Hồng Nhan – Chương 2

Vũ Linh 194

Tác giả : Tâm Tửng

Mấy ngày hôm nay tôi ko giám ra đường cũng ko giám đi học.. cả ngày cứ nằm trong buồng k thò mặt đi đâu hết..tai tiếng ầm làng lên .. ở quê tôi từ rất lâu rồi k có vụ ᵭάпҺ ghen nào cả.. giờ có là người ta đồn thổi rất nhiều.. nhiều người còn nói ko đúng sự thật nữa., họ đâu biết rằng tôi cũng chính là пα̣п nhân trong vụ này .. và chính tôi đã phải trả giá quá đắt.. quá đau đớn cả tâm hồn lẫn thể ҳάc

Cả ngày tôi cứ nằm trong buồng mẹ tôi sợ tôi nghĩ quẩn nên cũng ở nhà để động viên tôi… còn bố tôi ông đang làm thợ xây theo công trình tгêภ thành phố.. chả hiểu ở làng ai nói đến tai ông ấy , vốn rất nghiêm khắc và cực kì gia trưởng nên sau khi biết tin ông vô cùng tức giận . Ông xin nghỉ vài hôm để về dạy dỗ tôi

Thấy bố tôi về mẹ tôi lo lắng lắm.. vì bà biết tính ông mà

– Ơ.. mình mới về à,, em tưởng cuối tháng mình mới về cơ.!

– Tôi ko về để mẹ con bà ở nhà bôi tro trát trấu vào mặt tôi đúng ko? Con Hồng đâu bà gọi nó ra đây tôi bảo,,

– Con Hồng nó đang bị ốm.. để tôi dọn cơm cho mình ăn nhé,,!

– Ko cơm nước gì hết.. gọi con Hồng ra cho tôi..

Tôi nằm ở trong nghe rõ từng lời bố tôi nói,, tôi biết bố đang rất tức giận nhưng tôi cũng ko thể trốn tránh được ., vậy thì chỉ còn một cách là đối mặt với mọi chuyện thôi.. tôi ngồi dậy và đi ra chào bố

– Bố mới về ạ!

– Đmm ,,

Ngay lập tức bố tôi chạy lại cầm cái gậy để ở góc nhà lao vào ᵭ.ậ..℘ tôi mấy phát liền.. mẹ tôi lao vào ôm lấy bố tôi và hét lên

– Hồng mau chạy đi.. mau chạy đi..

Tôi bị ᵭάпҺ đau chσáпg quá.. k biết gì nữa .. có muốn chạy cũng ko thể chạy nổi,, vì những cái vụt trời giáng của bố tôi,,

Nhà bên cạnh thấy mẹ tôi la hét ầm ĩ họ mới chạy sang giữ lấy bố tôi.. và vứt cái gậy đi.. nhưng cũng quá muộn rồi ,, cái chân của tôi ko còn chút cảm giác gì nữa,,

Sau vụ bị bố ᵭάпҺ tôi bị gãy chân ,, tai trái cũng bị trật ,, mẹ tôi đưa tôi ra viện tôi được mổ và bó bột ,,

Tôi bị bố ᵭάпҺ ra nông nỗi đó nhưng bố tôi ko một chút động lòng ông cũng k vào viện thăm tôi lấy một lần .. một mình tôi nằm ở viện .. chiều tối mẹ tôi mơi vào với tôi săng sớm mẹ mua đồ cho tôi xong mẹ tôi về nhà,ban ngày có đứa bạn học cùng đến chăm sóc tôi

Vết thương cũ chưa qua thì vết thương mới lại tới ,, tôi bị trầm cảm nặng ,, tôi ko có nổi một giấc ngủ ngon,, cứ nhắm mắt vào tôi lại thấy cảnh tượng tôi bị rất nhiều người đuổi ᵭάпҺ và tôi cứ bỏ chạy trong tuyệt vọng ,, tôi giật mình tỉnh giấc trong sợ hãï nước mắt chảy đầm đìa

Mẹ tôi mượn cho tôi một cái xe lăn hàng ngày tôi vẫn ʇ⚡︎ự đẩy ra hành lang ngồi ngóng ra cổng đợi mẹ vì mẹ tôi ban ngày phải đi làm để kiếm tiền đóng viện phí cho tôi,, vì bố tôi tuyên bố ” Con Hồng đã ૮.ɦ.ế.ƭ rồi nó ko phải con tao ”

Hôm nay vẫn như mọi khi tôi lại đẩy xe lăn ra hành lang ngóng ra cổng chờ mẹ … gió nhẹ tôi thấy người nóng bừng bừng lên nhìn ra phía cổng tôi thấy rất nhiều người đang đi tới họ cứ nhìn tôi tức giận ,, tôi hoảng quá người run bật bật ,, muốn bỏ chạy thật nhanh nhưng hai chân tôi cứ cứng đờ ra Tôi la hét ầm ĩ lên

– A . A a xin đừng ᵭάпҺ tôi ,, mẹ ơi ,, cứu con với ,, mẹ ơi..

Đám người đó cứ tiến lại gần phía tôi ,, tôi cảm thấy ko thể chịu đựng thêm được nữa cứ vùng vẫy trong tuyệt vọng.,,
Đột nhiên có đôi bàn tay giữ lấy vai tôi

– Này cố bé.. cháu bị sao thế???

Tôi mới bừng tỉnh .. mặt tái mét mồ hôi đầm đìa .. xung quanh tôi đâu thấy đám người nào cả .. chỉ có một người đàn ông trung tuổi chắc tầm hơn 40 nhìn tôi với ánh mắt lo lắng

-Cháu ko khoẻ à? Có cần chú gọi bác sĩ tơi ko???

Tôi lắc đầu

– Cháu ko sao.. cám ơn chú..

Chú nở nụ cười tươi

– Cho dù có chuyện gì thì cháu hãy muôn mỉm cười và mạnh mẽ vượt qua nhé,, ở tгêภ đời này còn rất nhiều có số phận khắc nghiệt hơn chúng ta nhiều,,!

Những ngày sau đó tôi k gặp lại chú nữa ..

Rồi cũng tới ngày tôi được ra viện ,, tiền viện phí là mẹ tôi đi làm cật lực và vay mượn thêm để trả ,, tôi thấy thương mẹ lắm ,, tôi đã thề rằng nhất định tôi sẽ đi làm kiếm tiền để phụ giúp cho mẹ .. vì tôi mẹ khổ quá nhiều rồi,,

Mẹ tôi bảo tôi tiếp tục đi học nhưng tôi ko đi tôi nghĩ tôi k cần đi học nữa,, với lại giờ đi học tôi xấu hổ lắm ,,nhân lúc bố tôi đi làm xa ở nhà tôi xin phép mẹ cho tôi lên thành phố làm..tôi gọi cho con Huệ nó là bạn học cùng tôi nhưng nó học hết lớp 9 nó nghỉ nó lên thành phố làm từ đó tới giờ ,, tôi nhờ nó xin việc hộ nó cũng nghe chuyện của tôi rồi nên nó đồng ý

Trước khi đi mẹ vay tạm bên nhà hàng xóm cho tôi 2 tr để tôi lấy tiền đi .. mẹ khóc và dặn dò tôi nhiều thứ lắm.. lần này nhất định tôi sẽ ko để mẹ tôi phải khổ vì tôi thêm một lần nào nữa,, ngồi xe bus hơn một tiếng tôi đã có mặt ở thành phố con Huệ ra đón tôi về phòng trọ.,

– Mày mệt k đi tắm đi rồi vào ăn cơm,,

– Ờ ,, cũng hơi mệt ,,

– Tắm đi tao mua nửa con gà luộc đấy chào mừng mày đến với đội của tao nhé,,

– Ăn sang thế cơ,, mà bao giờ thì tao đi làm??

– Tao hỏi xếp tao rồi ,, sáng mai mày đi làm luôn cùng tao ,, tao với mày làm chung luôn ,, thích quá,,

– Tao cảm ơn mày nhiều nhé!

– Ơn mới huệ ,, lên đây làm rồi, quyên hết chuyên cũ đi nhé..

Ăn cơm xong hai đứa nằm tâm sự cả đêm ,, mãi gần sáng mới ngủ ,, sáng dậy nó chở tôi tới siêu thị chỗ nó làm

– Trời ơi,, siêu thị to quá trời luôn,, á,, sao ở thành phố cái gì cũng to vậy mày ơi?

Con Huệ cười như ma làm

– Mày hỏi vậy bố tao sống lại cũng k trả lời được,, thôi vào đi tao dẫn qua gặp xếp??

Nó đưa tôi vào phòng của Xếp tôi vô cùng ngạc nhiên

– Chú ,,, là chú ư???

Chú cũng ngạc nhiên ko kém

– Là cháu à?? Cô bé ngồi xe lăn chờ mẹ ở hành lang?
Con Huệ trố mắt kinh ngac

Advertisement

– Ơ xếp và Hồng biết nhau à???

Chú cười
– Trái đất tròn thật,, ko ngờ lại gặp lại cháu ở đây ,, thế cháu là bạn của Huệ à??

– Dạ vâng ạ,, cháu tới đây xin việc ạ!

– Ok luôn ,, Huệ dẫn bạn đến quầy mỹ phẩm cạnh quầy của cháu hướng dẫn bạn làm việc nhé,,

Lúc ra ngoài con Huệ cứ nhìn tôi

– Này,, tao ko ngờ mày lại quen cả xếp cơ đấy??? Nhất mày quen biết xếp sẽ k bị ai ЬắϮ пα̣t cả ,, đợt trước tao mới đến bị bọn nó ЬắϮ пα̣t khổ sở lắm đấy,,

Tôi chỉ cười cười ,, tôi cũng k nghĩ sẽ được gặp lại chú ở đây trong hoàn cảnh này nữa ,, nghĩ cũng thấy vui vui

Ngày làm việc đầu tiên của tôi khá thuận lợi ..công việc chính là tư vấn và bán mỹ phẩm thôi lại có con Huệ ở bên chỉ bảo nên tôi thấy việc việc này cũng tốt ,, tôi nghĩ tôi sẽ làm được ..

Hết giờ làm hai đứa lại chở nhau về mua thức ăn về nấu cơm con Huệ bảo

– Chiều nay tao thấy xếp cứ nhìn mày mãi, hay là xếp có ý gì với mày rồi???

– Con điên ,, ăn nói linh ϮιпҺ vừa thôi ,, chú ấy cũng nhiều tuổi rồi chắc vợ con đàng hoàng rồi mày ăn nói cho cẩn thận kẻo vạ lây tao đấy,,

Con Huệ cứ thủ thỉ

– Xếp năm nay 48 tuổi vợ xếp mất mấy năm nay rồi hiện tai xếp đang gà trống nuôi con mà hai cô con gáι cũng học đại học cả rồi,, hiện tại xếp đang cô đơn đấy,,

Tôi gạt ngay

– Thôi tao lạy mày ,, tao bị một lần chưa đủ khổ ทɦụ☪ hay sao ,? Giờ tao dẹp hết chỉ lo kiếm tiền thôi,, mày thích thì màγ tάn xếp đi,,

– Tao mà xinh đẹp như mày thì tao đã tán xếp lâu rồi .,!

Hai đứa vừa nấu cơm vừa trêu nhau cừoi mãi ,,,

Ngày hôm sau đang làm việc thì xếp gọi Huệ vào

– Xếp gọi em ạ??

– Ừm anh hỏi đây? Hồng ở cạnh nhà em à??

– Vâng ạ,, nó bị bố nó ᵭάпҺ gãy chân đó ,, bố nó ɱ.á.-ύ lạnh lắm ??

Chú gật đầu

– Bảo sao lúc gặp Hồng ở viện thấy tâm lí Hồng bất ổn lắm,, chắc Hồng đã phải chịu đựng rất nhiều chuyện đau lòng rồi,,

Con Huệ ra khoe luôn với tôi

– Mày ૮.ɦ.ế.ƭ nhé ,, xếp đã để ý mày rồi đấy!

– Mày điên vừa thôi,, để tao còn làm việc!

– Mày k tin thì quay lại mà xem xếp đang nhìn mày đấy!

Tôi mới quay đầu lại nhìn đúng là ông chú đang nhìn tôi thật ,, ૮.ɦ.ế.ƭ thật ông ta có gì đồ gì chăng????

[…]

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất