Mặt trời sau giông bão – Chương 43

Vũ Linh 193

Tác giả: An Yên

Minh Nhật cẩn thận đặt Cà Chua ℓêп gιườпg, nghe theo lời Nhi từ cách kê gối đầu cho đến việc đặt thêm chiếc gối bên cạnh khi cô chưa đi nằm để con đỡ giật mình. Xong xuôi, anh thơm lên cái má bầu bĩnh của Cà Chua rồi quay sang Nhi thì thầm:

– Được chưa em?

Nhi nhìn con gáι ngủ say sưa rồi gật đầu:

– Dạ rồi, Chủ tịch làm khéo quá!

Nhật đi lại ghế ngồi xuống và nói:

– Vậy anh đã làm bố trẻ con được chưa?

Thú thật, những câu nói của người đàn ông này luôn khiến Nhi bối rối:

– Cái đó còn tùy duyên ạ!

Nhật nhìn cô:

– Thế nào gọi là DUYÊN?

Nhi lại rót một cốc nước ấm mời anh rồi nói:

– Em không biết nữa!

Chờ Nhi ngồi xuống ghế, Minh Nhật nhấp một ngụm nước rồi nói:

– Một người như anh, yêu một cô sinh viên năm thứ nhất, liệu có gây áp lực cho người ta không em?

Nhi không biết người anh nói đến có phải là mình hay không, nhưng cô vẫn trả lời:

– Cái đó lại tùy vào cô ấy ạ!

Nhật cười:

– Nhưng anh không biết ý của cô ấy thế nào cả. Cô gáι đó còn sinh viên, lại ít tuổi hơn anh nhiều, đang làm thêm ở một nhà hàng ăn uống. Tuổi tác có làm người ta xa cách nhau không em nhỉ?

Những thông tin đó phù hợp với Nhi, nhưng cũng giống với một cô bé khác làm cùng nhà hàng với cô – Tuyết Minh. Nói về tuổi tác, Minh còn xa hơn cả Nhi so với Nhật. Minh cũng rất ái mộ Minh Nhật, còn có lòng yêu hay không thì cô không biết. Thế nhưng, Minh còn là một cô gáι thuần khiết, con bé cũng xinh xắn, nói năng dễ nghe, một người như thế yêu và cưới chàng trai như Minh Nhật sẽ hợp hơn người phụ nữ đã qua một đời chồng như cô. Vậy thì, người Minh Nhật nói là ai đây? Nhi nén tiếng thở dài rồi nói:

– Anh sợ cô gáι đó trẻ con rồi không chiều nổi à?

Minh Nhật lắc đầu:

– Cô ấy rất hiểu chuyện, nhưng anh sợ cô ấy ʇ⚡︎ự ti khi bước vào mối quαп Һệ này. Vì cô ấy đang cố tạo khoảng cách với anh.

Nhi nhớ Tuyết Minh từng nói: ” một người như Minh Nhật chỉ để ngắm và ái mộ trong lòng thôi, chứ yêu thì không dám với tới”. Giờ anh nói vậy chả phải là đúng ý sao? Cô cảm thấy l*иg ռ.ɠ-ự.ɕ mình nhói lên một cái, có cái gì đó nghèn nghẹn, một chút tổn thương, một chút xấu hổ cho sự ngộ nhận lâu nay. Cô thở hắt ra:

– Vậy thì Chủ tịch cứ đi nói thẳng với cô ấy, xem ý người ta thế nào?

Minh Nhật ngạc nhiên:

– Này, sao …sao lại Chủ tịch rồi? Tôi.. chẳng biết nói sao cả!

Chủ tịch chứ sao nữa, nếu người anh yêu là Tuyết Minh, thì Nhi phải tạo khoảng cách với anh dần dần, để khỏi lún sâu vào sự ngộ nhận của chính mình. Thậm chí cô sẽ tìm mọi cách để tránh mặt anh, cô sợ tình yêu, sợ tổn thương lắm rồi. Nhi nói:

– Theo tôi, Chủ tịch cứ nói thẳng ra. Nếu cô ấy chấp nhận và cùng anh trải qua tình yêu đó thì tốt. Nếu không thì anh cũng có câu trả lời rõ ràng, không phải thấp thỏm suy nghĩ nữa. Một cô sinh viên năm nhất chắc cũng đủ tuổi để quyết định chuyện yêu đương rồi. Chứ những người như tôi, đổ vỡ một lần, sợ rồi!

Minh Nhật chưng hửng:

– Sao em lại sợ? Thất bại một lần vẫn có thể làm lại, người như em xứng đáng được hạnh phúc mà!

Nhi xua tay:

– Thôi, chủ tịch không phải lo chuyện bao đồng cứ lo chuyện của mình đi. Nói với cô gáι đó rồi hai người ʇ⚡︎ự giải quyết đi!

Minh Nhật nhìn cô:

– Người ta không cho tôi cơ hội nói, hay là …em nói hộ tôi được không?

Nhi ngạc nhiên:

– Tôi? Tôi thì liên quan gì mà nói?

Nhật nói mà cảm giác rất hồi hộp:

– Vì …. vì…em hiểu cô ấy hơn anh!

Hiểu? Là sao? Vậy ra ý của Minh Nhật, Nhi chỉ là cầu nối để anh ta tỏ tình với Tuyết Minh sao? Cảm giác nghẹn ắng trong họng, l*иg ռ.ɠ-ự.ɕ Nhi nặng nề lắm. Cô thấy mình như uất ức, mọi thứ như đổ vỡ, có cả một chút đớn đau nữa. Dù lý trí biết rằng người như Tuyết Minh chưa vướng bận chuyện gì sẽ xứng đáng với anh hơn, nhưng sao cô cảm thấy xót xa cho mình như thế. Cái cảm giác bị lợi dụng, những cử chỉ quan tâm giả tạo khiến Nhi không chịu nổi. Thà ngay từ ban đầu, anh nói thẳng với Nhi cái ý định đó, như thế còn dễ dàng hơn, để đến giờ đây, khi cô đã mến người đàn ông trước mặt, anh mới ý tứ nói ra, làm sao cô giúp được đây? Nhưng nếu không giúp, chả phải là cô ích kỷ sao? Viền mi đã hoen đỏ, Nhi nói mà cảm giác giọng mình nghẹn lại:

– Làm sao tôi hiểu người ta đang nghĩ gì? Thôi, cảm ơn chủ tịch về buổi tối hôm nay, anh về đi!

Minh Nhật ngạc nhiên. Trời ạ, nói đến thế mà Nhi vẫn tránh anh là sao hả? Đang nín thở chờ câu trả lời lại bị đuổi về là sao? Anh nói:

– Sao em lại không hiểu chứ? Cô ấy là…

Nhưng lời nói của anh bị Nhi cắt ngang. Cô vừa gắt vừa đẩy Minh Nhật ra khỏi phòng:

– Anh vừa phải thôi. Anh nghĩ anh có tiền rồi muốn làm gì thì làm à? Mấy người yêu nhau thì ʇ⚡︎ự đi mà nói với nhau, mắc mớ gì lôi mẹ con tôi vào? Để cho tôi yên đi! Không phải có tiền rồi mua chuộc người khác để tỏ tình hộ mình, để thỏa mãn mấy cái thú vui của nhà giàu đâu. Chủ tịch đi ra cho tôi ngủ!

Minh Nhật vừa bị đẩy ra vừa ngơ ngác chả hiểu Nhi đang nói gì:

– Nhi, nghe anh nói đã!

Nhưng cô không muốn nghe nữa, nói cô ích kỷ cũng được, ghen tuông cũng xong. Nhưng cô không muốn nghe câu anh sắp nói bởi nó làm cô hụt hẫng hơn. Nhi đẩy Nhật ra rồi đóng cửa, còn Minh Nhật không chịu đi, nhưng theo chiều xô đẩy của cô nên dù người ra phía ngoài cửa, cάпh tay của anh vẫn cố bám víu phía trong, thành ra tay của Minh Nhật bị kẹt giữa bức tường và cάпh cửa. Nhi cố đóng anh càng không chịu buông tay. Rồi vị chủ tịch kêu lên:

– Á!

Nhi hσảпg hốϮ mở cửa, cô sợ anh đau. Cửa vừa hé, Minh Nhật nhanh chân bước vào. Nhi nhìn chỗ cάпh tay ửng đỏ của anh, thấy xon xót:

– Tự nhiên để tay đó làm gì? Thấy người ta đóng cửa thì phải rút tay ra chứ?

Minh Nhật không nhìn xuống tay mà nhìn thẳng vào cô:

– Em chả bảo anh cần nói trực tiếp với người anh yêu còn gì? Vậy thì để anh nói luôn – TUỆ NHI, ANH YÊU EM.

Ngỡ ngàng. Ngạc nhiên. Tuệ Nhi không biết mình vừa nghe điều gì. Là sao? Ban nãy nhờ cô tỏ tình, giờ lại nói yêu cô. Nhi lắp bắp:

– Sao… sao lại là tôi? Chẳng phải ban nãy anh nói cô ấy là …

Nhật thở phào. Cuối cùng, anh cũng nói ra được điều giấu kín trong lòng:

– Bảo sao nữa? Chả phải em là sinh viên năm thứ nhất, làm ở nhà hàng ăn, là người hiểu chuyện còn gì?

Nhi thắc mắc:

– Nhưng anh bảo hai người xa cách về tuổi tác, rồi còn bảo tôi hiểu người đó hơn anh nữa…

Minh Nhật bật cười:

– Tuổi của em mới đầu hai, còn anh đã đầu ba rồi, ngày gặp lại, em chả gọi anh là chú đấy thôi, sửa mãi mới được còn gì? Còn hiểu, chả phải em là người hiểu em nhất à?

Giờ này đến lượt Nhi tần ngần ngơ ngác. Vậy ra người anh nói nãy giờ là cô sao? Nhi buột miệng:

– Tôi cứ nghĩ là Tuyết Minh!

Nhật nhíu mày:

– Tuyết Minh nào? Tuyết Minh là ai?

Hả? Anh ấy không biết Tuyết Minh sao? Nhi ngạc nhiên:

– Minh là sinh viên năm thứ nhất của Trường Đại học Sư phạm, trẻ hơn tôi, xinh xắn, chưa có chồng con gì cả. Em ấy cũng làm ở nhà hàng cùng tôi, nhưng ở bộ phận phục vụ bàn và cũng rất ái mộ chủ tịch Cao Minh Nhật đấy!

Nhật lắc đầu:

– Anh có biết đâu, nhà hàng có bao nhiêu người phụ bàn, làm sao anh nhớ được!

Tự nhiên Nhi bối rối, ngượng ૮.ɦ.ế.ƭ đi được! Tỏ tình trực tiếp thế này… Nhi không quen. Trước đây, Hoàng Tuấn nói lời yêu cô qua điện thoại đấy, mà Nhi còn nóng mặt. Tuy nhiên, cái cách này thực sự khiến Nhi cảm giác được sự chân thành. Cô cúi đầu:

– Chủ tịch… nói xong rồi thì về đi!

Nhật há hốc miệng. Đang run run chờ câu trả lời mà một lần nữa lại bị đuổi về, anh nói:

– Chả phải có người bảo anh nói xong để biết ý của người ta cơ mà?

Nhi cứ bấu tay vào nhau, chả biết nên nói gì, làm gì cả. Hai người cứ đứng như thế. Một lát sau, Nhật mới nói:

– Thế không định nói à? Vậy… viết ra giấy nhé, chứ im lặng như vậy…. người ta không chịu nổi đâu.

Anh nói xong liền lại bàn học, rút một tờ giấy A4 đưa cho Nhi:

– Này…

Cô đón lấy tờ giấy. Ừ thì viết, rồi ra sao thì ra. Nếu lời anh nói là chân thành thì đây là đêm hạnh phúc. Còn nếu không, thì cùng lắm cô và Cà Chua sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa là được chứ gì. Nhi cầm bút rồi nắn nót viết. Xong xuôi, cô gấp nhỏ tờ giấy và đưa cho Minh Nhật. Anh vội vàng mở ra ᵭ.ậ..℘ vào mắt là ba tiếng:

Advertisement

– EM THÍCH ANH!

Có anh chàng Chủ tịch đọc đi đọc lại mấy lần ba tiếng đó, còn lâu hơn cả trẻ con ᵭάпҺ vần. Khóe môi khẽ cong lên, rồi Minh Nhật tủm tỉm:

– Có ba tiếng mà để người ta chờ mãi!

Anh ʇ⚡︎ự nhiên kéo cô sát vào mình, nhưng Tuệ Nhi đẩy anh ra:

– Này, Chủ tịch làm gì đấy? Người ta bảo thích chứ đã yêu đâu?

Chỉ mấy giây sau, Nhi đã thấy mặt mình áp chặt vào vòm ռ.ɠ-ự.ɕ ai đó. Cô nghe được cái nhịp tιм anh đang reo lên niềm hạnh phúc. Giọng anh vang vang tгêภ đỉnh đầu cô:

– Em không ghét anh là được rồi!

Ghét sao được nhỉ, người như Minh Nhật lại chả khối cô lao vào như thiêu thân ấy chứ. Nhi thủ thỉ:

– Nhưng áp lực thật đấy, đủ thứ luôn ý!

Anh ôm chặt cô, khẽ cười:

– Đừng lo gì cả, việc của em là yêu anh, mọi thứ xung quanh để anh lo!

Nhi nói:

– Một người như anh sẽ rất nhiều cô gáι nhòm ngó này, rồi gia đình anh đâu dễ chấp nhận một cô gáι như em!

Minh Nhật xoa xoa tấm lưng Nhi:

– Không có chuyện đó đâu, lại đọc ngôn tình nhiều quá rồi đấy. Bố mẹ luôn tin vào sự lựa chọn của anh, mà nếu như có bất kỳ chuyện gì, anh cũng sẽ không buông tay em, không để em phải rời đi một lần nào nữa đâu. Anh lấy vợ chứ đâu phải gia đình anh lấy mà em lo?

Nhi vẫn không yên tâm:

– Thế nếu như gia đình anh không đồng ý, thì anh tính sao?

Nhật vuốt mái tóc cô:

– Sẽ không có chuyện đó. Em đừng ʇ⚡︎ự ti như thế. Em xinh đẹp, giỏi giang nữa, lo cái gì nào?

Nhi ngước lên nhìn anh:

– Nhưng em…

Nhật ngắt lời cô:

– Em lại định nói rằng em đã một đời chồng, lại thêm đứa con chứ gì? Anh nói em nghe này, em ᵭộc thân, anh cũng vậy, nên yêu và cưới nhau chẳng có gì sai cả. Thêm đứa con thì càng vui chứ sao? Cà Chua dễ thương như cục bông vậy, ai chẳng yêu chứ m? Chỉ được cái lo vớ nó vẩn thôi!

Nhi rời khỏi vòm ռ.ɠ-ự.ɕ của Minh Nhật và hỏi:

– Anh Minh Nhật này, tại sao… lại là em..

Anh cúi xuống nhìn cô, gương mặt anh gần lắm:

– Bởi vì em là mảnh ghép còn lại của cuộc đời anh, mảnh ghép mà bấy lâu nay anh đã tìm kiếm!

Nhi nghe mấy lời đó mà trống ռ.ɠ-ự.ɕ ᵭ.ậ..℘ thình thịch, cứ ngỡ mình là nữ chính ngôn tình chứ. Cô không bao giờ dám mơ rằng một lần nữa trái tιм cô lại thổn thức trước một người đàn ông đâu, lại là một người hoàn hảo như Minh Nhật. Thế nên, Nhi cứ đứng ngẩn tò te. Điệu bộ đó khiến Minh Nhật nhất thời ngơ ngẩn. Anh hít một hơi rồi nói:

– Em ….làm người yêu của anh… được không?

Lấy hết dũng cảm để nói ra câu đó, rồi vị chủ tịch lại hướng mắt đến gương mặt đang nóng lên trước mặt mình. Nhi lại thấy tay chân thừa thãi:

– Em …chủ tịch ….

Minh Nhật cầm lấy bàn tay đang run lên của cô:

– Em gì mà em? Không nghĩ linh ϮιпҺ nữa, mặc kệ em đấy! Em sẽ là người chống ế cho anh, không thể thay đổi được!

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất