Chỉ yêu mình em – Chương 4

Vũ Linh 201

Tác giả : An Yên

Với Quỳnh Chi, Khang Viễn như một thói quen, cô thích trò chuyện vì anh giàu mà không kênh kiệu, ngược lại rất hòa nhã, nhẹ nhàng. Còn với Khang Viễn, Quỳnh Chi quả là một cô bé thú vị. Anh vô cùng ấn tượng bởi đôi mắt trong veo và nụ cười tỏa nắng của cô bé.

Ngày Khang Viễn lên máy bay, Quỳnh Chi buồn thiu, cô bé cảm thấy có một chút hụt hẫng vì thiếu đi hình bóng quen thuộc suốt gần hai năm qua. Nhưng Quỳnh Chi nghe lời chú Minh Hoàng, hai năm rưỡi chắc cũng như việc giải một bài toán khó mà thôi nên cô bé lao vào học tập và giúp bố mẹ bán ở cửa hàng hoa khi rảnh.

Tối hôm ấy, đang học bài, Quỳnh Chi bỗng nghe tiếng mẹ vọng sang từ phòng bên cạnh:

– Quỳnh Chi, khuya rồi ngủ đi con!

Quỳnh Chi giật mình:

– Mấy giờ rồi ạ mẹ, con làm xong bài này sẽ ngủ ạ. Sắp thi cuối cấp hai rồi ạ!

….

Thấm thoắt vậy là Khang Viễn đã đi du học gần hai năm. Hè hay Tết anh đều không về. Chẳng phải Khang Viễn không nhớ nhà mà bởi anh cùng các bạn đã lập một hệ thống nhà hàng Việt tại Pháp, chuyên về các sản phẩm mây tre đan xuất khẩu từ công ty Viễn An . Lúc đầu ba Minh Hoàng định sáp nhập công ty của mẹ Lệ Thủy vào tập đoàn nhưng sau đó ba hiểu tính mẹ muốn ʇ⚡︎ự lập, không thích dựa dẫm nên ba đã để nguyên vẹn công ty Viễn An, chỉ hỗ trợ khi cần thiết.

Chuỗi nhà hàng của Khang Viễn thu hút khá nhiều du khách bởi đều là các sản phẩm ᵭộc đáo mang phong cách Việt. Khang Viễn thật sự đam mê với công việc này bởi từ nhỏ cậu đã quen thuộc với những hình ảnh về sản phẩm mây tre đan của mẹ.

Dù xa cách vạn dặm, sống ở một nơi phồn hoa đô hội, Khang Viễn vẫn không thể quên được hình ảnh Quỳnh Chi cùng những đóa hoa. Mỗi lần gọi điện thoại về nhà, có lần em đến đó chơi, nhìn nụ cười tươi tắn của em, Khang Viễn chỉ muốn chạy ngay về nhà mà thôi. Vậy là đã hai năm, nghe tin em học rất giỏi , đậu vào trường chuyên mà trước đây cậu từng học, Khang Viễn vui lắm. Cậu dặn lòng mình sẽ đợi em lớn, cậu hi vọng đây cũng là cách để thử thách tình cảm của em

Hôm ấy, vừa về đến ngôi nhà ở ngoại thành Pa- ri _ nơi ba mẹ cậu đã mua lại từ một người bạn của họ trước đây du học ở Pháp, Khang Viễn nhận được cuộc gọi video từ Kiến Khôi – con trai của chú Kiến Văn và cô Ái Chi:

– Anh Khang Viễn, em đậu vào trường chuyên rồi, trường trước kia anh học đấy!

Khang Viễn cười:

– Ồ, chú em giỏi thế, muốn anh thưởng gì nào?

Kiến Khôi cười:

– Em khoe với anh thôi, suốt ngày bố mẹ cứ kêu em phải học tập anh mà!

Khang Viễn lại cười lớn:

– Em sẽ giỏi hơn anh nếu cố gắng học tập!

Kiến Khôi tủm tỉm:

– Em sẽ cố gắng. Mà hôm nay đi nhận lớp, em gặp một cô bé cực xinh nhé, răng khểnh, mắt to trong veo như thiên thần luôn ấy!

Nụ cười tгêภ môi Khang Viễn chợt cứng lại vì trong đầu anh bất giác nghĩ đến Quỳnh Chi ,nhưng rồi anh lấy lại vẻ bình thường:

– Vậy sao? Mười sáu tuổi đã định yêu rồi hả?

Kiến Khôi cười:

– Em đã yêu đâu, em thấy ấn tượng thôi. Với lại, cái tên của bạm ấy cũng thú vị, nghe kêu nữa cơ.

Khang Viễn bắt đầu tò mò:

– Tên gì mà khiến Kiến Khôi đẹp trai phải nhớ nhung thế?

Kiến Khôi nói rất rành rõ từng tiếng:

– Quách Quỳnh Chi. Anh thấy tên hay không?

Khang Viễn đơ mất mấy giây. Tất nhiên là tên em rất hay, hai năm nay, cái tên ấy mỗi khi nhớ đến đều khiến ռ.ɠ-ự.ɕ trái của anh loạn nhịp. Mãi mới điều chỉnh được hô hấp, Khang Viễn gật đầu:

– Ừ, tên đẹp đấy!

Rồi anh ngồi nghe cậu em kết nghĩa thao thao bất tuyệt về Quỳnh Chi, một cô bé vừa xinh xắn lại vừa học giỏi, đỗ thủ khoa vào trường chuyên còn cắm hoa rất đẹp, được làm lớp trưởng… Khang Viễn khẽ lẩm bẩm: ” Vậy là em đã trưởng thành…”

Hai năm rưỡi cũng đã trôi qua, Khang Viễn bí mật về mà không báo cho ai ngoài mấy đứa bạn cùng anh mở chuỗi cửa hàng bên này.

Mới sáng ngày ra, Lệ Thủy giật mình bởi tiếng chuông inh ỏi ngoài cổng vọng vào. Cô nhìn sang Minh Hoàng và lay chồng:

– Minh Hoàng, ai kêu cửa sớm vậy nhỉ?

Minh Hoàng mở mắt, theo thói quen hôn lên trán vợ:

– Vợ ơi là vợ, nhà mình có đến mấy người giúp việc, em quên rồi sao?

Lệ Thủy tò mò:

– Nhưng cái kiểu bấm chuông liên tục như vậy lỡ có việc gì thì sao?

Minh Hoàng lại mút môi vợ:

– Thế em định t-г-ầ-ภ tгย-ồภﻮ thế này đi xuống hả? Hai giờ sáng anh mới được ngủ đấy!

Lệ Thủy lườm chồng:

– Tại em sao?

Minh Hoàng bật cười:

– Không lẽ tại anh? Em không hấp dẫn, không đáng yêu thì anh đâu mệt vậy để giữ em chứ!

Có ông chồng vẫn ghì lấy vợ không buông, hại cô vợ đỏ mặt vùng vẫy:

– Để em dậy đi, xuống xem có việc gì nào?

Minh Hoàng tủm tỉm:

– Em còn giục nữa, anh sẽ biến em thành bữa sáng đấy!

Nói rồi, Minh Hoàng dậy mặc quần áo, lấy quần áo cho vợ rồi vào vệ sinh cá nhân. Mười mấy năm nay, anh vẫn luôn chỉn chu như vậy, là bờ vai vững chắc cho cô ʇ⚡︎ựa vào, mọi bão giông trong quá khứ đã bị chìm sâu xuống đáy đại dương, đáy trái tιм cô.

Vừa bước xuống nhà, Minh Hoàng và Lệ Thủy trố mắt ngạc nhiên khi thấy Khang Viễn tay ҳάch nách mang đứng ở phòng khách. Minh Hoàng vội hỏi:

– Khang Viễn, con về sao không nói để ba ra đón?

Khang Viễn cười:

– Dạ vì con không muốn phiền đến giấc ngủ nồng nàn của ba mẹ ạ!

Advertisement

Anh vừa nói vừa nháy mắt với ba Minh Hoàng khiến mẹ Lệ Thủy bất giác đỏ mặt:

– Ăn nói linh ϮιпҺ, con mệt không?

Khang Viễn lắc đầu:

– Dạ không, máy bay đi chứ con có đi đâu mẹ!

Lệ Thủy liếc con:

– Mẹ thấy càng ngày con càng lẻo mép giống ba con đấy!

Khang Viễn cười:

– Dạ ba con giống nhau có gì lạ sao mẹ?

Lệ Thủy lắc đầu bó tay trước hai ba con này, vội giục Khang Viễn rửa tay ăn sáng.

Ăn xong, cô hỏi Khang Viễn:

– Con về có lâu không? Con có nhớ sắp tới ngày gì không Khang Viễn?

Khang Viễn gật đầu:

– Dạ có ạ, đã hai năm con không ra mộ bố, lần này giỗ bố Tuấn Khang con sẽ ra sớm ạ!

Lệ Thủy gật đầu:

– Mẹ sẽ đi cùng con!

Minh Hoàng nãy giờ im lặng liền lên tiếng:

– Để ba đi cùng hai mẹ con! Có thêm người bố của con sẽ đỡ tủi thân!

Lệ Thủy ái ngại:

– Nhưng lỡ gặp gia đình anh ấy…

Minh Hoàng cười:

– Có sao đâu em, anh cũng là bạn của cậu ấy mà, em đừng lo!

Khang Viễn và mẹ Lệ Thủy im lặng . Trong lòng họ, ngoài tình yêu thương thì với Minh Hoàng còn là một sự hàm ơn khó tả. Người đàn ông ấy đã yêu mẹ Lệ Thủy cùng những đứa con vô điều kiện, ông chưa bao giờ ρhâп biệt đối xử, giáo dục cả bốn đứa con bằng tình cảm của một người cha mẫu mực – nghiêm khắc và yêu thương. Khang Viễn, An An hay An Nhiên, An Thiên lớn lên yêu thương nhau dù chung một mẹ mà tới ba người cha nhưng giữa chúng không có một chút khoảng cách. Sự hi sinh của Minh Hoàng không biết bao giờ mẹ con Khang Viễn mới trả hết. Có lẽ, chỉ có tình yêu thương mới đền đáp được tình yêu thương…

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất