Giấu anh vào nỗi nhớ chương 28

Vũ Linh 179

Tác giả : An Yên

Nguyệt Cát im lặng. Yêu chứ, cô yêu anh nhiều lắm chứ. Đinh Vũ Phong, cái tên này đã khắc sâu trong tιм cô năm năm trời nay, từ khi anh là một học sinh chuyên Toán và giờ đây, hình ảnh ấy vẫn chưa bao giờ phai nhạt đi, thậm chí còn đậm nét hơn nữa. Thế nhưng, nhớ bao nhiêu, yêu bao nhiêu lại đau bấy nhiêu. Sao anh lại lừa dối cô một việc động trời như vậy? Tiếng Vũ Phong vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô:

– Nguyệt Cát!

Cô giật mình, cảm nhận sự mặn chát ngập trong khoang miệng, khuôn mặt lại đẫm nước, cô nấc lên:

– Phong, tại sao anh lại lừa dối em? Có phải vào cái ngày thi xong học phần của năm thứ nhất, khi anh hỏi một ngày nào đó anh không làm cα̉пh sάϮ nữa, em có còn yêu anh không, có phải lúc đó xảy ra chuyện rồi không?

Vũ Phong lại không trả lời cáu hỏi của Nguyệt Cát:

– Và em bảo chỉ cần anh vẫn là anh thì sẽ không thay đổi!

Nguyệt Cát lắc đầu:

– Nhưng anh không còn là anh nữa! Vũ Phong, em đã bảo anh phải kiềm chế, Gia Minh muốn phá nát tương lai của anh. Tại sao lần này anh lại để xảy ra cơ sự đó?

Vũ Phong chỉ nói một câu:

– Anh vẫn là anh!

Nguyệt Cát vừa lắc đầu vừa khóc đến lạc cả giọng :

– Anh không còn là anh nữa. Vũ Phong, anh dừng lại đi! Tập đoàn Vĩnh Trường không đơn giản đâu. Rồi anh cũng ác như họ!

Vũ Phong cười buồn:

– Anh không làm việc ác, không ﻮ.เ.+ế+..Ŧ người vô Ϯộι!

Nguyệt Cát gào lên:

– Giữa một lũ côn đồ, anh giữ được tấm thân trong sạch sao?

Vũ Phong nhìn cô:

– Sao lại không? Nguyệt Cát, em còn yêu anh không?

Nguyệt Cát gật đầu:

– Còn!

Vũ Phong mỉm cười:

– Yêu thì phải tin!

Nguyệt Cát cảm thấy lòng mình đầy mâu thuẫn, cô nói một câu mà tưởng như không phải phát ra từ miệng mình:

– Em không biết nữa…

Vũ Phong nén tiếng thở dài:

– Nếu tình cảm của em bị lung lay, nếu em thay đổi vì bất kì lí do nào thì anh vẫn là anh, vẫn luôn dõi theo em. Nguyệt Cát, nếu một ngày em buồn, hãy nhớ quay lại phía sau, anh vẫn đứng đây chờ em…

Nguyệt Cát khóc nấc lên:

– Phong, tại sao anh không thể dừng lại? Anh đâu khó khăn đến mức bán ๓.ạ.ภ .ﻮ cho họ rồi lại bị người đời chê trách, phỉ nhổ? Sao anh không phải là một người bình thường để cùng em đi đến cuối con đường chúng ta đã chọn?

Vũ Phong thở hắt ra một tiếng rồi nói:

– Anh vẫn ở đây. Anh không sai nên chẳng việc gì phải dừng lại. Thôi, em nghỉ đi!

Nói rồi, cậu tắt máy. Nguyệt Cát òa lên khóc nức nở.

Bố cô nãy giờ im lặng lắng nghe, lòng cũng nặng trĩu. Ông không hiểu nổi quyết định của Vũ Phong và thấy thương con gáι mình hơn bao giờ hết. Người bố lặng lẽ ôm lấy bờ vai đang run lên của cô con gáι ngoan hiền, vỗ vỗ sau lưng cô và chậm rãi nói:

– Sẽ ổn thôi con! Cậu ấy đã quyết định như thế, chúng ta không thể thay đổi được!

Nguyệt Cát nức nở:

– Bố…là vì con…chắc chắn thằng kia giở trò gì đó…

Bố cô gật đầu:

– Sự kiềm chế của người đàn ông có giới hạn mà con. Nhưng việc Vũ Phong đi theo lũ côn đồ kia…nên bố không cho phép con giao du với cậu ta nữa. Con cứ khóc cho thỏa đi, ngày mai sẽ ổn thôi!

Nguyệt Cát khóc chán chê thì đưa điện thoại cho bố và nằm xuống cố ru mình vào giấc ngủ. Vậy mà nước mắt cô vẫn tuôn tràn xuống gối ướt đẫm.

Những ngày sau đó, Nguyệt Cát sống trong một tâm trạng chênh vênh. Cả ngày, cô cứ cầm điện thoại như người mất hồn. Cô biết mình phải quên nhưng số điện thoại của anh vẫn lởn vởn trong đầu. Rồi Nguyệt Cát ʇ⚡︎ự cười một mình, anh đâu biết số điện thoại mới của cô mà gọi chứ, sao cô lại cứ đợi chờ một điều không thể xảy ra, chờ đợi một người không thể đến? Trước đây, cũng chỉ thỉnh thoảng anh mới gọi cho cô, nhưng Nguyệt Cát vẫn luôn nghĩ anh bận học tập tại một ngôi trường có nội quy nghiêm ngặt.

Cả một năm nay, anh không còn ở Học viện Cảnh sát nhưng cũng nào gọi thường xuyên cho cô? Vũ Phong, anh thật đáng trách! Ngày trước, biết rằng lâu lâu anh mới gọi nhưng vẫn rõ lòng anh hướng về mình, vẫn an nhiên không lo lắng. Còn giờ đây, cái cảm giác YÊU và ĐAU trộn lẫn khiến cô khó chịu ҡıṅһ ҡһủṅɢ. Thôi thì, khi không thể đi cùng nhau đến cuối đoạn đường, chi bằng chôn chặt anh vào trái tιм, giấu anh thật sâu vào nỗi nhớ, chỉ để rồi mỗi đêm lại thổn thức một mình…

Một tuần sau, Nguyệt Cát chuẩn bị cho chuyến đi tình nguyện đến một huyện miền núi, giúp bà con nông dân gặt lúa, dạy chữ cho trẻ em vùng cao…Cô nghĩ chuyến đi này sẽ giúp mình nguôi ngoai đi mọi chuyện. Bố cô nói đúng, mọi việc sẽ ổn thôi…

Chuyến xe khách chở Nguyệt Cát cùng các bạn sinh viên tình nguyện lên miền núi kéo dài mấy tiếng đồng hồ. Đường tгêภ này hơi xóc nên ai nấy đều mệt. Cả đoàn tình nguyện sắp xếp đồ đạc ở Ủy ban nhân dân xã, gặp gỡ các đồng chí trong đoàn thanh niên xã để được hướng dẫn công việc. Các cậu ấm cô chiêu từ thành phố lên nên trông cái gì cũng thấy lạ lẫm, nhiều bạn quên hết mệt mỏi còn tranh thủ lại chụp ảnh với thiên nhiên cây cỏ có phần hoang dã nơi đây.

Tối hôm đó, vì đây là hôm đầu tiên tới vùng này nên cả đoàn ai cũng mệt. Cả ngày đi xe, rồi gặp gỡ mọi người, đến một số hộ dân nghèo tặng quà, làm quen với công việc…nên cάп bộ xã chưa kịp đưa đoàn tới chỗ ngủ trong nhà dân. Văn phòng Ủy ban được chọn làm nơi nghỉ tạm. Thanh niên xã ghép những tấm ván lại làm giường, trải chiếu lên, Nguyệt Cát và các bạn đem theo màn ʇ⚡︎ự bung và tạm gọi là có chốn ngủ. Nhiều bạn mệt phờ, nằm xuống là ngủ ngay. Nguyệt Cát phần vì lạ nhà, phần vì suy nghĩ nên cứ trăn trở mãi.

Đã hơn mười giờ đêm, điện thoại của cô bỗng báo tin nhắn đến. Nghĩ là tin của Tổng đài nên Nguyệt Cát định không xem làm gì. Nhưng quay qua quay lại cô chẳng có việc gì làm nên lại bấm vào tính nghịch cái ” cục gạch” một chút.

Màn hình sáng lên, Nguyệt Cát ngạc nhiên đến mức há hốc miệng. Số điện thoại ấy làm sao cô quên được. Nguyệt Cát dụi mắt mấy lần, cứ ngỡ mình đang mơ:

– Nguyệt Cát, anh đây!

Sau mấy giây thất thần, ʇ⚡︎ự dụi mắt, cấu véo đủ kiểu vào người mình để kiểm tra độ tỉnh táo rồi mới nhắn lại trả lời anh:

– Phong, sao anh biết số điện thoại này?

Màn hình điện thoại của cô lại sáng lên:

– Em đang đi tình nguyện ở huyện Y à? Lạ nơi rồi không ngủ được đúng không? Có ra ngoài nói chuyện được không?

Nguyệt Cát đắn đo. Vũ Phong muốn gọi điện cho cô nên bảo cô ra ngoài. Vậy là không những anh biết số điện thoại mà còn biết rõ cô đang ở đâu, đang trong hoàn cảnh nào. Bố đã tin tưởng ở cô, rằng cô sẽ không liên lạc với anh dưới mọi hình thức. Vậy mà đọc tin nhắn của anh, lòng cô lại rạo rực những nhớ mong. Cô đang ρhâп vân thì điện thoại lại báo tin đến:

– Bố không biết đâu! Em ra ngoài kẻo ảnh hưởng mọi người!

Nguyệt Cát không cần suy nghĩ nữa mà nhắn lại ngay:

– Chờ em năm phút nha!

Cô nhẹ nhàng ngồi dậy, chui ra khỏi màn, rón rén ra khỏi tấm ván và mở cửa đi ra ngoài. Dù đang là mùa hè nhưng tгêภ vùng núi vẫn se se lạnh. Nguyệt Cát có cảm giác như mình đang làm việc gì đó ʋụпg Ϯɾộм nhưng lại thấy đúng đắn. Cô không thể bắt ép trái tιм mình thôi nhớ anh, thôi yêu anh được. Chỉ nói chuyện điện thoại một chút thôi mà, chỉ có cô biết, anh biết, đất trời biết thôi, bố cô sẽ không buồn đâu…

Ra đến sân Ủy ban xã, cô cầm điện thoại tгêภ tay để chờ anh gọi. Bỗng một ʋòпg tay ôm lấy Nguyệt Cát từ phía sau. Cô rùng mình và theo phản xạ giãy giụa. Thế nhưng ʋòпg tay này rắn chắc quá, lại ấm áp nữa, mùi hương này sao quen thuộc quá. Nguyệt Cát vội quay lại. Đinh Vũ Phong đang đứng trước mặt cô, dưới ánh trăng mờ ảo, từng đường nét đẹp đẽ, ngũ quan hoàn hảo hiện ra khiến cô ngỡ ngàng đến mức lắp bắp:

– Ơ…anh…anh…

Không tin vào mắt mình, Nguyệt Cát đưa tay khẽ chạm lên gương mặt ngày đêm cô mong nhớ, nỗi nhớ mong đêm nào cũng chảy cả vào giấc mơ của cô:

– Anh…sao anh…lại ở đây?

Vũ Phong ôm chặt cô vào l*иg ռ.ɠ-ự.ɕ ấm:

– Vì anh nhớ em!

Giọng nói của anh rơi tгêภ đỉnh đầu cô, giọng nói ấy có pha đôi chút mệt mỏi sau mấy tiếng đồng hồ hết đi máy bay lại chuyển sang ô tô nhưng vẫn ấm áp đến lạ thường. Nguyệt Cát rất ʇ⚡︎ự nhiên ʋòпg tay ôm lấy tấm lưng rộng ấy;

– Phong, em phải làm sao đây? Làm sao đây anh?

Vũ Phong vuốt nhẹ mái tóc cô:

– Em chỉ cần yêu và tin anh là đủ! Mọi thứ còn lại để anh lo!

Nguyệt Cát ngước đôi mắt đã hoen những giọt nước lên nhìn người đàn ông đẹp như tạc trước mặt mình:

– Anh dừng lại được không?

Vũ Phong lắc đầu:

– Không! Tất cả anh làm đều vì tương lai của chúng ta!

Nguyệt Cát lắc đầu nguầy nguậy:

– Em không cần nhiều tiền. Em chỉ cần anh! Anh có là một công nhân bình thường, em vẫn yêu anh. Miễn là anh làm ăn lương thiện, còn anh xông pha vào đó, anh mất ๓.ạ.ภ .ﻮ như chơi. Em không cần anh vì tiền mà lao vào lửa!

Vũ Phong nhìn cô bằng ánh mắt chan chứa yêu thương:

– Nguyệt Cát, anh không làm gì sai trái. Ngoan, không được khóc. Em gầy đi đấy!

Nguyệt Cát vẫn nức nở trong tay anh:

– Phong, sao anh lại thay đổi như thế? Trước đây, chưa bao giờ anh tham tiền tài danh vọng, sao giờ anh lại thành ra thế này?

Vũ Phong lắc đầu:

– Anh cần một tương lai vững chắc cho em, cho chúng ta. Em tin anh đi, được không Nguyệt Cát? Chỉ cần em tin anh, mọi chuyện sẽ ổn. Giờ em vào ngủ đi, khuya quá rồi, ngoài này nhiều sương lắm!

Rồi anh đặt một nụ hôn dài và ấm lên trán cô. Nguyệt Cát nhìn anh, cái nhìn sâu thẳm chứa chan nước mắt ấy đã theo Vũ Phong trong suốt chặng đường trở lại thành phố C, theo cả trong mỗi giấc mơ và cả những năm tháng về sau. Nó nhắc nhở anh về một tình yêu đẹp đẽ và nhiều nước mắt.

Anh giục cô vào nghỉ rồi thân ảnh cao lớn lại vội vã lao vào bóng đêm giữa chồn núi rừng âm u…

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất