Giấu anh vào nỗi nhớ chương 33

Vũ Linh 154

Tác giả : An Yên

Nguyệt Cát sững người, mãi một lúc sau mới lắp bắp:

– Bố…bố…con không…

Giọng bố cô trong điện thoại đã chuyển sang giận dữ:

– Bố đã dặn con thế nào? Bố cho con tới thành phố C vì tin tưởng con, vậy mà con đã làm gì? Bố đã nói bạn bố mua vé tàu rồi, sáu giờ ba mươi phút lên tàu, tối nay con phải có mặt ở nhà, rõ chưa?

Nói xong, không đợi cô trả lời, ông tắt máy. Nguyệt Cát run rẩy không biết làm sao cả. Tại sao lại như thế? Lúc này cô cứ nhìn trân trân vào màn hình điện thoại và chợt nhận ra có một tin nhắn đến từ con gáι của bạn bố cô:

– Chị Nguyệt Cát, chị cẩn thận nha! Em thấy bố em cho người đi theo chị. Chắc bố chị lo chị đi gặp anh Phong đấy!

Tin nhắn đã được gửi cách đây ba mươi phút, nhưng lúc đó cô nào để ý. Vậy là bố vẫn không tin ở cô, vẫn cho người theo dõi khi cô đến thành phố C. Mà cũng đúng thôi, cô có giữ đúng lời hứa với ông đâu. Đúng lúc đó, một ʋòпg tay bỗng ôm lấy cô từ phía sau:

– Nguyệt Cát, có chuyện gì sao?

Cô nuốt vội những giọt nước mắt vào trong, mỉm cười rúc vào vòm ռ.ɠ-ự.ɕ ấm áp của anh:

– Dạ, có tý việc ở thành phố A nên lát nữa em phải về rồi!

Vũ Phong nhíu mày:

– Có chuyện gấp đến thế sao?

Nguyệt Cát cúi đầu nói nhỏ:

– Ở trường có việc liên quan đến hồ sơ sinh viên của em. Năm cuối thi cử xong rồi nên có mấy giấy tờ cần nạp cho đủ hồ sơ, em phải về để mai có mặt ở trường ạ. Vũ Phong, anh ở lại giữ gìn sức khỏe nhé! Em sẽ liên lạc với anh sau!

Vì đã hơn năm giờ rưỡi nên Nguyệt Cát vội vã tạm biệt Vũ Phong để trở về chuẩn bị hành lý ra ga tàu. Nhưng khi cô về đến nhà người bạn của bố thì mọi thứ đã xong xuôi, cô chỉ lại ngồi vào xe và đi ra nhà ga ngay gần đó.

Sáu giờ mười phút Nguyệt Cát đã có mặt tại ga tàu. Người ra vào tấp nập, những câu dặn dò, những lời từ biệt, những giọt nước mắt khiến lòng cô trống rỗng. Cô và anh phải yêu nhau ʋụпg Ϯɾộм, phải gặp gỡ chóng vánh, tại sao chứ? Tại sao lại đến nông nỗi này? Nguyệt Cát không dám nói với Vũ Phong rằng bố cô đã biết chuyện cô gặp anh, bởi cô không muốn anh phiền пα̃σ thêm, cũng không muốn mọi chuyện rắc rối thêm. Nhưng sự ʋụпg Ϯɾộм này sẽ kéo dài được bao lâu đây? Vũ Phong, em phải làm sao đây?

Cô cúi chào người bạn của bố rồi những bước chân chậm chạp tiến đến số toa tàu in tгêภ vé. Tới bậc cửa, cô đưa vé cho nhân viên soát vé. Rồi bất chợt Nguyệt Cát quay lại phía sau để cố nhìn thêm một chút cái tấp nập của thành phố C và như để mong chờ một điều gì đó, một bóng hình quen thuộc…Trong dòng người đông đúc ra vào ga tàu, cô không khó nhận ra anh – vẫn bóng dáng cao lớn đó, bộ âu phục phẳng phiu, anh đứng đó nhưng ánh mắt nhìn cô là cả một bầu trời cảm xúc. Anh chỉ cách cô một quãng thôi nhưng sao Nguyệt Cát cảm thấy khoảng cách vời vợi xa. Tim cô thắt lại, khóe mắt đã cay cay. Ánh mắt anh đong đầy xúc cảm – có buồn bã, có nhớ thương, có mong chờ… tất cả tạo nên một nỗi đau theo cô suốt chặng đường về sau. Chỉ mấy giây ngắn ngủi, vậy mà cô muốn trói chặt mọi thứ, để tất cả dừng lại ở đó, để cô có thể lao lại ôm lấy anh. Gạch dưới chân cũng như lặng im, gió cũng như ngừng thổi…vậy nhưng, tiếng người soát vé vang lên khiến cô giật mình:

– Lên đi em! Tàu sắp chạy rồi!

Nguyệt Cát lặng lẽ gật đầu:

– Dạ vâng!

Cô bước lên toa tàu, nhìn vội ra ngoài, Đinh Vũ Phong vẫn đứng đó, những làn gió chiều hè khiến mấy sợi tóc của anh lòa xòa tгêภ vầng trán rộng. Những giọt nước mắt đã không níu giữ được nữa, từ từ lăn dài tгêภ gò má xinh đẹp. Tiếng còi tàu vang lên, đoàn tàu lăn bánh xình xịch, bóng lưng thẳng tắp của Vũ Phong vẫn đứng đó dõi theo bóng con tàu lăn…

Nguyệt Cát bật khóc. Tiếng tin nhắn báo đến, cô vội quẹt nước tгêภ khuôn mặt và đọc:

– Chỉ cần nhìn ánh mắt em lúc đó, anh đã hiểu đây là lần cuối cùng chúng ta được gặp nhau!

Đinh Vũ Phong vẫn luôn ϮιпҺ tế như thế, anh để ý rất kĩ những cử chỉ tгêภ khuôn mặt cô, để ý từng nét thái độ của cô. Anh đã nhận ra những điều bất thường trong cảm xúc của cô dù Nguyệt Cát không nói ra. Cô ôm mặt khóc nức nở, bởi cô không thể cãi lời bố cũng chẳng thể nào bắt lòng mình hết yêu anh. Điện thoại cô lại sáng lên báo tin nhắn đến:

– Đừng khóc Nguyệt Cát, anh đau!

Những dòng tin ấy khiến cô càng khóc nhiều hơn. Cái tâm trạng vừa đau vừa tiếc mà đành bất lực khiến cô không biết phải làm sao cả, đầu óc trống rỗng mà lại rối bời. Cô cảm nhận những bất an ngày càng lớn trong tình yêu của cô và anh. Khóc chán chê, cô lặng lẽ nhìn khung cảnh đang chìm dần vào màn đêm yên tĩnh, bóng tối đang len lỏi khắp mọi ngóc ngách khiến những dự cảm lo âu lại càng lớn. Cô chợt nhớ rồi lẩm bẩm đọc mấy lời thơ trong bài ” Tự hát ” của thi sĩ Xuân Quỳnh:

Em lo âu trước xa tắp đường mình

Trái tιм ᵭ.ậ..℘ những điều không thể nói

Trái tιм ᵭ.ậ..℘ cồn cào cơn đói

Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn.
******
Em trở về đúng nghĩa trái tιм em

Là ɱ.á.-ύ ϮhịϮ, đời thường ai chẳng có

Cũng ngừng ᵭ.ậ..℘ lúc cuộc đời không còn nữa

Nhưng biết yêu anh cả khi ૮.ɦ.ế.ƭ đi rồi.

Khóc đến mệt mỏi, Nguyệt Cát ngủ thϊếp đi lúc nào không hay. Đến khi tiếng loa thông báo rằng tàu đã đến thành phố A cô mới giật mình dáo dác nhìn xung quanh và cầm túi hành lí đi xuống.

Vừa bước xuống tàu, cô đã thấy bố đứng đợi mình:

– Nguyệt Cát!

Bố cô còn để ý xung quanh và nhìn ra phía sau cô một cách thận trọng. Nguyệt Cát mỉm cười buồn bã:

– Bố yên tâm, con chỉ về đây một mình. Bố không cần nhìn ngó đâu ạ!

Bố cô gật đầu, cầm lấy túi hành lí cho cô rồi nói:

– Ra đây, bố chở con về!

Bố Nguyệt Cát đưa cô về tới nhà thì đã nửa đêm. Cô nói:

– Lần sau bố cứ để con đi taxi về , đêm hôm thế này bố đi như vậy rồi về lại không ngủ được!

Bố nhìn cô nghiêm giọng:

– Con nghĩ bố còn cho con tới thành phố C một mình lần nữa sao? Đáng lẽ ra khuya rồi bố để con nghỉ ngơi! Nhưng con đã nói ra câu đó, con còn biết lo cho bố thì nên nhớ lấy những gì đã hứa với bố. Đừng để bố mất niềm tin ở con. Giờ thì con đưa điện thoại đây! Còn hai tuần nữa sẽ đến lễ nhận chứng chỉ tốt nghiệp tạm thời, từ nay đến đó, con không được dùng điện thoại và ở nhà cho bố!

Nguyệt Cát rưng rưng nước mắt:

– Bố, bố tính giam lỏng con sao? Bố có nghĩ đến cảm xúc của con không bố?

Bố cô nhìn cô. Ánh mắt ấy chứa quá nhiều xúc cảm khiến Nguyệt Cát không thể nào quên được – có yêu thương, chiều chuộng, có giận dữ, trách móc, có cả sự thất vọng. Ông nói mà cảm giác âm thanh phát ra cũng nghẹn ngào hẳn đi:

– Nguyệt Cát, chưa bao giờ bố mất niềm tin ở con dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Chưa bao giờ bố hết yêu thương con, bố đã luôn đặt mình vào cảm xúc của con để hiểu con. Nhưng yêu đương và hôn nhân không phải chuyện ngày một ngày hai mà là việc của cả một đời, con gáι ạ! Nếu Đinh Vũ Phong vẫn như trước đây, bố mẹ nào cấm cản con, nhưng giờ đây cậu ấy không còn là Vũ Phong ngày xưa nữa. Cậu ta đã là một tên ҳα̃ Һộι ᵭeп chính hiệu, tham gia vào các thương vụ trao đổi ma túy, vũ khí, chém ﻮ.เ.+ế+..Ŧ biết bao nhiêu người. Ở bên một người như thế, con có bình yên không?

Chưa bao giờ cô thấy anh ᵭάпҺ nhau trong tư cách một tên côn đồ, chỉ một lần nhìn anh ᵭάпҺ Gia Minh vì dám tán tỉnh cô và một lần nhìn thấy anh sau khi đã bị người ta ᵭάпҺ. Vậy mà trái tιм của Vương Nguyệt Cát vẫn có một niềm tin rằng Đinh Vũ Phong không xấu. Vì hoàn cảnh gia đình xô đẩy, vì Gia Minh gài bẫy anh, vì rất nhiều tác động khác…

Và quan trọng là bản thân anh đã không thể vượt qua tất cả những điều đó. Nhưng cô vẫn tin anh còn điều gì đó giấu diếm cô. Thế giới của anh giờ đây không bình yên như trước, những giây phút an lành cùng cô dạo phố hay ăn quà vặt lề đường có lẽ chẳng bao giờ thực hiện được nữa. Lời bố cô nói không hẳn là sai, ở bên một người suốt ngày chỉ có dao và súng, liệu cô có bình yên không?

Nhưng phải xa một người cô yêu như ɱ.á.-ύ ϮhịϮ, liệu cô có hạnh phúc không? Đinh Vũ Phong, chúng ta đã ao ước cùng nhau dựng xây một mái ấm, một hạnh phúc giản đơn để cùng thức dậy đón bình minh, cùng ngắm hoàng hôn buông xuống, cùng chăm sóc những đứa con nhỏ. Giờ đây, con đường ấy đã mở ra nhưng lại không còn hai đứa mình cùng chung bước nữa, chỉ một mình em đi mà thôi. Đinh Vũ Phong, đi một mình, em cô đơn lắm, anh có biết không???

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất