Mình còn yêu nhau – Chương 34

Vũ Linh 129

Quân nghe Thục Oanh nói thì ngay lập tức đáp lại :

-Thục Oanh, em mau thả hai mẹ con Hân ra đi, cô ấy không có lỗi gì cả, tất cả là do anh. Nếu em muốn gì thì cứ trút hết lên người anh đi.

-Chồng nói gì kỳ vậy, em yêu chồng không hết thì làm sao em có thể tổn thương chồng được. Chồng biết nó có lỗi gì không, đó chính là nó dám mang thai con của chồng, tại sao nó lại có diễm phúc như vậy còn em thì không, trong khi em là vợ của chồng kia mà.

Quân cảm thấy Thục Oanh đang mất dần kiểm soát, sợ làm hại đến Hân cho nên liền thay đổi thái độ dịu dàng, nói ngọt với Thục Oanh :

-Bây giờ chỉ cần em thả mẹ con Hân ra thì anh hứa, anh sẽ không bao giờ tìm đến mẹ con cô ấy nữa. Anh hứa chỉ toàn tâm toàn ý với một mình em thôi, nghe anh thả Hân ra đi.

Thục Oanh nghe Quân nói vậy thì cười cười làm Quân nghĩ là mình đã thuyết phục được cho nên tiến gần lại chỗ Hân, nhưng bất ngờ Thục Oanh dơ con dao lên tiếp tục chỉa vào người Hân rồi nói :

-Không, anh nói dối. Trong lòng anh chỉ có một mình nó thôi chứ không hề có em. Anh lừa em để cứu nó đúng không, đừng hòng.

Thục Oanh vừa nói vừa lắc đầu khóc lóc. Tôi nãy giờ im lặng nghe hai người họ nói chuyện sau đó đưa ánh mắt nhìn về phía Quân lắc đầu ý muốn nói anh hãy về đi mặc kệ em. Nhưng dường như Quân không hiểu ý nê nhân lúc Thục Oanh đang quay lưng lại không chú ý thì lập tức chạy đến chỗ tôi. Lật đật Quân cởi trói ra cho tôi, sau đó dìu tôi đứng dậy, nhưng không ngờ Thục Oanh quay lại, nhìn thấy cảnh tượng Quân và Hân dìu nhau đi. Thục Oanh như kiểu mất lý trí, liền hét lên sau đó cầm con dao đi thật nhanh về phía tôi để đâm, tôi sợ quá nhắm mắt lại. Còn Quân thì xoay người lại ôm tôi cho nên nhát dao đó đã trúng Quân.

Thục Oanh thấy Quân chảy ɱ.á.-ύ lật đật bỏ con dao xuống sau đó bỏ chạy ra ngoài, còn tôi thì ngồi xuống ôm lấy Quân khóc mà nói :

-Anh có sao không, sao lại ngốc như vậy chứ, lỡ như anh bị gì hai mẹ con em biết làm sao..

Quân khi ấy khá đau nhưng cố gắng gượng đưa tay lên sờ má tôi, thì thào nói tiếng được tiếng không :

-Anh ..không..sao đâu. Em đừng lo…hai mẹ con em …bình an là đủ rồi.

Nói xong thì Quân ngất đi, tôi sợ quá khóc toáng lên, bất ngờ anh Thuận cùng mấy anh cα̉пh sάϮ đi vào. Mấy anh cα̉пh sάϮ đỡ Quân dậy đem ra xe cấp cứu đã chờ phía trước vô Ьệпh viện. Tôi thì anh Thuận dìu đi ra sau, tôi muốn đi cùng Quân nhưng anh Thuận nói sẽ đưa tôi vào sau. Đột nhiên, bụng tôi dâng lên cơn đau thắt, tôi vội nói với anh Thuận :

-Anh ơi, sao ʇ⚡︎ự dưng em đau bụng quá, em đi không nổi nữa rồi.

-Sao, có khi nào em sắp sinh rồi không.

-Em không biết, giờ em đau quá. Anh đưa em vào Ьệпh viện đi.

Thuận gật đầu, cúi người xuống bế Hân lên chạy thật nhanh ra trước. Vì khi nãy anh đi xe cùng Quân cho nên giờ xe vẫn ở đây, không ai lái về. Thuận bế Hân vào xe nằm ở hàng ghế sau, rồi lái đến Ьệпh viện.Tгêภ xe Hân liên tục kêu đau khiến Thuận càng lo lắng, lái thật nhanh. Sau một giờ đồng hồ thì cũng đến Ьệпh viện gần nhất, Thuận đỗ xe ở cổng rồi lật đật bế Hân chạy vô. Bác sĩ thấy Thuận vừa bế sản phụ vừa la hét thì lập tức đem băng ca ra đẩy sản phụ vào phòng để khám, Thuận đứng bên ngoài đi qua đi lại. Sau khi khám xong, thấy đã có dấu hiệu sinh nên liền đưa vào phòng sinh.

Sau một giờ trôi qua thì tiếng em bé khóc cũng vang lên, nữ hộ sinh ẳm em bé ra đưa cho Thuận rồi nói :

-Chúc mừng gia đình, là một bé trai nặng 3kg3, bé giống ba quá.

Thuận nghe nữ hộ sinh khen thì bất giác nhìn xuống Bắp nở nụ cười, Thuận nghỉ phải chi đây là con của Thuận và Hân thì hay biết mấy. Thuận ẳm Bắp về phòng trước, sau đó thì Hân cũng được đẩy về.
Thấy con trai của mình, Hân ҳúc ᵭộпg lắm, nước mắt rơi không biết bây giờ Quân như thế nào. Nếu Quân biết mình sinh Bắp rồi chắc sẽ hạnh phúc lắm. Thuận thấy Hân khóc thì trong lòng thấy khó chịu, đi lại gần ngồi xuống giường nói:

-Em mới sinh không nên khóc, sau này ảnh hưởng đến mắt đó.

-Dạ em hạnh phúc quá. Anh cho em mượn điện thoại gọi cho Hương tới đây được không.

Thuận đưa điện thoại cho Hân, thì nghe loáng thoáng Hương nói sẽ tới ngay.

….

Hương ở nhà cùng với Hưng thấp thỏm đi qua đi lại chờ tin Hân, sau khi nghe Hân gọi báo mình đã sinh Bắp rồi thì Hương vội đem theo hộp sữa bầu Hân đang uống cùng Hưng đem vào. Vì Ьệпh viện Hân nằm cách xa thành phố cho nên đi hơi lâu, đến nơi, Hương lôi điện thoại ra gọi cho Thuận hỏi đường lên phòng. Sau khi hỏi được thì cùng Hưng nhanh chóng đi lên, lên tới nơi thấy Hân đang nằm nhìn Bắp, Thuận thì bấm điện thoại, Thuận ngước lên hiểu ý nên đi ra ngoài nói tất cả mọi chuyện xảy ra đối với Hân. Hương nghe xong không kìm được lòng mà khóc, hưng dỗ một lúc mới nín, sau đó hai người họ ngồi bên ngoài Hương đem sữa đi xin nước để pha cho Hân.

Tôi không ngủ được nên nhìn con mãi, bất giác tôi đưa mắt ra nhìn thì thấy Hương đang đi vô, tгêภ tay cầm ly sữa. Nó tiến lại ngồi xuống giường, đút sữa cho tôi rồi nói:

-Mau uống sữa cho lại sức đi, khổ cho mày quá, may mà bình an sinh Bắp ra. Khi nãy nghe anh Thuận nói mà tao không ngờ Thục Oanh lại ác ᵭộc như vậy.

Nó vừa nói vừa khóc, tôi dơ tay lên lau nước mắt cho nó rồi nói :

-Tao không sao rồi, bây giờ chỉ lo cho Quân thôi, không biết anh ấy sao rồi.

-Chắc giờ đang sơ cứu vết thương, mày mới sinh tranh thủ chợp mắt tí đi. Sáng mai tao đi mua ít đồ sơ sinh cho Bắp.

Tôi không muốn ngủ nhưng có lẽ vì khá mệt mỏi sau chuyện tối giờ cho nên cũng dần chìm vào giấc ngủ. Thấy Hân đã ngủ, Hương ngồi kế bên canh chừng, vì sợ Bắp sẽ khóc khiến Hân dậy.

…..

Quân sau khi được cα̉пh sάϮ đưa đi thì hiện giờ đang ở trong Ьệпh viện thành phố cấp cứu. Bên phía cα̉пh sάϮ cũng đã liên hệ cho bà Liên vào Ьệпh viện gấp rồi. Sau khi vào tuy vết thương của Quân không sâu lắm, nhưng do bị mất quá nhiều ɱ.á.-ύ bây giờ cần truyền ɱ.á.-ύ cho nên sẽ tỉnh lại hơi lâu. Bà Liên ở nhà lo lắng không ngủ được nhưng sau khi nghe cα̉пh sάϮ gọi nói tình hình của Quân thì bà lập tức tới Ьệпh viện liền. Bây giờ là ba giờ sáng cho ngoài đường khá vắng, bà Liên nói bác tài lái nhanh giúp. Cuối cùng thì cùng tới, bà vội vàng đi vào, hỏi thăm thì biết được phòng Quân nằm. Bà đi nhanh hơn tới nơi nhìn qua khung cửa sổ thấy con trai mình nằm đó, bất tỉnh lại còn đang truyền ɱ.á.-ύ, bà xót xa vô cùng. Tay bà run rẩy lấy điện thoại ra gọi cho ông Nguyên, nhưng không thấy ông nghe máy cho nên bà nhắn tin báo rồi ngồi ở ngoài chờ Quân.

Tầm sáu giờ sáng thì bác sĩ cho phép bà vào thăm nom, bà nhanh chóng đi vào. Kéo ghế ngồi cạnh con trai mình, bà cầm tay Quân rồi bắt đầu khóc, không hiểu sao con mình ra nông nỗi như vậy. Cũng không thấy Thục Oanh đâu cả, không biết đi đâu từ qua đến nay chưa về nhà nữa.
Đang khóc thì ông Nguyên vào, khi tối ông ngủ nên không nghe điện thoại của bà Liên được, thấy bà khóc, ông lại gần đưa hai tay lên vai âu yếm nói :

-Khi nãy trước khi vào đây, tôi có hỏi anh cα̉пh sάϮ trực ở trước vì sao Quân nó bị như vậy rồi.

Bà Liên nghe ông Nguyên nói thì lập tức xoay người lại hỏi :

-Sao, ông nói cho tôi biết đi, sao con tôi lại thành ra như vậy.

-Tất cả đều do Thục Oanh làm, tôi nghe họ nói Quân vì đến cứu một cô gáι đang có thai cho nên bị người phụ nữ xưng là vợ đâm cho, sau đó cô ta chạy ra ngoài thì bị cα̉пh sάϮ Ьắt gιữ lại đưa về đồn rồi.

-Cái gì, con Oanh nó sao lại đâm thằng Quân được chứ, có khi nào ông nghe nhầm không.

-Không, tôi nghe chính ҳάc như vậy, nếu muốn biết rõ hơn thì chờ thằng Quân tỉnh dậy rồi chúng ta hỏi. Bà coi con từ tối qua đến giờ rồi thì về nhà chợp mắt tí đi cho khoẻ, để tôi canh cho.

-Không, tôi phải chờ nó tỉnh dậy tôi mới yên tâm.

Ông Nguyên biết không khuyên được bà Liên nên đành ngồi chờ cùng bà, ngay lúc đó tay của Quân dần cử động, sau đó từ từ mở mắt ra rồi nói :

-Ba mẹ sao hai người lại ở đây.

Bà Liên thấy con trai mình đã tỉnh thì vui mừng khôn ҳιếϮ, bà cầm tay Quân nói :

-Mọi chuyện là như thế nào, con kể cho mẹ nghe đi, ba con nói Thục Oanh đâm con đúng không, rồi tại sao con lại cứu người phụ nữ mang thai kia.

-Dạ, tại người phụ nữ mang thai kia chính là Hân, đứa bé trong bụng cô ấy là con của con.

Bà Liên với ông Nguyên nghe xong như sét ᵭάпҺ ngang tai, không ngờ mình sắp có cháu nội, bà Liên mừng quá liền hỏi tiếp :

-Rồi hai mẹ con nó có sao không hả, bây giờ nó đang ở đâu.

-Mẹ con cô ấy chắc không sao đâu. Mà giờ con phải đi tìm cô ấy mới được.

Quân nói xong thì giựt dây chuyền ra cố gắng ngồi dậy bước xuống, nhưng đi được hai bước thì té xuống, ông Nguyên vội chạy lại đỡ con rồi bà Liên đi gọi bác sĩ. Một lát sau bác sĩ tới kiểm tra chỗ vết thương rồi nhắc nhở phải cẩn thận, vì mới tỉnh lại cho nên cần nghỉ ngơi. Quân không biết nhờ ai cho nên gọi cho Hưng thì nghe tin Hân đã sinh ngay khi tối luôn rồi hiện đang ở Ьệпh viện gần ngoại ô. Quân vui quá nên vội tắt máy, cười như một người điên, sau đó nói với bà Liên ông Nguyên rằng :

-Con được làm ba rồi ba mẹ ơi, hai người được làm ông bà nội rồi. Con vui quá

-Cái gì, Hân nó sinh rồi hả con, bây giờ nó đang ở đâu. Cả nhà mình sẽ tới đó.

-Dạ hiện Hân đang ở Ьệпh viện gần ngoại ô, ba dìu con xuống với ạ, bây giờ con phải đến đó ngay.

Ông Nguyên nghe tin mình lên chức thì vui tới nỗi nghe Quân nói lập tức dìu Quân xuống rồi cả nhà ba người nhanh chóng tới Ьệпh viện Hân nằm.

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất