Tình cuối – Chương 52

Vũ Linh 176

Tác giả: An Yên

Minh Nhật cứng đờ các cơ hàm, mãi mới lắp bắp:
– Cô…. cô…
Người đứng trước mặt anh nhăn mặt lại:
– Cô với tôi cái gì? Chà, hôm nay bảnh bao phết nhỉ? Lại tút tát kiếm cớ đi lừa ai à? Anh có thay đổi kiểu gì, có bị đày xuống mấy tầng đị𝚊 𝚗𝚐ụ𝚌 thì tôi vẫn nhận ra dù chỉ gặp hai lần nhá!
Minh Nhật lắc đầu cười khổ anh lại bị nhầm với Minh Đạt rồi, nhưng chưa có ai mà mắng người xối xả vì nhầm như cô gáι này:
– Cô nhận nhầm người rồi!

Cô ấy, rất ʇ⚡︎ự nhiên, nở một nụ cười:
– Thôi thôi, anh gỡ cái mặt nạ đó xuống đi cho thiên hạ nhờ!
Vì hôm nay là chủ nhật, người ra vào quán cà phê khá đông, nhưng Minh Nhật vẫn tỏ ra điềm đạm khi một số ánh mắt liếc nhìn mình, một phần do cô gáι kia khá nổi bật, một phần do cô ấy nói không nhỏ như cố ý bóc mẽ anh. Vừa hay có một người đi qua và nhận ra anh, vội vã lại bắt tay:
– Ồ, Minh Nhật, cậu khỏe không? Có trở lại Úc để học nữa không hay về hẳn rồi?

Nhật cười:
– À, tớ về hẳn để giúp bố mẹ điều hành công ty nay Minh Đạt chuyển vào mở chi nhánh ở phía Nam rồi nên một mình bố sợ lo không xuể.
Người bạn của anh còn đá mắt về cô gáι kia:
– Bạn gáι hả? Khi nào cưới?
NHẦM TẬP HAI. Ngày gì không biết nữa, nãy thấy trời mát dịu mà giờ nghe khó chịu rồi. Còn cô gáι đứng đối diện Minh Nhật chỉ biết há hốc miệng, ngơ ngác, lẩm bẩm một mình:
– Minh Nhật ư? Là sao nhỉ? Anh này giống Minh Đạt quá! Ban nãy anh ta còn nhắc tới Đạt… không lẽ họ …. sinh đôi chăng?
Người bạn đó hỏi vài câu vu vơ rồi tạm biệt Minh Nhật. Chờ người đó đi khuất, cô gáι ban nãy mới lí nhí:
– Xin lỗi anh …. hình như tôi nhầm thật!
Nhật cười:
– Tôi biết, Minh Đạt là em sinh đôi của tôi! Không sao, tôi bị nhầm với nó nhiều rồi, bị nghe cҺửι như ban nãy cũng kha khá lần rồi!
Cô gáι cúi đầu liên tục xin lỗi:
– Xin lỗi anh! Tôi thành thật xin lỗi! Vì tôi nhìn thấy anh có vẻ chững chạc, đứng đắn không như anh ta. Tôi cũng xin lỗi nếu như quá thẳng thắn nhận xét về em trai anh!
Minh Nhật lắc đầu:
– Không sao, tôi cũng biết là nó không tốt mà, cô cứ nói những gì cô nghĩ, giống như ban nãy cô mắng tôi ấy! Nhưng cho tôi hỏi, thằng em trời đ.á.n.h của tôi nó không làm gì tổn thương đến cô chứ? Nếu có tổn hại gì, cô cứ nói ra! Có thể tôi không thay nó đền bù được hết, nhưng ít ra cô cũng nhẹ lòng còn tôi cũng có thể thay nó nói lời xin lỗi cô.

Người đàn ông này quả là chuẩn mực,nói năng nhã nhặn. Cô gáι mỉm cười:
– À, anh ta không làm gì tôi vì vốn sĩ anh ta không quen tôi. Tôi là Út Linh, sinh viên năm thứ ba của Trường Đại học Xây dựng. Bằng cách nào đó, anh ta biết được số điện thoại của tôi và có hẹn gặp tôi, muốn cùng tôi bàn cách hại một người bạn cùng lớp với tôi tên là Vương Thăng. Chắc anh không biết anh ấy?
Minh Nhật cười:
– Tôi vừa uống cà phê với cậu ấy xong! Vương Thăng người yêu của Tường Vi đúng không?

Linh reo lên:
– Ồ đúng rồi đấy! Vậy thì dễ nói chuyện hơn rồi! Thật ra, Đạt không phải vì yêu đương gì đâu mà anh ta gặp tôi nói rằng vì Vương Thăng mà anh ta bị đi tù oan. Đạt nghĩ tôi yêu Thăng nên sẽ bày cách để Thăng và Vi chia tay, sau đó tôi sẽ quyến rũ được Thăng!
Minh Nhật nắm chặt tay bàn tay, gân xanh nổi lên từng đám, đến việc như thế mà nó cũng nghĩ ra được! Anh nói :
Mối hiện rõ tгêภ khuôn mặt:

– Ngại quá để tôi mời anh mới đúng, vìban nãy tôi có lỗi với anh!
Nhật gật đầu:
– Được rồi, ai mời không quan trọng, giờ đi vào nào, tôi đang nóng lòng muốn nghe câu chuyện của cô!
Hai người trở lại quán cà phê Minh Nhật chọn một góc khuất và gọi sinh tố cho Linh còn mình thì ngồi uống nước. Chờ cô thoải mái ngồi anh cất giọng:
– Cô nói đi!
Út Linh chậm rãi nói:
– Cách đây mấy tuần, Đạt đến gặp tôi và giới thiệu là con trai của tổng giám đốc công ty W. Tôi cũng không quan tâm điều ấy lắm vì tôi có học về lĩnh vực đó đâu. Tuy nhiên, anh ta bảo muốn cùng tôi khiến anh Thắng chị Vi chia lìa để tôi có thể ʇ⚡︎ự do đến với anh Vương Thăng.
Minh Nhật ngắt lời Linh:
– Cô yêu Vương Thăng sao?

Linh cười:
– Trước đây, khi mới vào trường, tôi rất ngưỡng mộ anh ấy, vì anh ấy đi bộ đội 2 năm trời trở về mà thi đại học với số điểm gần tuyệt đối, chẳng cần đến điểm ưu tiên gì cả. Đã thế lại rất điển trai, hòa nhã, một người như vậy, cô gáι nào chả thích. Nhưng sau khi anh ấy viết status tỏ tình với chị Vi tгêภ Facebook rằng sẽ ở bên chị ấy trọn đời thì tôi quyết định không nói ra tình cảm của mình. Vì tôi hiểu anh ấy đã công khai tình cảm như thế, mình nói ra sẽ là một sự vướng bận, chẳng hay ho gì!
Út Linh uống một ngụm sinh tố rồi nói tiếp:
– Thực tình, tôi rất ghét mấy cô trà xanh bày mưu tính kế trong tình yêu. Huống hồ, một người yêu sâu đậm như Vương Thăng, nếu dùng mưu hèn kế bẩn để trả thù thì rồi đến tình anh em cũng chẳng còn nữa!

Minh Nhật ” à ” lên một tiếng. Cô bé này trông chanh chua thế chứ thực ra cũng có một tâm hồn đẹp. Anh im lặng lắng nghe Linh nói tiếp:
– Nhưng hình như em trai của anh không biết điều đó nên cứ cố thuyết phục tôi hại họ. Tôi đã không đồng ý, nhưng giờ nghĩ lại, tôi thấy mình ngốc thật! Nếu lúc ấy tôi giả vờ đồng ý thì có thể đã biết kế hoạch rồi! Ban nãy, tôi đang dừng xe chờ đèn đỏ, thoáng thấy bóng mô tô giống anh Thăng. Tôi cứ tưởng mình nhìn nhầm hóa ra là thật.
Nhật gật đầu:
– Ừ tôi và Thăng có chút chuyện!
Linh hỏi:
– Chuyện gì?
Nhật ngớ người ra:
– Ơ,sao tôi phải nói với cô?

Linh hơi bối rối :
– À, xin lỗi tôi hơi nhiều chuyện rồi! Nhưng công nhận anh khác xa em trai anh. Anh ta rất k.h.ố.n n.ạ.n, tôi còn nhớ anh ta nói sẽ khiến cho họ chia ly trong nước mắt. Tôi cũng không rõ có chuyện gì nữa!
Nước mắt? Chia ly? Không lẽ chuyện giấy tờ khám sức khỏe là có bàn tay của Đạt vào hay nó chưa đi mà sẽ theo hại Vi ở huyện miền núi kia? Minh Nhật bắt đầu phán đoán. Với tính của Vương Thăng, cậu ta chắc chắn sẽ đi tìm Vi, có thể hôm nay hoặc ngày mai. Vi lại có võ nên chắc hôm nay cô ấy vẫn an toàn. Còn khi có Thăng sẽ là yên tâm tuyệt đối. Việc giấy tờ thì Minh Nhật nghĩ mình đi tìm hiểu sẽ tốt hơn, bởi anh đã từng nhìn thấy tờ giấy kết quả ấy, anh vẫn còn nhớ tên của vị bác sĩ khám cho Vi – Nguyễn Thị Hiên. Vậy nên nếu anh đi đến Ьệпh viện xem xét về cô bác sĩ, Thăng lên tгêภ kia để có thể điều tra được cả hai khả năng thì hợp lý hơn. Thấy Nhật trầm ngâm, Út Linh tò mò:
– Anh nghĩ ra điều gì hả? Thế em trai anh đâu rồi?

Nhật nhìn cô:
– Tôi đang cố xâu chuỗi mấy sự việc thôi. Minh Đạt vào tỉnh V lập nghiệp, có cơ sở trong đó, bảo ʇ⚡︎ự kiếm sống, tôi không ngờ trước khi đi nó còn kiếm chuyện nữa. Hi vọng là Vi an toàn. Cũng may tôi gặp được cô, để có chút ít manh mối, chỉ mong những suy đoán của tôi là đúng. Cảm ơn cô nhiều lắm!

Út Linh cười:

– Không có gì, tôi cũng đỡ áy náy vì ban nãy mắng nhầm anh. Hôm nghe anh ta nói, tôi không những mắng mà còn hắt nguyên cốc cà phê vào mặt anh ta. May là cà phê đá đấy, không thì bỏng nguyên cả mặt rồi!
Minh Nhật tủm tỉm:
– Cũng may ban nãy tôi gặp cô ngoài đường và tay cô không có gì để ném!
Út Linh cười đỏ cả mặt:
– Vì tôi nhầm thôi, tôi chỉ muốn anh ta đừng hại vợ chồng anh Thăng là được, họ rất đẹp đôi.

Minh Nhật thấy vui vui thú vị. Cô gáι này tưởng đanh đá hóa ra rất thiện lương. Anh và Linh trò chuyện một lát rồi tạm biệt nhau. Hôm nay là chủ nhật nhưng Ьệпh viện chắc chắn có người trực nên Minh Nhật vẫn quyết định lái xe đến Ьệпh viện thành phố C. Anh tiến tới khoa sản và gõ cửa phòng trực. Sau tiếng ” Mời vào” của một giọng nữ, anh mở cửa bước vào, lòng hi vọng người đó chính là bác sĩ Hiên, nhưng ᵭ.ậ..℘ vào mắt Nhật là một cô bác sĩ tầm bốn mươi tuổi, bảng tên không giống cái tên mà anh muốn gặp. Bác sĩ nhìn người đàn ông chỉn chu trước mặt, hỏi anh:
– Anh tìm gặp ai?
Minh Nhật kéo ghế ngồi xuống và nói ra cho bác sĩ:
– Cho tôi hỏi khoa sản này có bác sĩ tên là Nguyễn Thị Hiên không ạ?
Cô bác sĩ nhíu mày:
– Anh gặp cô ấy có việc gì không ?

Nhật ” à” lên một tiếng rồi nói:
– Nhà tôi có người nhà bị vô sinh, chỗ quen biết với bác sĩ Hiên nên tôi đến xin tư vấn
Cô bác sĩ gật đầu vẻ thấu hiểu.
rồi nói:
– Cô Hiên nghỉ hưu cách đây khoảng một tuần rồi. Cô ấy nghỉ sớm với lý do sức khỏe không chịu được áp lực công việc. Nhưng nếu cần, tôi sẽ cho cậu địa chỉ nhà và số điện thoại của bác sĩ!
Nhật tỏ vẻ sốt sắng:
– Dạ vậy cũng được, thế thì hay quá ạ!
Cô bác sĩ vừa cười, lấy giấy bút vừa hí hoáy ghi cho Nhật vừa nói:

– Cô ấy có hơn hai mươi năm làm tại khoa sản ở một số Ьệпh viện, về Bệnh viện thành phố C này cũng hơn bảy năm rồi, anh đến xin tư vấn là đúng rồi đấy. Nhưng nếu có gì chưa thỏa đáng, thì cứ tới đây, chúng tôi sẽ tư vấn thêm, đừng nặng nề chuyện đó quá, bây giờ y học tiên tiến, không phải lo đâu!
Minh Nhật cảm ơn cô bác sĩ nhiệt tình rồi lái xe tới địa chỉ nhà tгêภ tờ giấy, cách Ьệпh viện tầm năm cây số. Đó là một căn nhà hai tầng khá xinh xắn và khang trang có giàn hoa giấy trước ngõ, có vẻ chủ nhân ngôi nhà có đời sống ϮιпҺ thần khá phong phú. Tuy nhiên, hay cάпh cổng được khóa cẩn thận, cửa nẻo trong nhà đóng kín mít, tгêภ sân hoa lá rụng khá nhiều… rõ ràng gia chủ đã vắng nhà khá lâu. Minh Nhật đang ngó nghiêng trước cổng, không biết hỏi ai thì một giọng nói vang lên từ nhà bên cạnh:
– Cậu tìm ai đấy?

Một bà cụ dáng người nhỏ nhắn, trông còn khá nhanh nhẹn bước tới. Minh Nhật lễ phép chia tờ ghi địa chỉ nói:
– Chào bà, cháu gặp bác sĩ Hiền, đồng nghiệp của cô ấy ghi cho cháu địa chỉ ở đây ạ.
Bà cụ lấy cặp kính nãy giờ bị ŧυộŧ xuống cάпh mũi nheo nheo mắt nhìn tờ giấy rồi nói:
– Đúng rồi đấy! Nhưng gia đình cô ấy đi du lịch cả tuần nay rồi, hông biết bao giờ về. à tôi nghe phong phanh là giờ về nghỉ hưu, cô ấy tính chuyển nhà về quê ở, chưa chuyến này nhưng sau chuyến du lịch này sẽ chuyển.
Minh Nhật hơi thất vọng vì lại bị hút mất manh mối. Anh gặng hỏi:
– Bà ơi, bà có biết gia đình cô ấy đi đâu không ạ?

Bà cụ lắc đầu:
– Tôi không biết, nhưng về nghỉ hưu thì chắc tranh thủ đi đâu đó cho thoải mái. Từ ngày chồng cô ấy mất, một mình nuôi con trai học đại học, nay nó ra trường rồi lại lo chạy việc, chắc xong xuôi cả hai mẹ con đi chơi một chuyến!
Nhật cảm ơn bà cụ rồi lấy điện thoại ra bấm gọi bác sĩ Hiên, nhưng đáp lạianh chỉ là tiếngcủa cô tổng đài ” Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên liên lạc được…” . Trong lòng anh dấy lên bao lo lắng, không biết có sự trùng hợp nào xảy ra không???

Trong khi đó, Vương Thăng rời khỏi quán cà phê, liền đi thẳng đến nhà Trưởng khoa và xin phép một tuần lên huyện miền núi để xem xét địa hình xây thêm trường lớp, tham gia vào phong trào đưa cái chữ lên những đồng bào dân tộc thiểu số. Đây là chương trình hằng năm của trường Đại học Xây dựng. Nhưng thông thường, chương trình được tổ chức khá hoành tráng với số lượng sinh viên đông. Lần này, Vương Thăng xin đi khảo sát một mình với lời hứa sẽ đưa một bản kế hoạch chi tiết về cho Khoa. Nhận được sự đồng ý anh cảm ơn và tạm biệt Thầy trưởng khoa. Vị trưởng khoa cười:

– Tôi biết tỏng cậu rồi đấy, Khoa sau đại học của Đại học Công nghệ Thông tin đang có chuyến thực tế tгêภ ấy. Cậu xin đi đúng lúc ghê. Chắc là nhớ mong tới bông tường vi nhỏ thôi chứ gì?
Thăng cười, nụ cười như đứa trẻ bị bắt quả tang ăn vụng:

– Thầy chỉ được cái nói đúng ạ!
Nói rồi, chiếc mô tô lao Ꮙ-út vào dòng người tấp nập của thành phố C, mang theo bao hy vọng hướng về bên miền núi xa xôi cách đó một trăm cây số. Tường Vi ….chờ anh nhé…

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất