Cạn tình – Chương 21

Vũ Linh 252

Tác Giả : Ngọc Thơ

-Cảm ơn vợ.

Phong với gương mặt đượm buồn, trong lòng ẩn chứa nhiều tâm sự khiến cho không gian trong nhà vì thế mà trở nên đông đặc đến khó thở. Một bên là gia đình, một bên là công việc. Tất cả đều đổ dồn lên vai của anh. Nếu là tôi chắc tôi sẽ ngã quỵ mất.

Tôi thở mạnh, suy nghĩ trong đầu về tình hình mà nãy giờ Phong kể. Sau đó bất chợt trong tôi lóe lên một ý nghĩ nên nhanh chóng tôi nói với Phong

-Anh nè anh bận công việc thì ở bên này lo đi, để ngày mai em bay sang đó thăm ba mẹ nha. Để xem tình hình sức khỏe của mẹ thế nào. Nếu sức khỏe mẹ không tốt thì dù sau cũng còn có em phụ đỡ đần với ba

Phong nghe tôi nói xong, anh ngồi bần thần một lúc, tôi thì thấy anh im lặng cứ nghĩ anh sẽ không cho tôi đi, ai ngờ là anh lại đồng ý, nhưng biểu cảm lại có chút đắn đo

-Cũng được. Nhưng vợ đi một mình anh có chút không yên tâm.

Thấy anh lo cho mình tôi bèn thuyết phục

-Em đi được mà, lúc trước em vẫn thường xuyên bay qua lại nhiều nước như đi chợ đấy thôi. Không sao đâu.

-Vậy cũng được, để anh đặt vé cho em. Nhưng anh cho em đi một tuần thôi.

-Vâng ạ.

Dường như khi nghe việc tôi đề nghị tôi qua với ba mẹ Phong rất vui thì phải, nên anh cứ ôm tôi cảm ơn tôi mãi. Mà lúc này khi thấy anh vui tôi cũng vui lây, những chuyện lúc trước anh đối xử tệ với tôi tôi cũng chẳng còn bận lòng. Chỉ biết lúc này mình là vợ Phong thì với ba mẹ chồng tôi cũng sẽ xem hai người như ba mẹ tôi vậy, tôi cũng phải có nghĩa vụ và trách nhiệm cả bộn phận làm con để san sẻ với anh.

Cái ôm cảm ơn dường như vẫn chưa đủ để thể hiện. Bất ngờ Phong bế xốc tôi lên rồi đi thẳng vào phòng ngủ. Vì hành động này của anh mà tôi không khỏi bất ngờ. Ở trong ʋòпg tay anh tôi lắp bắp hỏi

-Anh làm gì vậy? Thả em ra coi

Phong lắc đầu, vẫn ôm tôi khư khư tгêภ ʋòпg tay mình

-Không thả.

-Anh…

Anh đẩy cửa phòng ngủ bước vào, rồi đi thẳng đến phòng tắm. Đặt tôi ngồi vào bồn, khi anh đưa tay định cởi luôn chiếc váy tгêภ người tôi tôi liền đưa tay ra ngăn lại

-Anh…Để em ʇ⚡︎ự cởi.

Nhìn tôi ngại ngùng đỏ mặt. Bất chợt Phong cười. Anh nói

-Em tắm đi. Anh có làm gì em đâu. Chỉ là thấy tối rồi…nghỉ ngơi sớm ngày mai em còn bay nữa.

Phong nói xong liền quay lưng đi ra, thế mà nãy giờ tôi cứ nghĩ anh…đúng là tôi suy nghĩ quá nhiều rồi. Mắc cỡ ૮.ɦ.ế.ƭ đi được…Mà cũng mau nhỉ mới đó mà trời đã tối. Đúng là thời gian không chờ đợi chúng ta bao giờ

Khi tôi tắm xong, khoác tгêภ người chiếc áo choàng bông trắng bước ra thì đã thấy Phong cũng tắm rồi từ khi nào. Anh ngồi tгêภ giường, tay bấm điện thoại làm gì đó. Mái tóc vẫn còn ướt vươn vãi vài giọt nước rơi xuống khuôn mặt nam tính trông đẹp đến xiêu động lòng người khiến cho tôi cũng phải mất vài giây để sững người lại mà ngắm nhìn anh.

Thành Phong đẹp trai thật sự, anh như một nam thần bước ra từ truyện ngôn tình. Lạnh lùng có, ấm áp có, và đặc biệt trong anh có một sức hút đặc biệt khiến cho người ta dù sợ anh nhưng vẫn không thể không lưu luyến mà nhìn ngắm.

-Em ngắm đủ chưa?

Tiếng Phong vang lên cắt ngang dòng suy luận của tôi. Gương mặt đang đỏ bừng nhanh chóng liền phục hồi trạng thái bình thường. Tôi đi tới, bĩu môi nhìn anh nói

-Anh đang bấm điện thoại thì sao mà anh biết em đang nhìn anh chứ?

Phong bỏ điện thoại tгêภ tay xuống giường sau đó quay qua nhìn tôi mỉm cười ôn nhu đáp lại

-Vì giác quan đang mách bảo có một cô gáι đang si mê anh. Anh hãy nhìn cô ấy đi.

-Anh lại xạo nữa rồi.

-Anh nói thật mà.

-Mà anh nè!

Ngập ngừng hồi lâu, nhớ đến chuyện này càng hận thì tιм tôi lại nhói lên đau đớn.
Đi tới giường, ngồi xuống đối diện với Phong. Tôi cất lời

-Chuyện Như Ý và Ngọc Hạnh. Bây giờ anh tính sao.

Phong nghe xong đôi mày rậm vô thức cau lại rồi chậm rãi lên tiếng

-Anh đang muốn tìm bằng chứng cụ thể để bắt Vạn Phúc phải trả giá cho những gì ba con hắn đã gây ra cho Thành Phong. Cho nên

Nói đến đây Phong dừng lại, anh lia mắt nhìn qua tôi với ánh mắt đầy sự khó xử. Cũng vì ánh mắt này mà trong lòng tôi bất chợt dâng lên một dự cảm không lành nên lập tức bảo anh

-Anh cứ nói tiếp đi. Em đang nghe nè!

Phong trầm giọng

-Sau khi em về, Anh muốn em giả vờ mắc bẫy bọn chúng. Để xem bọn chúng sẽ đưa em đi đâu và đang toan tính chuyện gì?

Nghe đến đây vô thức cả người tôi run lên, thật sự theo như lời Phong nói anh đang muốn tôi làm con thí chốt để nhằm mục đích phục vụ cho công cuộc dọn đường của mình sao. Bất giác vì suy nghĩ này mà hai mắt tôi rưng rưng, trong lòng thỗn thức những chua xót rồi một dòng lệ vô thức chảy dài.

Ngồi bên cạnh Phong nhìn biểu hiện của tôi anh khá hoảng. Vội kéo tôi vào lòng anh, đưa tay lên lau đi nước mắt của tôi. Anh hỏi gấp

-Em sao vậy? Tự nhiên lại khóc.

Tôi quay đi, nghẹn giọng nói như trách móc

-Anh muốn dùng em để dụ bọn chúng. Vậy nếu em xảy ra chuyện rồi sao? Anh không thương em à? Chẳng có người chồng nào lại đưa vợ mình vào nơi mạo hiểm như thế cả. Chỉ có mình anh thôi đó.

Tôi giận anh nên trách móc anh nhiều thế mà Phong vẫn mặt dày còn cười lớn nữa, ở bên nghe anh cười tôi càng ấm ức khóc lớn thêm. Cứ thế bực tức đưa hai tay đẩy mạnh Phong ra

Tôi lớn tiếng

-Anh vui lắm hay sao mà cười?

Phong không cười nữa khi thấy tôi khóc, anh vươn tay ra một mực kéo tôi lại, dùng đôi tay siết cả người tôi rồi ôm chặt, anh kiêng nhẫn giải thích cho tôi hiểu

-Không lẽ vợ anh anh lại để cho em gặp пguγ Һιểм. Đừng giân nữa nghe anh nói đây nè…

Phong nói cho tôi nghe kế hoạch của anh, cùng con chíp anh đưa để tôi gắn vào người. Nghe xong cảm thấy ổn ổn tôi mới thở phào, mọi ấm ức trong lòng cũng vì thế mà nhanh chóng vơi đi. Tôi phụng phịu nói lại

-Em cứ tưởng… nhưng mà nếu như lần này mọi chuyện thành công thì anh trả công em như thế nào nè?

Phong nhướn mày nói

-Thế em muốn anh trả gì? Để coi anh đáp ứng nổi không?

Tôi mỉm cười giả vờ nhíu mày suy nghĩ sau đó nói lại

-Thôi để xong việc rồi em đòi anh sau

Phong nháy mắt đáp

-Vậy cũng được. Nhưng mà để bây giờ anh thưởng em trước một phần nhé.

-Anh thưởng gì vậy?

-Thì là…

Vừa nói Phong vừa cười sau đó gian tà đè tôi ra giường, anh nằm tгêภ, chiếc áo choàng tгêภ người tôi vô tình bị ŧυộŧ xuống dưới lộ ra hai bầu ռ.ɠ-ự.ɕ ς./ă.ภ.ﻮ t./г.ò.ภ càng khiến cho Phong trở nên rạo rực hơn. Cứ thế chuyện gì đến cũng phải đến… ….Quả phần thưởng này của Phong thật sự tôi không ngờ tới được.))

…Đáp chuyến bay đến Bệnh viện Stanford. Ьệпh viện tọa lạc ở bang California, Mỹ. Nghe nói Ьệпh viện Stanford nổi tiếng với những đột phá trong điều trị υпg Ϯhư, Ьệпh tιм, rối loạn пα̃σ bộ và điều kiện phẫu thuật và y tế giỏi nhất ở đây và đây cũng là nơi mà Phong tin tưởng để đưa mẹ mình sang điều trị.

Khi tôi qua đến Ьệпh viện thì mẹ chồng đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, bà rất yếu xung quanh người toàn là kim truyền. Nhìn thôi tôi cũng đã thấy đau lòng, nếu như Phong nhìn thấy cảnh này tôi nghĩ chắc anh suy sụp mất.

Ngồi cạnh ba Tú bên ngoài, tôi nhìn ba chỉ mới mấy hôm không gặp mà ba tiều tụy và già đi trông thấy. Người đàn ông phong độ ngày nào giờ đây gương mặt đầy vẻ phờ phạc. Hai mắt ba sưng húp chốc chốc lại rơi nước mắt khi kể với tôi về tình hình của mẹ.

Mấy ngày tôi sang đây ngày nào Phong cũng gọi hỏi thăm tôi về tình hình của mẹ, nhưng tôi đâu dám nói với anh mẹ yếu nhiều rồi, vì sợ anh lo lắng lại ảnh hưởng đến công việc nên tôi đã lựa lời nói cho anh yên tâm hơn thôi.

Những ngày còn lại Tôi trực chiến suốt bên viện và thay phiên với ba vào chăm sóc cho mẹ theo giờ được vào thăm Ьệпh, còn đa phần Ьệпh viện đã có γ tά chăm sóc trực tiếp cho mẹ rồi. Mà công nhận một điều y học bên nước ngoài thật sự rất phát triển luôn, cả y bác sĩ đều giỏi, với tình hình mẹ chồng tôi yếu đi, có lúc bà sắp ngừng thở thế mà nhờ sự nỗ lực của các bác sĩ bên này mà ngày tôi chuẩn bị về tình hình của mẹ cũng tiến triển tích cực hơn.

Đến hẹn một tuần quay về, trước khi về tôi đưa ba số tiền mà Phong chuẩn bị sẵn để đưa ba đóng tiền điều trị cho mẹ, rồi sau đó tôi ra sân bay và quay về. Vừa đáp xuống sân bay tôi đã thấy Phong đứng chờ sẵn bên ngoài, còn có cả ba mẹ tôi nữa. Cả nhà đưa tôi về, khi ghé nhà hàng vừa ăn vừa trò chuyện tôi mới biết mấy ngày tôi đi Phong cũng có ghé qua nhà thăm ba mẹ tôi nên hôm nay biết tôi về ba mẹ đã đích thân cùng Phong ra đón tôi để hỏi thăm về tình hình sức khỏe của bà thông gia. Tôi còn nghe nói ba mẹ tôi sẽ sắp xếp công việc rồi bay qua đó thăm một chuyến.

Advertisement


Trở lại công ty sau một tuần vắng mặt. Theo như lời Phong sắp xếp thì hôm nay anh sẽ cho một số người trong phòng thiết kế chuyển công tác về dưới tỉnh một hai ngày, và anh cũng sẽ lấy lý do đi ký hợp đồng không có ở công ty để Ngọc Hạnh dễ dàng ra tay với tôi hơn. Đến khi nào nó đưa tôi ra xe đi thì anh sẽ đi theo sau lưng tôi để bảo vệ.

Vì kế hoạch vạch sẵn cho nên hôm nay tôi một mình lên công ty thôi, cảm giác trong lòng lúc này vô thức cũng thấy sợ sợ khi nghĩ đến chuyện có người đang chuẩn bị hại mình nên khi xe đậu đến cổng và tôi ʇ⚡︎ự mình đi vào. Đôi chân tôi như mang theo cả tấn đá. Nặng nề ҡıṅһ ҡһủṅɢ, đôi chân thì bước mặc dù lòng không muốn.

Đang mang tâm trạng lo lắng khi tôi vừa bước vào cổng công ty mấy bước thì đột ngột có một bóng người chạy nhanh tới kéo tay tôi rồi lôi ŧυộŧ ra ngoài. Lúc này tôi hoảng sợ vô cùng cứ nghĩ là bọn nó đang ra tay bắt tôi, mà nếu nó hành động thế này thì tôi sợ Phong chưa chuẩn bị kịp. Tình hình có khi пguγ Һιểм cho tôi nên tôi chuẩn bị la lên để kêu bảo vệ ứng cứu thì lập tức tôi vừa há họng đã có bàn tay bịt chặt miệng tôi lại. Đằng sau lưng một giọng nam hơi quen quen vang lên nói bên tai tôi.

-Là anh đây. Em đừng có la lớn.

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất