Tình cờ yêu – Chương 36

Vũ Linh 43

Tác giả: An Yên

Mọi người ngồi tíu tít trò chuyện, Bá Tùng đứng dậy:

– Để con vào giúp Ꮙ-ú Tư nấu nướng ạ!

Uyên cũng đứng lên nói:

– Để em giúp anh!
Bá Tùng xua tay:
– Em ngồi đó chơi đi, em đang là ngôi sao tỏa sáng trong nhà, được mọi người chú ý, anh ngồi đây có vai trò gì đâu!
Tú Uyên cứ nghĩ anh nói thật, sợ Tùng buồn nên lắc đầu:
– Không phải đâu, có lẽ mọi người bất ngờ nên nãy giờ mới thế, chứ ai cũng thương anh mà!
Bá Tùng nháy mắt:
– Thế em có thương không?

Cô đỏ mặt:
– Được thế là nhanh thôi!
Cẩm Trang hắng giọng:
– Haizzz, ở đây có người chưa chồng, đề nghị mọi người không rắc thính lung tung nhé!
Uyên mỉm cười, bà Linh kéo cô ngồi xuống:
– Con cứ ngồi đây, để Tùng nó lo, con không phải làm gì hết. Nó buồn kệ nó, mấy khi!
Trang gật đầu:
– Đúng đó chị dâu, anh hai nấu ăn ngon lắm! Nhà này chỉ mỗi em không biết nấu ăn thôi, chị cứ để anh ấy làm cho quen!
Hả? Quen gì chứ? Cô cα̉пh sάϮ này có lối nói chuyện duyên ghê. Tú Uyên nhìn Trang:
– Em không biết nấu ăn thật hả?
Trang cười lớn:
– Dạ đúng rồi chị, mẹ dạy cho em nấu ăn từ lớp năm, lớp sáu cơ, nhưng em chẳng thể làm nổi. Có lần, mẹ dẫn em về quê ngoại, chỉ cái kiềng ba chân nấu bằng củi, mẹ bảo em nấu cơm bằng bếp đó. Mẹ nói hồi nhỏ mẹ toàn nấu cơm bằng bếp đó rất ngon. Em cũng đã cố làm theo lời mẹ, cơm sôi bớt lửa này nọ, cuối cùng tгêภ sống, dưới khê, tứ bề nhão choét. Cũng may hôm đó bố hiểu trình độ nấu nướng của em nên cắm cơm ở nồi cơm điện, nếu không thì nhịn đói cả nhà.

Uyên cũng cười:
– Nhà chị ở quê cũng có bếp này đấy!
Trang lắc lắc tay Uyên:
– Hay hôm nào chị dạy em nấu ăn nhé!
Uyên chưa kịp đồng ý thì ông Trọng xua tay:
– Thôi thôi, cứ lần nào con quyết tâm học nấu ăn là y như nhà bếp thành bãi chiến trường. Mà vấn đề là con làm loạn cả nhà lên nhưng cuối cùng có ai ăn nổi đâu. Giờ con còn nhờ chị dâu dạy nữa chỉ mất thời gian thôi, rồi lại còn kiếm thêm việc cho chị dọn dẹp nữa. Nghĩ đi nghĩ lại, bố hiểu vì sao con ế chồng rồi đấy!
Mọi người cùng cười vang. Đúng lúc đó, ai nấy đều giật mình bởi một tiếng tri hô:
– Cướp! Cướp !
Nhanh như cắt, Cẩm Trang đứng bật dậy và lao ra cổng, không kịp đi giày dép gì cả. Cô vừa ra đến đường cũng là lúc thấy một bóng đen đang lao tới. Mọi người cũng hớt hải chạy theo cô. Ra đến nơi, bà Linh nghe Trang nói:
– Mẹ cho con mượn chiếc dép!
Bà Linh còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, chỉ biết thả dép ra cho Trang. Cô cα̉пh sάϮ nheo mắt và ném, chỉ kịp nghe một tiếng ” phập!” sau đó tên áo đen kia loạng choạng. Dưới cột đèn đường, hắn sắp ngã. Ngay lập tức, Cẩm Trang nhún người rồi bật lên, lao thẳng chân về phía đó.

Bàn chân nhỏ nhắn của cô đạp trúng ngay bả vai của hắn:
– Bịch!
Tên ςư-ớ.ק ngã nhào xuống đường, Cẩm Trang chạy lại, nhanh như cắt bẻ hai tay hắn ra sau:
– Cảnh sát đây, anh đã bị bắt vì Ϯộι trộm ςư-ớ.ק và gâγ ɾốι trật ʇ⚡︎ự trị an!
Tên kia nhăn nhó:
– Chị ơi, tha cho em… em mới phạm Ϯộι lần đầu…
Trang nhếch môi:
– Gã ςư-ớ.ק nào khi bị tóm cũng nói câu đó hết, có lần đầu rồi sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba và … n lần sau đó nhé. Đi lên phường mà giải thích!
Vừa lúc đó, một người phụ nữ đạp xe đến:.
– May quá, nó giật điện thoại của bà. Con trai bà gọi điện, bà vừa dừng xe để nghe thì nó giật mất tiêu.
Uyên bước lại gần người phụ nữ:
– Bà ơi, bà có sao không ạ? Bà có bị ngã không?
Bà ấy lắc đầu:.
– Không cháu ạ! May mà chỉ loạng choạng chứ tuổi này mà ngã thì mệt lắm con ạ!

Bà Linh bước lại:
– Dạ không sao là may rồi chị ạ!
Cẩm Trang nhìn sang Uyên:
– Chị dâu cho em mượn đôi dép, em giải cái tên này lên phường!
Rồi cô quay sang người phụ nữ:
– Bác đi theo con lên côпg αп phường để viết bản tường trình ạ! Đi lên đó, côпg αп sẽ gọi cho con bác tới để phối hợp bác nhé!
Người phụ nữ đi xe đạp gật đầu:
– Bác hiểu rồi, cảm ơn con, người đâu đã xinh lại còn tốt bụng quá! Phải răn đe để những bọn này không lộng hành nữa!
Uyên đưa dép cho Trang rồi hỏi:
– Ơ, thế em đi luôn à?
Cẩm Trang nhoẻn cười:
– Dạ em lên một lát rồi về, mọi người xong xuôi cứ ngồi vào bàn đi, lát em về ngay!
Ông Bá Trọng nhìn Uyên:
– Không sao đâu con ạ, chuyện này xảy ra như cơm bữa ấy mà. Có hôm vừa bưng bát cơm lên chưa kịp ăn, có án lại phải đi ngay, đặc thù nghề nghiệp mà, ta đi vào nhà thôi!
Uyên nhìn Cẩm Trang, vừa thán phục lại vừa thương. Cô nói:

– Ừ, giải quyết xong rồi về ăn cơm nha!
Cẩm Trang gật đầu:
– Dạ chị dâu, em quen rồi, không sao đâu!
Bốn người đi vào trong nhà. Thấy mặt Tú Uyên lộ vẻ băn khoăn, Bá Tùng trấn an cô:
– Không sao đâu, nhiều lần nó đi phá án xa, lúc đầu mọi người cũng lo sốt vó, bố mẹ còn không ngủ được. Nhưng giờ quen rồi, lát nó về bây giờ đấy!
Ông Bá Trọng còn cười:
– Con cứ yên tâm, kiểu gì cũng có người dạy võ cho con, bé Bắp mà bận, bố sẽ kêu người khác!
Uyên cười:
– Thật vậy sao chú?
Ông Bá Trọng liếc cô:
– Gọi chú là không dạy nha! Con đừng nói là thằng Bơ về nhà con cũng gọi bố mẹ con là cô chú nha. Thế thì quả là kém cỏi!
Tú Uyên mỉm cười:
– Dạ không ạ! Anh ấy hay lắm, lần đầu về là gọi bố mẹ trơn tru luôn!
Bà Linh nhìn cô:

– Đấy, đàn ông là phải như thế!
Ông Trọng nhìn sang vợ mình:
– Nó giống bố nó ở điểm ấy!
Bà Linh cười cười:
– Thôi đi, bố nó hơn ba mươi tuổi mới lấy vợ, nó mới hai mươi tám tuổi, quả là con hơn cha là nhà có phúc!.
Ông Trọng đưa ánh mắt cưng chiều nhìn vợ:.
– Bởi vì anh phải chờ đến lúc em bước vào cuộc đời anh chứ!
Bà Linh ngại ngùng:
– Cái anh này, sắp làm ông rồi đấy!
Bá Tùng ngoảnh sang Uyên:

– Em rảnh cứ tới đây, thính nhà anh rắc nhiều lắm!
Cu Bốp ngây thơ hỏi:
– Thính là cái gì ạ bố Tùng?
Tùng xoa đầu cu cậu:
– Lớn lên con sẽ hiểu, giờ mình vào ăn cơm thôi!
Ông Trọng nói với Uyên:
– Con vào đi, bé Bắp nó sẽ về sớm!
Uyên cúi đầu:
– Vâng ạ!
Ông bác sĩ vui tính còn bắt bẻ:
– Con thay cái từ ” vâng ạ ” bằng từ ” dạ bố ” được không?
Uyên cười tươi:
– Dạ bố!.
Cả nhà vui vẻ ngồi vào bàn được một lúc thì Cẩm Trang về. Cô rửa tay chân rồi cũng ăn cơm và nói những chuyện tốt đẹp. Dường như câu chuyện ban nãy đã tan dần trong trí nhớ, cũng như bao nhiêu vụ án mà cô cα̉пh sάϮ nhỏ nhắn, dũng cảm ấy đã phá, chẳng bao giờ được nhắc lại, nó luôn được xem như chuyện bình thường, dù với mọi người đó là cả một sự hi sinh…
Sau bữa tối, Uyên cùng Ꮙ-ú Tư rửa dọn dù ai cũng can ngăn. Nhân lúc đó, ông Trọng nói với Bá Tùng:
– À, con lên phòng làm việc của bố xem giúp bố cái laptop bị lỗi gì đó!
Tùng theo bố lên phòng làm việc. Ông Trọng khép cửa rồi chỉ chiếc sofa và nói con ngồi xuống. Ông mở điện thoại và đưa cho Bá Tùng xem hình ảnh cùng đoạn video mà ông đã nhận cách đây mấy ngày từ một tài khoản Facebook lạ rồi nói:

– Người đó gửi cho bố với mục đích để bố mẹ có ấn tượng không tốt về Uyên. Giờ đây, việc cu Bốp đã rõ rồi, nhưng kể cả lúc đó bố mẹ cũng không nghĩ xấu về con bé, chỉ là bố muốn con chú ý đừng để kẻ xấu làm tổn thương Tú Uyên. Mẹ con đã suýt mất ๓.ạ.ภ .ﻮ để bảo vệ tình yêu nên bố không muốn lịch sử lặp lại.
Bá Tùng nắm chặt tay:
– Là cô ta, trước khi gửi cho bố, cô ta đã đưa cho con xem nhưng con không để tâm. Bố yên tâm, con biết cách bảo vệ Uyên!
Ông Trọng vỗ vỗ vai con:
– Ừ, bố tin con, phải biết bảo vệ người phụ nữ của mình. Giờ xuống đi, kẻo ở tгêภ này lâu con bé nó buồn!
Bá Tùng cười ” cảm ơn bố ” rồi vui vẻ đi xuống. Uyên đang cắt trái cây cùng bà Linh ở phòng khách. Mọi người cũng nói chuyện vui vẻ. Cẩm Trang cũng góp vui mấy câu chuyện tầm phào. Bố con Bá Tùng vừa ngồi xuống thì Trang có điện thoại. Mấy phút sau, cô cα̉пh sάϮ bước vào và nói:
– Mọi người cứ tiếp tục nhé, con lên đội họp, có vụ án mới ạ!
Bà Linh gật đầu:

Advertisement

– Ừ, con đi đi, cẩn thận nhé!
Cẩm Trang ” dạ ” khẽ như thường lệ rồi nhanh chân xỏ giày và ra xe. Mọi người nhìn theo bóng cô đến khi chiếc xe mất hút rồi mới tiếp tục câu chuyện. Ông Trọng nói với Tùng:
– Con đã đưa Uyên về nhà chơi chưa?
Tùng nói:
– Dạ chưa, con định lát nữa đưa Uyên về đó cho biết nhà!
Uyên ngạc nhiên:
– Ơ, nhà anh ở đây còn gì?
Bà Linh cười:
– Anh Tùng có nhà riêng lâu rồi con ạ. Vì anh đi về thất thường lắm nên xây nhà riêng cho tiện. Lát nữa anh ấy sẽ chở hai mẹ con về đó. Nếu con không ngại, cứ đến đó ở cũng chẳng sao cả.

Dĩ nhiên là Uyên lắc đầu không chấp nhận, cô ở phòng trọ thôi. Khoảng chín giờ tối, cu Bốp hỏi cô:
– Mẹ Uyên ơi, hai ngày rồi con chưa học đấy ạ!
Uyên xoa đầu của cậu bé. Bá Tùng nói:
– Thôi ngày mai cho con học em à. Hôm nay cho Bốp nghỉ một hôm nữa.
Rồi anh nhìn cu Bốp:
– Giờ ta đi dạo một chút. Từ mai sẽ tiếp tục sự nghiệp nhé!
Ba người tạm biệt vợ chồng ông Trọng rồi Bá Tùng chở Uyên về nhà riêng của mình. Cả cô và cu Bốp đều ngạc nhiên trước ngôi nhà được kết cấu theo lối kiến trúc phương Tây. Một người đàn ông bận rộn như thế mà vẫn có cả một vườn hoa đẹp, cả những giò phong lan lạ mắt. Căn nhà rất sạch sẽ và gọn gàng, Uyên cứ tấm tắc:

– Chà, chủ tịch sạch sẽ ghê!
Bá Tùng ôm ngang eo cô:
– Cứ ba ngày, anh lại thuê người đến dọn dẹp. Chứ em xem, thời gian ăn anh còn không có, đến việc tán gáι cũng chẳng có. May có người thương chứ không ế cả đời!
Vừa nói anh vừa âu yếm nhìn cô, còn cu Bốp đang thả mình lên chiếc giường êm ái. Anh cười:
– Bốp, con có muốn tới đây ở luôn không?
Cu cậu nhìn Uyên:.
– Có được không mẹ Uyên?

Uyên phì cười:
– Tùy con, nếu con muốn cứ đến ở với bố, mẹ ở phòng một mình!
Bốp lắc đầu:
– Vậy thì thôi ạ!
Tùng nhìn sang cô:
– Em đến đây ở có sao đâu. Ban nãy mẹ cũng nói rồi đấy. Hay anh làm hợp đồng cho em thuê nhé!
Uyên nguýt anh:

– Thôi, căn hộ cao cấp thế này, lương em không đủ mà trả tiền thuê nhà đâu!

Tùng thơm nhẹ lên trán cô, rồi cái giọng khàn khàn đầy quyến rũ ấy thì thầm vào tai cô:

– Thì em cứ trả từ từ, cả đời lo gì!

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất