Nàng dâu nghèo chương 13

Vũ Linh 460

Tôi về quê cùng bố nghỉ ngơi một tháng sau khi tôi đã bình tâm trở lại thì tôi xin phép bố tôi về thành phố làm việc , mọi người ở công ty biết chuyện họ thấy thương tôi lắm , vì trong thời gian tôi làm việc ở đó như thế nào thì mọi người đều biết, tôi vì gia đình chồng như thế nào họ cũng biết hết, bởi tôi là một công nhân đặc biệt bao giờ cũng là người về cuối cùng, lương bao giờ cũng cao nhất tổ bởi vì tôi luôn cố gắng hết sức vì gia đình vì chồng con đổi lại tôi phải ra đi với hai bàn tay trắng .

Khi tôi xuống mọi người trong công ty giúp tôi tìm nhà trọ , họ còn góp tiền vào mua đồ dùng cá nhân cho tôi , nhà trọ của tôi cách nhà chồng tôi tầm 2 cây số thôi, tôi nghĩ mình ở gần đây để thi thoảng sang thăm con gáι, hiện tại tôi chưa thể nuôi con được nhưng trong tương lai tôi sẽ cố gắng hết sức tôi sẽ kiếm thật nhiều tiền để đón con gáι về nuôi, tôi tin là tôi sẽ làm được .

..,

Tôi lao đầu vào làm việc kiếm tiền quên cả giờ giấc nghỉ ngơi,, và trở thành công nhân xuất xắc nhất công ty, tôi được giám đốc khen thưởng và cả tổ của tôi được tặng quà

Cả tổ đang ngồi ăn bánh kẹo hoa quả thì chị quản lý sang gọi tôi

– Mơ ơi đi theo chị.

– Dạ đi đâu vậy ạ?

– Đi gặp tổng giám đốc.

– Ơ .., sao lại gặp tổng giám đốc vậy chị?

– Thì Tổng giám đốc muốn gặp công nhân xuất sắc của công ty mà, nhanh lên ,

– Dạ.. mà hôm trước em đã gặp giám đốc rồi còn gì?

– Đấy là giám đốc chi nhánh ở đây, còn sếp Tổng là người đứng đầu công ty mà. Công ty mình là chi nhánh thứ 5 của sếp Tổng đấy, em không biết chuyện đó sao?

– Em không ạ,

– Sếp Tổng là người vô cùng giàu có ,, lại chưa có vợ đâu ,,, biết đâu lại…

– Việc đó đâu liên quan tới em ạ, giờ em chỉ quan tâm tới công việc của em thôi , những việc khác chị không cần nói với em đâu.

Chị quản lí nhìn tôi lắc đầu

– Cái con bé này ,, suốt ngày chỉ biết tới công việc thôi,, em cũng phải lo cho bản thân mình chứ,,

..,

Chị quản lí đưa tôi tới phòng của Tổng giám đốc ,,rồi chị đi về để mình tôi ở lại

– Ơ chị đi đâu thế?

– Em ở đây nhé chị đi về đây,

– Chị ở đây với em đi mà.

Anh Tổng giám đốc nhìn tôi cười

– Sao ,, em sợ anh ăn ϮhịϮ em à?

Tôi mới quay lại nhìn anh Tổng

” Trời ơi,, anh Tổng đẹp trai thật bảo sao mấy chị ở tổ tôi cứ khen rần rần ý”

Tôi gãi đầu cười ngại

– Tại em thấy không quen…

Anh Tổng nhìn tôi cười

– dạo này không thấy em đi qua nhà khách ,, lâu rồi không gặp em vẫn khoẻ chứ?

Tôi ngớ người ra

– Anh là người cho em hộp bánh đó ư?

– Ừm đúng rồi, từ hôm đó em mất tích luôn ,

– À em có chút chuyện riêng,, dù sao cũng cám ơn anh nhé,

– Không có gì ,,

– Thế anh gọi em tới có việc gì không ạ?

– À , anh thấy em là một công nhân xuất sắc , ở bên xưởng B đang thiếu tổ trưởng anh muốn em qua đó làm tổ trưởng ý em thế nào?

Advertisement

Tôi liền lắc đầu từ chối

– Thôi anh ạ, em đang quen với công việc hiện tại của mình rồi, em không muốn đi đâu cả, anh bảo người khác đi ạ,

– Tại sao vậy, làm tổ trưởng lương cao hơn nhàn hạ hơn sao em không làm.?

– Cuộc sống của em đang bình yên , nên em không muốn thay đổi đâu, em cám ơn anh nhé , không còn việc gì nữa em về đây ạ,

Anh Tổng còn chưa kịp nói gì thì tôi đã đứng dậy và đi về rồi.

Anh Tổng thở dài

” Lại còn có người từ chối công việc nhàn hạ lương cao hơn ư, lạ lùng thật đấy.”

..

Tôi đi về tổ chị quản lý ngạc nhiên hỏi

– Sao em về nhanh thế , ?

– Vâng nói chuyện xong thì em đi về thôi,

– Thế sếp tổng nói gì vậy em?

– À sếp bảo ở xưởng B thiếu tổ trưởng và bảo em qua đó làm nhưng em từ chối rồi ạ.

– Trời , việc tốt thế sao em lại từ chối hả?

Rồi cả tổ xúm vào mắng tôi tới tấp , mọi người cứ mắng tôi mãi , mọi người bảo việc tốt thế sao tôi không nhận lời,, họ còn bắt tôi phải đi sang phòng của anh Tổng và nhận làm cái chân tổ trưởng đó nhưng mà tôi không chịu đi.

[…]

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất