Ngỡ anh là cơn gió – Chương 20

Vũ Linh 236

Tác giả : An Yên

Linh Đan chưa kịp hiểu ra chuyện gì đã thấy mình nằm gọn trong ʋòпg tay Gia Kiệt. Cô vừa ngạc nhiên vừa bối rối:

– Anh Gia Kiệt, có chuyện gì vậy ạ?

Gia Kiệt cũng nhìn ra ánh mắt không ʇ⚡︎ự nhiên của Linh Đan và tư thế mờ ám của hai người nên vội vàng buông cô ra và chui ra khỏi xe. Hứa Linh Đan cũng ngồi dậy thắt dây an toàn. Vừa lúc đó, cô giật mình khi nghe tiếng xe mô tô phanh kít lại. Linh Đan nghe một giọng nói khá quen vang lên:

– Đại ca, anh và Linh Đan có làm sao không?

Nghe nhắc đến tên mình, Linh Đan lại tháo dây an toàn và ra khỏi xe, cô ngạc nhiên reo lên:

– Ơ, anh Hoàng Lâm, anh cũng ở đây ạ? Hai người quen nhau sao? Anh Gia Kiệt, đây là người đã giúp đỡ em tận hai lần, hôm qua em kể cho anh nghe đó!

Gia Kiệt gật đầu:

– Ừ, em vào xe đi kẻo lạnh!

Nhưng Linh Đan vẫn còn thắc mắc việc Hoàng Lâm có mặt ở đây nên hỏi:

– Nhưng sao anh lại quen anh Gia Kiệt vậy? Người đi mô tô lúc nãy là ai, hai anh có biết không? Em có cảm giác như người đó muốn lao thẳng vào anh Gia Kiệt vậy!

Gia Kiệt quay sang cô:

– Không phải đâu em, chắc anh ta ăn uống no say quá, không tỉnh táo mới đi kiểu đó. Em không sao chứ?

Linh Đan lắc đầu:

– Dạ em không sao ạ!

Cô chưa kịp hỏi tiếp thì thấy thêm ba chiếc mô tô to đùng phanh kít xung quanh xe Gia Kiệt:

– Anh, hai người có sao không? Mẹ kiếp! Nó chạy mất rồi! Em mà bắt được thì biết tay em!

Khải Trí vừa nói xong một tràng thì bắt gặp cái nháy mắt của Hoàng Lâm nên vội nín bặt. Linh Đan ngơ ngác đứng giữa năm chàng trai mà ai cũng phong độ ngút trời, đều đi môt tô khủng, ai cũng rất ngầu nhưng họ đều có kẻ trọng vọng Gia Kiệt.

Linh Đan nhìn một loạt rồi quay sang hỏi Gia Kiệt:

– Anh Gia Kiệt, mấy anh này…

Gia Kiệt cười:

– Em sợ hả? Họ là những người bạn làm cùng công ty với anh thôi. Bọn anh đều mê mô tô. Trông thế thôi nhưng họ hiền lắm, em đừng sợ. Ban nãy họ tính đuổi theo gã say ɾượu đó nhưng đuổi không kịp nên bực đó!

Linh Đan há hốc miệng :

– Thế anh Hoàng Lâm cũng là bạn anh hả? Sao khi em kể anh không nói?

Gia Kiệt gật đầu:

– Ừ, khi nghe em kể, anh cũng thấy na ná giống cậu ấy nhưng không chắc chắn nên chưa nói với em. Giờ hai người gặp nhau thì rõ ràng là cậu ấy rồi!

Rồi anh quay sang Hoàng Lâm:

– Cảm ơn cậu đã giúp đỡ cô ấy!

Hoàng Lâm cởi mũ bảo hiểm, gãi đầu gãi tai:

– Đại… à, anh Gia Kiệt, không có gì ạ! Giúp người là việc tốt mà, em cũng muốn tích phước cho đời sau thôi!

Trong khi ba anh chàng kia trợn tròn mắt trước câu nói sến súa phát ra rừ miệng một tay súng cừ khôi của FLAMES chưa bao giờ bắn trượt mục tiêu dù là táo hay cá, thậm chí chim bay tгêภ trời hay người đang phi xe thì Gia Kiệt quay sang ba người còn lại:
– Đây là Khánh Duy, Triệu Vĩ và Khải Trí. Họ là bạn thân làm cùng công ty với anh!
Linh Đan nhìn mấy anh chàng nam tính trước mặt bằng ánh mắt tràn ngập sự sùng bái. Cô từng ngồi mô tô một lần với Hoàng Lâm, nhưng hôm đó anh ấy đi chầm chậm như sợ cô rơi mất ý, nên Linh Đan chưa bao giờ có được cảm giác phiêu lưu tгêภ những con mô tô kia. Chắc là thú vị lắm ! Linh Đan buột miệng:

– Anh Hoàng Lâm, thế những chiếc xe to đùng này là các anh thuê hả?
Hoàng Lâm cười rõ tươi:
– Linh Đan, em đã nghe đến Chủ tịch Tập đoàn mô tô KIỆT chưa?
Linh Đan nhíu mày một giây rồi như nhớ ra điều gì liền nhoẻn cười:
– A, em nhớ rồi! Chính là Tập đoàn đã tài trợ cho lễ kỉ niệm mười năm thành lập của trường em! Ủa, ông ấy cho các anh mượn xe hả?

Hoàng Lâm lại cười ha hả:
– Em chưa thấy ông ta bao giờ sao?
Linh Đan gãi đầu gãi tai:
– Dạ chưa, hôm đó em bị khản tiếng nên không ra Hội trường. Với lại, em không thích nghe diễn văn lắm. Mấy lần đi họp thì chỉ thấy một chị rất xinh đến thôi ạ!

Hoàng Lâm không nhịn được cười, mấy người còn lại cũng cười thành tiếng, chỉ mỗi vị đại ca nào đó là giữ vẻ mặt tỉnh bơ quay đi nơi khác. Hoàng Lâm cả cười cả nói:
– Ông ấy đang đứng cạnh em đấy!
Linh Đan trố mắt quay sang chỉ tay vào Gia Kiệt:
– Là anh Gia Kiệt á?

Hoàng Lâm gật gù:
– Ừ, tên đầy đủ là Châu Gia Kiệt! Anh tưởng em nghe tên Tập đoàn sẽ đoán ra chứ, uổng công…
Đang định thao thao bất tuyệt thì Hoàng Lâm nghe tiếng ” e hèm ” rõ to của Gia Kiệt nên im bặt. Linh Đan thắc mắc :
– Uổng công gì ạ?
Hoàng Lâm vội chữa cháy:
– À, uổng côпg αпh ấy đặt cái tên Tập đoàn rõ hay mà người thông minh như em lại không nhận ra!

Linh Đan cúi cái đầu nhỏ:
– Em có biết đâu!
Đúng lúc đó, Tô Khánh Duy nói chen vào:

– Hoàng Lâm, em nhiều chuyện quá, để Gia Kiệt đưa Linh Đan về!

Lúc này Linh Đan mới để ý người vừa phát ra tiếng nói. Anh ta trông chín chắn nhưng không mang vẻ phong trần như Gia Kiệt mà rất d᷈-/i᷈nh đạc, chỉn chu, hơi lạnh lùng nữa. Linh Đan lại quay sang Hoàng Lâm:

– Anh Hoàng Lâm, thế toàn bộ những chiếc xe này đều của anh Gia Kiệt hả?

Hoàng Lâm gật đầu:

– Ừ, anh ấy không cho ai thuê thì thôi chứ cần gì mượn ai? Thôi, hai người về đi, bọn anh đi ăn đã!

Nói rồi họ vẫy tay chào tạm biệt Gia Kiệt và Linh Đan, ai nấy đều nhảy lên xe lao Ꮙ-út đi tгêภ con phố đông người.

Ngồi vào xe rồi mà Linh Đan vẫn chưa hết ngạc nhiên:

– Anh Gia Kiệt, anh còn giấu em nhiều chuyện lắm đúng không?

Gia Kiệt trầm ngâm một lát rồi thở hắt ra một tiếng và nói:

– Không phải anh giấu em, là anh muốn em thật thoải mái thôi!

Trong khoang xe duy trì một không gian im lặng đến mức cả hai đều nghe được hơi thở của đối phương. Linh Đan không giận, không trách Gia Kiệt, chỉ là càng ngày, càng gần anh, cô lại càng thấy anh bí ẩn. Gia Kiệt không xấu, điều đó là chắc chắn rồi, nhưng những lần trước anh xuất hiện rất chóng vánh, còn lần này lại ở bên cô cả một ngày trời. Bên cạnh anh còn có cả những con người đều phong độ, tốt tính nhưng cũng bí ẩn như anh vậy. Rõ ràng Hoàng Lâm là người của anh, lại đều có mặt cạnh Linh Đan khi cô cần sự giúp đỡ, liệu có phải là tình cờ? Lần thứ nhất thì có thể, nhưng lần thứ hai không lẽ tình cờ vào giữa đêm khuya tгêภ mảnh đất Sa pa này? Cả Gia Kiệt nữa, Linh Đan cảm thấy trong anh có quá nhiều bí mật mà cô không dám hỏi cũng không biết bắt đầu từ đâu cả. Dù cô tin anh nhưng cô không thể hiểu hết được con người anh. Vả lại, anh và cô đã là gì để cô tìm hiểu những điều anh không thực lòng muốn nói?

Còn Châu Gia Kiệt, anh hiểu Linh Đan đang ngổn ngang nhiều suy nghĩ. Sự việc vừa rồi hoàn toàn đã được anh chuẩn bị từ trước nhưng anh không nghĩ chúng lại ra tay khi có mặt Linh Đan ở đó nên chắc chắn khiến cô suy nghĩ và sợ hãï. Với cô, trong anh xuất hiện một tình cảm có lẽ hơn tình anh em rất nhiều và cao hơn cả cái mà nhân loại gọi là tình yêu. Anh luôn muốn cô cười, an yên mà sống, không lo toan, không đau đớn. Huống hồ, cô lại vừa trải qua một nỗi đau mà chính anh cũng không tưởng tượng nổi – một nỗi đau ҳάc ϮhịϮ và cả ϮιпҺ thần. Anh đặt cô vào một vị trí rất cao và rất sâu trong trái tιм mình – một người có thể khiến anh cười nói vui vẻ, có thể trêu đùa, có thể bách bộ cả giờ mà không dứt ra được.

Từ trước đến nay, nếu Khánh Duy là người anh thổ lộ nhiều nỗi niềm nhất, nếu bộ tứ của FLAMES là những anh em thân tín nhất, đáng tin cậy nhất thì Hứa Linh Đan là cô gáι khiến tâm hồn anh bừng sáng nhất, cười nhiều nhất và khiến lòng anh ấm áp nhất. Chính sự trong trẻo, thánh thiện của cô đã sưởi ấm trái tιм băng giá vốn muốn khép lại vĩnh viễn của anh. Thế nhưng, Linh Đan ạ, cuộc sống của anh rất phức tạp, thế giới của anh có hai màu sáng – tối, anh không muốn làm em tổn thương, anh không muốn em trở thành điểm yếu của anh. Anh chỉ muốn em là bến đỗ của anh, nơi bình yên nhất và ấm cúng nhất mà thôi…

Advertisement

Hai con người đeo đuổi hai suy nghĩ khác nhau khiến không gian trong xe thêm ngột ngạt. Đến cuối cùng, Gia Kiệt hít một hơi rồi cất tiếng:
– Linh Đan!

Linh Đan vẫn nhìn sang hai bên đường – Sa pa đã lên đèn :
– Em nghe đây!
Suy đi tính lại, Châu Gia Kiệt lại hỏi một câu lãng xẹt:
– Đi chơi có vui không?

Nhưng Linh Đan lại hiểu. Rốt cuộc, Gia Kiệt vẫn thế, vẫn không muốn mở hết tấm lòng cùng cô, anh chưa muốn cô bước vào cái thế giới bí ẩn đó, nên cô gượng cười:
– Dạ vui ạ!
Gia Kiệt cong môi cười:

– Vui sao mặt như bánh đa nhúng nước thế kia?

Linh Đan nhoẻn cười:

– Em cười thế này được chưa?
Gia Kiệt gật đầu :

– Tạm được!
Vừa lúc ấy, chiếc xe dừng lại ở cổng nhà Linh Đan. Cô vội tháo dây an toàn. Nhưng Gia Kiệt nhoài người sang giúp cô và nói nhanh:
– Để anh! Linh Đan, dù trời đất có đổi thay, chỉ cần em tin anh là được!

Linh Đan hơi sững lại trước câu nói đó. Cô nói nhỏ:
– Em biết rồi!
Anh ʋòпg sang mở cửa xe cho cô, chờ Linh Đan vào trong nhà rồi mới phóng về ngôi nhà anh ở. Bộ tứ đã có mặt đầy đủ ở đó, tгêภ mặt ai nấy đều lộ rõ sự trầm tư:

– Đại ca!
Châu Gia Kiệt gật đầu rồi cùng ngồi xuống bộ sofa với anh em mình:

– May mà Linh Đan không sao! Đó là thằng Bảy Chột, một kẻ đâ๓ thนê ¢hé๓ ๓ướຖ. Nó không phải là người của BLACK nhưng chắc chắn là do Lữ Ân thuê. Hắn không muốn mang tiếng BLACK trả đũa nên đã thuê một tay đua nghiệp dư.
Khánh Duy tròn mắt:

– Sao mày biết? Tao chỉ kịp thấy nó lao xẹt một cú thôi!
Gia Kiệt trầm ngâm:

– Tao từng thấy nó tham gia một cuộc đua xe nghiệp dư ở Bình Dương. Kiểu lên ga đó chỉ nghe tiếng là biết ai. Nó là loại chó không trung thành, ai cho miếng xương to sẽ vẫy đuôi gọi chủ. Kẻ đằng sau nó mới đáng ngại.
Rồi anh quay sang Hoàng Lâm:

– Chú điều thêm người theo dõi ngôi nhà Linh Đan đang ở, nhưng chú ý để họ ʇ⚡︎ự nhiên. Cần đảm bảo an toàn cho đến khi cô ấy rời khỏi đây rồi tính tiếp. Trong những ngày ở Sa pa, cần bảo đảm Linh Đan và gia đình cô ấy không bị ảnh hưởng một sợi tóc!

Hoàng Lâm gật đầu:

– Rõ, đại ca!

Gia Kiệt nhìn sang những người còn lại:

– Còn Lữ Ân, hắn có cả một ๓.ạ.ภ .ﻮ lưới, dính đến cả chính trị. Vì thế, không ai được manh động, tránh rút dây động rừng. Sẽ cần một trận lớn mới tiêu diệt được lão già đó. Một trận quyết chiến nhưng không phải lúc này. Việc của chúng ta bây giờ vẫn là tập trung kinh doanh ở Tập đoàn và bảo vệ những người cần sự an toàn!

Tối hôm đó, một cô gáι vẫn nhiều thắc mắc nhưng tạm lắng xuống để khiến một chàng trai ở cách đó mấy dãy nhà yên lòng. Còn một vị đại ca lại chất chứa nhiều tâm trạng nhưng tạm gác lại vì sự nghiệp lớn. Hứa Linh Đan, hi vọng em đợi được anh…

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất