Nghề làm vợ chương 19

Vũ Linh 347

Cuộc sống sau ly hôn của Kiều Linh đã bình thường trở lại, một mình nuôi hai đứa con nhỏ nên Kiều Linh rất vất vả, cô làm ngày làm đêm để kiếm tiền nuôi con, điện thoại của cô vẫn vậy, chỉ khi cô ở cơ quan thì Đình Quân mới gọi được còn ngoài giờ làm thì anh không thể nào liên lạc với cô . Đình Quân thích cô nên anh muốn giúp đỡ cô thì cô lại thẳng thắn từ chối và cô cũng giữ khoảng cách với anh hơn.

Sáng nay Kiều Linh vừa tới cơ quan thì cô thấy Trang đang đứng đợi thang máy , tгêภ tay Trang cầm túi bánh

-Linh .. tới rồi hả?

-Ờ.. mày cầm gì thế?

Trang liền khoe với Linh

-Tao làm bánh bông lan trứng muối.

-Ái chà.. giỏi gáι thế, mày làm cho tao ăn hả?

-Hứ.. để lần sau tao làm cho mày sau còn túi bánh này tao làm cho anh Hoàng Nam.

-Ôi trời..mày có người mày thích cái mày quên tao luôn chứ gì?

-Thôi mày đừng giận .. tối tao mời ăn ốc.

-Thế còn nghe tạm.

-Linh này.. mày xem tao trang trí bánh thế này đã được chưa?

-Đâu tao xem nào..

Trang đưa túi bánh cho Kiều Linh xem.. Kiều Linh vừa mở túi bánh ra xem thử thì Đình Quân và Hoàng Nam đi tới, Hoàng Nam liền nói

-Chào buổi sáng 2 cô gáι xinh đẹp.

Trang nhìn thấy Hoàng Nam là cô ngại cô xấu hổ e thẹn, nhưng ánh mắt Hoàng Nam lại chỉ hướng về phía Kiều Linh.. Đình Quân nhìn Kiều Linh thấy cô cầm túi bánh anh liền hỏi

-Kiều Linh em có gì vậy?

Kiều Linh còn chưa kịp trả lời thì Hoàng Nam hỏi

-Bánh à em?

Kiều Linh đang định bảo là bánh của Trang làm nhưng Hoàng Nam đã cầm túi bánh và mở ra xem

-Bánh bông lan à.. ngon quá anh ăn được không?

Trang thấy Hoàng Nam muốn ăn bánh thì cô gật đầu lia lịa

-Dạ vâng.. anh Nam ăn đi ạ.

Nam tưởng bánh Kiều Linh làm nên anh cầm miếng bánh và ăn ngay trước mặt Đình Quân, Đình Quân thì nổi cơn ghen vì anh nghĩ bánh Kiều Linh làm cho anh mà Hoàng Nam ʇ⚡︎ự tiện anh như thế, Đình Quân liền giật túi bánh tгêภ tay Hoàng Nam và lấy một cái bánh cho vào miệng, Hoàng Nam bị giật bánh thì anh nhăn nhó nói:

-Sao cậu giật bánh của tôi chứ, tôi cầm nó trước mà.

-Bánh của người khác mà cậu ʇ⚡︎ự tiện thế hả?

-Tự tiện là sao, thời đại bây giờ ai nhanh chân thì được ai chậm chân thì mất cậu không hiểu à?

Thế là Đình Quân và Hoàng Nam tranh giành nhau túi bánh, vì hai người nghĩ đó là bánh của Kiều Linh làm.. Trang thì hoang mang nhìn Kiều Linh:

-Kiều Linh ơi.. tại sao sếp Tổng và anh Hoàng Nam lại tranh giành nhau túi bánh vậy .. giờ chúng ta phải làm sao chứ?

Kiều Linh thở dài rồi nói

-Đúng là phiền thật sự..

Sau đó Kiều Linh liền nói:

-Hai người dừng ngay trò trẻ con lại đi…lớn rồi còn tranh dành bánh như trẻ con thế .

Hoàng Nam mới Đình Quân mới dừng lại nhưng không ai chịu nhường ai túi bánh cả, hai người đàn ông cứ giữ chặt túi bánh trong tay mỗi người một bên khiến cái túi bánh cũng méo mó theo sức kéo của hai người.

Kiều Linh liền nói thẳng ra:

-Thật ra túi bánh này là do Trang ʇ⚡︎ự tay làm để tặng anh Hoàng Nam đấy.

Lúc này Hoàng Nam và Đình Quân mới ngớ người ra , hai người đàn ông đang tranh giành túi bánh ʇ⚡︎ự nhiên lại thay đổi thái độ và đùn đẩy cho nhau, Hoàng Nam đẩy túi bánh về phía Đình Quân

-Mình không ăn nữa, nhường cho cậu tất đó.

-Không.. mình đổi ý rồi, mình không ăn bánh bông lan.. cậu cứ từ từ thưởng thức đi nhé, Trang ʇ⚡︎ự tay làm cho cậu mà.

-Không tớ không thích món này, nhường cậu.

-Ấy đừng .. có những thứ dù cậu có nhường tớ cũng không lấy đâu. Cậu giữ lại mà dùng đi.

Nói rồi Đình Quân ấn túi bánh vào tay Hoàng Nam rồi kéo Kiều Linh đi trước

-Kiều Linh chúng ta đi thôi em..

Đình Quân kéo Kiều Linh vào thang máy anh gãi đầu bảo Kiều Linh:

-Sao em không nói sớm làm anh tranh giành túi bánh mệt quá trời luôn.

-Nói sớm thì sao ạ, anh không thích bánh Trang làm à?

-Đương nhiên là không rồi, anh chỉ muốn ăn bánh em làm thôi, cũng giống như việc uống cà phê em pha cho anh mỗi sáng đó. Nếu anh biết trước túi bánh đó là Trang làm thì không bao giờ anh tranh giành với Hoàng Nam đâu anh thề đấy.

Vừa nói Đình Quân vừa nhìn Kiều Linh thăm dò, anh thấy cô cười anh liền đẩy cô sát vào tường và nói:

-Anh đã xin là ngoại lệ của em rồi , thế mà tối qua anh gọi em vẫn không gọi được.

-À điện thoại em bị đơ.. chỉ ban ngày mới dùng được còn buổi tối là nó bị đơ vậy đấy.

Đình Quân lấy chiếc điện thoại mới mua đưa cho Kiều Linh:

-May quá anh mua điện thoại mới cho em rồi.. đây em dùng cái này đi nhé , sẽ không bị đơ nữa.

-Ơ nhưng mà..

-Không nhưng gì cả, em đã đồng ý để anh là ngoại lệ của em rồi mà, sao em lại đổi ý là sao hả?

-Nhưng mà em.. em thấy không nên..

-Tại sao chứ?

-Vì chúng ta khác nhau quá nhiều nên.. anh nên tìm một người khác đi..

-Ý em là em không đồng ý.

-Đúng thế..

Lúc đó cάпh cửa thang máy mở ra , Kiều Linh bước vội ra ngoài, nhưng Đình Quân đã kéo tay cô lại và nói nhỏ vào tai cô:

“Nếu em còn tránh mặt anh thì anh sẽ nói cho Hoàng Nam biết chuyện anh hôn trộm em..

Kiều Linh nhìn Đình Quân với ánh mắt hoang mang:

-Hả.. anh hôn trộm em.. anh hôn trộm em khi nào chứ?

-Cái hôm em say ɾượu ý.. anh đưa em về và anh đã hôn trộm em 3 lần…

Kiều Linh vội bịt miệng Đình Quân lại:

-suỵt.. anh nhỏ mồm thôi.. anh muốn tất cả mọi người biết sao?

-Thì anh đang công khai mà. Anh có ngại gì đâu.

-Anh có im ngay không.. công khai cái gì chứ?

-Thế giờ anh hỏi em lần cuối em có đồng ý để anh là ngoại lệ của em không.. anh muốn chúng ta tìm hiểu nhau từ bây giờ.

-Trời đất ơi.. đúng là điên mất mà..

-Thế giờ em có đồng ý hay là để mọi người biết chuyện anh hôn em đây?

Kiều Linh sợ mọi người biết chuyện cô say ɾượu lại còn bị Đình Quân hôn, nên cô cuống ngăn Đình Quân lại

-Anh cứ bình tĩnh rồi chúng ta thương lượng..em cần thời gian suy nghĩ đã.

-Em có 30 giây để suy nghĩ.. 30 giây bắt đầu…

Kiều Linh còn chưa kịp suy nghĩ đã hết 30 giây rồi.. cô đành phải gật đầu

-Vâng .. anh là ngoại lệ của em.. từ giờ buổi tối em sẽ nghe điện thoại của anh.

-Anh ghim rồi đấy, em đừng có mà nuốt lời.

-Vâng.. nhưng anh phải hứa không được nói lung tung đấy.

-Anh hứa..

-Em về phòng làm việc đây..

-Em nhớ pha cà phê rồi mang vào phòng anh nhé.

-Vâng vâng.

Ở tгêภ ban công Trang cầm túi bánh đưa cho Hoàng Nam bằng hai tay

-Em ʇ⚡︎ự tay làm bánh mang đến cho anh.. anh nhận đi cho em vui ạ.

Hoàng Nam đứng hai tay đút túi quần mặt thì lạnh như băng.. chỉ có Kiều Linh mới khiến anh mỉm cười được.. còn Trang thì cũng chỉ giống như bao cô gáι ngoài kia mà thôi.. rất vô vị trong mắt của anh.

-Anh Hoàng nam.. anh nhận bánh đi , đây là tấm lòng của em ạ.

Hoàng Nam lúc này mới lên tiếng:

-Anh không nhận đâu, anh không thích bánh này.

Mắt Trang đỏ hoe sắp khóc:

-Vừa nãy ở dưới kia anh ăn bánh rất ngon mà…

-Đó là anh tưởng bánh Kiều Linh làm thì anh mới ăn, nếu biết trước là bánh của em thì anh đã không động vào rồi, dù sao cũng cám ơn em .. nhưng em cất bánh đi anh không muốn nhận nó.

Hoàng Nam quay đi thì Trang lấy hết can đảm để nói:

-Anh Nam.. em thích anh…em thích anh nhiều lắm.

Hoàng Nam dừng lại nhìn Trang.. anh thấy có chút Ϯộι nghiệp trong đôi mắt đang đỏ hoe của cô nhưng anh anh không động lòng..anh thẳng thắn nói:

-Em đừng thích anh nữa.. vì anh thích người khác rồi.

Trang bật khóc.. nước mắt cô chảy dài tгêภ má.. cô buồn lắm , lâu lắm rồi cô mới thích một người thì người ta lại thích người khác rồi, cô nhập ngừng hỏi anh:

-Anh thích người khác rồi sao..ai vậy em có biết không?

-Anh thích Kiều Linh.. bạn thân của em đó..

Trang ngạc nhiên khi biết Hoàng Nam thích Kiều Linh, Trang thấy ghen tỵ với Kiều Linh , Kiều Linh đã có chồng có con rồi nhưng vẫn được sếp Tổng và Hoàng Nam để mắt tới , chả bù cho cô còn ᵭộc thân nhưng không có một ai quan tâm. Sao ông trời lại bất công với cô như vậy.

-Nhưng Sếp Tổng cũng thích kiều Linh .. em thấy Kiều Linh cũng có ý với Sếp Tổng rồi, anh sao có thể ..

Hoàng Nam cười rồi nói:

-Anh cũng biết Đình Quân thích Kiều Linh.. nhưng anh không thể ngăn trái tιм mình lại được, Thôi chúng ta về phòng làm việc đi.

Hoàng Nam nói xong anh đi về phòng làm việc , để Trang đứng một mình với một đống suy nghĩ..

“Cái Linh may mắn thật.. .. chả bù cho mình không có nổi một mảnh tình rách vắt vai”

“Hoàng Nam thích Kiều Linh .. vậy là mình đã không còn cơ hội”

Kiều Linh đang ngồi làm việc thì Trang đi vào. Tгêภ tay là túi bánh bông lan

-Trang .. mày chưa đưa bánh cho anh Nam à?

-Anh nam không nhận bánh của tao.

-Sao lại thế chứ?

Trang im lặng không nói gì, Kiều Linh vẫn gặng hỏi

-Mày đưa cho anh ấy chưa?

-Tao đưa rồi nhưng anh ấy không nhận.

-Hứ.. bánh ngon vậy mà anh không nhận là sao..

Trang thở dài rồi nói..

-Tao hơi mệt .. mày nói ít thôi.

-Mày mệt hả.. có sao không, có cần tao lấy tђยốς cho không?

Trang biết Hoàng Nam thích Kiều Linh nên cô khó chịu và nổi cáu với Kiều Linh:

-Tao bảo mày nói ít thôi mà… mày bị điếc à?

-Ơ .. sao mày gắt lên với tao thế, tao đang lo lắng cho mày mà.

-Tao không cần..

Kiều Linh hoang mang cô không biết tại sao Trang lại gắt gỏng rồi nổi giận với cô nữa.. cô ngồi làm việc trong im lặng và không nói câu gì.. thi thoảng cô liếc nhìn Trang một cái, cô đang thắc mắc không biết sảy ra chuyện gì mà Trang lại nổi giận với cô như vậy.

Trong lúc tình bạn của Trang đang căng như dây đàn thì Hoàng Nam lại đi tới và còn trêu Kiều Linh trước mặt Trang

-Kiều Linh..

-Dạ..

-Em nhắm mắt lại đi anh có cái này cho em.

Advertisement

-Gì thế ạ?

-Nhắm mắt vào đi nào.

Kiều Linh nhắm mắt khi cô mở ra thì Hoàng Nam chìa thỏi son trước mặt Linh

-Tặng em.

Kiều Linh ngại cô gãi đầu hỏi:

-Sao anh lại tặng em son thế?

-À hôm qua anh đi gặp đối tác , anh có đi qua quầy bán son nên anh mua tặng em. Anh thấy môi em hơi nhạt em tô thêm chút son là đẹp đó.

Mọi người trong phòng thấY Hoàng Nam tặng son cho Kiều Linh thì mọi người ồ lên..sau khi thấy Kiều Linh trải qua cuộc hôn nhâN tan vỡ nên ai cũng muốn kiều Linh được hạnh phúc.. mọi người vỗ tay reo hò ầm ĩ , chỉ có Trang là ngồi mặt sầm lại.. cuộc sống tưới đẹp của Trang như bị mây đen che kín lại.. Trang nắm chặt bàn tay và cố tỏ vẻ bình thường nhưng trong lòng Trang đang vỡ vụn..

Nhìn người đàn ông mình thích, quan tâm và tặng son cho người khác , lòng Trang rất khó chịu, một bên là bạn thân một bên là người cô thích, cô ở giữa mà không biết phải làm sao, lòng Trang nặng trĩu.. nụ cười tгêภ môi không còn nữa..mọi người trong phòng cứ reo hò

“Kiều Linh nhận son đi.. nhận son đi..”

Kiều Linh ngại cô không muốn nhận nhưng mọi người trong phòng cứ bắt cô phải nhận son của Hoàng Nam… không còn cách nào để từ chối nên Kiều Linh đành phải nhận son của Hoàng Nam.. lúc đó Trang đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh, Kiều Linh cảm thấy Trang đang không ổn cô định đi xem Trang có sao không thì mọi người cứ giữ cô lại và gán ghép cô với Hoàng Nam.

Một lát sau Hoàng Nam trở về phòng làm việc, anh bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của Đình Quân:

-Hoàng Nam.. cậu tặng son cho Kiều Linh là có ý gì đây?

-Tôi thấy môi cô ấy hơi nhạt nên tặng son cho cô ấy, không ngờ mọi người lại đẩy thuyền ác thế.

Đình Quân sầm mặt lại:

-Cậu biết là tôi thích Kiều Linh .. nhưng cậu vẫn làm vậy..

-Tôi không biết phải nói sao.. nhưng tôi cũng thích cô ấy..

Đình Quân nắm chặt tay lại

-Cậu.. cậu có phải là bạn của tôi không hả…

-Tôi cũng khó xử .. nhưng tôi không thể ngăn cản được trái tιм mình, tôi xin lỗi cậu.. tôi có thể cho cậu bất cứ thứ gì nhưng tôi không thể xa Kiều Linh được.

-Hoàng Nam.. cậu đang ảo tưởng à, Kiều Linh thích tôi.. chúng tôi đang có tình cảm với nhau , cậu xem vào giữa cậu không thấy xấu hổ sao?

-30 chưa phải là tết mà, cậu và Kiều Linh còn chưa hẹn hò thì cậu lấy gì ra để chắc chắn là hai người đang có tình cảm với nhau?

-Hoàng Nam.. cậu đừng thách thức sự kiên nhẫn của tôi..

-Tôi đang nói sự thật, sao cậu kích động vậy chứ, hay là cậu đang lo lắng điều gì?

Đình Quân và Hoàng Nam nhìn nhau với ánh mắt khó chịu… tới khi chị nhân sự mang giấy tờ vào thì mọi hai người mới không căng thẳng với nhau nữa.

[..]

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất