Hoa hồng có gai chương 14

Vũ Linh 373

Hai cha con chạy đến Ьệпh viện, ông cứ thế chạy thẳng vào trong nhưng bảo vệ đã kịp thời ngăn lại, không giữ nổi bình tĩnh, ông quát luôn bảo vệ:

– Tôi vào gặp Bác sỹ Khiêm, giám đốc…

– Dạ xin anh bình tĩnh, Bác sỹ không có mặt ở Ьệпh viện, có gì sáng mai anh đến được không ạ?

– Thôi mình về nhé Ba, sáng mai hãy đến…- Vũ rụt rè khuyên Ba

– Con đưa cho Ba số điện thoại của bạn Ngân…

– Để làm gì Ba?

– Thế con có muốn bảo vệ bạn ấy không? – ông hỏi có vẻ bực mình

Vũ lấy điện thoại gọi thử cho Ngân xem có được không? bởi tối nay anh gọi liên tục mấy cuộc gọi mà cô tắt máy, cậu rụt rè:

– Cô ấy không nghe điện thoại Ba ơi…

– Đưa điện thoại đây…- ông quát làm Vũ sợ co rúm người lại…

Sau khi có hình ảnh và số điện thoại của Ngân, ông Tiến gọi ngay cho thám ʇ⚡︎ử yêu cầu theo dõi tất cả mọi hoạt động của bà Kiều vợ ông và tìm cách bảo vệ cho gia đình cô gáι này, ông cảm thấy mình quá nhu nhược khi để cho bà Kiều chi phối, sáng mai ông sẽ đến Ьệпh viện gặp bạn ông tên Khiêm để biết tình hình của ông Bình chồng Thanh Hà, quay trở ra xe, ông nói với con:

– Ba sẽ thuê người bảo vệ bạn con, tuyệt đối không cho mẹ con biết, con theo dõi mẹ con ở nhà, có gì phải báo cho Ba biết…

– Dạ, con cảm ơn Ba, không biết bây giờ Ngân đang ở đâu? Con lo quá…

– Ba sẽ sớm có câu trả lời, mạnh mẽ lên…

Khi hai cha con về đến nhà thì bà Kiều đã đi ngủ, ông Tiến định gọi vợ dậy để hỏi về vấn đề đi nhà nghỉ với ai? Nhưng ông biết nếu hỏi thì bao giờ bà ấy cũng chối, phải có bằng chứng mới nói được, nghĩ vậy ông không về phòng ngủ mà vào phòng đọc sách nghỉ ngơi, suy nghĩ…

Về quê là Ngân bắt tay vào làm việc, từ số tiền bán nhà mẹ để lại, cô bắt đầu sửa sang lại ngôi nhà, nhìn vườn tược bỏ hoang cỏ dại, Ngân bỗng nảy ra ý tưởng lập trang trại trồng rau sạch trong tương lai, ngày nghỉ Kiên cũng thường xuyên về làm với cô, anh quan sát và phát hiện có người theo dõi Ngân, sở dĩ anh nói như vậy vì anh thấy người đó cứ đi qua đi lại, khi gặp ánh mắt của Kiên thì vội vàng lảng tránh, anh không nói với cô vì lo cô sẽ mất bình tĩnh mà báo cáo với Sếp Quang:

– Báo cáo anh, em đang ở chỗ Ngân, có người theo dõi anh ạ…

– Ai nhỉ? Nhưng theo anh đoán thì không phải người của bà Kiều, vậy là ai? Tiếp tục theo dõi nhé…

– Dạ, em biết rồi…

Sáng ngủ dậy, bà Kiều không thấy chồng, nhìn ra nhà xe cũng không thấy, bà vào phòng con trai thì thấy Vũ đang ngủ, vậy là sao chứ? Rõ ràng tối hôm qua hai cha con đi đến công ty lấy tài liệu rồi về lúc nào bà cũng không biết, vậy sáng nay chồng bà đi đâu từ sáng? Hay đêm qua ông ấy ngủ lại công ty? Ông ấy có dự án hay đã có chuyện gì xảy ra? Bà lay gọi con:

– Vũ, dậy đi con, hôm nay có đến trường không?

– Nay con nghỉ mẹ ơi, để con ngủ thêm một chút…- Vũ nói giọng ngáι ngủ

– Ba mày đi đâu rồi? tối qua hai cha con đi đâu? Ba có về nhà không?

– Ba? – Nhắc đến Ba làm Vũ tỉnh hẳn ngủ, cậu ta ngồi nhổm dậy làm bà Kiều ngạc nhiên

– Có chuyện gì thế? – Bà Kiều nghi ngờ…

– Ba đi đâu rồi mẹ? Ba bị làm sao? – Vũ có vẻ hσảпg hốϮ, nhưng anh chợt nhớ tối qua Ba dặn nên thay đổi thái độ: Tại con đang ngủ mà mẹ hỏi đột ngột nên con tưởng Ba bị làm sao…

– Con với cái…- Bà Kiều lẩm nhẩm trong miệng rồi đi ra ngoài…

Về phòng, bà vẫn chưa hết thắc mắc, liền gọi cho chồng:

– Alo…anh đang ở đâu á?

– Có gì không? – ông Tiến không trả lời mà hỏi ngược lại

– À không, sáng dậy không thấy anh thì em hỏi thôi…- bà ấp úng…

– Tôi chưa đến mức độ đi nhà nghỉ đâu…- nói rồi ông cúp máy…

Nghe đến hai chữ Nhà nghỉ từ miệng của chồng, bà Kiều toát mồ hôi và có phần lo lắng, có bao giờ có người nào đó nhìn thấy bà vào nhà nghỉ với ông Tùng rồi về nói lại với ông Tiến không? chồng bà đã biết được những gì? Bà phải tìm cách nắm tài sản, suốt hơn 20 năm qua phải cố gắng lắm mà mới được chồng chuyển nhượng 5% cổ phần bằng tài sản là nhà nghỉ Hoàng Tiến mà bà đang giao cho ông Tùng quản lý, giờ đây bà phải hết sức tình cảm để xin thêm cổ phần, mục tiêu bà đang nhắm đến là Khách sạn Hoàng Tiến 1, nếu có được khối tài sản này thì cuộc đời mẹ con bà cũng đã ổn định rồi, cho dù có chuyện gì xảy ra thì cũng không lo nữa…

Gặp Bác sỹ Khiêm, ông Tiến đã biết chính ҳάc Ьệпh nhân Bình là chồng của Thanh Hà vợ cũ của ông, hiện nay hai người đang điều trị Ьệпh ở Cu Ba, ông vừa mừng vừa lo, mừng vì dù sao chồng mới của Thanh Hà cũng đã vượt qua nguy kịch và có cơ hội chữa khỏi Ьệпh, nhưng ông lo làm sao có thể gặp lại cô một khi ông đã là kẻ phản bội, thấy bạn có vẻ lo lắng, ông Khiêm trêu đùa:

– Có chuyện gì đây? Sao khi nghe nói đến cặp vợ chồng này thì nhìn mặt ông khó coi quá…

– Ông có biết vợ ông ấy là ai không?

– Có chứ, bởi nàng rất đẹp, nhất là khi nàng khóc, thật tình chính tιм tôi cũng bị ᵭậρ loạn nhịp…nhưng có chuyện gì?

– Nàng chính là Thanh Hà, người vợ mà tôi nghĩ đã quα ᵭờι…

Ông Tiến trả lời với giọng trầm buồn và kể cho bạn nghe về vợ chồng ông và sự xuất hiện của bà Kiều là vợ ông bây giờ…

– Trời ơi, rồi bây giờ phải làm sao? Ông sai rồi…- nghe xong ông Khiêm la lên

– Tôi đáng ૮.ɦ.ế.ƭ, giờ tôi phải làm sao? – ông Tiến vừa khóc vừ ʇ⚡︎ự đấm tay vào ռ.ɠ-ự.ɕ mình…

– Trả tất cả tài sản cho nàng…- ông Khiêm khuyên bạn…

– Nhưng trả lại bằng cách nào?

– Tôi có cách…

Hai người ghé tai bàn bạc, không biết ông Khiêm nói gì mà chỉ thấy ông Tiến gật đầu, vẻ mặt cũng bớt căng thẳng, ngồi thêm một lúc thì ông Tiến ra về, ông không về nhà mà vào thẳng công ty, đúng lúc này thì điện thoại ông có tin nhắn, vừa mở điện thoại thì hàng loạt những tấm ảnh của Bà Kiều được thám ʇ⚡︎ử gửi đến, nhìn những tấm ảnh bà ta đang tay trong tay cùng một người đàn ông đi vào nhà nghỉ làm ông Tiến chσáпg váng, trong ảnh chỉ nhìn rõ mặt bà Kiều còn người đàn ông nhìn sau lưng không rõ mặt, nhưng qua dáng đi thì quen lắm mà ông không nhớ được ai…bỗng một cơn đau thắt nơi ռ.ɠ-ự.ɕ và mồ hôi túa ra làm ông ôm ռ.ɠ-ự.ɕ gục xuống, may sao lúc đó cậu trợ lý cũng vừa đến đưa hồ sơ trình ký, thấy Sếp như vậy thì la toáng lên và cùng mọi người đưa đi cấp cứu…

Nhận được tin báo ông Tiến bị nhồi ɱ.á.-ύ cơ tιм đang cấp cứu ở Ьệпh viện Thành phố, bà Kiều vội vàng gọi cho ông Tùng và Vũ cùng đến Ьệпh viện, ông Tiến đã qua cơn nguy kịch nhưng người còn yếu nên vẫn phải tiếp tục theo dõi, Bà Kiều tỏ ra lo lắng và thương chồng vất vả, câu đầu tiên khi gặp chồng bà nói với ông:

– Em nói bao nhiêu lần mà anh không nghe, giao hết việc cho em quản lý, có gì thì anh Tùng hỗ trợ, đó anh thấy chưa? Quán Karaoke anh giao cho em đang ngày một ăn nên làm ra…

– Công ty phá sản rồi…- ông Tiến nói giọng yếu ớt…

Advertisement

– Cái gì? Tại sao lại phá sản? – Bà Kiều la lớn quên rằng chồng mình đang trong phòng cấp cứu…

– Hợp đồng lớn bể rồi…- ông chỉ nói vậy rồi nhắm mắt quay mặt vào trong…

– Trời ơi, tôi ૮.ɦ.ế.ƭ mất thôi…- bà Kiều vừa ôm mặt chạy ra ngoài…

Thấy mẹ vừa khóc vừa chạy ra ngoài, Vũ hσảпg hốϮ tưởng Ba có chuyện gì vội chạy vào phòng, anh thấy Ba đang nằm quay mặt vào trong ngủ nên lẳng lặng ngồi xuống giường, lúc này anh mới thấy thương Ba, gương mặt ông hốc hác, tóc đã bạc đi nhiều, anh lặng yên để Ba ngủ và đi ra ngoài, anh giật mình khi thấy mẹ và Bác Tùng đang ôm nhau, bác ấy đang vỗ về mẹ và còn hôn lên trán của mẹ nữa, Vũ đứng ૮.ɦ.ế.ƭ sững nhìn hai người, tại sao bác ấy là anh của mẹ mà lại như vậy?có bao giờ mẹ nói dối mình không?

Ôm bà Kiều trong tay, ông Tùng động viên:

– Bình tĩnh đi em, từ từ tìm hiểu xem thế nào rồi mới tính được, quán Karaoke em chuyển sang tên anh, nếu không may công ty phá sản thì cũng không làm gì được anh,…

– Vậy có cần thiết không?

– Cần chứ, nếu công ty phá sản thì ngay cả cái nhà cũng không có mà ở vì ngân hàng ҳιếϮ nợ, rõ ràng quán Karaoke do em đứng tên nhưng tгêภ danh nghĩa em là vợ thì cũng phải có trách nhiệm trong số nợ đó, còn với anh thì không liên quan gì…

– Hay em chuyển cho thằng Vũ đứng tên…

– Thằng Vũ cũng là con anh mà, làm sao anh có thể bỏ con chứ?

– Vâng, em nghe lời anh, giờ em bối rối quá…

Vì đứng từ xa mà hai người nói nhỏ nên Vũ không nghe được họ nói gì, nhưng hình ảnh của hai người trước mắt làm cậu ta thấy chướng, nghe tiếng động hai người quay lại nhìn thấy con trai đang đứng nhìn, họ vội buông nhau ra lúng túng:

– Sao con không ở trong đó với Ba? – bà Kiều gượng hỏi

– Ba ngủ rồi…

– May mà có Bác đỡ kịp thời, nếu không thì mẹ cháu cũng ngất xỉu rồi…- ông Tùng chống chế…

Vũ không nói lời nào mà lại mở cửa phòng đi vào, anh cứ ngồi đó nhìn người cha đang mệt mỏi, còn hơn phải chứng kiến những cảnh mà mẹ anh đang làm gì với người anh họ kia, Vũ cảm thấy giận mẹ và lại càng thương Ba Tiến nhiều hơn, anh thầm nhủ:

– Ba ơi, con thương Ba…

Ngoài trời bỗng nổi cơn giông, tiếng gió rít từng hồi, trong căn phòng nhỏ với 4 bức tường trắng xóa, tiếng máy lạnh vẫn chạy rè rè, nhưng trong tâm hai cha con vẫn cảm thấy ngột ngạt, chợt ông Tiến cựa mình, hé mắt thấy Vũ đang ngồi ở cuối giường, ông thều thào:

– Con đừng đi đâu, ở đây với Ba…

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất