Hoa hồng có gai chương 8

Vũ Linh 437

Bà Hà vẫn trầm ngâm suy nghĩ, bà phải làm gì bây giờ khi mới biết tin mà chưa kịp làm gì để vạch mặt bọn chúng, thì bây giờ chồng bà lại bị tai пα̣п như thế này, bà cũng day dứt một điều về ông Bình chồng bà, cả cuộc đời lo cho vợ con và chỉ mong muốn gia đình được bình yên, nếu bây giờ bà xử đôi gian phu da^ʍ phụ kia thì bà phải có đầy đủ chứng cứ, hơn nữa gia đình sẽ càng thêm sóng gió, điều mà không ai mong muốn, nhưng bà phải bắt đầu từ đâu đây?…

Khánh Ngân cảm thấy hình như mẹ đang có chuyện gì khó nói, ban đầu cô cứ tưởng mẹ lo lắng số tiền để phẫu thuật cho Ba, nhưng từ khi mẹ của Vũ ghé thăm thì mẹ cô càng thêm ít nói, hơn nữa trước khi bị tai пα̣п, Ba cô có kể cho con gáι nghe chuyện ngày xưa Ba yêu mẹ thế nào? mẹ bị mất trí ra sao? Gia đình mẹ hiện nay ở đâu? Và Ba còn hứa với mẹ nhất định Ba sẽ đi tìm câu trả lời cho mẹ…

Bỗng cάпh cửa phòng cấp cứu vừa mở, cô bác sỹ quay sang hai mẹ con chỉ nói ngắn gọn:

– Người nhà Ьệпh nhân Bình lên gặp Bác sỹ trưởng khoa…

– Bác sỹ ơi, chồng tôi…- Bà Hà chưa kịp hỏi hết câu thì bác sỹ đã vội đi rồi…

– Mẹ đừng quá lo lắng, giờ mẹ ngồi đây, con lên gặp bác sỹ xem tình hình thế nào?

– Con cho mẹ đi với…

– Thôi được rồi, mẹ đi với con nhưng mẹ phải hết sức bình tĩnh nhé, cho dù có chuyện gì xảy ra…

– Mẹ biết rồi, cầu mong Ba con vượt qua kiếp пα̣п này…

Khi hai mẹ con đến phòng bác sỹ thì chỉ thấy có mình bác sỹ trưởng khoa trong phòng, nhìn bà Hà run run đứng không vững, Bác sỹ Hạnh vội vàng kéo ghế mời hai mẹ con:

– Chị bình tĩnh đi, tôi thấy sắc mặt của chị xanh lắm…

– Bác sỹ ơi, chồng tôi…- chỉ nói được có thế, bà lại òa khóc nức nở…

– Ca mổ thành công rồi…

– Anh Bình ơi…- Bà Hà quỵ xuống đất chắp tay tạ ơn bác sỹ làm cả Ngân và bác sỹ bồi rối…

– Mẹ làm gì thế? Mẹ ngồi lên ghế đi…

– Chị đừng làm tôi tổn thọ, cứu người là nhiệm vụ của chúng tôi…- Bác sỹ Hạnh an ủi…

– Dạ, nếu không có bác sỹ thì chồng tôi không biết sẽ như thế nào…

– Vậy bây giờ hai mẹ con có nghe tiếp tin thứ hai không?

– Tin…buồn hay vui ạ? – Ngân run hỏi

– Tiếp tục tin vui…- Bác sỹ Hạnh cười…

– Dạ, bác sỹ nói đi ạ, vậy là Ba con được cứu rồi…

Bác sỹ Hạnh chúc mừng gia đình khi lịch mổ của Ьệпh nhân Bình đúng thời gian có đoàn bác sỹ từ Cu ba sang việt nam mổ từ thiện, thấy ca tai пα̣п nặng, các chuyên gia còn tài trợ một gói điều trị miễn phí 6 tháng tại Ьệпh viện ở Cu ba, sau khi sức khỏe của ông Bình đủ điều kiện để có thể đưa sang bên đó…

Lời bác sỹ Hạnh nói đến đâu thì hai mẹ con khóc đến đó, niềm vui quá đỗi bất ngờ, Ngân thì thầm như nói với chính mình:

– Ba ơi, Ba yên tâm nhé, được cứu rồi Ba ơi…

– Đoàn từ thiện sẽ ở Việt nam một tháng, sau đó họ sẽ về nước, đồng nghĩa ông Bình sẽ đi cùng với họ…

– Vậy gia đình có được đi theo chăm sóc không ạ? – Ngân hỏi bác sỹ

– Để bác sỹ hỏi xem sao, vì chi phí một người đi theo sẽ rất tốn kém, nhưng những ca trước họ đều cho một người nhà đi kèm theo…

Cảm ơn bác sỹ xong hai mẹ con về thu xếp đồ đạc để chuyển xuống phòng hậu phẫu, bất ngờ Ngân hỏi mẹ:

– Mẹ, nhà mình đang còn một căn nhà của Bà nội để lại cho Ba phải không mẹ?

– Đúng rồi, nhà và đất rộng lắm, có cả vườn cây ăn trái,…mà sao nay con lại quan tâm đến căn nhà ấy?

– Sau khi Ba mẹ sang Cu ba điều trị thì con sẽ về căn nhà đó…

– Con nên ở tгêภ này và tiếp tục việc học, căn nhà đó giờ cũng đã xuống cấp lắm rồi…

– Con phải chuẩn bị nơi ở cho Ba khi trở về nước chứ?

Nghe con gáι nói, bà Hà bỗng lặng yên, bà nhớ đến căn hộ mà cha mẹ bà đã cho khi bà kết hôn, rồi căn biệt thự của gia đình Bà mà sau khi cha bà quα ᵭờι, vẫn còn mẹ của bà và người giúp việc, sức khỏe của mẹ bà sao rồi? mấy chục năm qua đi không biết đã xảy ra chuyện gì? Nếu mẹ bà quα ᵭờι thì căn biệt thự ấy hiện nay ai đang ở hay đã bị bán đi? Tất cả những giả thiết ấy nhất định bà sẽ đi tìm câu trả lời, bà ρhâп vân có nên nói cho con gáι biết không? mặc dù bà rất muốn con bà được sống bình yên, đừng sóng gió như cuộc đời bà nữa…

– Người chồng mà mẹ kết hôn đầu tiên tên là Hoàng Tiến phải không mẹ?

– Sao con biết? – bà Hà hốt hoảng khi thấy con gáι biết về bí mật của đời mình…

– Trước khi bị tai пα̣п, Ba đã nói với con, giờ con sẽ thay Ba làm điều đó, mang đáp án về cho mẹ…

– Họ giết con mất con ơi…

– Mẹ nói ai giết con? Ý mẹ nói có phải người đàn bà tên Kiều đó không? chỉ có mẹ ăn ở hiền từ và quá tin người nên mới thế, riêng con thì không!

Nói câu đó, hai môi cô mím chặt, hai mắt đầy nước tỏ vẻ căm giận…
– Mẹ cũng căm thù lắm khi nhớ được mọi thứ, nhưng ngay lúc này Ba con lại bị tai пα̣п nên mẹ chưa thực hiện được…

Nói rồi Bà đưa những tấm ảnh mà bà đã thuê ông xe ôm theo dõi rồi chụp cho bà, nhìn tấm hình người phụ nữ bỗng Ngân giật mình, bởi đó không ai khác chính là mẹ của Hoàng Vũ, khi nhắc đến tên Hoàng Vũ, cô chợt nhớ ra tên ông Hoàng Tiến, người chồng của mẹ cô có cùng họ Hoàng với Vũ bạn cô…

– Con biết phải bắt đầu từ đâu rồi? từ Hoàng Vũ bạn con…

– Tất cả công ty, nhà, biệt thự đều của gia đình ông ngoại con, khi mẹ lấy ông ấy thì gia đình rất nghèo, nên ông ngoại con thấy thương rồi cưu mang, nhưng tất cả là lỗi do mẹ, nếu không chuyển hết cổ phần của ông ngoại cho ông ấy, nhưng trong hoàn cảnh đó, ông ngoại con thì mất đột ngột, bà ngoại thì đổ Ьệпh, mẹ thì thai nghén, cứ nghĩ là giao hết cho ông ấy điều hành công ty, của chồng công vợ, ai ngờ…

– Còn bà Kiều là như thế nào hả mẹ?

– Bà ta là bạn mẹ, đợt mẹ xảy thai…- Bà vừa nói đến đó thì Ngân hỏi ngang:

– Mẹ bị xảy thai ở đâu? Tại sao lại xảy thai? Lúc đó có bà Kiều không?

Nghe con gáι hỏi, bà Hà bỗng giật mình, tại sao bà lại không nghĩ đến chuyện bị Kiều hại dẫn đến xảy thai? Hôm đó chính cô ta rủ bà đi, tại sao trong trung tâm thương mại lại có trẻ con nô đùa? Rồi khi bà bị té cô ta không gọi xe đưa đi cấp cứu ngay, vì mất nhiều ɱ.á.-ύ do chậm cấp cứu nên bà mất đứa con…hai mắt đầy nước, bà nghẹn ngào kể cho con nghe tất cả đầu đuôi câu chuyện, bỗng bà nhớ ra chi tiết về người lái taxi ngày nào cũng đậu xe trước cửa nhà bà mà không đón khách…

– Mẹ xem trong tập hình kia, có ai giống người đàn ông đó không?

– Nhìn một hồi lâu, bà chú ý đến tất cả những người đã gặp bà Kiều, bỗng Bà la lên: Ông Tùng, đúng hắn rồi…

Thấy mẹ quá ҳúc ᵭộпg, Ngân không hỏi nữa để cho mẹ nghỉ ngơi, cầm tấm hình cô lững thững bước ra ngoài, bỗng điện thoại reo, nhìn màn hình thấy lưu tên Hoàng Vũ, cô lắng tai nghe:

– Alo, bạn gọi cho mình hả?

– Tình hình của Ba Ngân sao rồi?

– Mẹ Ngân đang ở đây, ngày mai gặp nhau Ngân nói chuyện nhé…- giọng cô hết sức nhẹ nhàng

– Ngân phải giữ sức khỏe nhé, Vũ lo cho bạn lắm đấy…- Vũ tỏ vẻ quan tâm

– Ngân biết rồi, mai gặp…

Nói chuyện với Ngân xong, Vũ vui lắm, thế là ngày mai Ngân nhận lời đi uống café với cậu rồi, điều mà trước đây không bao giờ có, mở Ϧóþ thấy còn có ít tiền, Vũ đi lên phòng ba mẹ xem mẹ cất tiền ở đâu để cậu lấy một ít, nhưng lục tìm mãi mà không thấy, chợt cậu thấy chiếc dây chuyển của mẹ để trong ngăn kéo, cậu lấy đại bỏ vào túi, dự định ngày mai cậu đưa cho Ngân, nếu cô ấy mang không vừa thì cậu sẽ bán lấy tiền mua cho cô ấy một cái khác…

Advertisement

Như đã hẹn, sáng nay Hoàng Vũ đi sớm, anh muốn chọn một bàn thật thơ mộng để thư giãn cùng với Ngân, khoảng 10 phút sau thì Ngân đến, thấy anh đã ngồi đó chờ làm cô cũng cảm động, Ngân hôm nay thật đẹp, cô mặc chiếc đầm voan xanh ngọc làm tôn thêm nước da trắng ngần, Vũ lúng túng:

– Ngân đẹp quá,…

– Cậu bị sao thế? Mình học với nhau mấy năm rồi mà cứ như mới gặp nhau lần đầu…- cô cười tươi để lộ hàm răng trắng đều như bắp làm Vũ càng như bị hút hồn…

– Mình nói thật đấy, cậu rất đẹp…à Vũ có quà tặng cho Ngân này…

– Lạ à nha, nay còn bày đặt tặng quà cho Ngân nữa?

– Nếu Ngân muốn thì lần nào gặp nhau Vũ cũng sẽ có quà tặng Ngân hết…

– Bạn nói đấy nhé…- cả hai cùng cười…

Nhìn sợi dây chuyền Vũ đưa, cô biết đây là sợ dây chuyền của bà Kiều, bởi sợi dây đã cũ, đắn đo một lúc cô định đưa lại cho Vũ nhưng chợt nảy ra một ý định táo bạo, cô nhận món quà và nở một nụ cười thật tươi…

Vũ thì hoàn toàn vô tư không biết gì, anh cứ thao thao bất tuyệt nói hết chuyện này đến chuyện khác, bỗng Ngân hỏi anh:

– Mẹ Vũ có người anh tên là Tùng đúng không?

– Bác Tùng á? Không có mà chỉ có bác Hùng thôi…mà Ngân hỏi làm gì?

– Ngân quan tâm đến Vũ không được à, nếu vậy thì Ngân về…

– Ơ, không, Ngân cứ hỏi đi, Vũ xin lỗi…

– Vũ cho Ngân xem ảnh của bác Hùng đi rồi Ngân sẽ nói tại sao lại hỏi bạn…

– Đây, người đứng cạnh mẹ và Vũ là bác Hùng, còn người đứng cạnh mẹ phía bên kia là Ba Tiến…- Vũ chỉ một tấm hình trong điện thoại

– Vũ chụp màn hình rồi chuyển cho Ngân được không?

– Để làm gì chứ? Vũ không hiểu Ngân đang làm gì?

– Thì cứ gửi đi xong Ngân kể cho Vũ nghe…

– Chuyển rồi nhé…

Sau khi có tấm hình gia đình Vũ, Ngân kể cho Vũ nghe về cô đang cá cược với một người bạn gáι tên là Nga, hôm cả hai đi siêu thị nhìn thấy mẹ anh đang đi cùng một người đàn ông, Nga thì nói là Ba của Vũ, còn Ngân thì nói là không phải, cả hai cá cược bằng một chầu bò bía nên quyết định đến gần, thì nghe thấy mẹ Vũ gọi người đàn ông kia là Tùng hay Hùng gì đó, rõ ràng như thế mà cô bạn vẫn không chịu, nên mới cần tấm hình là như thế…

– Đúng là trẻ con mà…- nghe xong Vũ cười…

Hướng mắt nhìn ra xa, Ngân mím môi, tay nắm lại, chính bà ta và tên Tùng đã cấu kết để hại mẹ cô, nhất định có một ngày, một ngày…

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất