Con Dâu Của Mẹ – Chương 14

Vũ Linh 256

TG:Tâm Tửng

Thấy vợ chồng tôi im lặng chị Trà lại tưởng chúng tôi ko biết gì …nên trong đầu chị lại có ý định hại tôi tiếp..lần này chị chơi lớn hơn chị đặt mua bọ cạp tốn khá nhiều tiền của chị và mang bọ cạp về nhà

Đến đêm mọi người đi ngủ hết là chị Trà dậy cầm cái chai đựng bọ cạp ra phía cửa sổ rồi chị mở nút chai dốc hết những con bọ cạp vào trong nhà tôi… rồi chị yên tâm đi về nhà mình nằm ngủ ..

Nhưng chồng tôi đã có sự chuẩn bị .. anh bí mật lắp camera và anh đã thức mấy đêm để rình trộm rồi…

Chị Trà ngủ một mạch đến sáng ., con gái chị gọi thì chị mới tỉnh.. chị Trà dậy và đi ra ngoài sân thấy bên nhà tôi ko có động tĩnh gì cả .. chị Trà hoang mang

” Sao im thế,, hay bị bọ cạp cắn chết hết rồi”

Rồi chị gọi chị Liễu

– Liễu ơi ., Liễu à mau dậy đi.,

Chị Liễu dậy ngái ngủ

– Sao mới sáng ra mà chị đã gọi ầm ĩ lên thế??

– Mày sang gọi mẹ Hiền và thím Tâm dậy đi.., sao giờ này mà họ vẫn chưa dậy thế?

– Thì hôm nay là chủ nhật mà chị, dậy sớm làm gj chứ?

Chị Trà đẩy chị Liễu

-Tao bảo mày gọi thì mày cứ gọi đi.,nhanh lên

Chị Liễu gọi

-Mẹ Hiền ơi,, dậy thôi .. mẹ ơi..

Chị Liễu gọi mấy câu liền thì mẹ Hiền dậy mở cửa ngáp ngắn ngáp dài

– Có chuyện gì mà gọi mẹ sớm thế??

– Thì mọi khi con thấy mẹ dậy sớm lắm cơ mà sao hôm nay mẹ dậy muộn thế ạ?

Mẹ Hiền nói thản nhiên

– Tại đêm qua bọ cạp ở đâu ra nhiều lắm con ạ .. nó bò khắp nhà .. nên vợ chồng thằng Thức và mẹ phải bắt mãi mới hết đấy.. nên mẹ ko ngủ được mấy giờ cứ buồn ngủ .. thôi mẹ đi ngủ tiếp đây,,

Chị Liễu hoảng hồn mồm lắp bắp

– Lần trước là rắn lần này là bọ cạp… trời đất ơi.. chuyện gì đang sảy ra thế này,,,

Mẹ Hiền buồn ngủ quá nên vào phòng ngủ tiếp còn chị Liễu chạy về mách chị Trà

– Chị ơi,, đêm qua nhà thím tâm lại bị bọ cạp nó bò vào đầy nhà.. chị em mình mau về nhà xem có bọ cạp hay không đi chị,,,

– Thế cả 3 người không ai bị sao à?

– May quá cả mẹ Hiền và vợ chồng chú Thức ko bị sao chị ạ!

Chị Trà nghe chị Liễu nói thì thất vọng lắm,, tốn bao nhiêu tiền mà lại sôi hỏng bỏng không thế sao…

Sau khi dậy và ăn sáng xong tôi cầm cái hộp đựng bọ cạp sang nhà chị Trà

Chị Trà giật mình

– Thím sang đây có chuyện gì?

Tôi tươi cười

– Em mang bọ cạp sang trả chị này… chúng nó chết hết rồi ,, nên chị để mà giữ làm kỉ niệm chị nhé!

Chị Trà hoang mang lắm chị khẽ nói

– Bọ cạp ở đâu mà nhiều thế này,,, ????

– Có cần em cho chị xem đoạn vi deo mà đêm qua chị thả bọ cạp vào nhà em không ạ??

Tôi mở điện thoại ra cho chị Trà xem… chị Trà ngồi im ko nói câu gì…

– Làm việc ác nhiều có ngày bị quả báo đó chị Trà ạ.. là người nhà với nhau mà chị lại hành động một cách độc ác và tàn nhẫn như vậy sao????

Chị Trà ngồi im ko nói được câu gì nữa… tôi cũng ko nói gì thêm .. mọi chuyện cứ để chồng chị ấy quyết định..

Cả ngày hôm đó chị Trà ở lì trong nhà ko thò mặt ra .. đến tối chồng chị bay từ Đức về… vừa thấy chồng về chị Trà đã bật khóc nức nở…

Anh Quang chồng chị Trà thất vọng lắm anh thở dài rồi nói

– Anh chưa bao giờ nghĩ em lại có thể làm những việc độc ác đến như vậy…may mà mẹ Hiền chỉ bị thương nhẹ nếu không anh sẽ ân hận cả đời rồi.. còn việc em mua bọ cạp và tính hại mọi người thì anh ko thể chấp nhận được em nữa rồi,,

Advertisement

Chị Trà khóc lóc ôm chân chồng van xin

– Anh ơi., em biết sai rồi.,em biết sai rồi anh ạ,, lần sau em ko giám như thế nữa đâu..anh tha thứ cho em lần này đi anh,,

– Người em cần xin lỗi là mẹ Hiền và chú Thím chứ ko phải anh..,,

Chị Trà ôm chặt lấy chân chồng nức nở

– Anh ơi , anh nói đỡ em vài câu được không .. em xin anh đấy,,, anh giúp em đi anh,,,

Sau đó anh Quang cùng chị Trà sang nhà xin lỗicmej Hiền và vợ chồng tôi… chúng tôi cũng ko muốn nói gì thêm nữa…cứ để anh Quang tự giải quyết chuyện này đi,,,

Anh Quang về nhà rồi anh bảo chị Trà thu dọn quần áo rồi về nhà mẹ đẻ mà ở.. chị Trà có van xin thế nào anh Quang cũng ko chấp nhận … lần này anh rứt khoát lắm…chị Trà thì cứ khóc lóc van xin mãi..

Lần này chị Liễu cũng sốc lắm và ko giám bênh chị Trà nữa… chị cũng muốn chị Trà về nhà đẻ mà ở.. vì chị Liễu thấy sợ khi ở cùng một người chị dâu thâm độc như vậy…

Thu dọn quần áo cho chị Trà xong anh Quang gọi taxi đến

– Xe tới rồi,, em mau về nhà đẻ đi,, sau này chúng ta sẽ gặp lại nhau ở toà.. em nhớ bảo trọng…

Chị Trà khóc xưng húp cả mắt chị cứ ôm chân anh Quang

– Anh ơi , em van xin anh , anh đừng đuổi em đi mà.. em sai rồi,, em biết em sai rồi,,anh tha cho em đi anh!

Anh Quang lạnh lùng

– Mau lên xe đi.,,!

[..]

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

5 ( 1 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất