Ba lần lỡ nhịp – Chương 29

Vũ Linh 115

Tác giả: An Yên

Lệ Thủy hết nói nổi với Minh Hoàng nên ngoan ngoãn để anh vào phòng. Cũng may Ái Chi là người gọn gàng sạch sẽ nên cô không phải ngượng khi Minh Hoàng vào chơi. Nhưng không khí trong phòng bỗng trở nên ngượng ngập:

– Phòng của bọn em hơi nhỏ, anh thông cảm nha!

Minh Hoàng quan sát một lượt, trong đáy mắt lóe lên một tia thương xót rồi tủm tỉm:

– Có trái tιм em to là được rồi, phòng nhỏ có sao đâu!

Lệ Thủy nguýt dài:

– Anh cứ trêu em suốt ngày!

Minh Hoàng ngồi xuống ghế nhìn cô:

– Anh đâu trêu em. Người già chỉ biết nói thật!

Lệ Thủy cười:

– Trẻ con mới biết nói thật, người già lắm kinh nghiệm nhiều mưu mô hay dụ trẻ con!

Minh Hoàng bật cười:

– Ý em anh đa mưu? Nhưng em có phải trẻ con đâu?

Lệ Thủy

– So với anh thì em vẫn trẻ con còn gì?

Minh Hoàng nheo nheo mắt:
– Đâu! Em có như Khang Viễn đâu mà trẻ con. Anh đang mong em là trẻ con cho dễ dụ còn không được đây!
Thực sự cách xưng hô này khiến cô vừa ngượng ngùng lại vừa thấy dễ chịu. Lệ Thủy rót nước mời Minh Hoàng rồi ngồi xuống đối diện anh:
– Mời anh uống nước!
Minh Hoàng xoay xoay cốc nước nói:
– Em ngồi xa anh quá!
Cô lườm anh:
– Anh là gì mà em phải ngồi gần? Anh cứ làm như anh là Khang Viẽn không bằng ý mà bám mẹ.
Minh Hoàng bật cười thành tiếng:
– Chà, anh sẽ gọi điện thoại hỏi bí quyết của con trai mới được!

Lệ Thủy tròn mắt:
– Hả? Khang Viễn là con của em, ai cho anh gọi con trai?
Anh lại nheo mắt ghé sát mặt cô:
– Thế không lẽ là con gáι?
Lệ Thủy không cãi nổi anh nên chỉ biết ngồi im. Minh Hoàng dồn được cô vào thế bí nên bật cười mãn nguyện . Thấy vậy, cô nhăn mặt, chu môi:

– Già khó tính!
Lần này thì anh cười phá lên, Lệ Thủy dậm chân:
– Khuya rồi, anh không định về sao? Ở đây không hay ho gì đâu nha!
Minh Hoàng lại nhìn cô, ánh mắt lộ rõ vẻ cưng chiều:
– Vậy anh đưa em đến nơi hay ho nhé!

Lệ Thủy biết anh lại sắp giỡn mình nên vội xua tay:

– Không, không…. nhưng anh và em…

Minh Hoàng lại bắt bẻ cô:

– Anh và em làm sao? Chúng ta đều là người Trái Đất, anh là đàn ông , em là phụ nữ, yêu nhau là chuyện bình thường, có sao đâu?

Minh Hoàng vừa nói vừa ghé sát miệng vào vành tai Lệ Thủy khiến người cô như bị điện giật. Lệ Thủy cứ bị anh dồn nên luống ca luống cuống, nói năng lộn xộn:

– Anh này…. hay thật đấy!

Minh Hoàng thấy biểu hiện ngượng ngùng của cô thì vội đứng dậy, Lệ Thủy biết anh chuẩn bị về thì đứng dậy theo. Bất chợt, anh xoay người cô, đặt lên trán cô một nụ hôn:

– Em nghỉ ngơi đi! Anh về đây!

Lệ Thủy khẽ mỉm cười, l*иg ռ.ɠ-ự.ɕ anh thật ấm. Sự va chạm vào một người đàn ông dù chỉ diễn ra trong tích tắc nhưng bỗng khiến Lệ Thủy xao xuyến. Đã lâu lắm rồi, cô không có cảm giác này, nói đúng hơn, ngoài Tuấn Khang, chưa ai đưa đến cho cô cái cảm giác ấy. Ở quán, cô chỉ rót bια và bấm bài chứ không chạm đến ai cả. Kể cả Minh Hoàng, mang tiếng là ” bao nuôi” cô nhưng cái hôn khẽ phớt tгêภ trán vừa rồi mới là sự đụ.ภ.ﻮ ς.ђ.ạ.๓ đầu tiên.

Thấy cô đứng im, gương mặt ửng đỏ thẹn thùng, bất giác Minh Hoàng lại muốn đặt lên đôi môi mọng đỏ kia một nụ hôn. Nhưng rồi sợ cô chưa sẵn sàng, anh lại không nỡ. Anh ôm chặt cô vào l*иg ռ.ɠ-ự.ɕ mình, Lệ Thủy bị bất ngờ, nhưng sau mấy giây tận hưởng sự ấm áp, cô khẽ đẩy anh ra:

– Minh Hoàng , lỡ ai nhìn thấy…

Minh Hoàng càng siết chặt cô trong ʋòпg tay mình:

– Kệ họ đi! Cho anh ôm em một chút thôi!

Lệ Thủy lại tiếp tục đẩy anh:

– Không được, em chưa….

Minh Hoàng khẽ vuốt mái tóc cô:

– Được rồi, em chưa sẵn sàng, anh sẽ đợi, anh sẽ cho em thời gian.

Lệ Thủy khẽ gật đầu, thế nhưng không hiểu sao khi anh buông tay ra, lòng cô lại có chút hụt hẫng…

Ngày hôm sau, vừa tỉnh dậy, Ái Chi đã túm lấy cô hỏi đủ thứ chuyện. Trong khi cô càng kể càng đỏ mặt thì Ái Chi lại phá lên cười. Lệ Thủy ᵭάпҺ nhẹ vào vai bạn:

– Mày làn gì mà cười như con dở hơi thế hả? Buồn cười lắm sao?

Ái Chi vẫn không chịu im miệng, cả cười nham nhở cả nói:

– Không, có gì buồn cười đâu nhờ? Lệ Thủy nhà mình đang viết ngôn tình giữa đời thường đấy nhỉ? Để tao nghĩ xem nào, anh ấy sẽ lái siêu xe chở mày đi chơi mà không cho tao đi ké này, sẽ ăn những nhà hàng sang trọng mà không có mặt tao này, sẽ đến những nơi lãng mạn xa hoa…

Lệ Thủy lấy tay bịt miệng bạn:

– Mày có im đi không hả con kia? Tao chưa đòng ý với anh ấy, chúng tao cần thời gian và tao cứ thấy bọn tao khó dung hòa được vì khoảng cách quá xa.

Ái Chi lúc này mới ngồi nghiêm túc lại:

– Lệ Thủy, mày nghĩ đi đâu đấy? Thời gian, đúng , mày cần suy nghĩ chín chắn để bắt đầu một mối quαп Һệ mới. Nhưng khoảng cách thì tao nghĩ trong tình yêu không có bất kì khoảng cách nào hết. Tao chưa có được một tình yêu đậm sâu, ý nghĩa như mày nhưng tao nghĩ chỉ cần hai trái tιм hướng về nhau thì mọi khoảng cách sẽ không còn ý nghĩa nữa. Tao vẫn sẽ luôn bên mày mà, tao luôn mong mày hạnh phúc.
Lệ Thủy khẽ ôm lấy cô bạn:

– Cảm ơn mày về tất cả, Ái Chi!

Ái Chi nói đúng, có lẽ đã đến lúc Lệ Thủy thực sự nên mở lòng??…

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất