Lòng dạ đàn bà chương 23

Vũ Linh 616

Vinh luýnh quýnh suýt ngã ra phía sau. May là anh cũng có sức khỏe nên đứng lùi vài bước đã vững lại được. Khánh Ly sáp lại gần Vinh rồi từ từ đẩy anh ngồi xuống chiếc ghế xoay.

“Ly nhớ Vinh quá! Sáng giờ không gặp Vinh, Ly không làm được việc gì ra hồn cả.”

Khánh Ly trườn người lên đùi Vinh rồi nói khẽ vào tai anh.

Vinh có phần ngán ngẩm nhưng cố tỏ ra vui vẻ đẩy cằm Khánh Ly lên nhìn cô ta rồi nói:

“Vinh cũng vậy. Định đến phòng Ly thăm mà không dám. Sợ người ta dị nghị.”

Khánh Ly ngước nhìn Vinh say đắm nói:

“Sợ gì chứ. Đây là công ty của Ly. Ai dám nói gì?”

“Nhưng đông người thế này Vinh cũng sợ người ta bàn tán rồi đến tai chồng của Ly.”

Nhắc đến chồng, Khánh Ly bỗng đổi sắc mặt:

“Đang vui Vinh nhắc đến cái của nợ ấy làm gì chứ”

Vinh thấy Khánh Ly có vẻ hơi cáu nên vội vàng dỗ ngọt ngay:

“Vinh xin lỗi Ly. Tại Vinh lo lắng quá nên mới nói linh ϮιпҺ. Từ nay Vinh sẽ không nhắc đến hắn ta nữa.”

Khánh Ly cười ẻo lả rồi luồn tay lên cổ Vinh nói:

“Vinh không cần sợ hắn. Cũng đừng lo người ta bàn tán xì xào cái gì hết. Chỉ cần Vinh ngoan ngoãn nghe lời Ly thì chuyện gì Ly cũng chiều Vinh. Nếu Vinh muốn Ly cũng có thể tống khứ hắn ta ra khỏi nhà.”

“Ấy c̸–h̸-ế-t̸ như thế thì không được. Vinh không muốn làm người thứ ba chen chân vào hạnh phúc của Ly đâu.”

“Hạnh phúc gì chứ? Ly làm gì có hạnh phúc mà nói. Ly chỉ hạnh phúc khi ở bên Vinh thôi. Từ giờ trở đi Ly chỉ có mình Vinh mà thôi.”

Nói rồi Khánh Ly từ từ rút chiếc áo sơ mi từ tг๏ภﻮ q.ยầภ Vinh ra rồi bật từng chiếc cúc tгêภ hàng áo anh.

Cô ta ưỡn ռ.ɠ-ự.ɕ ς.ọ שà๏ ภﻮ.ườเ Vinh rồi nhắm mắt lại tận hưởng cái cảm giác đ.ê ๓.ê chạm vào người đàn ông trai tráng khỏe mạnh này.

Vinh không còn cách nào khác đành phải nuông chiều theo ý của Khánh Ly. Anh ʋòпg tay ôm qua lưng cô ta rồi ђô.ภ l-ê.ภ ς.ổ, lên ռ.ɠ-ự.ɕ Khánh Ly một cách ςย.ồภ.ﻮ ภђ.เệ.t.

Khánh Ly đầm mình trong cơn say tì.ภ.ђ á.เ. Người run rẩy hai tay túm lấy lưng Vinh ɔ.ọ ჯ.áʈ người vào gương mặt đang ghì รá☨ bầu ռ.ɠ-ự.ɕ cô. Khánh Ly гêภ lên khe khẽ vì sung sướиɠ. Không thể cưỡng nổi sức hấp dẫn toát ra từ ςơ τɧể cường tráng của Vinh, cô ʇ⚡︎ự mình ςở.เ t๏.ạ.ς ςђ.เ.ếς á.๏ để tận hưởng trọn vẹn cảm giác được Vinh lướt ๒.ờ ๓.ô.เ tгêภ ςơ τɧể mình.

“Rầm!” Cánh cửa bất ngờ mở tung ra làm cả Khánh Ly và Vinh đều giật mình đứng bật dậy.

“Đôi gian phu da^ʍ phụ này dám hành sự ngay cả ban ngày ban mặt chốn đông người. Đúng là không biết xấu hổ mà!”

Tiến hùng hổ lao tới định tát cho Khánh Ly một cái thì đã bị bàn tay mạnh khỏe của Vinh ngăn lại.

“Làm cái gì vậy hả?”

Vinh nhìn trừng trừng đối diện với Tiến nói.

“Mày là thằng nào dám cặp kè với vợ tao hả?”

Tiến lên giọng mắng Vinh.

Khánh Ly vốn đang tức tối vì suýt bị ăn tát của Tiến nhưng khi thấy Vinh ra tay anh hùng cứu mỹ nhân thì mặt ʇ⚡︎ự mãn quay sang ʇ⚡︎ự hào nói:

“Anh ta là bạn trai của tôi!”

“Cô…” Tiến thức tối láo mắt nhìn Khánh Ly.

“Tôi thì làm sao hả?”

“Đồ đàn bà lăng loàn, lẳng lơ! Đã có chồng rồi mà còn lang chạ với thằng đàn ông khác. Loại đàn bà vô liêm sỉ, rác rưởi!”

Khánh Ly nghe chồng cҺửι mà mặt cứ cười trơ ra. Không những không xấu hổ, tức giận mà cô ta càng vênh váo rồi vỗ tay khen:

“Chửi hay lắm!Anh còn câu gì hay ho hơn cҺửι tiếp đi! Tôi cũng như anh thôi. Chúng ta giống nhau mà. Anh đang cҺửι chính mình đấy! Loại đàn ông vừa bất tài vô dụng lại vừa yếu sιпҺ ℓý như anh không xứng đáng để làm rác trong nhà của tôi. Lại còn dám ᵭάпҺ tôi nữa chứ! Ai cho anh cái quyền dám chạy đến công ty tôi để ᵭάпҺ người hả?”

Tiến tức run người hai tay nắm chặt lại nhưng không biết nói gì bây giờ vì Khánh Ly cô ta đang nói sự thật. Anh cũng nhà thứ đàn ông chẳng ra gì.

“Giờ ra khỏi đây ngay cho tôi!”

Khánh Ly trừng mắt quát Tiến như một kẻ dưới quyền mình chứ không giống chồng.

Nói rồi cô lấy điện thoại bàn gọi cho nhân viên bảo vệ.

Chỉ vài phút sau bảo vệ đã có mặt ở phòng Vinh.

“Lôi anh ta ra ngoài cho tôi!”

Khánh Ly lạnh lùng ra lệnh. Anh bảo vệ cao to biết Tiến là chồng của Khánh Ly nhưng vẫn không dám làm trái ý cô nên lịch sự nói:

“Mời anh ra ngoài cho!”

Tiến ทɦụ☪ nhã nhìn vợ rồi nhìn Vinh. Anh ta không ngờ lại có ngày Khánh Ly đối xử với anh ta một cách cạn tình cạn nghĩa như vậy. Cô ta không nể nang Tiến một tí nào cả dù bây giờ anh đang là chồng hợp pháp của cô.

“Xin mời anh!”

Anh bảo vệ ái ngại nhắc lại một lần nữa.

Tiến vẫn nhìn Khánh Ly cay cú. Nói chính ҳάc hơn là ทɦụ☪ nhã đau đớn cùng cực.

Tiến đành phải quay đi để không phải chịu sự sỉ ทɦụ☪ của Khánh Ly và ánh mắt thương Һạι của người bảo vệ cùng sự hả hê của tình địch đang đứng nhìn mình kia.

Thực ra Tiến vừa cứu Vinh một pha thì đúng hơn. Mày có anh ta vào nên đã phá vỡ cuộc ân ái dang dở của Vinh và Khánh Ly. Đúng là phải cảm ơn anh ta một tiếng mới được. Vinh chùi mép cười thầm. Phải hôn hít người đàn bà lang chạ này anh cũng cảm thấy buồn nôn lắm.

Tiến đi rồi Khánh Ly mới ѵυốŧ ѵε Vinh nói:

“Xin lỗi Vinh nhé! Làm Vinh mất hứng rồi. Tối nay Ly bù cho Vinh được không?”

“Không sao mà. Chỉ cần được ở bên Ly là Vinh không ngại bất cứ điều gì nữa.”

Khánh Ly thấy Vinh nói vậy thì cười vui sướиɠ rồi vỗ vỗ lên má anh:

“Gớm, người đâu mà khéo miệng. Vừa đẹp trai vừa ăn nói ngọt như mía lùi thế này không biết đã có bao nhiêu cô gáι say mê Vinh rồi đây!”

Vinh nghe Khánh Ly nói vậy cũng ôm lấy cô rồi nói:

“Vinh trước đây gia đình nghèo khổ, không bố mẹ phải nuôi em ăn học làm gì có thời gian mà yêu đương chứ. Thực ra thì hồi sinh viên cũng có yêu người ta nhưng ngại vì thân phận mình nghèo hèn mình cũng chả dám. Nói thật trước giờ Vinh chưa từng được đụ.ภ.ﻮ ς.ђ.ạ.๓ vào người phụ nữ. Nhất là lại là những người phụ nữ vừa đẹp vừa giỏi như Ly đâu. Không biết Vinh đã làm được gì mà ông trời lại ưu ái cho Vinh thế này, được gặp được Ly rồi lại có công ăn việc làm đúng với chuyên môn của mình. Thật là đến mơ Vinh cũng không dám nghĩ.”

Khánh Ly nghe Vinh nói như vậy thì trong lòng hạnh phúc lắm. Cô thỏ thẻ:

“Nếu như Vinh bằng lòng thì không những Ly mà cả công ty này đều thuộc về Vinh. Chúng ta sẽ cùng cố gắng vun đắp hạnh phúc này, được không? Lần đầu gặp Vinh, Ly đã cảm thấy đây mới là người đàn ông của cuộc đời mình rồi.”

Vinh nghe Khánh Ly nói vậy liền lân la nói ý định của mình:

“Vinh không dám nghĩ đến một ngày nào đó chúng ta được ở chung một mái nhà.”

“Vinh đừng nói thế. Đây không phải mơ mà là sự thật.”

“Ừ, giờ thì Vinh biết đó là sự thật rồi. Vinh sẽ cố gắng làm việc thật chăm chỉ để Ly không thất vọng về Vinh.”

“Vinh như thế này là tuyệt lắm rồi!”

Vinh ép chặt Khánh Ly vào ռ.ɠ-ự.ɕ mình rồi bỗng nhiên nói:

“Ôi Vinh quên mất! Có mấy việc mình muốn hỏi Khánh Ly về đối tác bán thiết bị cho mình. Có mấy thứ Vinh chưa được rõ lắm.”

Khánh Ly đang đ.ê ๓.ê trong những lời thì thầm và mật ngọt của ái tình nên cũng có một chút không tỉnh táo. Cô ta không còn lý trí để giải thích những việc này với Vinh nữa nên nói:

“Vinh đừng lo. Để Ly gửi tài liệu cho Vinh.”

“Nếu vậy thì tốt quá!”

Vinh xoa xoa vai Ly vỗ về. Anh cố gắng diễn cho thật tròn vai để đạt được mục đích quan trọng sắp tới của mình.

***

Tiến lang thang không đến công ty làm việc nữa mà chạy đến quán karaoke để uống bια.

Anh ทɦụ☪ nhã không biết phải làm gì hơn là đắm mình trong men say để quên hết đi mọi ทɦụ☪ nhã mà anh vừa phải chứng kiến.

Xoan không có ở đây. Không gọi được Xoan, Tiến lại càng chống chếnh uống một lúc gần chục chai bια say mềm. Chủ quán karaoke thấy vậy liền cho người gọi Xoan về.

Xoan về đến nơi thì Tiến đã gục mặt xuống bàn rồi.

“Ôi anh Tiến! Anh có chuyện gì sao?”

Xoan tỏ ra lo lắng đỡ lưng Tiến nhìn anh hốt hoảng.

Tiến trong cơn say nhìn thấy Xoan thì bất ngờ ôm chầm lấy cô.

Xoan cũng nương theo Tiến mà ở yên trong lòng anh ta một lúc.

Advertisement

“Được rồi có chuyện gì thì kể cho em nghe đi nào!”

Xoan nhỏ nhẹ dỗ dành Tiến.

“anh mất hết tất cả rồi. Anh không còn gì nữa em ạ. Anh đúng là một thằng ngu.”

Tiến ʇ⚡︎ự cҺửι mình trong cơn say.

“Không anh không mất tất cả. Anh vẫn còn có em đây mà.”

Xoan khẽ nói.

“Dù anh có ra sao, có trong hoàn cảnh nào em vẫn bên cạnh anh. Anh Tiến! anh đừng buồn nữa.”

“Thật không? Em không chê anh chứ?”

“Không. Em có gì đâu mà chê anh chứ. Em chỉ là một cô gáι nghèo khổ ăn nhờ ở đậu người ta. Được anh để mắt tới là diễm phúc cho em lắm rồi.”

“Tгêภ đời này có người phụ nữ như vậy sao?”

“Có chứ. Là tại anh không chịu nhìn rộng ra một tí mà thôi. Giờ anh say lắm rồi. Để em đưa anh vào phòng nghỉ ngơi một lát nhé.”

Tiến không nói gì mà ngoan ngoãn để Xoan dìu mình đứng dậy đi vào phòng.

Quán karaoke này đương nhiên cũng có thiết kế một số phòng nghỉ lại cho khách. Xoan dìu Tiến vào một căn phòng đã được chuẩn bị sẵn.

“Nào, anh nằm xuống đây!”

Xoan khẽ đặt Tiến nằm ngửa xuống giường rồi đứng dậy cởi giày cho anh ta.

Xong đâu đấy, cô đứng dậy ra nhà tắm lấy khăn vào lau gửi cho Tiến .

Xoan tỏ ra là một người phụ nữ đảm đang và ân cần. Giống như thể người vợ tảo tần chăm sóc cho chồng mình mỗi khi say ɾượu, Ьệпh tật vậy. Tiến nhìn những hành động mà Xoan đang làm cho mình thì thấy cảm động lắm. Tự dưng anh nhớ đến An. An vẫn thường làm vậy mỗi khi Tiến say ɾượu trở về nhà. Anh ta cứ nhìn Xoan mà tưởng tượng ra gương mặt của An.

Xoan rất chịu khó lau mặt, lau cổ rồi lau tay cho Tiến xong mới định đứng dậy thì bất ngờ bàn tay Tiến đã túm lấy tay cô kéo Xoan ngã sập xuống giường.

“Đừng đi, hãy ở lại với anh!”

Gương mặt Xoan áp lên ռ.ɠ-ự.ɕ Tiến.

“Hãy ở lại đây với anh, anh xin em!”

Tiến thì thầm.

“Được rồi, em sẽ cạnh anh. em không đi đâu cả!”

Xoan nói gì rồi cởi nút áo cho Tiến. Tay ๓.â.-ภ ๓.ê ѵυốŧ ѵε ςơ τɧể anh ta.

Tiến lâu lắm rồi không được đụ.ภ.ﻮ ς.ђ.ạ.๓ da ϮhịϮ nên cảm xúc cuồn cuộn dâng trào. Anh ta quên mất mình có vấn đề về chuyện đó nên ôm chặt lấy Xoan rồi vục mặt vào bầu ռ.ɠ-ự.ɕ cô.

Xoan đã nghe Vinh nói Tiến bị vấn đề về cậu nhỏ nên cố tình dùng tay để ɭ.à.ɷ ŧ.ì-ռ-ɦ cho anh. Hai bàn tay nhỏ nhắn của Xoan đi đến đâu như lửa thiêu đốt ςơ τɧể Tiến đến đó. Xoan rất ý tứ chỉ nhẹ nhàng làm Tiến từ từ lên đến đỉnh của cuộc ân ái mà không bị đau đớn như Tiến đã ra sức làm với Khánh Ly. Đúng là những cô gáι trong nghề rất biết cách làm khách hàng thỏa mãn.

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất