Giọt đàn bà chương 11

Vũ Linh 369

Mỹ Xuân nhìn tôi hơi cau mày lại. Ít khi thấy nó có thái độ khó chịu như vậy với tôi. Tôi không muốn giữa tôi và nó có một điều gì đó hiểu lầm; càng không muốn không khí giữa hai đứa căng thẳng nên xoa dịu:
“Không có thì thôi. Không cần phải nhăn nhó như thế chứ! Thế hôm nay muốn ăn gì nào? Hay tao dẫn mày ra cái quán ăn đồng quê này nhé! Toàn món ăn quê thôi ngon lắm!”

Mỹ Xuân nhìn tôi không nói mà chỉ gật đầu ừ hử.
“Tùy mày! Mày muốn cho tao ăn gì cũng được!”
“Gớm sao hôm nay lại dễ tính thế? Vẫn giận tao à? Thôi nào! Bỏ cái bộ mặt cau có kia xuống đi! Xấu xí lắm biết không hả?”
Tôi vừa nói vừa véo véo vào hai má nó làm ra bộ thân thiết như ngày xưa. Nhưng hình như tôi càng tỏ ra thân thiện thì Mỹ Xuân càng khó chịu thì phải.
Nó ở gạt tay tôi xuống nói.
“Tao đi tắm đã!”

“Ừ! đi tắm đi!” Tôi có chút hụt hẫng vì thái độ xa cách của nó. Nhưng cũng ʇ⚡︎ự trách bản thân mình vì lỡ nói đùa hơi quá trớn với nó. Nhưng cũng không hẳn là đùa. Đó là tôi nói thật. Giữa tình yêu mà có sự chia sẻ chung là tôi không cần. Tôi có thể cho không chứ nhất định không chung đụng. Đó là quan điểm dứt khoát của tôi rồi. Mỹ Xuân cũng biết tôi như thế nhưng không hiểu sao lần này nó lại khó chịu như vậy. Giống như kiểu lần đầu tiên nó thấy tôi có thái độ đó thì phải. Tôi hơi lăn tăn về Mỹ Xuân. Nó thay đổi nhiều quá. Không lẽ vì cuộc ly hôn đâu làm nó trở nên như vậy? Tôi cố nghĩ ra một lý do nào đó biện minh cho đứa bạn thân của mình.

Tôi cứ tưởng dẫn nó đi ăn ở nhà hàng thì sẽ vui hơn. Nhưng không, cả bữa ăn nó chỉ ăn được mỗi món vài miếng rồi bỏ dở chê không ngon. Thôi thì mấy khi nó mới về nước, tôi cũng chịu khó chiều nó vậy.

Hai đứa đi bằng xe máy lượn một ʋòпg xung quanh các quán xá. Tôi thấy đời sống ở đây cũng muộn nhịp chả khác gì so với thành phố là mấy mà không khí lại trong lành, không gian thoáng đãng. Thế mà có vẻ như Mỹ Xuân không vui lắm. Đi được vài ʋòпg nó than chán rồi lại than mệt đòi về. Thôi thì nó không cùng sở thích với mình thì đưa nó về cho nhanh. Bao háo hức lúc ban đầu của tôi hoàn toàn bị Mỹ Xuân cắt đứt hết.

Mỹ Xuân vào phòng sớm để ngủ mà không nói chuyện với tôi. Thế mà lúc đầu tôi cứ nghĩ hai đứa xa nhau ba bốn năm trời như vậy khi gặp lại phải vui vẻ và nhiều chuyện để nói với nhau lắm chứ. Cảm giác như Mỹ Xuân có gì đó thay đổi. Tôi định hỏi cho rõ nhưng thấy nó có vẻ không thích nói chuyện với mình lắm nên thôi.

Mỗi đứa vào một phòng. Tuân nhắn tin cho tôi nói là trưa mai anh sẽ đến Ьệпh viện để gặp tôi bàn bạc chuyện cưới xin của chúng tôi. Tôi nói sao anh không để đến chiều rồi đến nhà tôi luôn. Anh nói chiều có việc với lại nhà có khách nên không tiện nói. Tôi cười anh cứ tỏ vẻ khách sáo làm gì. Mỹ Xuân là bạn thân của tôi cơ mà. Cứ coi như nó là người nhà cũng được, có gì đâu nhưng anh không chịu. Anh nói trưa anh sẽ tranh thủ giờ nghỉ giải lao của tôi để đến thăm tôi. Tôi thấy anh có vẻ cương quyết nên không cản nữa.

11:30 trưa, Tôi vừa được nghỉ giải lao thì Tuân nhắn tin đến
“Anh đang chờ em ở quán cà phê ngoài cổng Ьệпh viện rồi.”
Tôi cầm điện thoại rồi chạy ngay ra cổng Ьệпh viện ngay. Anh đang ngồi chờ tôi ở đó.
“Anh đến lâu chưa?”
“Một tiếng mấy rồi.” Nét mặt anh có vẻ gì đó buồn buồn không vui vẻ như mọi lần.
Chúng tôi bàn về việc tổ chức đám cưới ở cơ quan anh và tôi. Tôi nói chỉ cần tổ chức ở quê thôi. Tôi sẽ mời mấy người bạn thân thân ở cùng cơ quan. Ai tiện thì về dự không thì thôi. Tôi không muốn bày vẽ tổ chức ở tгêภ thành phố làm gì. Còn anh muốn mang lên cơ quan để tổ chức cũng được. Tôi không có ý kiến.

Vậy là xong việc khách mời cho đám cưới. Tôi kêu anh hay là mất công xin nghỉ một ngày rồi thì ở lại đến nhà tôi ăn cơm tối nay luôn. Lúc đầu anh đồng ý. Nhưng sau đó anh ngập ngừng hỏi:
“Thế Mỹ Xuân… cô ấy còn ở đấy không?”
“Còn ạ. Cô ấy ở lại nhà em luôn.”
“Sao nói cô ấy thuê khách sạn tгêภ thành phố mà.”
“Lúc đầu là vậy. Nhưng sau nó đổi ý ở lại nhà em cho đến lúc bọn mình cưới đấy.”
“Nếu vậy thì anh không qua đâu.”
Tôi nhíu mày nhìn anh ngạc nhiên:
“Sao vậy? Anh và Mỹ Xuân có chuyện gì à?”

Tôi vừa dứt lời thì Tuân đã chen vào ngay vội vàng ρhâп bua:
“Không. Không có chuyện gì cả.”
Nhìn thái độ bối rối của anh tôi càng nghi ngờ.
“Anh lạ lắm! Em có cảm giác như anh muốn né tránh nó thì phải!”
“Anh việc gì phải né tránh cô ta!”
Giọng điệu Tuân có vẻ cáu bẳn khi nhắc đến Mỹ Xuân. Mỗi lần nhắc đến cô thì thái độ anh có vẻ hậm hực.
“Nếu không thì tại sao anh lại không đến nhà em? Lúc đầu anh đồng ý rồi mà. Sao bây giờ vừa nghe nói Mỹ Xuân vẫn còn ở nhà em anh lại đổi ý Vậy hả?” Tôi Ьắt đầu có chút không hài lòng về thái độ có phần không bình thường của Tuân.
“Em nghĩ nhiều quá rồi. Thôi giờ mình đừng nói chuyện này nữa. Đừng để cô ta làm cho hai đứa mình mất vui.”

Hai tiếng “cô ta” phát ra từ miệng của Tuân càng khiến tôi nghi ngờ về anh có ác cảm với Mỹ Xuân. Nhưng tôi cũng không muốn giữa chúng tôi xảy ra căng thẳng vì chuyện hôn nhân cũng sắp tới nơi rồi. Tôi cố gắng kiềm chế mình một chút.
“Thôi được rồi nếu anh không muốn thì cứ về nhà đi.”
“Anh về rồi vài hôm nữa anh sẽ ra thăm em. Chúng ta còn chụp ảnh cưới nữa.”
“Vâng. Em biết rồi.” Tâm trạng tôi xuống hẳn không còn vui vẻ lúc ban đầu nữa. Tôi đã cố gắng kiềm chế xuống nhưng khi không vui tôi cũng không thể giả vờ như không có chuyện gì được. Tính tôi thẳng thắn nó quen rồi. Tuân cũng hiểu điều này nên cũng không làm tôi căng thẳng nữa.
“Anh có mang ít trái cây cho em. Đây là đồ của mẹ gửi ra đấy.”
Tôi đón lấy bịch trái cây từ tay Tuân mặt vẫn buồn cười rợi không vui nổi.
“Em đi vào đây. Anh về cẩn thận.”

Tôi nói mà không thèm ngoái lại nhìn anh.

Tuân cũng không vui vẻ gì quay lưng bước lên xe rồi đi thẳng về quê.
***
Tôi mang bịch trái cây về nhà đưa cho Mỹ Xuân.
“Trái cây vườn nhà đấy. Của mẹ anh Tuân gửi ra.”
Mỹ Xuân đang bấm điện thoại nghe đến tên của Tuân thì sáng trưng mắt, quay ngoắt người lại nhìn tôi hỏi:
“Anh Tuân hôm nay ra đây à?”
“Ừ.”
“Thế anh ấy đâu?”
“Về rồi.”
“Về rồi? Sao mày không gọi anh ấy ở lại ăn cơm?”
“Tao cũng có hỏi nhưng anh ấy không ở. Anh nói đang có việc.”

Mỹ Xuân nghe tôi nói thế thì đăm chiêu suy nghĩ.

Rõ ràng tôi thấy thái độ của hai người này không bình thường. Giống thể họ có quen nhau thì phải. Thậm chí còn có gì đó với nhau. Một người thì luôn tỏ ra vồn vã. Một người thì cố né tránh. Nhưng cả hai đều phủ nhận là mình biết nhau. Tôi có lần ướm hỏi nhưng họ đều một mực phủ định. Bây giờ tôi có hỏi thẳng thì chắc chắn họ cũng không nói ra đâu. Họ biết nhau thì có gì đâu mà không nhận. Như thế chẳng phải thân càng thêm thân hay sao? Chắc chắn phải có điều gì đó ẩn khuất đằng sau mối quαп Һệ này. Tôi thầm suy đoán. Không được! Một bên là chồng sắp cưới một bên là bạn thân, tôi chắc chắn không thể bỏ qua mối nghi ngờ này được. Nghĩ lại những lời Mỹ Xuân nói lúc mới về đây, tôi càng có cơ sở để nghi ngờ. Có khi nào quá khứ của anh ở bên Mỹ có điều gì đó khuất tất mà anh chưa nói cho tôi biết? Hai người họ lại cùng ở bên Mỹ, có khi cũng quen biết. Xác suất này lớn lắm. Tôi nhất định phải tìm cho ra.

Ăn tối xong Mỹ Xuân chỉ nói chuyện với tôi dăm ba câu rồi chui vào phòng mình. Tôi sợ nó buồn nên có rủ đi chơi nhưng Mỹ Xuân không chịu đi. Nó nói ở đây không có gì vui để chơi cả. Ở nhà nghỉ cho khỏe. Thôi thì tôi chiều theo ý nó vậy.

Tôi ngồi ở phòng khách xem phim một lúc. mối nghi vấn về quαп Һệ giữa Mỹ Xuân và Tuân vẫn còn lẩn quẩn trong đầu tôi. Mắt thì xem tivi nhưng tâm trí thì nghĩ đến chuyện khác.
“Bác sĩ, bác sĩ? Chị có chuyện gì sao?”

Thương thấy tôi ngơ người ra liền hỏi. Thương luôn để ý từng động thái của tôi. Cô rất quan tâm tôi. Mỗi lần tôi buồn hoặc có chuyện gì đó bực bội hoặc vui vẻ… nói chung là có gì đó là lạ cô đều hỏi han.
“À… ừ…Tôi không sao?”
“Chị có chuyện gì khó nghĩ hả?” Thương gợi chuyện.
Tính tôi cũng không thích ʋòпg vo điều gì. Với Thương tôi lại càng không giấu giếm. Tôi với Thương tuy không nói ra nhưng quan tâm và coi nhau như chị em trong nhà. Chưa bao giờ có khoảng cách chủ và người ở. Thương cũng tỏ ra là một người rất hiểu chuyện. Luôn nhẹ nhàng quan tâm tôi. Tôi cũng có cảm giác an tâm và gần gũi với cô. Sẵn có điều lăn tăn trong lòng tôi hỏi:

“Thương có thấy giữa anh Tuân và Mỹ Xuân có điều gì đó lạ không?”
“Chị hỏi thì em cũng xin trả lời thật. Cái cô Mỹ Xuân đó chắc chắn là có ý đồ với người yêu bác sĩ. Ánh mắt cô ấy nhìn anh Tuân rất là không bình thường. Còn anh Tuân Thì em thấy hình như anh ấy không muốn nói chuyện với cô Mỹ Xuân thì phải.”
Thương thật thà nói lại những suy nghĩ của mình cho tôi nghe.
“Thương cũng thấy như vậy ư?” Tôi hơi bất ngờ vì Thương cũng có cùng suy nghĩ với mình.
“Mà em cũng nói thật với bác sĩ luôn. Bác sĩ cẩn thận với cô Mỹ Xuân đấy. Bao nhiêu chuyện xảy ra rồi. Tгêภ báo cũng đăng đầy ra đấy. Bạn thân ςư-ớ.ק chồng thiên hạ không hiếm đâu ạ.”
Tôi cười trấn an Thương:
“Thương yên tâm. Tôi biết ʇ⚡︎ự làm gì. Cảm ơn Thương đã nói suy nghĩ thật của mình.”

“Em thật sự rất quý chị! Mấy hôm nay em cũng định nói với chị chuyện này mà ngại sợ chị buồn. May mà chị cùng nghĩ như vậy và hỏi em trước. Em lo cho chị lắm. Thực ra kẻ thù không đáng sợ bằng người thân cận bên cạnh mình chị ạ.”

Thương nói, gương mặt buồn so. Có lẽ cô đang nghĩ đến hoàn cảnh của mình. Gần nửa đời người lui về hậu phương chăm sóc cho chồng cho con cuối cùng cũng bị anh ta rũ bỏ một cách lạnh lùng như bỏ một món đồ cũ hết giá trị đối với anh ta.
“Thương! Cảm ơn em đã lo cho tôi. Tôi chắc chắn anh không sao đâu. Dạo này bầu bí thế nào rồi? Tôi bận quá cũng không quan tâm đến em được mấy.”
Thương nhìn tôi cười toe toét rồi xoa xoa cái bụng bầu:
“Em mang ơn chị nên cả mẹ và con đều khỏe. Được chị cho ăn ở ở điều kiện tốt thế này làm sao mà có chuyện gì được. May mắn là suốt thai kỳ em không bị gì. Có lẽ trời thương chị ạ.”
“Ừ. Còn có vài tuần nữa là sinh rồi. Có gì cứ báo cho tôi nhé!”
“Vâng! em biết rồi!”
Tôi dặn dò Thương rồi nhanh chóng trở về với việc chính của mình. Ngày kia khi Tuân ra đây thăm tôi chắc chắn tôi sẽ có phép thử dành cho anh trước khi chính thức làm vợ một người mà mình vẫn còn lăn tăn.

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất