Ba lần lỡ nhịp – Chương 32

Vũ Linh 135

Tác giả : An Yên

Lệ Thủy vẫn đẩy anh ra:

– Ai thèm đồng ý? Bệnh anh nặng thì tìm người mà chữa, liên quan gì đến em chứ? Có ai bảo yêu, bảo nhớ mà cả tháng không thèm liên lạc như anh không?

Minh Hoàng bế thốc Lệ Thủy đi lại ghế sofa, đặt cô ngồi lên đùi mình, Lệ Thủy đỏ bừng mặt:

– A… ai cho anh bế em, thả em ra!

Minh Hoàng ngồi ngay ngắn lại và nói:

– Anh ʇ⚡︎ự cho đấy. Ai bảo anh không nhớ em, ai bảo anh không nhắn tin cho em?
Lệ Thủy huơ huơ điện thoại của mình trước mặt anh:

– Đâu? Tin nhắn đâu?
Minh Hoàng lấy điện thoại của anh ra, đưa cho cô:
– Cho em kiểm tra đấy, trong tin nháp ấy, ba mươi ngày ba mươi tin nhắn. Mật khẩu điện thoại là ngày tháng năm sinh của em.
Lệ Thủy tròn mắt:

– Hả? Sao anh biết ngày sinh nhật của em?
Minh Hoàng nhún vai:
– Anh đoán mò thôi, em xem có đúng không?
Lệ Thủy tò mò bấm vào, quả đúng là anh lấy ngày sinh tháng đẻ của cô làm mật khẩu , cô reo lên:

– A đúng rồi, anh tài thật đấy . Mà sao anh nhắn tin lại không gửi cho em?
Minh Hoàng giải thích:
– Vì anh muốn cho em thời gian nên không dám gửi, sợ làm em ρhâп tâm nên anh lưu vào đó .
Lệ Thủy tò mò mở hộp thư nháp. Từng chữ từng chữ trong đó hiện ra ʇ⚡︎ựa như dòng nước mát lành len lỏi vào trong trái tιм cô:

– Ngày thứ nhất : Lệ Thủy, em đang làm gì? Nhớ ăn uống đầy đủ đấy!
– Ngày thứ hai: Lệ Thủy, hai ngày không gặp em, anh sợ mình không chịu nổi…
– Ngày thứ ba: Lệ Thủy, không biết em nhớ anh không nữa! Anh chọn cách im lặng để em xem lại tình cảm của chúng ta , nhưng anh lại sợ em xa anh, sợ em sẽ quên anh..
…….

– Ngày thứ mười lăm: Lệ Thủy, anh sắp phát điên rồi. Anh đã cố tập trung vào công việc mà đêm về lại nhớ hơi ấm của em. Anh nhớ khuôn mặt em cả khi tươi cười lẫn khi giận dỗi, chắc anh không đợi được đến một tháng đâu, ngày mai anh phải tới gặp em!
– Ngày thứ mười sáu: Lệ Thủy, anh lại hạ quyết tâm vì anh muốn em chắc chắn vào tình cảm của mình. Thôi, anh đành chấp nhận làm người điên vì yêu em vậy!
…..

– Ngày thứ ba mươi: Anh đã làm được rồi, nhưng không biết em còn nhớ anh không? Anh yêu em, Lệ Thủy!
Đọc hết ba mươi tin nhắn, Lệ Thủy mới chợt nhận ra mắt mình đã nhòe nhoẹt nước . Anh yêu cô bằng một thứ tình cảm quá chân thành, tha thiết. Hóa ra, cả tháng nay, người phải chịu đựng sự dày vò đâu chỉ mình cô? Chính anh cũng đau khổ, dằn vặt có kém gì cô đâu. Minh Hoàng khẽ lau nước mắt cho cô, ép cô vào ռ.ɠ-ự.ɕ mình, nói khẽ:

– Đừng khóc, anh đau!
Cô lại đấm thùm thụp vào người anh:
– Em khóc liên quan gì đến anh đau? Cái người này, sao lại chọn cách như vậy chứ? Ghét anh, ghét anh!
Minh Hoàng giữ tay cô:

– Lệ Thủy, em đừng làm ồn!
Lệ Thủy càng không hiểu, ồn gì nhỉ? Phòng VIP cách âm vô cùng tốt, ồn ào cái gì? Nghĩ là anh lại sắp bày trò trêu mình, cô lại càng làm loạn. Cô ᵭάпҺ vào vai anh, vào ռ.ɠ-ự.ɕ anh. Minh Hoàng lại giữ tay cô, hít một hơi thật sâu rồi nói:

– Lệ Thủy, sức chịu đựng của anh có giới hạn đó, nhất là sau một tháng trời xa em đấy!
Lúc này Lệ Thủy mới ngờ ngợ nhận ra vấn đề. Nãy giờ cô đang ngồi tгêภ đùi anh, lại còn nhún nhảy làm loạn lên, thảo nào…Lệ Thủy đỏ bừng mặt vì cảm nhận một vật đang nóng dần lên ngay phía dưới. Cô xấu hổ gỡ tay Minh Hoàng và loay hoay định ngồi sang bên cạnh. Nhưng Minh Hoàng lại ôm cứng cô vào lòng, giọng anh khàn khàn mà Lệ Thủy cảm nhận rất rõ sự kìm nén trong đó
– Ngồi thế này một chút thôi!

Lệ Thủy càng luống cuống:
– Không….không, em không 𝖇á𝖓 𝖙𝖍â𝖓!

Minh Hoàng bật cười:
– Đó là trước kia, giờ bán cho anh đi!
Lệ Thủy đỏ mặt, cúi đầu đáp:
– Không! Đâu phải ai muốn mua là mua chứ?

Minh Hoàng giả vờ thở dài:
– Chà, vậy thì anh phải chăm chỉ kiếm tiền thêm mới được!
Lệ Thủy không nhận ra sự trêu đùa đó nên chỉ biết tròn mắt:
– Anh còn thiếu tiền sao?

Minh Hoàng nhìn cô:
– Anh không kiếm tiền thì lấy gì mà mua nổi thân em đây? Mà lỡ để người khác ςư-ớ.ק mất, anh không nỡ…tiếc lắm…xót lắm…
Lệ Thủy lại đẩy anh ra, mà càng đẩy thì lại càng ɔ.ọ ჯ.áʈ, cô lại càng lúng túng:
– Các anh chỉ nghĩ cái gì cũng mua được bằng tiền. Người chứ có phải gỗ nhà anh đâu!
Minh Hoàng cố kìm nén cảm xúc, ghé sát cô:
– Vậy em cho anh trả góp bằng sức lao động được không?

Lần này đến cả Lệ Thủy cũng không chịu nổi:
– Anh nói linh ϮιпҺ cái gì đấy?
Minh Hoàng đặt cằm mình £êղ đỉภђ đầu cô, ép sát cô vào mình hơn nữa:

– Anh sẽ trả góp…bằng những năm tháng còn lại của cuộc đời ở bên em, được không?

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất