Hồng Nhan – Chương 4

Vũ Linh 174

Tác giả : Tâm Tửng

Sếp Thịnh đưa tôi và Huệ về .. cả đoạn đường về tôi cứ lo lắng bất an .. tôi thương mẹ nhiều lắm nếu mẹ có chuyện gì thì tôi làm sao mà sống nổi.. con Huệ động viên

– Mày đừng buồn nữa.. bác ko sao đâu !

Cả sếp Thịnh cũng luôn động viên tôi nhưng tôi vẫn lo lắm.. xe vừa tới cổng tôi liền mở cửa xe và chạy vào nhà

– Mẹ ơi.. mẹ ơi????

Mẹ tôi nằm trong buồng còn bố tôi ngồi ở ghế tôi thấy bố thì hơi sợ tôi khẽ chào

– Con chào bố ạ!

Bố tôi lừ mắt k nói gì con Huệ và sếp Thịnh đi vào nhà bố tôi thấy sếp Thị lạ lạ nên nhăn mặt

– Ai thế hả Hồng???

Con Huệ cười toe toét

-Dạ đây là sếp của bọn cháu ạ.. nghe tin bác gáι ốm nên sếp cháu tiện đường đưa về luôn ạ.

Sếp Thịnh ҳάch túi hoa quả to để lên bàn thì bố tôi bảo

– Hồng.. mày ra kia tao bảo đây!

Tôi khẽ trả lời

– Để con vào xem mẹ thế nào đã nhé..

Bố tôi trợn mắt quát

– Tao bảo ra kia tao bảo .. lát vào thăm mẹ mày sau..

Tôi biết bố tôi giận rồi nên tôi nghe lời bố

– Vâng ạ!

Tôi với bố ra sân đứng nói chuyện ở trong nhà sếp Thịnh bảo Huệ

– Bố Hồng khó tính nhỉ??

– Vâng đúng ạ.. chưa có ai như ông ấy đâu.. gia trưởng lắm!

– Thế mình vào hỏi thăm mẹ Hồng đi..

Sếp Thịnh và Huệ đi vào buồng hỏi thăm mẹ tôi

Huệ: Bác thấy trong người thế nào ạ?? Bác đã ăn uống gì chưa ạ??

Mẹ tôi ho xù xụ

– Bác ko sao .. bác khoẻ rồi mà,,!

– Bác chưa ăn gj đúng ko ạ??

Mẹ tôi khẽ gật đầu

– Bác chưa nhưng bác ko đói cháu ạ!

Con Huệ nhìn sung quanh ko có cái gì ăn cả nó thở dài

– Trời đất nhà có người Ьệпh mà ko có gj ăn luôn á????

Sếp Thịnh vội bảo nó

– Thế gần đây có quán ăn ko Huệ để anh ra mua đồ về ??

– Ở đầu làng có quán cháo , bún phở đó sếp ra đó xem còn ko rồi mua về cho mẹ Hồng ăn vậy!

– Được anh đi đây,,

Bố tôi trợn mắt nhìn tôi

– Thằng già đó là thằng nào hả???

– Đó là sếp của bọn con ạ!

Bố tôi giơ taγ tάt tôi hai phát

– Khôn hồn thì mày khai thật ra ,,có phải mày lại cặp kè với nó phải ko?? Lần trước cũng là một thằng già giờ lại một thằng già khác.. mày chưa biết ทɦụ☪ hay sao???

Tôi cuống cuồng thanh minh

– Ko .. ko .. ko phải đâu chú ấy là sếp của con mà bố.. con xin bố hãy tin con .. con van xin bố,,

Bố tôi túm tóc tôi

– Mày bôi tro trát trấu vào mặt tao hết lần này tới lần khác..giờ mày có biết là mỗi khi tao thò mặt ra đường là tao thấy xấu hổ mày biết ko??

Tôi sợ lắm.. người run lật bật luôn .. tôi sợ bố ᵭάпҺ tôi lắm.. sợ lắm..

– Bố ơi.. con van xin bố.. bố hãy tin con..

Bố tôi giật tóc tôi khiến tôi ngã nhào xuống sân rồi bố tôi cầm cái gậy để ở cạnh đó để vụt tôi…

Sếp Thịnh vừa ra tới sân thấy vậy lao vào đỡ đòn cho tôi và bị bố tôi ᵭ.ậ..℘ vào trán cháu chảy lênh láng..con Huệ ở trong chạy ra hoảng quá la hét ầm ĩ cả lên ..hàng xóm phải lao vào can và ôm bố tôi ra xa thì tôi mới sếp Thịnh mới thoát ૮.ɦ.ế.ƭ

Tiếng mọi người la hét ầm ĩ

– Mau báo cα̉пh sάϮ đi.. bắt ông ta lại đi..

Sếp Thịnh đứng dậy lau ɱ.á.-ύ ở tгêภ trán bình tĩnh nói

– Hồng là con gáι của ông cơ mà .. sao ông lại có thể tàn nhẫn với con ruột của mình như vậy ???

Bố tôi hằn học

– Cái thứ con gáι ђ-ư ђ-ỏ.ภ.ﻮ vô tích sự tao ko cần.. mày mau cút đi đâu thì cút đi,,!giờ mẹ nó ốm đó.. nó đâu lo được cho mẹ nó đâu.. vô tích sự,!

Sếp Thịnh quát

– Thế giờ ông cần gì ??? Ông cần tiền đúng ko? Huệ ra mở xe lấy ví của anh ra đây!

Con Huệ chạy ra xe lấy ví vào đưa Thịnh , sếp Thịnh mở ví cầm hai xấp tiền mới ném vào mặt bố tôi,,

– Đây,, tiền đây ông cầm tạm trước 100 tr đi sáng mai tôi sẽ chuyển cho ông 400 nữa., từ nay về sau Hồng sẽ k còn là con gáι của ông nữa.. tôi mà thấy ông ᵭάпҺ ᵭ.ậ..℘ hay gây khó dễ cho Hồng thì ông đừng trách tôi ..!

Bố tôi cầm tiền đếm đếm

– Nhớ 400 ngày mai đấy!

Rồi bố tôi cầm tiền lảng lảng sang bên nhà hàng xóm ngồi.,,

Sếp Thịnh phải khâu 5 mũi tôi thấy buồn lắm vì tôi mà sếp bị ᵭάпҺ ra nông nỗi vậy.. nhưng sếp cứ cười Và bảo ko hề hấn gì hết..

– Sao sếp lại đưa tiền cho bố e vậy.. số tiền đó quá lớn làm sao e có thể trả được ạ!!

– Vì anh ko muốn em bị ᵭάпҺ ᵭ.ậ..℘ giã man như vậy nữa!

Tôi khóc

-Vì e ko tốt mà.. ngày xưa bố em k thế đâu .. do em ko tốt nên giờ bố em mới như vậy đó..

Sếp Thịnh bất chợt nắm lấy tay tôi

– Em đủ khổ rồi vậy từ giờ để anh chăm sóc cho em .. em đồng ý nhé?

Tôi rất cảm động trước sếp Thịnh nhưng tôi nghĩ lại những gì tôi đã trải qua trong quá khứ tôi lại sợ nên tôi từ chối nhưng sếp Thịnh ko chấp nhận và nói tôi hãy suy nghĩ thật kĩ rồi trả lời …

Rồi tôi đưa mẹ đi Ьệпh viện tất cả mọi chi phí là sếp Thịnh lo hết.. ngày nào sếp cũng lái xe từ thành phố về Ьệпh viện để thăm tôi và mẹ ..sau khi mẹ tôi khỏi Ьệпh về nhà bà nói với tôi

– Thịnh là người tốt tuy nhiều tuổi hơn con ,, nhưng vợ Thịnh cũng mất lâu rồi., nếu con thấy hợp với con thì con hãy nắm bắt lấy con ạ!

– Nhưng con k muốn lấy chồng.. con muốn chăm sóc mẹ cả đời ạ!

– Thôi.. giờ bố con cũng bỏ đi rồi( bố tôi sau khi nhận đủ 500 tr thì ông đã bỏ đi đâu luôn k thấy về) mẹ chỉ còn mình con thôi., mẹ muốn con hạnh phúc.. như thế mẹ mới yên tâm được chứ??

Tôi ôm mẹ khóc ʇ⚡︎ự dưng lúc đó tôi nghĩ nếu tôi lấy sếp Thịnh tôi sẽ có nhiều tiền rồi tôi sẽ đón mẹ lên thành phố .. tôi sẽ chăm sóc mẹ cả đời.,xã hội bây giờ nếu ko có tiền sẽ chẳng thể làm gì được cả.. phải có tiền mới tồn tại được và phải có tiền thì mới ko bị người khác khinh thường..

Và sau khi trở lại thành phố làm việc tôi đã nhận lời sếp Thịnh và bắt đầu tìm hiểu về người đàn ông mà tôi sẽ lấy làm chồng này..

Sếp Thịnh 48 tuổi vợ đã mất 12 năm hiện tại đang sống tại nhà riêng cùng hai cô con gáι,, Khánh Chi và Khánh Ngân là chị em sinh đôi đang học đại học năm thứ 2..tôi đã ghé qua nhà anh chơi để thăm nhà tôi quá bất ngờ luôn anh sống trong một ngôi biệt thự sang trọng có hai cô giúp việc.. trong nhà bày những đồ trang trí đắt tiền sang chảng mà tôi chưa thấy bao giờ.. anh quá giàu luôn .. nhưng điều tôi bất ngờ nhất đó là mặc dù anh rất giàu có nhưng cách anh cư sử lại rất thân thiện…và tôi đã quyết định sẽ đồng ý lấy anh ..vì tôi nghĩ chỉ có anh mới có thể mang lại hạnh phúc cho tôi được

Advertisement

Anh Thịnh nói sẽ về thưa chuyện với mẹ tôi trong thời gian gần nhất.. và anh cần ngồi nói chuyện nghiêm túc với hai cô con gáι.. anh hẹn tôi tối thứ 7 anh sẽ đón tôi về ăn tối để ra mắt luôn vì cuối tuần hai cô con gáι của anh về nhà

Tối thứ 7 tôi mặc chiếc váy kín đáo trang điểm nhẹ và có mặt ở nhà anh .. vừa thấy Anh Thịnh đưa tôi vào Hai cô con gáι mắt tròn xoe

– Bố.. bạn ấy là ai vậy bố???

Khánh Ngân lườm tôi một cái rồi quay sang hỏi bố

-Bố đừng nói với con đây là con rơi con vãi của bố nhé,,!

Anh Thịnh nói rất nghiêm túc

– Bố có chuyện muốn nói với hai con,, nào để bố giới thiệu nhé,, đây là Hồng bạn gáι của bố!

Hai cô con gáι trố mắt lên kinh ngạc

– Hả,,??!!!?

Chắc hai đứa sốc lắm khi thấy bạn gáι của bố nó lại còn ít tuổi hơn cả chúng nó

– Chào Khánh Chi và Khánh Ngân nhé!

Hai đứa cứ há hốc mồm kinh ngạc và cứ nhìn tôi chằm chằm làm tôi ngại k ăn nổi cơm …

Hai đứa nó ăn xong và đi lên lầu ko nói năng gì tôi hỏi Thịnh

– Em thấy ko ổn anh ạ,, chắc hai đứa nó ko thích em ,, em phải làm sao hả anh????

Thịnh cười và động viên tôi

– Em đừng lo gì nhé,, chắc hai đứa nó thấy em ít tuổi quá nên chúng nó hơi bất ngờ đó..

Tôi gật đầu nhưng vẫn k thấy an tâm

– Đấy ,, em đồng ý lấy anh rồi đó,, anh liệu liệu mà tính nhé ,,

Thịnh ôm và động viên tôi nhưng anh cũng bất an ko kém anh đang nghĩ xem nên thuyết phục hai cô con gáι thế nào cho hợp lí

Sau khi đưa tôi về Thịnh về và lên lầu nói chuyện với hai cô con gáι

– Bố có chuyện rất nghiêm túc muốn nói với hai con,,!

Khánh Chị lập tức phản bác ngay

– Bố định nói là sẽ cưới cô ta về làm vợ đúng ko????

– Đúng vậy ,, bố yêu Hồng và muốn cưới Hồng ,, ý các con như thế nào???

Khánh Ngân lắc đầu

– Con ko chấp nhận đâu ,,

[…]

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất