Giấu anh vào nỗi nhớ chương 27

Vũ Linh 155

Tác giả : An Yên

Nguyệt Cát há hốc miệng:

– Bố, tại sao ạ?

Bố cô trầm ngâm một lúc đến mức mẹ con cô nóng cả ruột và bản thân bố cô cũng không nghĩ rằng những gì ông sắp nói ra là sự thật:

– Nó….bị đuổi khỏi trường hơn một năm rồi, từ năm thứ nhất cơ. Giờ nó thành…ҳα̃ Һộι ᵭeп rồi!

Ông nói mà cảm giác giọng mình cũng như nghẹn đi, còn Nguyệt Cát thì lặng cả người đến mức không thể tin đây là thực hay mơ. Cô lắp bắp:

– Tại…tại sao ạ?

Bố Nguyệt Cát ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn cô:

– Nó…ᵭάпҺ Gia Minh gần ૮.ɦ.ế.ƭ, cái thằng lúc trước định…

Ông bỏ lửng câu nói bởi cả gia đình cô đều không muốn nhắc lại cái chuyện ҡıṅһ ҡһủṅɢ đó trong quá khứ.

Khi tới nhà anh bạn ở thành phố C, gia đình bác ấy ở ngay trong khu phố của nhà Vũ Phong nên sau bữa cơm, bố Nguyệt Cát có lân la hỏi chuyện. Lâu nay, vợ chồng ông có ấn tượng rất tốt về Vũ Phong. Ông biết tình cảm của con gáι mình và Đinh Vũ Phong không còn ở mức tình bạn nữa. Chính vì vậy, ông cần phải tìm hiểu khi hai đứa cách xa nhau đến hàng trăm cây số. Ông tin Vũ Phong bởi những gì cậu ta làm cho con gáι mình. Nhưng cái cảnh yêu xa của bọn trẻ bây giờ không giống thế hệ ông trước đây. Thành phố C lại là chốn phồn hoa đô hội rất nhiều cám dỗ nên ông lại càng phải quan tâm. Ông nhớ mãi cuộc trò chuyện với người bạn đó:

– Cháu Nguyệt Cát càng lớn càng xinh ông nhỉ? Đợt con bé đến đây chơi tôi suýt không nhận ra!

Bố Nguyệt Cát cười:

– Ông bạn quá khen, cháu nó cũng bình thường thôi. Nó có đứa bạn thân từ nhỏ chuyển đến đây học trường Cảnh sát nên hôm đó tiện thể thăm cậu ấy luôn.

Ông bạn của bố cô vỗ vỗ trán:

– Ừ, hôm đó nó có kể với tôi mà. Cậu ta sống cùng khu phố này nên tôi biết. Chuyện của cậu ấy thật đáng tiếc…

Bố Nguyệt Cát lại cứ ngỡ bạn mình đang nói đến bi kịch gia đình của Vũ Phong nên thở dài:

– Ừ, bố mẹ nó bỏ nhau. Cũng may thằng bé học giỏi và có nghị lực nên đỗ vào Học viện cα̉пh sάϮ.

Bạn của bố cô ngạc nhiên:

– Sao cơ? Bố mẹ nó bỏ nhau? Thế cái cô giáo dạy trường chuyên kia không phải mẹ thằng bé à?

Bố Nguyệt Cát lắc đầu:

– Không. Đó vốn là giáo viên chủ nhiệm cũ của nó ở thành phố A, sau lại thành mẹ kế. Thế mới nói nó đáng thương. Tôi tưởng ông biết chuyện này rồi chứ?

Bác kia lắc đầu:

– Không! Cùng một khu phố nhưng nhà ông Đinh Long mới tới đây được mấy năm, với lại họ sống kín kẽ lắm nên cũng chả ai biết. Thảo nào…tiếc cho một tương lai.

Bố Nguyệt Cát ngạc nhiên:

– Không biết chuyện đó sao ông bảo tiếc?

Ông bạn quay sang bố cô:

– Ơ, thế con gáι ông thân với cậu ta mà không biết gì à? Cậu Vũ Phong ấy ᵭάпҺ nhau và bị đuổi khỏi trường Cảnh sát hơn một năm rồi!

Bố cô há hốc miệng:

– Cái gì? Anh nói có chính ҳάc không? Thằng bé giỏi võ nhưng không ҟҺùпg tính đến mức đó đâu. Nó hiểu môi trường đó không được ᵭάпҺ người mà!

Ông bạn kia gật đầu:

– Đinh Vũ Phong, con trai duy nhất của ông Đinh Long, Chủ tịch Tập đoàn nội thất Đông Á đúng không?

Nhận được cái gật đầu ҳάc nhận của bố Nguyệt Cát, ông bạn tiếp tục kể:

– Nó ᵭάпҺ một đứa nào đó trong trường ấy luôn. Nhưng cái thằng kia lại là con của ông gì Phó Chủ tịch Tỉnh đấy nên bị ép. Tôi nghe bảo cậu Vũ Phong này bực quá xin ra khỏi trường luôn. Nhà ông Đinh Long kín lắm, không để lộ đâu. Căn bản em trai vợ tôi là giảng viên trường đó nên nó kể qua. Nó cũng công nhận cậu Phong kia nóng nảy nhưng vấn đề là nhà có thằng bị ᵭάпҺ quá quyền lực nên Vũ Phong thiệt thòi!

Bố Nguyệt Cát lặng người hồi lâu. Nghe bảo người bị ᵭάпҺ là con của Phó Chủ tịch Tỉnh thì ông nhận ra đó là ai rồi. Không lẽ liên quan đến con gáι ông? Bố Nguyệt Cát nén tiếng thở dài:

– Thế giờ ông có biết thằng bé học trường nào không?

Ông bạn kia lắc đầu ngán ngẩm:

– Không học nữa. Nó đi làm vệ sĩ cho Tập đoàn sắt thép Vĩnh Trường, nhưng nghe đâu Tập đoàn đó không kinh doanh đơn thuần mà còn bảo kê bảo kiếc gì đấy, kiểu ҳα̃ Һộι ᵭeп, suốt ngày ᵭάпҺ đấm, chém ﻮ.เ.+ế+..Ŧ. Tôi cũng chỉ nghe nói chứ không tận mắt chứng kiến. Nhưng người nói lại là bạn tôi, ông ấy kinh doanh tiệm cà phê và vẫn phải nạp tiền hàng tháng cho Vũ Phong.

Rồi ông bạn quay sang bố Nguyệt Cát:

– Tôi hỏi thật, con bé nhà ông yêu thằng bé đó à? Vì Nguyệt Cát đến tận đây thăm nó chắc tình cảm không đơn giản đâu!

Bố Nguyệt Cát xua xua tay:

– Không! Chúng là bạn bè từ nhỏ thôi. Lần đó con bé đi chơi nên tiện thể ghé thăm mà.

Ông bạn gật đầu:

– Ừ, nó vốn tốt nhưng giờ như thế, dính vào lại phiền phức đấy!

Quay về thực tại, bố Nguyệt Cát vừa kể xong thì cả ba người trong gia đình cô đều im lặng, không ai nói câu gì nữa. Một lúc sau, Nguyệt Cát nghẹn giọng:

– Bố, con không tin. Con sẽ gặp anh ấy để hỏi cho ra lẽ ạ!

Bố cô nghiêm giọng:

– Nguyệt Cát, lúc đầu bố cũng không tin, nhưng bạn bố ở thành phố C không thuộc tuýp người buôn chuyện hay gièm pha chuyện người đời. Lời ông ấy không sai đâu. Nguyệt Cát, bố biết con thân với cậu ta, nhưng nếu muốn đi xa hơn thì không thể được.

Đau. Cảm giác của cô là đau. Cô nhớ cuộc gọi gần đây nhất, anh đang ở một xưởng sắt. Bạn của bố cô cũng nói anh làm ở Tập đoàn sắt thép, giá mà chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên giữa hai người cùng tên thì hay biết mấy. Nhưng làm gì có hai Vũ Phong đều có bố tên là Đinh Long và đều chịu bi kịch gia đình chứ? Nếu vì ᵭάпҺ Gia Minh mà anh bị kỉ luật thì chắc chắn hắn ta đã khiêu khích cố gài bẫy anh rồi.

Và một điều chắc chắn nữa là có liên quan đến cô. Một cảm xúc phức tạp dấy lên trong lòng Nguyệt Cát – đau đớn bởi anh vì cô mà ᵭάпҺ người, đau đớn bởi anh lừa dối cô suốt một thời gian dài, cả nuối tiếc cho cả 1 tương lai sụp đổ của anh và của cả tình yêu đẹp đẽ bấy lâu nay. Tất cả mọi cảm xúc dồn nén đến mức cô không thể thở nổi. Từng giọt nước mắt chảy thành hàng dài, lăn xuống gò má, rơi vào khóe miệng mặn chát. Chữ ” ĐỜI ” thật phức tạp, giờ cô mới thấu.

Bố cô vội móc trong túi áo ra một chiếc điện thoại mới, loại máy này không có chức năng truy cập ๓.ạ.ภ .ﻮ, chỉ có thể nghe, gọi và nhắn tin, cái loại điện thoại mà tuổi trẻ bọn cô hay gọi là ” cục gạch”. Ông đưa nó cho Nguyệt Cát rồi nói:

– Nó ᵭάпҺ thằng kia thì bố có thể hiểu, nhưng việc nó chọn ҳα̃ Һộι ᵭeп thì không thể chấp nhận được. Không phải cái gì cũng đổ lỗi cho hoàn cảnh đâu! Vì thế, bố thu chiếc điện thoại con đang dùng, từ nay con dùng cái này, bố đổi sim rồi. Cũng kể từ bây giờ, ba tiếng ĐINH VŨ PHONG không nên tồn tại trong cuộc sống của con nữa. Bố cũng muốn con chấm dứt việc dùng facebook, zalo ngay! Bố biết, có thể con sẽ dùng mọi cách để liên lạc với cậu ta nhưng bố khuyên con dừng lại. Rồi sẽ quên hết thôi. Nếu con cố chấp, đừng trách bố. Bố làm mọi thứ chỉ vì con!

Nguyệt Cát qùγ sụp xuống nền gạch:

– Con xin bố, cho con gọi cho Vũ Phong một cuộc cuối cùng thôi. Con muốn nghe chính miệng anh ấy nói ạ!

Bố cô lắc đầu:

– Nếu muốn thì nó đã nói từ khi mọi chuyện xảy ra rồi. Con gọi nó, Vũ Phong lại nói dối con, con lại càng dây dưa khó dứt!

Nguyệt Cát lắc đầu:

– Con sẽ không lụy tình với người không xứng đâu ạ, con xin bố đấy!

Nhìn con gáι nước mắt ướt đẫm khuôn mặt xinh đẹp, bố cô thở hắt ra một tiếng rồi nói:

– Được rồi! Một cuộc gọi cuối cùng! Nhưng bố sẽ nghe!

Nguyệt Cát cũng chả còn cách nào khác đành gật đầu:

– Dạ! Con cảm ơn bố!

Sau bữa cơm tối, cô vội gọi cho Vũ Phong:

– Nguyệt Cát! Sao mắt em sưng húp thế? Có việc gì nói anh nghe đi!

Nguyệt Cát nén tiếng nấc nghẹn:

– Không ạ. Em nằm sấp khi ngủ nên mắt sưng thôi !

Nhưng Đinh Vũ Phong đủ ϮιпҺ tường để nhận ra sắc thái không ổn tгêภ gương mặt của Nguyệt Cát:

– Không. Mắt em sưng đỏ như vừa mới khóc xong. Có chuyện gì rồi đúng không?

Nguyệt Cát hỏi anh:

– Vũ Phong, anh đang ở đâu? Sao lâu rồi không thấy anh gọi từ kí túc xá?

Vũ Phong sững người. Anh cảm nhận một chút bất an đang len lỏi trong cuộc trò chuyện:

– Tại sao em lại hỏi thế?

Nguyệt Cát nhìn thẳng khuôn mặt mà cô yêu thương nhung nhớ ngày đêm:

– Anh đang ở Tập đoàn Vĩnh Trường đúng không?

Vũ Phong gật đầu:

– Đúng!

Nguyệt Cát đau đớn đến nghẹn ngào. Vậy là những gì bố cô nói đều đúng. Cô hỏi:

– Sao anh lại nói dối em hơn một năm trời ròng rã?

Vũ Phong không trả lời câu hỏi của Nguyệt Cát mà hỏi lại cô:

– Em có còn tin và yêu anh không

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất