Ba lần lỡ nhịp – Chương 35

Vũ Linh 269

Tác giả: An Yên

Minh Hoàng đặt cằm mình lên đầu cô, ôm trọn Lệ Thủy vào lòng:

– Em không thoát được đâu. Anh có thành tro cũng cuốn em theo!

Lệ Thủy mỉm cười. Niềm hanh phúc khi tâm hồn được hồi sinh, trái tιм cô như vỡ òa vậy. Thế là lần đầu tiên của cô và anh diễn ra tгêภ tấm thảm trải sàn, trong phòng VIP của một quán Karaoke nhưng vô cùng ấm áp và thỏa mãn. Đêm hôm đó, Lệ Thủy không nhớ rõ anh và cô đã tận hưởng bao nhiêu lần cái cảm giác “ăn mặn”, cho đến gần một giờ sáng, người cô rã rời, lúc đó anh mới chịu buông tha cho cô:

– Khϊếp anh đấy, em không nghĩ trông bề ngoài anh lạnh lùng thế mà hóa ra ҡıṅһ ҡһủṅɢ vậy đâu!

Minh Hoàng liếc sang cô, tay nhẹ lau mồ hôi tгêภ trán cô:

– Cái gì khủng cơ?

Lệ Thủy ᵭάпҺ nhẹ vào ռ.ɠ-ự.ɕ anh:

– Thôi đi, anh biết rồi còn hỏi, em mệt ૮.ɦ.ế.ƭ đi được!

Minh Hoàng bật cười:

– Mình em mệt sao?

Lệ Thủy không thèm đôi co với anh nữa. Cô cảm thấy thân ҳάc rã rời, tay chân muốn nhấc cũng không nổi. Minh Hoàng ૮.ɦ.ế.ƭ tiệt, lần đầu mà không thèm thương hoa tiếc ngọc, đem cô ăn sạch sành sanh, khiến cô kiệt quệ. Đang đau nhức ê ẩm thì giọng nói của anh vang lên:

– Ngày mai anh phải đi Thái Lan một chuyến, em đi cùng anh nhé! Đi du lịch luôn!

Lệ Thủy tròn mắt:

– Hả? Sao bây giờ anh mới nói? Nhưng đi có lâu không anh? Vì em định sẽ đi mua sách ôn tập và làm hồ sơ đăng kí dự thị.

Minh Hoàng vuốt mấy sơi tóc dính bết của cô:

– Đi mấy ngàythôi. Em đừng căng thẳng chuyện thi cử, anh tin em làm được mà. Đi chơi cho khuây khỏa rồi về mua sách cũng được mà.

Lệ Thủy suy nghĩ một lát rồi gật đầu:

– Nhưng sao giờ này anh mới nói? Em chưa chuẩn bị đồ đạc gì cả. Với lại, anh đã mua vé máy bay chưa?

Nhìn thái độ lo lắng của cô, Minh Hoàng bật cười:

– Trông em kìa, chuẩn bị cái gì? Em chỉ cần đem thân ngồi cạnh anh là được!

Lệ Thủy đấm nhẹ anh:

– Anh này..khi nào cũng đùa được? Chỉ mình anh và em đi thôi sao? Ngày mai đi mà hôm nay anh còn….

Minh Hoàng cười thành tiếng:

– Ai bảo em khiêu khích anh, đòi ăn mặn cơ. Ngày mai còn có Kiến Văn đi nữa.

Lệ Thủy xua tay

– Vậy thôi, các anh đi bàn công việc, em theo làm gì cho vướng chân!

Minh Hoàng lắc đầu:

– Không sao cả. Bọn anh chỉ thương thảo kí hợp đồng thôi. Cậu ấy hiền lắm, bọn anh lớn lên bên nhau từ nhỏ, Kiến Văn như thư kí của anh vậy, em không phải ngại đâu!

Lệ Thủy không hỏi nữa. Cô và anh mặc đồ rồi anh chở cô về khu trọ. Ngày hôm sau, cả ba người cùng len đường sang Thái Lan. Khác với lần gặp trước, Kiến Văn lần này không mồm khuơ mép giải trước Lệ Thủy nữa. Anh ta cũng không hỏi vì sao cô đi cùng bọn họ, có lẽ Kiến Văn đã hiểu về mối quαп Һệ giữa cô và Minh Hoàng. Tгêภ máy bay, hầu như hai người bàn công việc, còn cô nhìn vào khoảng trời mênh mông, những đám mây bồng bềnh đang lượn lờ quanh thân máy bay.

Đến Thái Lan, Lệ Thủy mới hiểu vì sao Minh Hoàng bảo cô không cần chuẩn bị gì cả và lại mua vé máy bay dễ dàng như thế. Vừa xuống sân bay, ba người bọn họ được một đoàn người Thái Lan ra tiếp đón rất long trọng. Lệ Thủy đoán đây là những người ở công ty đối tác mà Minh Hoàng nhắc tới. Họ chào hỏi nhau theo cách cung kính của người Thái Lan. Lần đầu tiên, Lệ Thủy thấy Minh Hoàng nói được cả tiếng Anh và tiếng Thái Lan. Cô trố mắt ngạc nhiên khi nghe anh bắn cả tràng ngoại ngữ như tiếng mẹ đẻ vậy. Hóa ra, để mọi người khϊếp sợ khi nhắc đến Hoàng “gỗ” quả là điều không đơn giản. Cô thật sự hãnh diện về anh!

Ba người được xếp hai phòng ở một khách sạn năm sao được thiết kế theo phong cách hoàng gia vừa sang trọng vừa cổ kính. Chưa bao giờ Lệ Thủy được sống trong một không gian xa hoa như vậy nên cô cứ ngỡ mình đang mơ. Minh Hoàng thấy điệu bộ của cô thì bật cười:

– Em ngạc nhiên lắm sao?

Lệ Thủy nhìn anh:

– Anh nói được nhiều thứ tiếng vậy sao? Em ngưỡng mộ anh quá nha! Minh Hoàng của em giỏi quá!

Anh thơm nhẹ lên trán cô:

– Vậy thưởng cho anh đi!

Lệ Thủy ʋòпg tay qua cổ anh, hôn chụt lên môi anh. Minh Hoàng bày ra vẻ mặt nhăn nhó:

– Ít quá, thế này anh ૮.ɦ.ế.ƭ đói mất!

Lệ Thủy hiểu ý nghĩa của hai từ ” ૮.ɦ.ế.ƭ đói” mà anh vừa thốt ra, cô nguýt dài:

– Anh sang đây để bàn công việc làm ăn nha, giữ sức khỏe đấy!

Minh Hoàng ghì cô vào tường, nói khẽ vào tai cô:

– Anh không ϮhịϮ được em thì làm sao đủ sức khỏe được?

Và rốt cuộc là Lệ Thủy đầu hàng hoàn toàn trước những nụ hôn tới tấp, những cú thúc hông mạnh mẽ, những hơi thở gấp gáp, những cái nhấp nhô không theo quy luật của người đàn ông quyến rũ ấy. Anh ăn cô sạch sẽ ngay trong tư thế dính chặt vào tường. Đếnkhi cô rã rời, anh mới chịu buông. Lệ Thủy thều thào:

– Anh ngồi máy bay mà không biết mệt sao?

Minh Hoàng vừa hôn cô vừa bế cô vào nhà tắm:

– Ăn ϮhịϮ no rồi, không mệt nữa!

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất