Cô Dâu Gán Nợ : Chương 21

Vũ Linh 124

TÁC GIẢ : QUỲNH CHÂU

Vào nhà thì ba mẹ đang ngồi ở bàn ăn chờ, Thế Vũ nắm tay tôi đi lại ngồi xuống ghế rồi cả nhà cùng ăn. Sau khi ăn xong thì chờ đến giao thừa, tôi mặc dù ngáp ngắn ngáp dài nhưng vẫn ráng thức. Thế Vũ ngồi kế bên nhìn tôi như thế thì nói:

– Hay em vào nhà ngủ đi, khi nào đến giao thừa anh gọi em dậy nhé.

Tôi nghe vậy thì lắc đầu rồi nói:

– Không, em phải thức để đón giao thừa cùng mọi người chứ.

Vậy là Thế Vũ xoa đầu tôi rồi cười, chờ thêm một tí nữa thì cũng tới giao thừa. Tôi cùng Thế Vũ và ba mẹ cùng nhau ngắm pháo hoa, trong lúc ngắm thì Thế Vũ quay sang nói với tôi :

– Chúc em năm mới vui vẻ, bình an mạnh khỏe và sớm lấy được anh nha.

Tôi nghe vậy thì chỉ biết bật cười thôi, sau khi ngắm pháo hoa xong thì chúng tôi vào nhà. Ba mẹ gọi hai đứa tôi lại và mừng tuổi, mẹ đưa phong bao lì xì cho tôi rồi nói:

– Mẹ chúc Quỳnh Lam năm nay sớm thành con dâu nhà mẹ nhé, chúc hai đứa sớm có tin mừng.

Tôi ngại nên chỉ cười định trả lời thì Thế Vũ đã nói giùm:

– Mẹ đừng trêu Quỳnh Lam nữa, chúng con cũng chúc ba mẹ năm mới vui vẻ, có nhiều sức khỏe để mai mốt bế cháu nhé.

Thế Vũ nói xong thì đưa phong bao mừng tuổi cho ba và mẹ, tôi đứng kế bên đợi Thế Vũ mừng tuổi ba mẹ xong xem có lì xì tôi không nhưng nhìn lại thì chỉ thấy có 2 phong bao lì xì Thế Vũ đưa cho ba mẹ thôi. Nghĩ Thế Vũ chắc không chuẩn bị lì xì cho mình rồi, cảm giác có chút hụt hẫng, buồn buồn tôi quay qua chúc ba mẹ rồi xin phép đi ngủ.

Thế Vũ nhìn Quỳnh Lam nói đi ngủ thì biết là buồn vì mình chưa Lì xì đây mà. Thế Vũ liền trêu:

– Quỳnh Lam chưa nhận lì xì của anh mà đi ngủ rồi à, vậy chắc không thích nhận lì xì của anh rồi.

Thế Vũ vừa nói vừa giả bộ cất phong bao lì xì đi. Tôi thấy thế liền nhanh tay cầm lấy phong bao lì xì.

– Em có nói em không thích lì xì hồi nào đâu. Anh không nghe câu bé lớn rồi nhưng bé vẫn thích lì xì à.

Cả nhà thấy tôi vậy thì cùng cười, sau khi mọi người đã mừng tuổi hết thì ba mẹ về phòng ngủ, tôi cũng cùng Thế Vũ lên phòng luôn. Nhưng đến khi lên phòng thì tiếng chuông điện thoại của Thế Vũ vang lên, tôi nghe thấy anh nói chuyện với một cô gáι thì phải. Trong lòng tôi bỗng vấy lên cảm giác bất an, tôi chờ Thế Vũ nói chuyện xong thì hỏi:

– Có chuyện gì hả anh, giờ này còn ai gọi nữa vậy.

Thế Vũ định trả lời thì tiếng chuông tin nhắn vang lên, tôi thấy Thế Vũ mở ra xem, khuôn mặt có vẻ rất lo lắng nhưng nhanh chóng biến đi mất rồi nói với tôi:

– À… à… con bạn anh nhắn chúc mừng năm mới thôi chứ không có gì đâu. Em mau về phòng ngủ đi nhé, anh cũng về phòng đây.

Sau đó Thế Vũ hôn lên trán tôi rồi đi về phòng mình, tôi thở dài một cái rồi cũng vào phòng nằm, vì thức khuya quá nên tôi vừa nằm ℓêп gιườпg là đã ngủ ngay.

Thế Vũ sau khi nhận được tin nhắn của Ngọc Ánh gửi là cάпh tay bị rạch vài đường thì hết sức lo lắng. Thế Vũ không ngờ vì muốn gặp mình mà Ngọc Ánh lại làm điều sằng bậy như vậy. Thế Vũ lấy áo khoác mặc vào, sau đó đi qua phòng Quỳnh Lam xem thử cô ấy đã ngủ chưa. Mở cửa phòng thấy Quỳnh Lam đã ngủ thì kéo cái mền lên đắp ngang người cho Quỳnh Lam rồi mới rời đi đến nhà Ngọc Ánh.

Ngọc Ánh ở nhà ʇ⚡︎ự lấy dao lam rạch tay mình vài đường thì chụp hình gửi qua cho Thế Vũ. Ngọc Ánh cười đắc ý nghĩ kiểu gì Thế Vũ cũng sẽ đến, sau đó thì ngồi ở trước nhà chờ, mặc kệ các vết rạch đang chảy ɱ.á.-ύ.

Thế Vũ sau khi rời khỏi nhà thì nhanh chóng lái xe tới nhà Ngọc Ánh, vì đêm nay là giao thừa, đa số mọi người đều ở nhà hết cho nên đường đi khá vắng, Thế Vũ đi tầm 20 phút thì đã đến. Dừng xe lại, Thế Vũ đi xuống mở ʇ⚡︎ự cửa rồi lái xe vào nhà. Mở cửa bước xuống thì thấy Ngọc Ánh đang ngồi trước nhà, tay thì chảy ɱ.á.-ύ, mặt mũi nước mắt tèm lem. Ngọc Ánh ngồi thấy Thế Vũ liền chạy lại ôm chầm lấy Thế Vũ rồi khóc. Thế Vũ đứng như trời trồng, thay vì lúc trước thấy Ngọc Ánh khóc thì Thế Vũ sẽ dỗ ngay, nói những lời ngọt ngào cho Ngọc Ánh nín. Nhưng bây giờ, Thế Vũ chỉ đưa tay lên xoa xoa lưng rồi nói:

– Em nín đi, khóc nhiều sẽ sưng mắt đấy. Đi vào nhà anh băng bó vết thương lại cho.

Ngọc Ánh lắc đầu sau đó ngừng khóc lại rồi nói :

– Anh vẫn còn thương em mà phải không, cho nên anh mới tới đây đúng không.

– Không, anh đã hết tình cảm với em rồi. Anh đến đây là vì do anh không muốn em làm điều dại dột thôi.

– Em không tin, có phải anh đang yêu con nhỏ mà mẹ anh đem về đúng không, có phải người anh nói sẽ cưới là nó đúng không. Sao anh có thể đối xử với em như vậy chứ, em ở bên anh trước cơ mà.

– Chuyện tình cảm, nếu như đã hết thì cho dù có níu kéo cũng không được. Suốt mấy năm qua anh luôn là cái bóng theo phía sau lưng em. Em có nhớ khi em quyết định đi Nhật, anh đã nói em đừng đi. Nhưng em vẫn quyết định đi, khi đó anh nghĩ chúng ta đã kết thúc rồi.

– Không, anh cũng biết em muốn đi Nhật để du học là vì anh mà. Vì em muốn mình cũng có một chút học vấn cao, để có thể xứng đáng bên anh mà.

Thế Vũ không trả lời nữa mà gỡ tay Ngọc Ánh ra, sau đó kéo vào nhà. Để Ngọc Ánh ngồi ở ghế còn mình thì đi lấy đồ lại vệ sinh vết thương rồi băng bó lại cho Ngọc Ánh. Sau khi xong xuôi thì Thế Vũ đứng lên nói:

– Em mau vào phòng ngủ đi, sau này đừng làm mấy việc dại dột như vậy nữa nhé. Chúc em sẽ tìm được người phù hợp với mình và mang lại hạnh phúc cho em. Anh về đây

Ngọc Ánh nghe Thế Vũ muốn đi về thì đứng dậy ôm từ phía sau lưng Thế Vũ rồi nói:

– Anh đừng về, anh ở lại đây với em được không.

Thế Vũ gỡ tay Ngọc Ánh ra khỏi người mình rồi xoay lại trả lời :

– Bây giờ đã khuya rồi, ngày mai anh còn phải đưa ba mẹ đi chúc tết họ hàng. Em mau vào nhà ngủ đi.

– Vậy anh uống với em một ly ɾượu được không, coi như là chúc mừng năm mới đi.

Thế Vũ nghe vậy thì cũng không nỡ từ chối nên gật đầu ngồi xuống ghế. Ngọc Ánh thấy Thế Vũ gật đầu thì vội đi xuống nhà lấy chai ɾượu, rót ra hai cái ly. Ngó trước ngó sau, Ngọc Ánh đi lại mở tủ ra lấy một gói tђยốς màu trắng, đổ vào cái ly ɾượu của Thế Vũ rồi lắc cho tan hết. Sau đó nhìn cái ly mỉm cười rồi đi bê ra ngoài. Thế Vũ thấy Ngọc Ánh đem hai ly ɾượu ra thì nhanh chóng cầm lên uống mà không chần chừ, sau đó nói:

– Anh đã uống hết rồi, em vào nhà nghỉ ngơi đi. Anh về đây.

Thế Vũ nói xong thì bước đi ra ngoài, nhưng mới đi được vài bước thì toàn bộ thân thể Thế Vũ nóng bừng lên như có hàng ngàn con kiến chích vào. Thế Vũ quay lại nhìn Ngọc Ánh hỏi:

– Em đã cho tђยốς vào ɾượu đúng không Ngọc Ánh, tại sao con người em nham hiểm quá vậy.

Ngọc Ánh bê ly ɾượu đi lại, lắc lắc trước mặt Thế Vũ rồi uống sạch ly sau đó nói:

– Phải, là em cho tђยốς vào ɾượu đấy. Anh nhất định phải là của em, em sẽ không để anh lấy con nhỏ đó đâu.

Nói xong, Ngọc Ánh đi lại xoa vào người Thế Vũ. Cả người Thế Vũ đang nóng bừng, thì Ngọc Ánh xoa tới đâu lại mát tới đấy. Thế Vũ cố gắng lấy chút lý trí còn lại của mình đẩy Ngọc Ánh ra xa khỏi mình nhưng Ngọc Ánh càng tiến lại gần. Đôi mắt Thế Vũ bây giờ mơ màng do tђยốς ngấm nhìn ra Ngọc Ánh là Quỳnh Lam sau đó tay chân thì xụi lơ khiến Thế Vũ ngã xuống nền nhà. Ngọc Ánh đi lại đỡ Thế Vũ đi vào phòng để Thế Vũ nằm tгêภ giường còn mình thì đi vào phòng tắm thay bộ đồ ngủ ren thật ร-є-אy ra. Thế Vũ ở ngoài, lấy điện thoại ra định gọi cho Bảo tới đón nhưng không ngờ, Ngọc Ánh đi ra cầm lấy điện thoại từ tay Thế Vũ tắt cái rụp. Sau đó thì leo ℓêп gιườпg đưa tay łầɲ ɱò кђắק ςơ tђể Thế Vũ, Thế Vũ mơ màng nhớ tới Quỳnh Lam cho nên đẩy Ngọc Ánh ra, đứng dậy đi vào rửa mặt. Nhưng Ngọc Ánh đã nhanh hơn đẩy Thế Vũ nằm xuống giường, sau đó cởi quần áo của mình và Thế Vũ ra. Nhìn Thế Vũ mồ hôi nhễ nhại, Ngọc Ánh nói:

– Tấm thân này em sẽ dành hết cho anh, con nhỏ kia có gì hơn em chứ. Chúng ta yêu nhau suốt mấy năm nay rồi mà, anh đừng đối xử với em như vậy.

Advertisement

Nói xong Ngọc Ánh cúi xuống hôn môi Thế Vũ, dường như đã quá sức chịu đựng nên Thế Vũ nhanh chóng đè Ngọc Ánh xuống vì cứ nghĩ đây là Quỳnh Lam cho nên Thế Vũ hôn ngấu nghiến. Ngọc Ánh thì mỉm cười đắc ý, cũng hôn lại Thế Vũ, sau đó cả căn phòng vang lên tiếng гêภ rỉ đan xen tiếng va chạm da ϮhịϮ của cả hai người.
….

Sáng hôm sau, Thế Vũ mở mắt ra thì thấy Ngọc Ánh nằm bên cạnh không mảnh vải che thân. Thế Vũ nhìn xuống thấy mình cũng vậy, thì nhanh chóng đi nhặt quần áo rồi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, chỉnh sửa lại quần áo rồi đi ra. Vừa đi ra thì Ngọc Ánh cũng tỉnh dậy, nhìn thấy Thế Vũ thì Ngọc Ánh nói:

– Đêm qua anh tuyệt vời lắm, anh còn yêu em mà cớ sao lại nói là không còn vậy Thế Vũ.

Thế Vũ đi lại gần giường, đưa tay Ϧóþ miệng Ngọc Ánh rồi nghiến răng nói:

– Chuyện xảy ra tối hôm qua, tốt nhất em nên quên hết đi. Tất cả là do em bỏ tђยốς anh chứ anh không hề còn tình cảm với em. Cứ coi như đây là ăn bánh trả tiền đi.

Sau đó Thế Vũ móc trong túi ra xấp tiền 500 ngàn quăng ℓêп gιườпg cho Ngọc Ánh. Ngọc Ánh nhìn xấp tiền thì mỉm cười nói:

– Em không quên đấy thì sao, anh có tin em sẽ tìm con nhỏ đó kể hết mọi chuyện tối qua không.

– Anh thách em đấy, giới hạn chịu đựng của anh không có nhiều đâu. Em đừng để anh khiến em cả đời sống không thấy mặt trời.

Nói xong Thế Vũ đi ra trước lái xe đi về, còn Ngọc Ánh thì cầm xấp tiền nghiến răng ken két nói “Anh đừng thách tôi, tôi sẽ không để anh và con nhỏ đó hạnh phúc đâu” sau đó lấy điện thoại gọi Lâm đến.
Trong lúc chờ Lâm đến thì Ngọc Ánh đi vệ sinh cá nhân rồi cũng thay một bộ đồ ngủ ren mới ra. Tầm 15 phút thì Lâm tới, không thấy Ngọc Ánh ra mở cửa nên ʇ⚡︎ự mình mở cửa vào luôn. Sau khi vào nhà thì Lâm đi vào phòng Ngọc Ánh, thấy Ngọc Ánh mặc bộ đồ ngủ ren ร-є-אy thì cả người Lâm lại nóng bừng lên.

Ngọc Ánh thấy Lâm nhìn mình như hổ đói thì ƙ.é.ℴ ☪.ɦ.¡.ế.☪ ϑ.á.ƴ cao lên thêm một tí, để hở cái đùi trắng nõn nà ra. Lâm không kìm được lòng mà lao vào xé bộ đồ của Ngọc Ánh ra, cả hai lao vào ɭàɷ ŧ-ì-ռ-ɦ với nhau. Ngọc Ánh thực ra là một người có nhu cầu rất cao, vì Thế Vũ trước đây chưa từng thoã mãn được mình cho nên Ngọc Ánh mới quen Lâm để thoả mãn nhu cầu của mình. Sau khi xong, Ngọc Ánh nằm trong lòng Lâm, vừa ѵυốŧ ѵε vòm ռ.ɠ-ự.ɕ của Lâm, vừa nói:

– Em muốn anh theo dõi con nhỏ đi cùng Thế Vũ sau đó xử nó cho em.

Lâm nghe vậy thì hết sức ngạc nhiên, không ngờ Ngọc Ánh lại có những suy nghĩ ác ᵭộc như vậy. Lâm liền can ngăn rồi nói:

– Em buông bỏ đi Ngọc Ánh, dù sao em cũng đâu yêu thương gì nó đâu. Em quen nó bao lâu là bấy nhiêu thời gian anh ở bên em, không lẽ em không nhận ra tình cảm của anh hả.

– Em biết chứ, nhưng Thế Vũ có tiền, nhà có điều kiện. Còn anh không có gì cả, em không muốn sống nghèo khổ nữa. Anh không làm thì để em ʇ⚡︎ự làm.

– Anh chịu thua em rồi đó, em muốn làm gì thì làm đi. Sau này đừng có hối hận là được rồi.

Sau đó Lâm đi vào phòng tắm thay quần áo rồi đi về, Ngọc Ánh nằm tгêภ giường nhìn bóng lưng Lâm mà tức giận trong lòng.

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất