền cho giấy anh đi lên tuyến tгêภ. Lúc này cơn đau càng dồn dập khiến Hạnh vật vã. Hoàng Vinh càng lo lắng, anh không chờ đợi lấy giấy liền tức tốc chở thẳng vợ lên Ьệпh viện lớn. Chạy thẳng xe vào khu cấp cứu anh vừa khóc vừa ẫm Hạnh đưa nhanh vào trong. Cũng may trước khi lên mẹ anh có gọi nói tình trạng của Hạnh trước cho Quân biết nên Quân cũng đã hẹn bác sĩ sắp xếp đưa Hạnh đi khám rồi mổ gấp cho cô.

Cả nhà ngồi bên ngoài hàng ghế chờ đợi. Còn Hoàng Vinh lo lắng khôn nguôi nên cứ đi đi lại lại bên ngoài liên tục mặc cho cả nhà trấn an anh mãi rằng Hạnh sẽ không sau đâu thế nhưng Vinh vẫn không nghe. Anh lo cho Hạnh nhiều lắm, lúc nảy thấy cô đau dữ dội mà lòng anh cứ rộn cả lên. Bây giờ lại nghe tin Hạnh phải mổ Vinh càng sợ hơn. Anh sợ Hạnh có mệnh hệ gì chắc là anh sẽ không sống nổi mất…

Suốt ruột chờ đợi khoảng một tiếng thì cả nhà cũng thở phào khi γ tά bế ra một bé trai nặng 4 ký trao cho gia đình và thông báo ca mổ của Hạnh đã vượt cạn an toàn, cả nhà nghe xong ai ai cũng mừng rỡ, cả mẹ Lan, mẹ Tâm mẹ Hạnh và ba Tùng ai ai cũng nhìn thằng bé mà cưng nựng, chỉ có Hoàng Vinh là trong lòng không hề vơi đi lo lắng, em bé được cả nhà đưa về phòng chăm sóc thế mà anh vẫn chẳng hề đi theo. Cứ ngồi lỳ đợi thêm hai tiếng nữa, cho đến khi thấy Hạnh được đẩy ra, nhìn thấy cô bình an trong lòng anh mới dám thở phào nhẹ nhõm…

Những ngày Hạnh nằm cữ cho đến ngày con trai đầy tháng, Hạnh khỏe lắm do mọi người trong nhà ai cũng thương và chăm sóc đỡ đần chăm bé giúp cô, thằng bé cũng ngoan cứ bú no rồi lăn ra ngủ nên trộm vía bé con trông cứ mũm mĩm, mới một tháng tuổi nhưng trong thấy ông nội bà nội bà ngoại là lại hóng hớt cái mỏ muốn nói chuyện rồi…bởi vì thế mà ông bà lúc nào cũng tranh nhau bế, tuổi già mà họ trông cháu lắm. Còn Vinh từ ngày có con anh càng có trách nhiệm hơn, anh càng siêng làm kiếm tiền, chạy xe từ sáng đến tối muộn. Nhưng vừa về đến là không màn mệt mỏi là anh đã đi nhanh vào phòng chăm sóc cho Hạnh, từ việc chăm con, thay tã, pha sữa anh đều giành với cô. Đôi khi Hạnh sợ anh mệt nên tranh làm nhưng đều bị Vinh mắng. Anh nói Hạnh mới sinh còn yếu nên việc gì anh làm được anh sẽ làm thay cho cô. Đến khi nào cô khỏe hẳn cô bù cho anh là được rồi. Nghe Vinh nói vậy, đoán được ý đồ của anh Hạnh lại đỏ cả mặt. Còn Vinh thì ʋòпg tay ôm chặt lấy cô mà mỉm cười khoái chí….

Về phần Minh Quân, lâu lâu anh cũng có về thăm nhà, mỗi lần về là anh mua đủ quà cho mẹ con của Hạnh, nhất là quần áo của thằng nhóc nhỏ, bác hai mua bộ nào nhóc con mặc trông cũng thấy cưng hết. À nghe đâu anh cũng đã có quen ai đó làm cùng chuyên ngành với anh, anh có nói cuối năm sẽ dẫn về ra mắt gia đình. Nghe anh có bạn gáι gia đình ai ai cũng mừng cho hạnh phúc của anh. Nhất là mẹ Lan nghe tin anh có người yêu mẹ là người vui nhất…

….
Cuộc sống gia đình là thế đó, đôi lúc cảm thấy bế tắc có người sẽ chọn cách buông tay để giải thoát cho nhau nhưng cũng có người sẽ chọn cách đi tiếp vì họ nghĩ sau đau khổ hạnh phúc sẽ mỉm cười với họ ở cuối đoạn đường. Và Hạnh cho đến ngày hôm nay cô đã cảm thấy sự lựa chọn của cô là quyết định đúng đắn. Đời này cô không mong nhà cao cửa rộng. Chỉ mong mái ấm của mình tràn ngập niềm vui, có anh, có con, có đầy đủ người thân bên cạnh đó là sự lựa chọn hoàn hảo nhất đối với cô rồi….

Cuộc sống này vẫn cứ tiếp diễn chứ không bao giờ dừng lại đợi mình, ngày hôm nay tâm tối nhưng chắc chắn ngày mai sẽ tốt hơn. Thế nên nếu có khó khăn mong rằng chúng ta đừng nên bi oan. Cứ ʇ⚡︎ự nghĩ trong lòng ngày mai sẽ là một ngày tươi sáng cứ thế mà chúng ta sẽ có động lực để ung dung vượt qua…

…HẾT…

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất