Khắc tên vào tim em – Chương 35

Vũ Linh 135

Tác giả : An Yên

Hai người khách đó vừa rời đi, Khiêm bước lại chỗ Quỳnh đang ngồi:

– Bà chủ, đi ăn thôi nào!

Nhưng, ơ kìa, cái khuôn mặt vui vẻ ban nãy của người yêu anh giờ lại rất nghiêm túc – một sự nghiêm túc có pha chút hờn dỗi khiến tâm can vị chủ tịch tan nát, chỉ biết cười khổ. Quỳnh mấp máy môi:

– Anh đi ăn đi, muộn quá rồi!

Khiêm định mở miệng thì lại nghe tiếng xì xào:
– Vào đi, anh ấy còn ở đây này!
Khiêm nhìn ra cửa, lần này không phải hai mà là bốn cô sinh viên trạc tuổi hai bạn ban nãy ào vào. Các bạn ấy vui vẻ:
– Dạ em chào anh chị ạ. Hôm nay trường em có tổ chức giao lưu văn nghệ, thế nên chúng em đến đây mua hoa tặng các bạn. Nhưng nghe bạn em bảo có chủ tịch Gia Khiêm đang ở đây nên lát nữa chúng em mua xong, anh chị có thể cho chúng em chụp với anh chị một tấm hình được không ạ?

Quỳnh mỉm cười:
– Các em cứ chụp hình với anh Khiêm đi, chị có phải chủ tịch đâu? Còn nếu các em muốn mua hoa cứ mua, chứ đừng vì chụp hình mà phải mua, không sao nhé!
Một bạn nói:
– Dạ không, vốn dĩ chúng em định vào đây mua hoa thật mà. Nhưng lúc nãy con bạn em vào mua hoa gặp anh Khiêm nên nó hú chúng em tới luôn. Chị không phải chủ tịch nhưng cũng là người nổi tiếng đó ạ. Anh chị đẹp đôi cực kỳ luôn!
Và sau một lúc chọn hoa, mấy bạn sinh viên kéo cả Quỳnh lại chụp ảnh. Quả là người nổi tiếng mệt thật đấy! Xong xuôi, cũng đã chín giờ tối, Quỳnh lại ngồi xuống trước máy tính. Gia Khiêm nói:

– Em không định ăn tối sao? Muốn ốm ra mới vừa lòng em à?
Quỳnh nhún vai:
– Anh nói hay thật, có ai muốn ốm chứ! Anh ăn đi rồi về nghỉ, tối nay làm người mẫu ảnh hơi nhiều rồi. Em lúc chiều nhân viên có mua đồ ăn vặt, em ăn linh ϮιпҺ nên giờ không đói!

Khiêm biết, Quỳnh làm gì có thời gian ăn vặt. Vậy là kế hoạch mời người yêu đi ăn của anh thất bại rồi. Anh nói:
– Quỳnh, chúng ta nói chuyện một lát được không?
Bà chủ tiệm hoa đủng đỉnh:
– Thì chúng ta vẫn nói chuyện cơ mà?
Khiêm lắc đầu ngán ngẩm:
– Nhưng anh không muốn chúng ta như thế này! Em có còn xem anh là người yêu của em không đấy hả?

Anh đang định nói tiếp thì điện thoại tгêภ bàn lại vang lên. Chả biết sáng ra bước chân gì trước mà cứ đến khúc quan trọng là y như có rào cản. Sự nghiệp yêu đương của Gia Khiêm quả là trớ trêu mà. Lần này, Quỳnh đưa ánh mắt chán chường nhìn sang điện thoại của anh. Nhưng cái tên hiện lên tгêภ điện thoại là ” Hưng QL Summer”. Chắc là có việc gì đó ở quán cà phê rồi. Khiêm thấy Hưng gọi thì quay sang Quỳnh:
– Anh nghe điện thoại nha!
Quỳnh đang mệt cũng phải phì cười:
– Em nói rồi, em có cấm anh nghe điện thoại đâu hả trời!
Khiêm lướt máy nghe:
– Anh nghe đây Hưng!

Tiếng Hưng vang lên:
– Anh Khiêm, anh đã ăn tối chưa ạ?
Sự lo lắng của người em tốt bụng khiến Khiêm cũng không nói dối được:
– Anh hôm nay hơi nhiều việc nên giờ mới chuẩn bị đi ăn đây!
Hưng nói:
– Dạ, anh phải ăn nhiều vào chứ lúc trưa anh uống có một ly nước ép và ăn đúng một thìa bánh thì làm việc sao được? Anh ốm ra là bao nhiêu người lo đấy. Anh từng nói em phải giữ sức khỏe vì cuộc sống của nhiều người còn trông đợi vào mình, mà giờ anh lại thế!

Cái gì cơ? Hoàng Gia Khiêm chỉ uống một cốc nước và ăn một thìa bánh ư? Không thể chấp nhận được! Dạ Quỳnh xót lắm. Cái người này lì lợm ghê gớm. Quỳnh để ý Gia Khiêm trả lời Hưng:
– Ừ, anh biết mà, anh ổn. Lúc trưa vì chạy đi chạy lại tập đoàn với công trường nên hơi mệt thôi!
Hưng nói:
– Thế nào chị Quỳnh cũng mắng vốn anh! Lúc trưa chị không bắt anh đi ăn sao?
Khiêm nhìn sang Quỳnh rồi trả lời Hưng:
– À, Quỳnh mấy hôm nay bận!

Hưng cười:
– Em biết ngay mà, thảo nào anh bỏ bê bản thân thế. Em còn tưởng anh chị có chuyện gì cơ.
Gia Khiêm lắc đầu:
– À không, bọn anh có chuyện gì đâu. Em ռ-ɦ-ạ-.ყ ɕ.-ả.ɷ quá đấy!
Hưng lại hỏi:
– Bây giờ anh đi ăn một mình hay sao ạ?
Khiêm gật đầu:
– Ừ, hoặc là anh về nhà!

Hưng giọng khuyên can:
– Thôi, giờ về mà chưa ăn Ꮙ-ú Năm lại mắng cho té tát đấy! Anh đi ăn lẩu với em đi!
Gia Khiêm ngạc nhiên:
– Em đừng nói là đến giờ cũng chưa ăn nhé!
Hưng cười:
– Dạ, hôm nay thứ bảy đông khách quá, em giờ mới có thời gian đi ăn ạ!
Khiêm nói:
– Ừ, tôi không đi chắc cậu cũng không ăn nhỉ?

Hưng bật cười:
– Đâu, em vẫn sẽ ăn chứ. Em vẫn nghe lời anh mà, chỉ là ăn một mình thì không được ʇ⚡︎ử tế lắm, không như đi ăn với anh. Vậy giờ em nhắn tin địa chỉ nhà hàng rồi anh tới luôn nha!
Gia Khiêm ” OK “rồi tắt máy. Anh quay sang Quỳnh:
– Em đi ăn lẩu cùng anh nhé!
Quỳnh vẫn lắc đầu:
– Không ạ! Em không đói đâu!

Quỳnh biết chuyện của Hưng qua lời kể của Tú Uyên. Khi nghe xong, cô càng khâm phục Gia Khiêm. Thế nên Hưng lo cho Khiêm là đúng, chẳng có gì sai cả. Một người như thế quá đáng ngưỡng mộ rồi!
Quỳnh thấy Khiêm lấy điện thoại ra nhắn tin gì đó. Cô đoán là Hưng đã nhắn địa chỉ và anh đang trả lời. Khoảng mấy phút sau, anh đứng dậy nói:
– Nhớ phải ăn gì đó, không được nhịn đâu đấy!
Quỳnh vẫn nhìn vào máy tính nói:
– Khi nào cũng nhắc nhở người khác phải chăm sóc bản thân, đừng tham công tiếc việc, vậy mà chính mình lại không thực hiện.

Khiêm còn chưa hiểu Quỳnh đang nhắc lại lời anh nói với cô hay lại nhắc nhở chuyện với Cà Chua vì cái lần con bé ốm, anh cũng nói Cà Chua câu đó. Nhưng anh không gặng hỏi làm gì mà chỉ nhắc lại ý định của mình vào ngày mai:
– Anh biết rồi! Em cũng vậy nhé! Quỳnh, này ngày mai anh đã định sẽ về nhà bố mẹ…
Quỳnh nhớ chứ, nhưng thật sự cô chưa thấy thoải mái. Cô sợ về với tâm trạng này lại khiến phụ huynh thêm lo lắng. Thế nên Quỳnh nói:
– À, ngày mai em có hẹn trang trí tiệc rồi. Em quên xem lịch nên không để ý lắm. Với lại, anh cũng đang bận, để lần khác đi, không sao đâu!
Quỳnh nói mà mắt vẫn nhìn vào laptop, miệng mấp máy y như một robot được lập trình ngôn ngữ vậy. Khiêm biết không thể thuyết phục được cô lúc này nên gật đầu nói ” tạm biệt ” Quỳnh rời bước đi.

Quỳnh rời mắt khỏi màn hình, nhìn theo bóng dáng anh, trong lòng thấy xót xa ghê gớm.
Gia Khiêm rời tiệm hoa chừng dăm bảy phút thì Quỳnh thấy tiếng shipper vang lên:
– Chị Quỳnh ơi, chị ra nhận cháo gà hạt sen giúp em với!
Quỳnh cau mày bước ra:
– Em có nhầm không? Chị không đặt cháo mà!
Bạn shipper mỉm cười:
– Dạ lúc nãy anh ra Khiêm nhắn tin đặt ạ. Anh ấy dặn phải là cháo mới và đưa ngay cho chị ăn. Chị kiểm tra và nhận giúp em với ạ!

Bây giờ Quỳnh mới nghĩ ra hành động nhắn tin lúc nãy của anh. Thì ra là anh đặt cháo cho cô. Gia Khiêm vẫn nhìn ra nét mệt mỏi tгêภ khuôn mặt cô. Giá mà anh lại shipper đưa đến sớm một chút, cô đã bắt Gia Khiêm ăn cùng mình rồi, vì anh còn mệt hơn cả cô. Tình yêu quả là đưa người ta đến rất nhiều cung bậc cảm xúc – đắm say, dỗi hờn, nhiều lúc thấy mệt nhoài vì những thứ khó hiểu. Nhưng đến cuối cùng thì nhân loại vẫn lao vào mà khó dứt ra được. Quỳnh đón lấy bát cháo thơm phức. Cảm ơn bạn shipper rồi ngồi xuống ăn ngon lành. Gia Khiêm à, lần này Dạ Quỳnh lại thất bại trước tấm chân tình của anh rồi. Sáng mai sẽ nói chuyện vui vẻ trở lại nhé…
. Đêm hôm đó, Quỳnh ngủ sâu thêm một chút so với đêm trước trằn trọc. Có lẽ khi tình yêu đã đến cái độ đủ để người ta dễ dàng bỏ qua những rào cản, con người sẽ thấy mọi thứ đơn giản hơn.

Sáng hôm sau…

Quỳnh dậy lúc sáu giờ sáng. Cô với lấy điện thoại để xem tin nhắn của anh như thường lệ. Quỳnh thấy tin của Gia Khiêm đến từ bốn giờ sáng:

– Dạ Quỳnh, hôm nay em bận nên anh ra Công trường sớm. Anh không thể cùng em đi ăn sáng được. Anh đã đặt đồ ăn sáng cho em. Bảy giờ người ta sẽ mang tới, em nhớ ăn hết nhé! Anh yêu em!.

Lịm tιм trời ạ, nhưng đọc rồi thấy được nhớ lắm, có một chút ân hận nữa. Bỗng nhiên bỏ phí một buổi tối thứ bảy lãng mạn bên người yêu. Chủ nhật anh không phải đi làm, nhưng công trường thì đâu nghỉ. Mọi người luôn tích cực để kịp tiến độ mà. Tuy nhiên, cái tin ấy như một thứ động lực kỳ lạ khiến Quỳnh phi ngay ra khỏi giường, vệ sinh cá nhân, trang điểm qua một chút rồi mở cửa tiệm.

Bảy giờ sáng, bạn shipper lại giao một món cháo bổ dưỡng cho Quỳnh. Chắc anh biết cô mệt nên muốn Quỳnh ăn cháo dinh dưỡng nhiều. Quỳnh định bụng sẽ tạo cho Gia Khiêm một bất ngờ về sự thay đổi thái độ của mình, nên cô quyết định không nhắn tin cho anh, kiểu gì trưa nay anh cũng đến và mọi thứ lại vui vẻ như xưa…

Thế nên, Quỳnh bật một bản nhạc nhẹ nhàng, ngồi ăn cháo rồi chờ hàng mới về, vừa ngồi cắm hoa vừa khe khẽ hát.
Khoảng chín giờ sáng, Quỳnh thấy cuộc gọi của Tú Uyên, cô vội cầm máy:
– Alo chị Uyên. Em nghe đây!
Uyên mỉm cười:
. – Chà, nghe gọi chị ngọt dữ! Bà chủ làm gì đó?

Thực sự trong lòng Quỳnh chưa bao giờ giận Khiêm. Việc thay đổi xưng hô với những người xung quanh anh cứ như một thứ bản năng chứ không phải là cô đang vui đâu. Vả lại, Quỳnh nghĩ Tú Uyên cũng không biết việc vừa rồi nên cứ vui vẻ thôi:
– OK . Có thích người ta gọi chị nữa không? Bà chủ đang cắm hoa. Sáng giờ đông khách, giờ mới đang đưa dữ liệu vào máy tính, nếu không cũng chẳng biết ai gọi đâu. Chị đang ở đâu vậy?
Tú Uyên nói nhanh:
– À, chị đang ở Ьệпh viện.
Quỳnh cau mày, đang định hỏi Uyên tới Ьệпh viện làm gì vì lịch khám thai mới cách đây một thời gian ngắn mà. Nhưng cô chưa kịp hỏi lại nghe vang lên trong điện thoại một âm thanh của đàn ông:
– Anh Tùng, anh đi đâu đây?

Tiếng Bá Tùng vang lên:
– À, đang định đưa vợ con đi ăn thì nghe bảo Chivas bị tai пα̣п lao động nên đang chờ đây!
Mọi thứ trước mắt Quỳnh như mờ nhạt đi, tai cô như ù đi . Quỳnh vừa nghe cái gì đấy? Chivas bị tai пα̣п lao động! Phải rồi, hôm nay anh nói sẽ ra công trường từ sớm. Vậy ra Tú Uyên gọi điện cho cô để thông báo tin đây mà. Mãi một lúc sau, Quỳnh mới nghe giọng Tú Uyên gấp gáp:
– Dạ Quỳnh, Dạ Quỳnh, có nghe nữa không đấy?
Quỳnh lắp bắp, cố nuốt một cái gì đó ứ nghẹn nơi cổ họng:
– Chị Uyên, anh Khiêm làm sao? Làm sao thế hả chị?

Tú Uyên ậm ờ:
– Ừ… em nghe cả rồi hả?
Vậy thì đúng rồi, Quỳnh không nghe nữa mà tắt vội điện thoại, vơ vội chiếc áo choàng mỏng mặc phía ngoài váy rồi đóng cửa, chạy nhanh ra xe. Trong đầu cô lúc này chị ngập tràn hình ảnh anh. Anh đã rất mệt mỏi, không ăn uống ngủ nghỉ gì, vậy mà anh vẫn lo cho cô. Chỉ có cô là ích kỷ chỉ nghĩ đến cảm xúc của bản thân. Lý trí đã cố nghĩ cho anh, nhưng cuối cùng sự ích kỷ đã ám ảnh khiến cô giận dỗi anh. Quỳnh mường tượng ra cảnh anh nằm mê man tгêภ băng ca, rồi cảnh m.á.u chảy nữa. Tai пα̣п lao động cơ mà! Gia Khiêm à, em xin lỗi, anh đừng làm sao cả. Những lần Dạ Quỳnh này ốm, là anh ôm em vào Ьệпh viện, anh lo lắng cho em. Vậy mà giờ anh nằm đó, em lại chả làm được gì!

Quỳnh phải lau nước mắt mấy lần mới lái xe được đến Ьệпh viện Thiên Vỹ.
Trong khi đó, trước cửa phòng cấp cứu…
Tú Uyên thấy Quỳnh tắt máy thì không gọi lại nữa. Trần Kim hỏi cô:
– Sao rồi em? Ban nãy anh với Tùng nói đã đủ to chưa? Quỳnh có nghe thấy không?
Uyên nói:
– Nữ chính tắt phụt máy sau khi hỏi liên tục Gia Khiêm làm sao và không để em trả lời. Em nghĩ giờ Quỳnh đang tгêภ đường đến đây!
Trần Kim mỉm cười:
– Đấy, cứ vố này thì mười Cà Chua cũng không làm Quỳnh khó chịu được, lấy cà chua xắt ra nấu canh trứng luôn!

Tú Uyên nói:
– Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì?
Ngồi cạnh cô, cu Bốp chăm chú lắng nghe rồi hỏi:
– Mẹ ơi, vậy là nhờ con đến khám họng mà giải quyết được khối việc nhỉ?
Uyên xoa đầu cu Bốp:
– Cụ non ơi. Mới bảy tuổi thôi mà như cụ bảy mươi tuổi ý. Con đừng bép xép nghe chưa?
Bốp cười:
– Con hiểu mà mẹ!

Kim trầm ngâm:

– Bây giờ ấy hả? Khi nào thấy Quỳnh tất tả chạy đến thì ai nấy bày ra vẻ mặt lo lắng, hướng mắt về phía cửa phòng cấp cứu thôi!

Cả ba người còn lại đều nói to:

– RÕ!

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất