Mặt trời sau giông bão – Chương 51

Vũ Linh 84

Trong phòng trọ, Minh Nhật hết ôm lại hôn, không để cho Tuệ Nhi kịp phản ứng gì cả. Vừa dứt một nụ hôn dài, Nhi ᵭάпҺ nhẹ vào người anh:

– Này, anh đi có hai ngày thôi đấy, giờ về lại thành ra thế này hả? Thế anh có định về nghỉ ngơi không? Để em còn xem lại bài vở một chút nữa!

Nhật dùng ngón trỏ xoa xoa tгêภ đôi môi đã sưng lên của Nhi:
– Em, có mệt lắm không em? Nhà hàng đông khách, bài vở cũng không ít!
Nhi lắc đầu:

– Không đâu, mấy bạn phục vụ bàn và bếp mệt hơn em nhiều, chứ em chỉ tính tiền và in hóa đơn thôi mà. Với lại, những việc đó cũng do máy móc làm cả, em có làm gì đâu mà mệt? Nếu anh nói em nghỉ làm thì em cũng nghỉ chơi với anh luôn đấy!

Minh Nhật phì cười trước những câu nói trẻ con của Nhi. Anh cúi xuống, tham lam hôn nhẹ lên môi cô rồi nói:
– Nhưng căng thẳng thì phải nghỉ ngơi nghe chưa? Dù ít chạy đi chạy lại nhưng nhìn máy nhiều cũng mỏi mắt. Thôi anh ôm con ngủ đây! Em cũng làm mà ngủ sớm đi!
Nhi tròn mắt:
– Minh Nhật! Anh lúc nãy không nghe em nói gì à? Anh về nhà nghỉ ngơi đi! Anh mới đi công tác hai ngày về, đã nói với hai bác chưa?
Minh Nhật véo mũi cô:
– Anh ở riêng một mình, chờ mẹ con em tới ở cùng thôi! vì công việc của anh đi về thất thường, sợ bố mẹ lo lắng nên anh ở riêng. Tuần nào anh cũng dành thời gian về nhà ăn cơm với bố mẹ. Ban nãy bố biết anh về rồi, nhưng anh chưa về nhà chào hai người bởi vì ngày mai anh đưa em đến chơi với Bố Mẹ nên hôm nay anh chưa ghé. Lúc nãy anh về nhà riêng tắm rửa, ăn tối qua loa rồi tới chơi với con. Cà Chua ngủ được một lát thì em về đấy!
Nhi ” à ” lên một tiếng rồi nói:
– Thế thì anh về nhà riêng nghỉ ngơi đi chứ?
Minh Nhật giọng mè nheo:
– Không cho người ta ôm ngủ à? Hai ngày xa em và con, về lại con bị hiểu nhầm, bị lườm, bị nguýt nữa, không được đền bù gì sao?
Nhìn điệu bộ của anh, Nhi không nhịn được cười, bởi trong cô, Minh Nhật luôn hiện lên với dáng vẻ nghiêm túc:
– Anh càng ngày càng hư đốn rồi đấy!

Nhật ghé tai cô thủ thỉ:
– Chỉ hư với mỗi mình em, chỉ cưới mỗi mình em, chịu không?
Vành tai của Nhi ửng đỏ lên, rồi như một phản ứng dây chuyền, màu đỏ lan ra cả khuôn mặt cô. Nhi liếc anh:
– Mỗi nịnh em là giỏi thôi!
Minh Nhật lại ghé xuống cάпh đào đỏ mọng đã sưng lên của Nhi và tiếp tục t.à.n s.á.t khoang miệng cô. Bất chợt, anh bế thốc cô lên và đặt Nhi xuống giường. Cô vội vàng đẩy anh ra:
– Nhật, không được!
Anh thì thầm:
– Anh biết rồi! Anh hư có điểm dừng mà! Anh tính chúng ta sẽ sinh con vào mùa hè, đến năm học mới sẽ có người trông con, em đi học lại là vừa, như chị Cà Chua này. Còn sau khi em học xong, muốn sinh vào tháng nào cũng được!

Nhi tròn mắt:
– Chưa cưới mà tính gì xa xôi thế chủ tịch? Anh định biến em thành cái máy đẻ đấy à? Chắc gì tối mai bố mẹ anh đã chấp nhận em?
Nhật vuốt mấy sợi tóc tгêภ trán Nhi rồi nói:
– Anh yêu ai, anh cưới ai đâu phải do bố mẹ quyết định mà em cứ lo hão thế. Anh đưa em về nhà không phải để nghe bố mẹ phán quyết, mà để giới thiệu với hai người rằng anh sẽ cưới cô gáι xinh đẹp này, thế thôi! Anh phải tính dần đi chứ, vợ xinh thế này, không lo sớm lỡ có người hốt mất thì sao?
Nhi ʋòпg tay ôm cổ anh:

– Anh nói thì nghe hay lắm, vậy giờ có đói bụng không?
Nhật lắc đầu:
– Anh chỉ lo em đói thôi! Ban nãy anh có ăn qua rồi mà. Hay anh làm cái gì cho em ăn nhé!
Nhi cũng lắc đầu:
– Không! Lúc chiều em ăn no rồi, ăn nhiều mập ú ra để anh chê à? Vậy thì anh nghỉ đi, em rửa qua người còn xem một chút bài vở nữa!
Nhật buông Nhi ra để cô ngồi dậy:
– Tuân lệnh Bà Xã!
Cô chạm nhẹ lên môi anh:
– Cái miệng!
Minh Nhật ôm Cà Chua nằm ngủ. Nhi rửa người xem bài một chút rồi mới ℓêп gιườпg. Cô nằm giữa anh và Cà Chua để đêm lỡ con dậy. Trong ʋòпg tay ấm áp, Nhi ngủ ngon lành.
Sáng hôm sau…

Nhi thức dậy khi anh đã chuẩn bị bữa sáng. Minh Nhật nhìn cô vừa bước ra từ nhà vệ sinh:
– Em lại ăn còn đi học, chiều tối nay nghỉ một buổi để về nhà nhé, anh nói với Bảo rồi!
Nhi liếc anh mỉm cười:
– Vâng, thưa giám đốc nhà hàng!

Nhật xoa đầu cô:
– Người ta tưởng lần đầu đến xin việc, nhìn mấy sản phẩm mây tre đan, em phải nghĩ đến anh chứ?
Nhi nói:
– Em có nghĩ tới anh, nhưng không nghĩ được đến việc anh là giám đốc nhà hàng. Sản phẩm mây tre đan của cơ sở đó tỏa đi khắp mọi nơi, sao em biết hết được?
Minh Nhật giả vờ thở dài:

– Nhưng chẳng có kẻ ngốc nào mê mệt cô gáι tạo ra những sản phẩm mây tre đan cho quán xá, đã xinh đẹp lại còn bướng bỉnh như anh cả!
Nhi vừa ăn vừa nói:
– Cũng chẳng có vị chủ tịch nào khéo nịnh thế này cả!
Cả hai cùng cười vui vẻ rồi cô đến trường trước. Anh ở lại chơi với Cà Chua, trò chuyện với bác Thảo một lát rồi tới Tập đoàn..

Tối hôm đó…
Tuệ Nhi ăn mặc giản dị rồi cũng Minh Nhật về nhà anh. Bác Thảo bảo để Cà Chua ở lại với bác. Hai người đi cho thoải mái. Nghĩ cũng hợp lý nên Nhi không đưa con theo. Xe chạy chậm chậm rồi Minh Nhật lấy điều khiển bấm cổng. Hai cάпh cửa lớn màu vàng ʇ⚡︎ự động mở ra, Nhi ngạc nhiên trước ngôi biệt thự rất lớn, phía cột cổng bên phải khắc chạm một chiếc biển khá ϮιпҺ vi – BIỆT THỰ CAO GIA. Bỗng nhiên, cảm giác ʇ⚡︎ự ti lại lấn chiếm lòng cô. Trước đây, khi về ra mắt nhà Hoàng Tuấn, nhìn cơ ngơi của gia đình ông Tráng, cô đã lo lo rồi, nó lớn hơn nhiều so với ngôi nhà nhỏ của gia đình cô. Nhưng lần này, ngôi biệt thự như một tòa lâu đài vậy, Nhi chσáпg ngợp thực sự. Cảm nhận được tâm trạng cô, khi chiếc xe đi vào khoảng sân rộng với những chậu cây cảnh được chăm sóc tỉ mỉ, Minh Nhật tắt máy và cầm tay Nhi:

– Đừng sợ, có anh ở đây mà! Không sao đâu, bố mẹ hiền lắm!
Dĩ nhiên là với anh thì bố mẹ hiền rồi, hic, anh có ở trong hoàn cảnh của em đâu chứ. Minh Nhật cứ cầm tay cô như thế bước vào phòng khách rộng. Cô nhận ra người phụ nữ mặc bộ đồ ở nhà đắt tiền, khuôn mặt phúc hậu nhưng vẫn có những nét sắc sảo, đó chính là người đứng cạnh bố anh trong bức ảnh tối qua Nhi mới xem. Nhưng cô còn ngạc nhiên nữa khi thấy ngồi đối diện với bà là chị Thu Cúc cùng một người phụ nữ ăn mặc sang trọng lắm. Nhi cúi chào:
– Dạ cháu chào hai bác! Em chào chị ạ!
Minh Nhật kéo cô lại bàn và hỏi mẹ:
– Mẹ ơi, đây là Tuệ Nhi mà con có tâm sự với Bố Mẹ ạ!

Rồi anh quay sang hai người đối diện:
– Bác và Cúc mời sang chơi ạ?
Trong khi người phụ nữ ngồi gần chị Cúc cứ nhìn Nhi với ánh mắt soi xét thì chị Cúc cất tiếng:
– Tuệ Nhi, em không đưa em bé theo sao?
Nhi còn chưa kịp trả lời thì người phụ nữ mở to mắt ngạc nhiên:
– Ồ, cháu trẻ thế này mà đã có con rồi sao?
Cúc cười:
– Dạ, là con riêng của em ấy với chồng cũ mẹ ạ!
À, thì ra đó là mẹ của chị Cúc, bác ấy trố mắt:
– Khϊếp, cháu không học hành gì hay sao mà lấy chồng sớm thế?

Minh Nhật cau mày trước những câu nói đó, anh quay sang mẹ:
– Mẹ ơi, ba đâu rồi ạ?
Mẹ anh – bà Minh Huệ cười hiền lành:
– Ba đang ở tгêภ lầu, xuống giờ đấy, hai đứa cứ ngồi đi!
Rồi bà nhìn sang mẹ chị Cúc:
– Thôi, hôm nay chúng ta tới đây ăn bữa tối vui vẻ. Những chuyện khác mình không bàn, bạn nhé!
Bác ấy cũng gượng cười:
– À, bạn nói thế cũng phải. Ngày mấy đứa còn nhỏ, chúng ta cứ bảo sau này làm thông gia thì rất hợp!
Mẹ Minh Nhật vẫn cười:
– Đó là lúc chúng còn nhỏ thôi. Giờ phải tùy vào hoàn cảnh chứ, thôi ta vào ăn tối đã!

Bà nói xong thì ra hiệu cho Minh Nhật vào phòng ăn, Nhi ngơ ngác không biết làm sao nên cứ theo anh mà bước. Mẹ con chị Thu Cúc cũng vào theo. Cùng lúc ấy, một người đàn ông nghiêm nghị bước xuống cầu thang. Nhìn thấy Minh Nhật và Tuệ Nhi, ông nói:
– Hai đứa về rồi à?
Nhi cúi đầu lễ phép chào ông:
– Dạ, cháu chào bác ạ!
Bố Minh Nhật gật đầu chào lại cô rồi bước lại bàn ăn. Nhà anh có đến mấy người phục vụ. Bữa ăn diễn ra khá ấm cúng với những câu chuyện của bố con Minh Nhật. Mọi người thỉnh thoảng góp vài câu, chỉ riêng Nhi là không nói gì, cô chỉ lắng nghe thôi. Nhật rất chăm chút cho bà Minh Huệ và Nhi trong bữa ăn.
Gần ăn xong, Thu Cúc cất tiếng:
– Nhi hôm đầu tiên đến đây mà không mang theo con riêng giới thiệu luôn, cô bé xinh đáo để!
Mẹ chị ấy cũng thêm vào:

– Cháu chắc ít tuổi hơn Cúc nhà bác nhỉ? Chị Cúc thì mải mê lo sự nghiệp, mới học tiến sĩ bên Úc về đấy! Chị ấy thân với Minh Nhật lắm! Con gáι bây giờ như Nhi cũng nhiều, cứ học hết lớp mười hai là lo lấy chồng, rồi sinh con mới thấy được cái vất vả cháu nhỉ? Nuôi con một mình lại càng khổ hơn.
Nhi thực sự không biết nói thế nào trước những câu ấy. Bởi tính cô không hay bộc bạch, tâm sự với những người chỉ quen biết xã giao. Cô không cần họ hiểu mình, hiểu hoàn cảnh của mình, bởi cuộc sống này, đôi khi nỗi khổ của mình lại thành chủ đề đàm tiếu của người khác. Thế nên, trước những lời nói mang hàm ý mỉa mai của mẹ con chị Thu Cúc, Nhi chỉ lặng lẽ cười. Minh Nhật thong thả nói:
– Mỗi người một hoàn cảnh bác ạ. Quan trọng là bản tính con người thôi, những tác động khách quan chẳng qua là cơ hội cho mình tìm đến điều tốt đẹp hơn.
Bà Minh Huệ cũng gật đầu:
– Chuyện đó cũng không quan trọng lắm. Tôi nghĩ lối sống, lối ứng xử mới là điều cần thiết!
Mẹ chị Cúc cười giả lả:

Advertisement

– Bạn hiền nói chẳng sai chút nào, quả là không hổ danh phu nhân của Cao Thị. Nhưng người có học sẽ hơn những kẻ ít học, người có trí thức thì hiểu biết hơn, nói năng cũng lịch sự, nhã nhặn hơn. Với cả, gia đình bạn trâm anh thế phiệt, Minh Đạt thì đã coi như chẳng còn tồn tại, Minh Nhật cũng phải lấy người cho xứng với gia cảnh chứ?
Ánh mắt bà Huệ phảng phất nét phật lòng nhưng rồi bà lại cười hiền:
– Sao bạn lại nói Minh Đạt không tồn tại? Cháu nó chọn con đường tu hành để sám hối Ϯộι lỗi, hướng tới cái Thiện, cứu giúp mọi người khổ hạnh. Đó là việc tốt chứ?
Trong ánh mắt người mẹ lóe lên những tia xót thương cho đứa con trai út, rồi bà lại tiếp tục nhìn sang Nhật và nói:
– Còn Minh Nhật, cái quan niệm môn đăng hộ đối với mình mới là điều không tồn tại. Mình chỉ vui khi con hạnh phúc, chứ không ép con phải lấy người ngang bằng gia cảnh mà con không yêu, như thế chẳng khác gì đẩy con phải bất hạnh, vào bi kịch. Với mình, lấy người tốt, hợp với con, lấy người con yêu đó mới là môn đăng hộ đối. Thế nên, cứ để cho Minh Nhật quyết định. Cháu nó yêu ai, cưới ai, đó là sự chọn lựa của Nhật. Mình tin vào con mắt nhìn người và sự lựa chọn của con.

Mẹ Thu Cúc cũng gật đầu:
– Bạn nói chí phải, nhưng mình cũng có một người bạn, được mỗi anh con trai, công việc đàng hoàng, lấy một cô bé mới học xong cấp ba, chẳng khác gì đứa con nít. Rồi cưới về mới chí choé cả ngày. Con dâu ít học, trẻ người non dạ, không biết lễ nghĩa, thấy bạn mình cứ than phiền suốt!
Mẹ Minh Nhật vừa lắc đầu vừa cười:
– Vậy thì người mẹ chồng ấy sai rồi. Con bé mới học xong lớp mười hai quả là còn trẻ, đã lớn hẳn đâu, nên mình phải gần gũi, phải hiểu nó, bày dạy cho nó chứ! Mà thôi, chuyện của nhà người ta, mình không nên bàn bạc, bạn nhỉ?
Mẹ của Thu Cúc ánh mắt rõ sự hằn học nhưng vẫn gật đầu đồng ý. Đúng lúc ấy, điện thoại của Minh Nhật vang lên – là Tôn Văn. Anh nhìn sang mọi người:
– Con xin phép ra nghe điện thoại ạ!

Vừa bấm nghe, Anh thấy giọng của trợ lý gấp gáp:

– Anh, Lưu Khánh Sơn từ Úc trở về tối qua rồi. Anh ta sẽ cạnh tranh với Cao Thị trong lần ᵭấu thầu tới!

Mặt Minh Nhật đanh lại:

– Giữ bản kế hoạch thật cẩn thận!

Sau khi Tôn Văn đáp ” vâng “, Minh Nhật tắt máy, tay nắm chặt điện thoại, miệng lẩm bẩm:

– Để xem lần này mày định giở trò gì…

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất