Cưới chạy bầu – Chương 8

Vũ Linh 265

Tác giả : Trang Buby

Tôi định nói “không” nhưng mà khi nhìn ánh mắt Lâm tôi lại không nỡ lòng nào nói dối. Hôm nay cái Trang không có nhà, hơn nữa anh ta cũng vừa cứu tôi thoát khỏi mấy tên choai choai kia nên xem như mời anh ta một tô mì cảm ơn. Tôi gật đầu nói:

– Còn, nhưng tôi không hay ăn mì hộp. Có mì gói thôi.

– Gì cũng được, miễn là mì.

Thế rồi tôi bảo Lâm đỗ xe ở dưới bãi, sau đó tôi đưa anh lên nhà. Lúc dẫn anh vào đến nhà, bật điện lên tôi có chút xấu hổ vì vừa nãy đi vội quá còn vất nguyên cả chiếc váy ngủ ở ghế sofa.

Tôi vội vàng chạy tới cầm lấy chiếc váy rồi ngập ngừng nói:

– Anh ngồi yên đó, tôi đi nấu mì cho anh ăn.

Cũng may từ ngày biết tin mình mang bầu nên tôi chăm chút khoản ăn uống hơn, đi làm về tôi cũng chịu khó rẽ vào siêu thị mua đồ ăn nên tủ lạnh hôm nay mới sẵn ϮhịϮ, tôm, cá. Tôi đun nước nóng rồi mới hỏi Lâm:

– Anh muốn ăn mì trứng hay tôm hay ϮhịϮ?

– Gì cũng được.

Mặc dù đã biết khá rõ về tính cách của anh mà nhiều khi anh kiệm lời khiến tôi bực mình ghê gớm. Giống như kiểu nói chuyện ʇ⚡︎ử tế một câu thì đêm nay anh ta mất ngủ chắc. Đã thế tôi phải troll cho anh ta một quả, tôi lật đật chạy đi lấy cái bút viết vào một tờ giấy ba từ “ GÌ CŨNG ĐỰỢC” rồi bỏ tờ giấy vào cái bát tô, đem đặt trước mặt anh ta.

– Đấy anh ăn đi.

Lâm sau khi nhìn thấy dòng chữ kia liền nhíu mày nhìn tôi. Tôi cứ nghĩ với tính cách của anh ta sẽ nổi giận hoặc là nói đểu tôi vài câu, ai ngờ anh đứng dậy thản nhiên đi về phía nhà bếp, ʇ⚡︎ự mình nấu mì cứ như là chủ nhân của căn nhà.

Sau khi nấu xong, Lâm đặt một bát mì xuống trước mặt tôi. Bát của tôi là mì tôm trứng, còn bát của anh ta có mấy con tôm. Không biết có phải do tôi nghĩ quá nhiều hay không mà dù chỉ hành động nhỏ này lại khiến tôi tưởng rằng Lâm vẫn còn nhớ chuyện mình bị dị ứng tôm. Nghĩ tới đó ʇ⚡︎ự nhiên tιм tôi bỗng ᵭ.ậ..℘ loạn cả lên.

Tôi nhìn Lâm cúi xuống ăn mì tôm rất ngon lành, thấy vậy tôi cũng cầm đũa lên gắp ăn thử, định ăn cho có thôi nhưng khi đưa vào miệng mới biết mì tôm hôm nay ngon một cách lạ kỳ. Tôi mới nói:

– Mì tôm hôm nay ngon phết.

– Ngon thì ăn nhiều vào.

Ăn xong, Lâm là người chủ động rửa bát, tôi thì đứng đó lăng xăng lau dọn bếp. Khi anh chuẩn bị ra về, tôi mới nhớ đến chiếc laptop hồi tối ʇ⚡︎ự nhiên bị hỏng, mà lát nữa tôi còn phải dùng đến một lúc nên chủ động lên tiếng:

– Anh rảnh rỗi đúng không?

– Làm gì?

– Anh biết sửa máy tính không? Xem giúp tôi mới.

– Máy tính của cô bị hỏng à?

– Ừm, ʇ⚡︎ự nhiên tôi mở không lên nữa.

Lâm cúi xuống nhìn đồng hồ tгêภ tay mình rồi gật đầu:

– Được. Đưa máy tính tôi xem cho.

Lâm ở lại sửa máy tính cho tôi một lúc, anh bảo phải cài lại win thì mới dùng được, nhưng sẽ mất hơn một tiếng chờ đợi. Tôi nghe xong liền nói:

– Vậy thôi muộn rồi, anh về nghỉ đi, mai còn đi làm. Để mai tôi cầm ra cửa hàng nhờ người ta cài lại cũng được.

– Không sao, giờ về nhà thì cũng làm gì đâu.

– Thế anh không sợ ai đó chờ mình à?

Nghe tôi hỏi vậy, Lâm nhíu mày nhìn tôi rồi hỏi ngược lại:

– Ai đó là sao?

– Thì người thương của anh đó. Mà anh năm nay hình như cũng 34-35 tuổi rồi còn gì, chẳng lẽ không định lấy vợ.

– Cuối năm tôi lấy. Cô không phải lo cho tôi.

Nghe Lâm nói thế ʇ⚡︎ự nhiên tôi thấy lòng mình gai gai. Tôi chẳng biết cảm giác đó là gì, nhưng tôi hiểu chắc chắn không phải là vì thích hay yêu, bởi vì tôi với anh ta từ khi quen nhau đến giờ cãi nhau như chó với mèo. Cuối cùng tôi nghĩ, có lẽ vì bây giờ dù sao chúng tôi cũng có một đứa con chung, anh ta là bố của con mình nên tôi mới có cảm giác vậy thôi.

Thế rồi thời gian cứ thế trôi qua, Lâm sửa xong laptop cho tôi thì nói:

– Laptop được rồi đấy, tôi về đây.

– Ờ…cảm ơn anh. Anh về cẩn thận.

– Chỉ bên cô tôi mới thấy пguγ Һιểм thôi.

Nói xong Lâm cười nhẹ một cái rồi đứng dậy bước đi. Tôi ú ớ nhìn theo bóng dáng anh ta, rốt cục anh anh nói vậy là ý gì?

Tối đó tôi nằm chán chê mãi mà không ngủ được, thỉnh thoảng một cơn gió nhẹ lùa vào lại khiến tôi ngửi thấy hương thơm thoang thoảng của Lâm. Tôi sợ bản thân mắc mình ảo tưởng nên vội vàng cầm chiếc điện thoại mở Facebook lướt 1 ʋòпg.

Vừa bật ๓.ạ.ภ .ﻮ wifi, tin nhắn ở Messenger hiện đến nick Facebook của Việt:

– Mới xa tôi chưa đầy 2 tháng mà em đã có người mới rồi à? Cũng nhanh hơn tôi tưởng đấy.

– Anh nói vậy ý gì?

– Hồi tối tôi đi ngang qua, thấy em dẫn theo thằng nào đó lên nhà. Thế đã trao cho nó chưa?

– Đồ thần kinh.

Nhắn xong tôi lập tức vào trang cá nhân chặn Việt lại.Trước kia nhìn thấy mấy cặp đôi chia tay xong ghét bỏ nhau, tôi lại nghĩ đơn giản lắm, cứ ngỡ nếu không thể yêu nhau thì có thể làm bạn. Nhưng giờ đặt vào hoàn cảnh của mình mới biết, vĩnh viễn sẽ không bao giờ làm bạn được với một tên khốn như anh ta. Chỉ trách tôi trước kia có mắt không tròng mà thôi.

Thêm một tuần nữa trôi qua, dạo này Lâm cũng ít khi ở công ty, còn tôi thì vừa nghén ngẩm xong công ty nhiều việc đổ dồn dẫn tới phát ốm. Sáng đó trước khi đi làm cái Trang bảo tôi:

– Hay là hôm nay mày xin nghỉ đi. Chứ bầu bí mà ốm như vậy không tốt đâu. Đặc biệt là lại đang trong giai đoạn 3 tháng đầu.

– Ừ, tao tính làm nốt công việc còn giang dở hôm qua rồi xin nghỉ. Càng ngày càng nghén mệt quá.

– Mày nghén vậy ông Lâm với Linh có nghi ngờ gì không?

– Không, hai người đó dạo này đi ký hợp đồng suốt mà. Tao lại làm phòng riêng nên không ai biết.

– Thế vẫn quyết định không nói cho ông Lâm biết à?

Tôi gật đầu thở dài:

– Ừ, không nói. Hôm bữa tao nghe nói cuối năm ổng lấy vợ mà.

– Ai nói?

– Chính miệng ông nói mà.

– Cuối năm lấy vợ…sắp cuối năm mẹ rồi mà công ty đã thấy nói năng gì đâu.

– Ai biết được, thôi tao cũng chẳng quan tâm nữa.

Thế rồi sáng đó tôi vẫn quyết định đi làm như bình thường. Đến công ty tôi liền ngồi xuống xuống bàn làm việc, sau 3 giờ đồng hồ ngồi ᵭάпҺ máy không rời thì cuối cùng tôi mới xong đống tài liệu tгêภ bàn. Vừa cầm tài liệu để đi đến phòng Lâm thì tôi hoa mắt, lảo đảo đi thêm được mấy bước thì đâm đầu vào một người rồi ngã lăn ra, không kịp nhìn xem đó là ai thì đã ngất xỉu không biết gì nữa. Khi tỉnh lại tôi thấy mình đang nằm trong phòng y tế của công ty truyền nước.

Cái Trang thấy tôi tỉnh dậy liền nói:

– Mày cảm thấy ς.-ơ τ.ɧ.ể sao rồi?

– Sao tao lại nằm đây?

– Mày không nhớ gì à? Mày bị ngất xỉu và được sếp bế xuống đây đấy.

– Hả? Sếp bế tao á? Thế tao nằm đây lâu chưa?

– Hơn một tiếng rồi. Sáng đã bảo xin nghỉ làm đi thì không nghe.

– Tao cứ cố làm nốt, đang tính đi nộp tài liệu xong thì xin về nhà nghỉ 1-2 hôm. Ai ngờ ngất mẹ rồi.

– Mày là mày cứ chủ quan. Ốm nghén nhìn người đã như con cá khô rồi lại còn tham việc. Mày không lo cho mày thì cũng phải lo cho con mày chứ.

– Ừ tao biết rồi. Nhưng mà sao mày xuống đây, không phải làm à?

– Đấy, sếp biết tao là bạn thân của mày à? Sau khi mày bị ngất thì sếp cho gọi tao xuống chăm sóc mày đấy. Mà đéo mẹ nay tao mới có phúc diện kiến gần khuôn mặt đẹp trai của sếp đấy. Người gì đẹp vãi chưởng.

Tôi nghe cái Trang nói thế liền bật cười đáp:

– Đấy tao bảo ngay mà, hơn đứt mấy idol Hàn Quốc của mày chưa?

– Ừ, ăn đứt rồi. Thế này mai sau con mày sinh ra đẹp phải biết. Bố mẹ đều đẹp vậy cơ mà.

Cái Trang nói tới đây lòng tôi chợt hẫng một cái. Không nhắc đến thì thôi, nhưng khi nhắc đến tôi lại chợt thấy thương con, mai sau con lớn lên hỏi bố là ai thì tôi biết trả lời sao đây. Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng mà tôi vẫn không khỏi đau lòng.

Chắc cái Trang biết tôi đang suy nghĩ nên liền hỏi sang vấn đề cái:

– Quên, ăn quả gì để tao gọt? Hay ăn cherry nhá.

– Ừ, lấy tao mấy quả cherry.

Cái Trang đưa tôi d᷈-/i᷈a cherry để ăn luôn, còn nó thì gọt thêm kiwi. Vừa gọt nó vừa nói:

– Cherry ngon không?

– Ngon.

– Chuyện, sếp mua thì chẳng ngon.

– Hả? Sếp mua á ( tôi tròn xoe mắt hỏi lại)

– Ừ, giỏ trái cây này sếp mua cho mày đấy. Lúc nào cảm ơn sếp một câu nhá.

– Ừm, tao biết rồi.

Nằm ở phòng y tế của công ty thêm một lúc tôi thấy ổn rồi mới quyết định đứng dậy đi về. Cái Trang bảo để nó đưa tôi về nhưng tôi nhất quyết bảo ʇ⚡︎ự mình bắt xe về được. Thế là nó lẽo đẽo theo tôi ra đến tận cổng. Tôi còn đang loay hoay bảo nó vào làm việc đi thì chẳng hiểu sao bỗng nhiên nó gào lớn:

– Ơ sếp Lâm kìa. Sếp ơi!!!

Tôi theo phản xạ ngơ ngác quay lại đằng sau, tôi thấy Lâm đang chuẩn bị bước vào xe ô tô. Nghe tiếng người gọi mình, anh mới quay sang nhìn về phía bọn tôi.

Còn chưa kịp phản ứng thì Trang đã kéo tay tôi về phía anh, cười tươi hỏi:

– Sếp ơi anh chuẩn bị đi đâu à?

– Ừm.

– Thế anh có đi qua đường Trường Chinh không, cho em gửi bạn em về nhờ đoạn.

Tôi nhíu mày quay sang nhìn Trang, vừa định nói “ thôi tao ʇ⚡︎ự về được” thì Lâm đã trả lời:

– Ừ, lên xe đi.

Lâm vừa dứt lời thì cái Trang cười phớ lớ, còn nháy mắt một cái rồi đẩy tôi vào trong chiếc xe Audi. Tгêภ đường về nhà, chúng tôi im lặng không ai nói với ai câu gì. Tôi thì cả người vẫn đang rất mệt nên lúc đi ô tô có biểu hiện chóng mặt, thỉnh thoảng cổ họng lại lợm lên như sắp nôn đến nơi. Một lát sau tôi nhắm chặt mắt lại rồi ngủ quên lúc nào cũng chẳng hay biết. Đến khi tôi tỉnh dậy thì thấy xe đã dừng lại.

Lâm ngồi bên cạnh đang nghe điện thoại, thấy tôi tỉnh lại thì hơi nhướng mắt nhìn sang. Sau đó anh tắt máy rồi tôi mới ngượng ngùng nói:

– Xin lỗi, tôi ngủ quên mất.

– Ừ.

– Vậy tôi vào trong nhà trước nhá.

– Khoan đã.

– Anh còn chuyện gì nữa ạ?

– Ở ghế sau có mấy hộp nước yến, cô cầm lên nhà đi.

Tôi nhìn Lâm, còn chưa kịp nói gì thì anh đã sợ tôi hiểu nhầm rồi lên tiếng giải thích:

– Tôi cũng mong cô sớm khỏe còn đi làm. Công ty đang nhiều việc.

– Tôi biết rồi.

Về đến nhà, tôi uống một cốc nước rồi leo ℓêп gιườпg ngủ một giấc li bì, đến buổi tối cái Trang đi làm về ᵭάпҺ thức dậy ăn cháo xong tôi lại ngủ tiếp đến 9 giờ thì tỉnh hẳn.

Cái Trang lại hỏi:

– Thế đã cảm ơn sếp chưa?

– Ờ quên đấy, tao chưa.

– Nhắn tin cảm ơn một câu.

Ngồi nghĩ một lúc, cuối cùng tôi đành vào số điện thoại của Lâm, soạn một tin nhắn, có mỗi câu cảm ơn thôi mà sao bỗng dưng tôi thấy khó nói đến thế. Vấn đề là nay lúc Lâm đưa tôi về vì mệt quá tôi đã quên không nói, bây giờ ʇ⚡︎ự nhiên nhắn cảm ơn có kỳ không? Cứ xoá đi viết lại mãi mà tôi không giám gửi, mãi sau, hạ quyết tâm lắm tôi mới nhắn một câu:

– Cảm ơn anh nhé.

Nhắn xong, tôi chờ một lúc thì Lâm mới nhắn lại:

– Vì gì?

– Tôi nghe Trang nói anh đưa tôi đến phòng y tế, còn mua hoa quả và nước yến cho tôi nữa.

– Cộng thể vào số nợ 20 triệu kia. Tết đòi cả gốc lẫn lãi.

Tôi đọc xong tin sắp tức đến hộc ɱ.á.-ύ mũi, con người anh ta đúng là từ đầu đến chân sặc mùi tư bản, thở ra câu nào là mang giá trị tiền câu đó. Tôi nhắn lại:

– Tôi chẳng nhớ 20 triệu nào cả.

– Luật sư mà cũng ăn quỵt tiền à? Để người khác biết chắc đẹp mặt lắm.

– Mặt tôi đẹp sẵn rồi. Đẹp thêm lại càng xinh.

Tôi mặc kệ cứ nhắn cợt nhả như thế. Sau đó Lâm cũng không nhắn lại nữa. Tôi thì nằm ôm điện thoại chờ mãi, sau ʇ⚡︎ự dưng lại nhớ đến khuôn mặt anh, rồi lại tưởng tượng sau này con mình sẽ giống bố hay giống mẹ, là bé trai hay bé gáι? Thực lòng nếu con là một bé trai thì tôi lại mong con giống anh. Lâm tuy rất tiết kiệm nụ cười nhưng tôi vẫn nhớ như in nụ cười của anh lúc ở Sài Gòn. Hôm ấy dưới ánh ban mai rực rỡ, nụ cười của anh rất đẹp, rất rực rỡ. Tôi phát hiện ra anh cười còn tươi hơn ánh nắng, đẹp đẽ hơn buổi sớm mai. Nghĩ đến đó vô thức tôi lại đưa tay đặt nhẹ lên chiếc bụng vẫn còn phẳng của mình, trong tιм mơ hồ như có mũi tên xuyên qua, lại có cảm giác như đang lạc vào lớp sương mù dày đặc, mờ mịt không lối thoát, không biết nên làm thế nào cho đúng. Có những lúc tôi rất muốn nói cho Lâm biết sự thật, nhưng khi nghĩ đến vết xe đổ của mình lại cố gắng kìm nén lại.

Ở nhà nghỉ ngơi 5 hôm thì tôi đi làm trở lại. Sáng sớm nay cái Trang đã dạy nấu cho tôi một bát phở bò thật to, nó dõng dạc ra lệnh:

– Ăn xong bát phở này rồi mới đi làm.

– Khϊếp, mày nấu gì lắm thế?

– Tao nấu cho con tao ăn chứ không cho mày. Mày chỉ là ăn ké thôi đấy.

– Được rồi, tao biết rồi. Mà công ty mấy nay có gì ҺσϮ không?

– Không, mọi thứ vẫn bình thường. Sếp cũng đi công tác 2 hôm nay mới về.

– Ừ, hôm nay đi làm sớm hơn nhá. Tao muốn đi siêu âm xem thế nào.

– Ok. Thế ăn nhanh rồi đi.

Tôi cứ cố gắng ăn tống ăn táng cho hết bát phở nhưng tới khi ăn xong cổ họng lại lợm lên nên nôn bằng sạch. Cái Trang thấy thế lại nói:

– Hay nghỉ làm thêm đi.

– Thôi tao thấy khỏe rồi. Tao tìm hiểu thì mấy tháng thai kỳ nghén là bình thường mà. Mày không phải lo.

– Tao chỉ sợ mày lại như hôm trước đấy.

– Không sao. Thôi đi đi.

Cái Trang chở tôi đi làm, chúng đi qua phòng khám nó có dừng lại cho tôi tranh thủ vào siêu âm. Bác sĩ đặt máy lên bụng tôi một lúc thì nói:

– Thai 9 tuần rồi, nhịp tιм là 168l/phút. Phát triển bình thường nhé.

Tôi nghe con phát triển bình thường thì mừng lắm. Tại đợt rồi tôi bị ốm nên cứ lo sợ, bây giờ thì mới dám thở phào nhẹ nhõm. Lấy phiếu siêu âm xong bác sĩ còn dặn tôi thêm vài điều, sau đó tôi vui vẻ cảm ơn bác sĩ ra về.

Sáng nay đến công ty, một vài chị phòng nhân sự với makerting đều hỏi thăm:

– Luật sư Hà Duyên đã đi làm rồi ấy à?

– Dạ vâng ạ.

Tôi vừa dứt lời thì giọng nói của Linh vang lên:

– Chị Duyên đã khỏe hẳn chưa mà đi làm?

Tôi ngước mắt nhìn thấy Linh đang đi cùng Lâm ở trước mặt mình. Mọi người thấy sếp đều cúi đầu chào rồi lặng lẽ vào phòng làm việc. Tôi cười nhẹ đáp:

– Chị khỏe rồi. Cảm ơn em.

– Dạ, em tưởng chị chưa khỏe thì cứ nghỉ ngơi thêm. Mấy nay hợp đồng em cũng tăng ca tranh thủ soạn giúp chị rồi, chị không phải lo nhé.

– Vậy hả? Chị cảm ơn Linh nhé. Em giỏi thật đấy, vất vả cho em rồi.

– Có gì đâu chị, việc nhỏ mà chị.

Lâm nhìn tôi, lúc này anh ta mới nhàn nhạt nói:

– Đến rồi thì vào phòng làm việc đi.

Nói xong Lâm rảo bước đi về phía trước, Linh cũng cười nhẹ bước theo sau. Rõ ràng là Linh giúp tôi soạn hợp đồng, lẽ ra tôi thấy nên cảm kích mới đúng, nhưng mà từng câu nói của cô ấy lại mang theo hàm ý nào nữa khiến tôi cảm thấy có chút khó chịu. Tôi cảm giác như là cô ấy đang cố tình chứng tỏ trước mặt Lâm mình là một người phụ nữ giỏi, thậm chí công việc của tôi cô ấy còn nói là chuyện nhỏ. Tôi đúng là phục cô ta thật sự!!!

Công việc của tôi rất bận rộn, ngày trước làm công ty cũ thì không sao, nhưng từ lúc bắt đầu làm việc công ty Lâm là đầu tắt mặt tối. Vừa ngồi vào bàn làm việc, một đống hợp đồng đã đặt sẵn tгêภ bàn. Tôi có xem qua những hợp đồng mà Linh soạn giúp mình, trong miệng phải bắt buộc thở dài một tiếng. Trong hợp đồng có rất nhiều điều sai xót, để yên tôi làm còn nhanh hơn là đi sửa lại thế này.

Trong người vốn đang khó chịu vì nghén ngẩm lại còn phải mất công sửa chữa sai lâm của người khác nên lúc Linh vào phòng tôi nói thẳng:

– Linh à, chị bảo cái này em đừng giận nhé. Lần sau hợp đồng em cứ để chị soạn, chứ em soạn sai thế này chị phải mất công đi sửa lại rất mất thời gian. Hơn nữa chẳng may là hợp đồng ký gấp thì sao?

Linh nghe tôi nói thế, sắc mặt không vui trả lời:

– Sao có thể như vậy được. Em đã xem rất kỹ các hợp đồng rồi mà.

– Nếu em không tin thì lại đây chị chỉ cho em những điểm sai trong hợp đồng.

Tôi vừa dứt lời thì Lâm từ ngoài cửa bước vào, tôi thấy tгêภ tay anh cầm theo một chiếc túi gì đó. Nhưng thấy sự xuất hiện của Linh liền đưa túi về phía sau, nghiêm giọng hỏi:

– Có chuyện gì vậy?

Tôi vốn định trả lời “không có gì” cho qua chuyện thì Linh đã ấm ức lên tiếng:

– Dạ sếp, chỉ là do em lo cho chị Duyên mới ốm dậy đi làm sẽ vất vả nên có giúp chị ấy soạn hợp đồng. Chị ấy vừa trách em làm sai xót…Tất cả là lỗi của em ạ, sếp đừng trách chị ấy.

Khi Linh nói những lời này tôi cứ ngỡ Lâm sẽ thương xót cô thư ký bé bỏng của mình mà trách tôi một trận. Ai ngờ anh thản nhiên nói:

– Ừ, em biết vậy thì tốt. Lần sau chuyên môn của ai thì người đó làm. Em ra ngoài làm việc của mình đi.

Tôi nhìn Linh, sắc mặt cô ấy xanh xanh đỏ đỏ nhìn mắc cười vô cùng, nhưng tôi nào dám cười, đành nín nhịn nuốt nụ cười vào trong. Chắc cô ấy cũng nghĩ giống tôi, nghĩ sếp sẽ tỏ ra thương xót hoặc ít nhất phải trách tôi một câu mới đúng. Linh gật đầu:

– Dạ vâng ạ.

Nói xong Linh bước ra ngoài, căn phòng lúc này chỉ còn tôi và Lâm. Lúc tôi quay sang nhìn anh thì cũng phát hiện anh đã nhìn mình khiến tôi có chút gượng gạo.

– Anh tìm tôi ạ?

– Ừm. Có cái này muốn nhờ cô.

– Vâng, anh cứ nói đi.

Tôi vừa dứt lời thì Lâm đặt chiếc túi đồ xuống trước mặt tôi, giọng ngập ngừng:

– Ăn giùm tôi cái này.

Nói xong chưa để tôi kịp trả lời thì anh đã xoay người bước đi. Tôi mặt đần thối như mất sổ gạo nhìn theo cho tới khi bóng lưng anh khuất dần. Mãi sau tôi cúi xuống lấy đồ trong túi bóng đỏ ra mới biết trong đó đựng hộp heo khô cháy tỏi và tóp mỡ cháy tỏi. Lại nhớ đến lần chúng tôi đi vào Sài Gòn, tôi rất thích ăn món này, lẽ nào Lâm thấy vậy nên mua cho tôi? Nghĩ tới đó thôi mà tâm trạng đang cau có của tôi bất chợt nở nụ cười, lòng thấy lâng lâng hạnh phúc khó tả.

Tối đó tôi vừa sửa hợp đồng lẫn soạn hợp đồng mới tới khuya mới về nhà. Đến sáng hôm sau tôi đến công ty làm việc thì thấy mọi người xì xào bàn tán chuyện gì đó. Vừa nhìn thấy tôi, Linh đã hỏi:

– À chị Duyên đến rồi. Hôm qua có phải chị về muộn nhất công ty đúng không?

Tôi nhíu mày ngờ vực nhìn Linh rồi gật đầu:

– Ừ, đúng rồi.

– Tất cả thông tin của khách hàng bị ᵭάпҺ cắp, hơn nữa tất cả video giám sát của công ty đều bị xoá rồi. Qua điều tra, người cuối cùng vào phòng tài liệu là chị.

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất