Nghề làm vợ chương 8

Vũ Linh 339

Trần Đình Quân chờ Kiều Linh 40 phút thì cô cũng giải quyết công việc xong

-Chúng ta về thôi, anh chờ tôi có xót ruột không?

-Không sao, tôi cũng rảnh mà.

Tгêภ đường về Kiều Linh hỏi

-Tổng hết bao nhiêu tiền tôi gửi ạ.

-Thế cô đi làm việc cho ngân hàng mà cô lại bỏ tiền túi ra trả tiền xe à?

-Thì hôm nay xe máy của tôi bị hỏng nên tôi mới đi ta xi ạ, bình thường là tôi đi xe máy ạ.

-Xe của cô làm sao ?

-Xe tôi ʇ⚡︎ự dưng ૮.ɦ.ế.ƭ máy không đề được nên tôi gửi ở cổng bảo vệ ạ, nhỡ nhàng thôi ạ, của tôi hết bao nhiêu tiền tôi gửi anh.

-Thôi tôi không lấy tiền đâu, nay tôi miễn phí cho cô đó.

-Ấy .. không được đâu, hết bao nhiêu tiền tôi gửi anh ạ, tôi làm phiền anh bao nhiều thời gian thế mà, tôi xin được gửi tiền phí ạ.

-Thôi được rồi, của cô 50 ngàn.

-Hả.. anh lấy phí cho có ạ, 50 ngàn lẻ còn không đủ tiền xăng nữa, thôi thế này tôi cứ gửi anh 300 , còn đâu anh cho tôi xin nhé, tôi cám ơn anh nhiều ạ.

-Ơ kìa..

Trần Đình Quân định trả lại tiền cho Kiều Linh nhưng cô đã mở cửa xe và chạy thẳng vào trong ngân hàng rồi.

Trần Đình Quân gãi đầu khó hiểu

“Cô ấy chê tiền sao, lần đầu tiên lòng tốt của mình bị từ chối thẳng thừng như vậy đấy”

Trần Đình Quân đỗ xe vào hầm để xe rồi anh đi ra cổng bảo vệ anh hỏi chú bảo vệ

-Có cô Kiều Linh gửi xe máy hỏng ở đây đúng không chú?

-Vâng đúng rồi thưa Tổng giám đốc.

-Chú biết ai sửa xe không chú ?

-Tôi có số của thợ sửa xe đây .

-Vậy chú gọi người ta tới sửa cho cô Kiều Linh nhé, à mọi chi phí sửa xe tôi sẽ thanh toán.

-Vâng tôi sẽ gọi luôn .

-À .. chú đừng nói là tôi đứng ra nhé, có gì chú cứ nhận là chú sửa hộ cô ấy là xong .

-Tại sao vậy Tổng giám đốc, giám đốc là người đứng ra mà.

-À tôi không muốn ra mặt đâu, cứ thống nhất thế đi.

-Vâng Thưa Tổng giám đốc.

…..

Lo sửa xe cho Kiều Linh xong , Đình Quân mới đi vào gặp bố của mình, anh chính là con trai duy nhất của ông chủ tịch ngân hàng ACB Trần Đình Hải, ông chủ tịch chuẩn bị đi nghỉ dưỡng dài hạn ở Mỹ ,nên ông mới gọi Đình Quân về để bàn giao lại công việc cho con trai

-Con đây bố .

-Cái thằng này lang thang ở đâu mà bây giờ mới tới hả?

-À con vừa thay bố làm mấy việc tốt đó.

-Sao lại làm thay bố, thế con đã làm những việc tốt gì?

Đình Quân kể với giọng rất ʇ⚡︎ự hào

-Con đưa nhân viên kinh doanh đi gặp khách hàng , rồi con còn giúp nhân viên sửa xe máy nữa, bố thấy ʇ⚡︎ự hào về con chưa hả ông chủ tịch?

-Thôi được rồi , bố tạm tin con .. đây con xem đi tất cả các sổ sách , tài liệu, bảng thống kê , con xem đi nhé.

-Nhiều vậy ạ?

-Ừm con cứ từ từ mà xem đi.. bố đi Mỹ chưa biết bao giờ về nên con ở nhà ʇ⚡︎ự lo liệu nhé.
-Vâng bố cứ yên tâm đi Mỹ hàn gắn tình cảm với mẹ con đi , biết đâu sang năm con sẽ có thêm đứa em nữa.

-Cái thằng này.. bố mẹ già rồi.. không đẻ được đâu.

-Mới gần 60 thôi mà, già mấy đâu ạ. Bố mẹ phấn ᵭấu đẻ thêm mấy đứa nữa cho đông vui , chứ một mình con buồn lắm.

-Hừm con với chả cái.. tôi mà đẻ được thì tôi đẻ thêm 10 đứa cho anh vừa lòng.

-Quá tuyệt, bố cố lên nhé.

-Thôi tôi về nhà trước đây, công việc có vấn đề gì cứ gọi điện cho tôi.

-Vâng con chào bố.

-À việc tuyển trợ lí thế nào rồi?

-Con gọi Thằng Nam về làm trợ lí cho con rồi bố ạ.

-Ừm thằng Nam giỏi vậy để nó về làm trợ lí cho con thì bố yên tâm rồi.

-Vâng cậu ta rất giỏi nhưng lương trả cho cậu ấy cũng rất cao đấy ạ.

-Thì người tài giỏi như thế lương cao là phải mà, bố thấy rất hợp lý con trai ạ.

-Vâng bố.

Lúc đó Nam ở bên ngoài đi vào

-Cháu chào chủ tịch ạ,

-Nam đấy à, sau này nhờ cháu giúp đỡ thằng Quân nhé, thằng Quân mải chơi lắm cháu để ý nó giúp bác nhé.

-Vâng chủ tịch cứ yên tâm ạ.

-Thế hai đứa làm việc đi , bác về nhà trước đây.

-Vâng cháu chào chủ tịch.

…..

Đình Quân và Hoàng Nam là bạn thân từ nhỏ, nên hai người khá thân thiết , vừa gặp đã trêu nhau rồi

-Này Nam hôm qua cậu chở đứa nào đấy, tôi gọi mà cậu phớt lờ tôi luôn, cậu có bạn gáι cậu giấu tôi đúng không?

-Chiều qua à?

-Ừm.

-Trời .. tôi chở mẹ tôi đi tập Yoga … mẹ tôi mà cậu không nhận ra hả?

-Là bác gáι thật hả,, sao bác càng ngày càng trẻ quá vậy.

-Giờ các mẹ đều đi làm đẹp và ăn uống chế độ nên các mẹ trẻ lắm chỉ có chúng ta là mau già thôi.

-Ờ nhỉ, chúng ta 30 rồi đó, cậu định bao giờ thì kết hôn?

-Bạn gáι chưa có thì kết hôn gì chứ.. thế cậu thì sao?

-Tôi cũng ế giống cậu mà, có khi nào chúng ta ế tới già luôn không nhỉ?

-Cậu ế thôi chứ tôi không ế nhé.

-Cậu kém gì tôi, chó chê mèo lắm lông à?

-Thôi dẹp chuyện đó đi, giờ chúng ta sắp xếp công việc thôi, cậu xem tài liệu trước đi, hôm nay cậu phải làm nhiều việc lắm đó.

-Cậu lại giống bố tôi rồi đấy, suốt ngày bắt tôi làm việc.

-Thì công việc của cậu mà, tôi phải làm nhiều là điều đương nhiên.

-Thôi được rồi, cậu đi pha cho tôi cốc cà phê đi để tôi uống cho tỉnh táo để làm việc.

-Được .. tôi đi pha cho cậu, cậu ngồi làm việc đi.

Hoàng Nam đi pha cà phê cho Đình Quân , tгêภ đường về tay anh cầm cốc cà phê nóng , đang đi thì anh va phải Kiều Linh khiến cốc cà phê đổ lên áo của Kiều Linh

-Á..

-Tôi.. tôi xin lỗi..

-Không sao ạ, do tôi đang vội nên tôi va phải anh ..

Kiều Linh vội nhặt đống tài liệu lên

-Áo cô dính cà phê rồi.. giờ phải làm sao chứ?

-Thôi không sao, để tôi lấy giấy lau được rồi.

-Vậy tôi đền cô ái cáo khác nhé.

Hoàng Nam lấy ví tiền ra nhưng Kiều Linh từ chối

-Dạ thôi ạ, tối về tôi tẩy áo là được, anh không cần bận tâm nhé.

-Thôi cứ để tôi đền cho cô cái áo khác .. cô tẩy làm gì áo bị loang xấu lắm .

Hoàng Nam rút tiền đưa cho Kiều Linh nhưng cô nhất quyết từ chối, trong lúc hai người cứ đẩy qua đẩy lại thì Ánh Dương đi qua cô nhìn thấy cô liền lấy điện thoại ra và chụp lại vài tấm ảnh làm kỷ niệm.. sau đó cô về phòng và nhắn tin cho Khánh

“Anh yêu .. hôm nay em đi làm buổi đầu tiên ở ngân hành ABC , anh yêu biết em gặp ai không”

“Em gặp ai thế”

“Em gặp vợ anh đó, vợ anh làm ở đây, trái đất tròn thật đi đâu cũng gặp người quen”

“Vậy em nhớ cẩn thận đừng để Kiều Linh biết chuyện của chúng ta”

“Anh yên tâm, em sẽ cẩn thận mà, à em có chụp vài kiểu ảnh vợ anh , để em gửi cho anh xem nhé”

Ánh Dương gửi mấy tấm ảnh mà cô ta chụp Kiều Linh và Hoàng Nam ở ngoài hành lang , mà góc độ chụp nhìn qua ảnh thì nhìn rất giống Kiều Linh đang nắm tay Hoàng Nam rất tình cảm, mấy tấm ảnh đó rất dễ gây hiểu lầm , và Khánh khi nhìn thấy mấy tấm ảnh đó thì anh giận nóng mặt luôn

“Cô ta đang làm cái trò mèo gì thế “

“Em mới tới đây làm nhưng em nghe mấy chị ở đây nói vợ anh lẳng lơ lắm, ai cũng sờ mó được đấy, anh mọc cả đống sừng dài rồi anh yêu ạ”

Những lời Ánh Dương bịa đặt để chia rẽ Khánh và vợ nhưng Khánh lại tin sái cổ , anh giận dữ nói:

“Cô ta mất dạy quá rồi , anh sẽ cho cô ta một trận”

Ánh Dương lại vừa đấm vừa xoa kiểu

“Vợ anh lẳng lơ nhỉ, anh yên tâm em làm ở đây em canh chừng vợ anh cho, có gì em sẽ báo anh luôn”

“Ừm”

“Thế tối nay gặp nhau không, em nhớ anh rồi này”

“Ô kê tối anh qua chỗ em, rồi chúng ta đi ăn nhé”

“Thế có được ăn ϮhịϮ anh không”

“Có chứ.. anh sẽ cho em ăn no ϮhịϮ .”

“Dạ anh yêu”

Ánh Dương đọc tin nhắn cô cười khẩy

“Thú vị thật..mình sẽ chọc ngoáy , mô kích cho Khánh bỏ Kiều Linh … như thế thì trò chơi mới vui và thú vị, trò chơi mà yên bình phẳng lặng quá thì còn gì vui nữa”

….

Hoàng Nam cầm cái cốc không về , Đình Quân liền hỏi

-Ô thế cà phê của tôi đâu?

-Tôi pha rồi nhưng tôi lỡ tay làm đổ hết rồi, cậu thông cảm nhé.

-Cái thằng ૮.ɦ.ế.ƭ tiệt này nữa, hình như cậu chỉ biết làm việc thôi nhỉ, còn những việc khác thì cậu hậu đậu thế là cùng, pha cốc cà phê cũng làm đổ mất.

-Thì tôi lỡ va vào người ta nên mới bị đổ mà.

-Thôi không sao, vậy cậu gọi người ta ship cà phê cho tôi đi.

-Được đợi tôi chút.

….

Hoàng Hải gọi 3 cốc cà phê, Đình quân liền hỏi

-Cậu gọi cho ai nữa hả?

-À tôi mua cho cô gáι mà tôi lỡ va phải ngoài hành lang khi nãy , tôi làm đổ cà phê vào áo cô ấy nên tôi gọi cho ấy một cốc coi như bồi thường đó.

-Ái chà.. cáo thằng này giờ biết quan tâm người khác rồi sao?

Hoàng Nam chỉ cười không trả lời anh cầm cốc cà phê qua phòng 01 và đưa cho Kiều Linh khiến tất cat mọi người ngạc nhiên

-Cô Kiều Linh uống cà phê đi.

Kiều Linh ngạc hỏi

-Tôi có nhờ anh mua cà phê đâu ạ.

-Tôi mua cho cô, cô uống đi.

-Tôi cảm ơn anh nhé.

-Không có gì đâu, cô làm việc đi, tôi về làm việc đây.

-Dạ vâng chào anh ạ.

Hoàng Nam đi rồi Trang mới kéo tay Linh gặng hỏi

-Linh.. tại sao anh Nam lại quan tâm này như vậy hả?

-Tao có biết đâu.. tao còn không biết anh ấy là ai nữa đó, anh ấy mới tới làm việc hả mày?

-Ờ anh ấy tên Hoàng Nam là trợ lí của Tổng giám đốc mới đó, ngày hôm nay ngân hàng của chúng ta có 3 người mới tới, đó là Tổng Giám đốc :Trương Đình Quân, trợ lí : Hoàng Nam và bên phòng 02 có nhân viên mới tên Ánh Dương.. mày nói thật đi mày quen trợ lí Nam đúng không?

-Tao không quen, khi nãy tao mang tài liệu sang phòng 05 thì tao va phải anh ấy , đây áo tao còn dính cà phê đây, chắc anh ấy ngại vì làm đổ cà phê vào áo của tao nên anh mới mua cà phê cho tao đó.

-Mày nói thật chứ?

-Tao nói thật mà.

Sau đó Kiều Linh chợt nhớ ra

-Trang ơi.. mày vừa nói Tổng giám đốc tên Trương Đình Quân hả?

-Ờ Trương Đình Quân là con trai của ông chủ Tịch Trương Đình Hải đó, mày đừng nói với tao mày không biết ông Trương Đình Hải là ai nhé?

Advertisement

-Ông chủ tịch thì tao biết…

Kiều Linh gãi đầu ngại ngùng cô nhớ lại lúc trưa cô còn đi nhờ xe Trương Đình Quân ,cô còn tư vấn cho anh ấy nữa:

“Chết rồi, Tổng giám đốc Trương Đình Quân , bảo sao mình thấy cái tên quen quen hoá ra anh ấy là con trai của ông chủ tịch”

“Mà thôi kệ đi, mình không biết mà, với lại mình đi giải quyết công việc chứ mình có đi chơi đâu mà mình sợ chứ”

….

Tối hôm đó Kiều Linh ở lại tăng ca, mọi người trong phòng đã về hết chỉ còn một mình cô ở lại, Trương Đình Quân cũng đang ngồi làm việc trong phòng, 8 giờ anh mới đứng dậy vươn vai

“Đói bụng quá, mình về thôi mai làm tiếp vậy”

Khi Đình Quân đi qua phòng 01 anh thấy điện trong phòng vẫn sáng , anh mới ngó vào và thấy Kiều Linh vẫn cặm cụi làm việc

-Kiều Linh.. cô chưa về sao?

Kiều Linh ngẩng lên

-Đình Quân.. à Tổng giám đốc., tôi chuẩn bị về rồi đây , anh về muộn vậy ?

-Ừm , về thôi 8 giờ rồi đó.

-Vâng ạ, tôi xin lỗi Tổng giám đốc nhé.

-Chuyện gì?

– lúc trưa tôi không biết là Tổng giám đốc , nếu tôi lỡ nói gì không phải mong Tổng giám đốc bỏ qua ạ.

-Không sao mà, tôi thấy rất vui vì ϮιпҺ thần làm việc rất có trách nhiệm của cô, nhưng cô đừng ở lại tăng ca muộn thế không ảnh hưởng tới sức khoẻ đó và tôi cũng không đủ tiền trả tiền tăng ca cho cô đâu.

-Dạ vâng tôi chỉ làm tới 8 giờ thôi ạ.

-Ừm cô liệu làm làm , nhớ giữ gìn sức khoẻ .

-Vâng Tổng giám đốc.

-Về thôi.

Kiều Linh ra cổng bảo vệ để dong xe đi sửa thì bác bảo vệ nói

-Kiều Linh , chú sửa xe giúp cháu rồi nhé.

-Thật hả chú, để cháu gửi chú tiền ạ.

-Không mất tiền nhé, chú rảnh nên chú lôi đồ nghề ra sửa giúp, tiền nong gì chứ.

-Dạ cháu cảm ơn chú ạ.

-Ừm thôi về đi không muộn.

-Dạ cháu cám ơn chú nhiều lắm ạ, cháu về đây.

-Ừm về đi.

Đình Quân nhìn vẻ mặt vui mừng của Kiều Linh bất giác anh mỉm cười, anh không ngờ làm việc tốt giúp đỡ người khác anh lại thấy vui vẻ như thế.

Chú bảo vệ đi lại gần và nói

-Tôi đã làm đúng như lời Tổng giám đốc dặn dò rồi nhé.

-Chú làm tốt lắm.

-Cô gáι đó chịu khó nhất ngân hàng mình đó, ngày nào cô ấy cũng về cuối cùng đó .

-Vâng tôi xem qua hồ sơ rồi, cô ấy nhân phẩm, cách làm việc đều rất tốt, chỉ tiếc là đã là gáι có chồng thôi.

-Ồ .. Tổng giám đốc quan tâm tới cả chuyện đó sao?

Đình Quân gãi đầu rồi thừa nhận

-Tuy mới tiếp xúc nhưng tôi có ấn tượng tốt về cô ấy , thế nên tôi mới xem hồ sơ của cô ấy mà.Thôi không có gì tôi về đây chào chú.

-Vâng chào Tổng giám đốc .

…,

Tối hôm đó Kiều Linh về nhà thì Khánh không có nhà, mẹ cô đang trông hai con , cô mới hỏi mẹ

-Anh Khánh nhà con chưa về hả mẹ?

-Về rồi, nhưng vừa nãy lại đi rồi con.

-Dạ , chắc anh ấy có khách gọi.

-Thế mẹ về đây, mẹ tắm cho hai đứa rồi, cơm mẹ nấu rồi đấy.

-Dạ con cám ơn mẹ .

-Ừm..

Kiều Linh lấy điện thoại gọi cho Khánh nhưng Khánh không nghe, anh chỉ nhắn tin ngắn gọn

“Đang bận”

Khánh đang bận ôm ấp nhân tình

-Anh yêu nhớ em không ..

-Anh nhớ em không chịu nổi nữa rồi..

Ánh Dương nằm ngửa dạng chân ra mời gọi

-Nào ., anh yêu hãy mau tới đây với em nào…

[..]

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất