Giấu anh vào nỗi nhớ chương 16

Vũ Linh 100

Tác giả : An Yên

Kể từ ngày đó, Gia Minh chuyển trường và quả thật không gặp Nguyệt Cát nữa. Không phải hắn thay đổi mà một phần do Công an thành phố gọi cả bố con cậu ta lên nhắc nhở. Dĩ nhiên là họ bưng bít được chuyện đó, Nguyệt Cát cũng không nhắc tới nữa. Một phần khác, bố của Gia Minh đang trong chiến ᴅịcҺ ganh đua tranh chức Phó chủ tịch Tỉnh. Vì thế, chính bản thân ông ấy cũng phải kín kẽ trong mọi chuyện và Gia Minh cũng hiểu tình thế gia đình để nén mọi chuyện xuống. Hắn không tìm Nguyệt Cát nhưng vẫn theo dõi mọi thông tin về cô.
Năm tháng trôi đi, tuổi học trò trong sáng cũng theo ngày tháng dần qua. Dịp lễ Tết, dịp hè, Vũ Phong vẫn về lại thành phố A. Đó là những ngày tươi đẹp của anh, được lê la hè phố, được thư thái hít thở mùi vị quê hương cũng những người mà anh thương mến. Cuộc sống của anh cũng trở nên vui vẻ hơn khi có Tuân bên cạnh, bởi cậu ấy khiến anh không còn nhiều thời gian để nghĩ đến chuyện của bố.

Năm học lớp mười một và mười hai ở các trường Chuyên luôn là cuộc đua tranh quyết liệt nên Vũ Phong vô cùng bận rộn. Đến thời điểm chọn trường, ông Đinh Long hỏi con trai:
– Phong, con sẽ học Kinh tế chứ?
Vũ Phong nhìn bố rồi lắc đầu:
– Dạ không ạ!
Bố anh ngạc nhiên:
– Tại sao? Cơ nghiệp họ Đinh là của con mà! Con định thi trường gì?
Vũ Phong hít một hơi rồi nói:
– Con sẽ thi vào Học viện Cảnh sát ạ!
Ông Đinh Long há hốc miệng:
– Cái gì cơ? Con thi trường đó làm gì? Vừa học mệt lại còn nhiều пguγ Һιểм trong nghề nghiệp. Con có chịu được môi trường rèn luyện đó không? Con học Kinh tế, sau này làm kinh doanh nối nghiệp bố có phải hơn không?

Đinh Vũ Phong vẫn lâc đầu:
– Không, con chả thích thú gì cái thương trường mà bố cố lao vào đâu ạ. Môi trường kinh doanh quá phức tạp, lại dễ khiến con người thay đổi. Gia đình ta cũng một phần vì thế mà tan nát, ba năm trôi qua rồi nhưng con không thể quên.
Ông Đinh Long nén tiếng thở dài. Con trai ông đã lớn, dạn dày hơn, bản lĩnh ngày càng lớn. Nhưng chính vì thế mà những gì nó nói, những việc nó làm nhiều khi khiến ông phải suy nghĩ lại chính mình. Gần ba năm qua, ông và Như Hoa vẫn ở cạnh nhau, vẫn là vợ chồng, vẫn là tri kỉ sẻ chia nhưng cô Như Hoa và Vũ Phong không bao giờ có tiếng nói chung. Vũ Phong không phản kháng gay gắt nhưng lại không phục…
Ông Đinh Long quay sang Tuân:
– Trọng Tuân, con có thi Kinh tế không?
Đinh Trọng Tuân lắc đầu:
– Dạ không ạ, con thi Công nghệ thông tin ạ!
Ông Đinh Long chưng hửng:
– Thế không đứa nào nối nghiệp bố sao?
Thực ra, Tuân rất có đầu óc kinh doanh nhưng vì cậu rất rõ thân phận con nuôi của mình, mà lại trở thành con nuôi trong một tình thế bị ép buộc chứ không phải ông Đinh Long thật tâm muốn nhận. Chính vì vậy, cậu không muốn mang tiếng học kinh doanh rồi tranh giành cơ nghiệp nhà họ Đinh. Ơn nuôi của ông Đinh Long cậu luôn nhớ, nhưng người mà Tuân mãi xem là ân nhân chỉ có Đinh Vũ Phong. Vì thế, khi ông hỏi, Tuân mỉm cười:
– Dạ, Phong sẽ thi Cảnh sát kinh tế nên sau này có thể giúp bố ạ. Con chỉ đam mê mấy cái phần mềm vi tính linh ϮιпҺ thôi ạ!

Đinh Vũ Phong gật đầu:
– Tuân nói đúng đó bố ạ. Cậu ấy giỏi mảng đó ҡıṅһ ҡһủṅɢ. Một năm qua, chúng con cũng tập tành kinh doanh tгêภ ๓.ạ.ภ .ﻮ bằng việc mở các trang kinh doanh online và quản lý trong một thời gian. Chúng con cảm thấy khá hứng thú nhưng thực sự đam mê đến sống ૮.ɦ.ế.ƭ với nó thì không ạ!
Ông Đinh Long đành gật đầu chấp nhận sự lựa chọn của con. Nếu không có việc li hôn, ông nghĩ mình và mẹ Vũ Phong có thể khuyên được nó. Nhưng sau khi bi kịch gia đình xảy ra, mọi thứ không đơn giản nữa. Cô Như Hoa không dám nói đến chuyện thi cử với Vũ Phong, không dám can thiệp đến cuộc sống và việc học tập của cậu, nói đúng ra là không thể can thiệp. Vì thế, bố anh không còn cách nào khác là chấp nhận. Còn Tuân, ông cũng cảm nhận được đó là đứa bé tốt. Ba năm qua, chưa bao giờ Tuân tỏ ra thiếu lễ phép mà ngược lại rất biết thân biết phận, không bao giờ đòi hỏi. Đã bao năm chinh chiến tгêภ thương trường, ông Đinh Long cảm nhận được Tuân không hề có ý định tranh giành gì cả. Nhưng dẫu sao, Đinh Vũ Phong mới là con trai ruột của ông, những gì của ông sẽ là của Phong.

Những tháng ngày sau đó, cả Vũ Phong và Tuân đều lao vào học tập chăm chỉ. Học viện Cảnh sát là ngôi trường thi cử rất khắt khe, từ kiểm tra sức khỏe cho đến hồ sơ đều phức tạp hơn các trường khác, vì thế, Vũ Phong thực sự bận rộn.
Hôm đó, chuẩn bị vào bàn học, anh tranh thủ gọi điện thoại cho Nguyệt Cát:
– Cô giáo tương lai, ôn tập đến đâu rồi?
Nguyệt Cát vui vẻ:
– Khá ổn rồi, còn một tháng nữa là thi, chắc mọi việc sẽ tốt Phong nhỉ?
Vũ Phong cười:
– Phải tốt chứ! Sao cậu không thi Đại học Sư phạm ở thành phố C để gần tôi hơn?
Nguyệt Cát lắc đầu:
– Bố mẹ chỉ có mỗi mình tôi, tôi muốn học gần nhà!
Vũ Phong gật đầu:
– Ừ, cũng đúng. Nhưng như thế thì tôi sẽ không thường xuyên được gặp Nguyệt Cát xinh đẹp vì Học viện Cảnh sát không dễ liên lạc như các trường khác!
Nguyệt Cát nguýt dài:
– Tự tin quá nhỉ? Chưa thi mà nghe chắc ăn quá!

Vũ Phong quả quyết:
– Tất nhiên, Đinh Vũ Phong này đã nói được thì sẽ làm được. Ngày Nguyệt Cát gọi hai tiếng ” anh Phong ” sắp đến rồi!
Nguyệt Cát biết Vũ Phong đang nhắc tới lời hứa năm xưa, nếu cả hai đỗ Đại học, cô sẽ gọi Vũ Phong là ” anh ” cho đúng cách xưng hô của những người yêu nhau.
Vào buổi tối nọ, Nguyệt Cát đang tгêภ đường đi học thêm về cùng một nữ sinh bỗng thấy một toán người đứng chặn ngang đường. Mới hơn bảy giờ tối nhưng quãng đường này lại khá vắng, lại chỉ có hai nữ sinh chân yếu tay mềm đi chung một chiếc xe khiến Nguyệt Cát hơi lo sợ. Đám nam sinh kia chắc cũng chỉ hơn cô một vài tuổi và họ cũng đứng im giữa đường chứ chẳng nói năng gì. Cô định lách xe qua thì bỗng những người trước mặt giang tay ra nắm lấy tay nhau, tạo thành một đường thẳng chắn ngang buộc hai cô gáι phải dừng xe lại. Nguyệt Cát lo lắng nhìn cô bạn ngồi phía sau, nói nhỏ:
– Họ làm gì thế nhỉ?
Bất chợt, chàng trai đứng ở giữa bước tới. Hành động này khiến Nguyệt Cát nghĩ tới màn tỏ tình của Gia Minh ba năm về trước. Mấy năm rồi không gặp, không lẽ giờ có kẻ bắt chước anh ta? Chàng trai tiến lại phía Nguyệt Cát và nói:
– Em là Vương Nguyệt Cát?
Nguyệt Cát gật đầu:
– Vâng!

Anh chàng kia tiếp tục:
– Đi theo bọn anh! Bạn của anh muốn gặp em!
Dù trong lòng hoang mang nhưng Nguyệt Cát vẫn tỏ ra cứng rắn:
– Bạn anh là ai? Tại sao tôi phải đi theo các anh?
Anh chàng đó cười ranh mãnh:
– Thế em nghĩ mình có thể đi khỏi đây sao? Và theo anh được biết thì đây là con đường duy nhất về nhà em!
Nguyệt Cát hiểu họ đang dồn mình đến đường cùng. Cũng gần về tới nhà cô rồi, chỉ là quãng này vắng, giờ này nhà nhà đang ăn tối nên rất ít người tгêภ đường. Vả lại, nhiều người cũng chả muốn dây dưa gì với mấy vụ này. Nguyệt Cát ρhâп vân suy nghĩ rồi quyết định lấy điện thoại thật nhanh để gọi cho bố, vì số điện thoại bố mẹ được cô lưu ở ngay mục đầu tiên. Nghĩ vậy, cô cho tay vào túi quần. Nhưng anh chàng trước mặt lại lên tiếng:
– Em định gọi người ứng cứu?
Nguyệt Cát vội rụt tay lại, bặm môi suy nghĩ, lòng đã bắt đầu run lên. Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên:
– Này, các cô các cậu tụ tập gì ở đây thế? Giải tán ngay!
Nguyệt Cát mừng rỡ quay lại . Hai chú dân phòng không biết ở đâu xuất hiện khiến mấy tay kia nhanh chóng leo lên xe phóng đi mất.
Nguyệt Cát vội xuống xe, cúi đầu :
– Dạ chúng cháu cảm ơn các chú ạ! May các chú tới kịp ạ!
Chú dân phòng mỉm cười:
– Không có gì, nhiệm vụ của các chú mà. Nhận được tin là bọn chú tới ngay, may mà chúng chưa làm gì các cháu!
Nguyệt Cát nhíu mày:
– Có người dân báo ạ chú?

Chú dân phòng chưa kịp trả lời thì giọng nói ấm áp vang lên:
– Là tôi!
Dưới ánh đèn đường, bóng dáng cao lớn xuất hiện trước mặt Nguyệt Cát trong chiếc áo sơ mi tối màu và quần âu đen – Đinh Vũ Phong, người con trai mà cô yêu thương. Vũ Phong quay sang cảm ơn các chú dân phòng rồi kéo tay Nguyệt Cát:
– Hai cậu đói chưa, đi ăn thôi!
Nguyệt Cát nãy giờ vẫn còn ngơ ngác chưa biết tại sao Vũ Phong lại có mặt ở đây. Nhìn bộ dạng của cô, Vũ Phong mỉm cười:
– Tôi mới về lúc chiều. Ban nãy qua nhà cậu, hai bác bảo cậu đi học thêm nên tôi đứng đợi ở gốc cây đằng kia và thấy hết mọi việc. Đáng ra tôi đã dần cho mấy thằng kia một trận rồi, nhưng sắp thi vào Học viện Cảnh sát nên không muốn gây chuyện, đành nhờ các chú dân phòng. Tôi xin phép hai bác tối nay đưa cậu đi ăn rồi!
Cô bạn của Nguyệt Cát vui vẻ:
– Đinh Vũ Phong vẫn chất lừ như xưa! Hai cậu đi đi, tôi không muốn làm kì đà cản mũi đâu.

Nguyệt Cát bối rối:
– Mai Hương, đi cho vui, có gì đâu mà! Cậu về một mình tôi cũng lo…
Đinh Vũ Phong cũng cười:
– Ừ, bạn bè cả mà. Đi thôi, có mấy khi tôi về đâu!
Nhưng cô bạn Mai Hương nháy mắt:
– Thôi, tôi hẹn với bố mẹ tối nay đi sinh nhật người họ hàng rồi. Tạm biệt hai bạn nhé!
Nói xong, Mai Hương leo lên xe đạp điện và phóng Ꮙ-út đi. Vũ Phong cầm tay Nguyệt Cát và kéo lên xe mình rồi chở cô loanh quanh các con phố, đi ăn, đi dạo. Trời mùa hè, làn gió mát lành mơn man mái tóc dài của Nguyệt Cát, tiếng cô trong trẻo vang lên trong gió:
– Sao về đột ngột thế?
Vũ Phong quay sang vén mấy sợi tóc của cô:
– Phải nhìn thấy cậu bình yên vui vẻ, tôi mới thi tốt được!
Lại một lần nữa, Nguyệt Cát ước rằng giá mà thời gian mãi dừng lại ở đây…

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất