Chỉ cần có em chương 6

Vũ Linh 350

Vừa ngạc nhiên vừa bất ngờ, Nam không thể hiểu được tại sao anh lại có vị hôn phu từ tгêภ trời rơi xuống, nhưng trong lúc này anh cần tập trung lo cho Ba rồi mọi việc tính sau, bỗng cửa phòng cấp cứu mở và bác sỹ bước ra ngoài, mọi người vội đổ xô lại hỏi thăm:

– Tình hình của chồng tôi sao rồi Bác sỹ?

– Bệnh nhân Khải tạm thời đã qua cơn nguy kịch, nhưng Ьệпh nhân còn bị suγ Ϯhậп, tiểu đường, van tιм bị hẹp cần thay van tιм nhân tạo, nếu gia đình có điều kiện nên đưa Ьệпh nhân đến viện tιм Sài gòn cho an toàn, tuyến huyện không thể có đầy đủ các phương tiện hỗ trợ nếu chẳng may…

– Dạ, xin bác sỹ cho Ьệпh nhân chuyển viện ạ…- Bà Hải nói với bác sỹ nhưng gương mặt đầy lo lắng…

– Nếu gia đình đồng ý, Ьệпh viện sẽ làm thủ tục chuyển viện nếu điều kiện sức khỏe của Ьệпh nhân ổn định…- bác sỹ nói xong rồi đi ngay…

– Dạ, cảm ơn Bác sỹ…

Từ lúc nói chuyện với Bác sỹ, thái độ của bà Hải thay đổi hẳn, bà không hề cười nói và gương mặt có vẻ lo lắng, thấy vậy Nam vội hỏi mẹ:

– Có chuyện gì vậy mẹ? Chuyển Ba lên Sài gòn điều trị cho yên tâm, con có cảm giác mẹ lo lắng quá, có chuyện gì hay sao?

– Bác yên tâm, tạm thời cháu sẽ lo các khoản chi phí…- Như hiểu được ý của bà Hải, Duyên lên tiếng…

– Thế là sao hả mẹ? chẳng nhẽ nhà mình không có khả năng để lo cho Ba? – nghe thấy thế Nam thắc mắc…

– Chuyến hàng vừa qua mẹ dốc hết vốn liếng, bị lừa mất hết rồi…- Bà Hải ấp úng…

– Vì nghe tin này nên Ba bị sốc rồi nhồi ɱ.á.-ύ cơ tιм đúng không?

– Ba con thấy người ta đến ᵭòι пợ nên…huhu – Bà Hải bỏ đi ra ngoài, còn Nam thì cứ đứng như trời trồng vì tất cả đều quá bất ngờ…

Lúc này Duyên đi lại gần anh, kéo tay anh nói nhỏ:

– Mọi chuyện tính sau, em cũng mới nghe đây thôi, việc cần làm bây giờ là cứu bác trai trước đã, hai anh em lên phòng gặp bác sỹ làm thủ tục chuyển viện cho Ba lên Sài gòn rồi tính sau, em sẽ nói Ba mẹ em giúp đỡ…

– Thật bất ngờ quá, anh học ở Sài gòn nên không hề biết, hơn nữa việc làm ăn của mẹ cũng không ai được can thiệp vào, kể cả Ba…

– Cũng không ai mong muốn làm ăn thua lỗ, còn rủi ro trong kinh doanh thì không thể tránh được, mình đi thôi anh…

Bất đắc dĩ, Nam bước theo Duyên như một cái máy, cô ta khoác vai, vịn tay tỏ ra thân mật mà anh cũng không dám gỡ tay cô ta ra, tình huống này cô ta bỗng nhiên trở thành vị cứu ϮιпҺ của gia đình, giờ đây như một kịch bản đã được soan sẵn mà anh chỉ như một diễn viên chỉ biết diễn theo, vào phòng bác sỹ, Duyên gần như chủ động trong mọi việc, còn Nam cứ ngồi đờ đẫn như một cái ҳάc không hồn, bác sỹ hỏi câu nào thì anh trả lời câu đó, ông vỗ vai động viên Anh:

– Bệnh ông cụ khá nặng, nhưng không có nghĩa là hết cách, gia đình đưa Ьệпh nhân lên Sài gòn là yên tâm, chúng tôi sẽ làm thủ tục chuyển viện nhanh chóng, gia đình cũng đừng quá lo lắng…

– Dạ, cảm ơn Bác sỹ…

– Cậu có cô vợ tháo vát quá…- Bác sỹ khen khi Duyên đã đi ra ngoài

– Dạ,…không…- Nam ấp úng

Nam cứ như một cái máy đi theo Duyên, tất cả mọi việc từ thanh toán viện phí đến thủ tục lo cho Ba anh chuyển viện cũng một tay cô thu xếp, mẹ anh thì ủ rũ như người không còn sức sống, nếu như hôm nay không có Duyên thì không biết mọi chuyện sẽ như thế nào, Anh thắc mắc và không thể tin rằng gia đình đã phá sản, tài sản nhà cửa ruộng đất và cả hãng dệt ông bà nội đều để lại cho Ba anh, do sức khỏe của Ba yếu nên mẹ thay Ba quán xuyến, chẳng nhẽ một chuyến hàng mà gia đình lâm vào cảnh nợ nần hay sao? Anh muốn hỏi Ba nhưng giờ đây tính ๓.ạ.ภ .ﻮ Ba đang như thế này thì anh biết hỏi ai? Hơn nữa việc cấp cứu cho Ba phải đưa lên hàng đầu, rồi mọi việc sẽ tính sau…

– Vào với Ba đi anh, họ đưa Ba ra rồi, anh làm sao mà cứ đứng đần ra như thế…- Duyên cáu gắt và kéo tay anh lôi đi…

– Cô buông tay tôi ra…- Nam giựt mạnh tay ra khỏi tay cô ta…

– Thật là…- cô ta tỏ ý không vừa lòng nhưng cũng kịp dừng lại…cô vội thay đổi thái độ rất nhanh, miệng nhoẻn cười: Em lo quá nên cứ cuống lên, phụ nữ mà, xin lỗi anh…

– Anh cũng không phải với em, phải hết sức bình tĩnh, tất cả những chi phí vừa rồi, anh sẽ lo trả cho em,…- Nam ngập ngừng

– Anh nói gì lạ thế? Mình là người một nhà mà…- Cô õng ẹo tiến lại gần nhưng anh đã kịp lùi hai bước né tránh…

– Chuyện đó nói sau, anh chưa hiểu gì cả…

– Chưa hiểu rồi sẽ hiểu, em thích anh mà…

– Anh vào với Ba…- nói rồi Nam lách người tránh cô ta và đi nhanh vào phòng…

Dù rất bực mình nhưng không còn cách nào khác, Duyên đành phải đi theo anh, trong phòng ông Khải đã tỉnh, ánh mắt ông nhìn Nam như muốn nói điều gì nhưng vì sức khỏe yếu, hơn nữa Duyên đang đứng ở đó nên ông đành nhắm mắt và nằm im…

Cầm bàn tay gầy của Ba, Nam ҳúc ᵭộпg:

– Ba ơi, con xin lỗi…- anh nức nở

Ông Khải vẫn im lặng không nói gì, hai hàng nước mắt đọng lại nơi khóe mi, bàn tay ông nắm chặt tay con trai, Nam hiểu rằng Ba anh đang có tâm sự, ông muốn nói với anh điều gì đó nhưng không thể, lúc này bác sỹ lại gần đề nghị:

– Bệnh nhân còn yếu, đề nghị gia đình ra ngoài…

– Vậy lúc nào Ba tôi có thể chuyển viện?

– Thủ tục làm rồi, nhưng còn tùy thuộc vào sức khỏe của Ьệпh nhân, nếu không có gì thay đổi thì sáng ngày mai…

– Dạ, cảm ơn Bác sỹ…- quay sang Ba, anh nói: Ba nghỉ nhé, con ra ngoài…

Chỉ thấy bàn tay Ba anh hơi ҳιếϮ nhẹ rồi buông ra, ông vẫn nằm im không nói gì, kéo mền đắp cho Ba, anh nhẹ nhàng ra ngoài và không quên khép cửa lại…

Vô tình anh nhìn thấy mẹ anh và Duyên đang nói chuyện gì đó rồi cười, khác với những gì khi bác sỹ thông báo về tình hình Ьệпh tình của Ba, điều đó càng làm cho Nam thêm phần thắc mắc, anh không nói gì mà lặng lặng ngồi ngoài của phòng chờ, nhìn thấy Nam đã ra bên ngoài, Duyên tiến lại gần anh khẽ nói:

– Em vừa động viên bác gáι đừng quá lo lắng, đưa bác trai lên Sài gòn là yên tâm rồi…

– Cảm ơn cô…- Nam hờ hững…

– Anh sao thế? Em đáng sợ như vậy hay sao?

– Không có gì, làm phiền cô nên tôi cũng áy náy…

– Em thấy sao sao á, hay em nhiệt tình không đúng nơi đúng chỗ rồi, có điều gì không phải mong anh bỏ qua nhé…- cô tủi thân, hai mắt đã đầy nước…

Thấy vậy Bà Hải trách móc con trai:

– Con nói gì mà em Duyên buồn như thế? Nó đã hết lòng lo cho Ba con rồi, nếu như hôm nay không có Duyên ở đây thì mẹ không biết xoay sở làm sao…

– Con ra ngoài một lát…

Nói rồi Nam nhanh chân bước ra ngoài, anh cần phải bình tâm để suy nghĩ, thật kỳ lạ, tại sao khi Ba cấp cứu mà Duyên lại có mặt ngay tức thì, rồi chuyện mẹ làm ăn thua lỗ sao anh không nghe nói gì cả, rồi thái độ cười tươi của mẹ và cô ta là sao? Những thắc mắc này anh phải nói chuyện với Ba mới rõ được, thương Ba quá, cũng vì suy nghĩ và buồn mà Ba mới đổ Ьệпh, anh mơ hồ hình như giữa mẹ và Duyên có một kế hoạch nào đó, tại sao chuyện hứa hẹn giữa hai gia đình về cuộc hôn nhân giữa anh và cô ta mà anh không biết gì cả, cũng như không hề nghe ai nhắc đến, ôi càng nghĩ anh lại càng cảm thấy đau đầu…

Advertisement

Nam định về nhà một chút, nhưng nhớ lại cái nắm tay của Ba lúc trong phòng thì anh vội dừng lại, Ba định nói với anh điều gì? Tốt nhất anh không được rời khỏi Ba, sáng mai đưa Ba lên Sài gòn chữa trị cho yên tâm rồi chờ Ba khỏe lại, hai cha con sẽ nói chuyện…nghĩ vậy anh lại quay trở về phòng, thấy mẹ và Duyên vẫn đang ngồi nói chuyện, anh đứng ngoài cách một khoảng gần, thấy Nam đi trở vào, Duyên lại gần cười giả lả:

– Anh vừa đi đâu thế? Em mới vào thăm Ba mà thấy ông ho nhiều quá…

– Ba tôi lại ho à? – anh định vào phòng thì cô ta kéo lại:

– Anh đừng lo, em hỏi rồi thì bác sỹ giải thích rằng Ьệпh nhân hở van tιм thường ho như thế, gia đình đừng quá lo lắng…

– Để tôi vào với ông một chút…

– Ba ngủ rồi, em mới vào cũng bị bác sỹ đuổi ra ngoài…

– Vậy thôi chút nữa…- như chợt nhớ ra điều gì, anh hỏi cô ta: Cô ăn gì để tôi xuống căn tin mua?

– Để em hỏi mẹ rồi hai đứa mình cùng đi mua luôn…

Cô ta xưng hô rất ʇ⚡︎ự nhiên làm Nam cũng khó nghĩ, nhưng rồi anh tặc lưỡi: thôi kệ, cô ta muốn gọi sao cũng được, anh không bận tâm, hơn nữa cũng mệt mỏi rồi…giờ đây anh chỉ quan tâm làm sao Ba nhanh khỏi Ьệпh rồi tính sau mà thôi…

– Mình đi thôi anh…- cô ta kéo tay anh…

– Mẹ tôi ăn gì? Tôi chạy ù đi mua cho nhanh rồi về, giờ này cũng trễ rồi, sợ không còn đồ ăn nữa…

– Bởi vậy em mới muốn được anh mời tô phở mà sao khó thế?

– Ờ, sao không nói, vậy thì đi ra ngoài cổng may ra, chứ căn tin không còn gì đâu…

Hai người đi ra cổng Ьệпh viện, xung quanh tràn lan hàng quán không thiếu thứ gì, Duyên kéo Nam vào một hàng phở rồi rất ʇ⚡︎ự nhiên, cô kêu hai tô phở Gà Bò đặc biệt, một lần nữa Nam lại như một người thừa, không nói gì mà cứ lẳng lặng ăn…

Nhìn Nam cứ chăm chú ăn phở mà cô tủi thân, bụng thầm nghĩ đàn ông gì mà vụng về đến thế? Ngồi ăn với phụ nữ mà không ga lăng gì cả, thôi thì sau này mình sẽ huấn luyện từ từ…nhìn Nam, cô mỉm cười khó hiểu…

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất