Qua mùa giông bão – Chương 61

Vũ Linh 170

Tác giả : Yên An

Tối hôm đó, Khôi Nguyên cầm theo một giỏ hoa quả tới ăn tối cùng gia đình Khả Hân:

– Cháu chào hai bác, em chào anh ạ!

Cu Bo vừa nhìn thấy Khôi Nguyên có vẻ hơi rụt rè, thằng bé vừa muốn lại gần lại vừa như e ngại. Khôi Nguyên ngồi xuống, đưa hai tay về phía cu Bo:
– Cu Bo, chào con, chú là Khôi Nguyên, bạn của mẹ Khả Hân đấy! Lại đây nào!
Cu Bo ngước đôi mắt trong veo nhìn mẹ. Khi nhận được cái gật đầu từ Khả Hân, thằng bé tiến lại và bổ nhào vào ʋòпg tay Khôi Nguyên. Anh cong khóe môi cười, rút trong túi áo ra một chiếc kẹo mút hình bàm chân và nói:
– Chú cho con này, có thích không?
Cu Bo đã hai tuổi, khuôn mặt tròn trĩnh, đôi mắt sáng trong rất dễ thương. Thấy kẹo mút, cu cậu ʋòпg tay và cúi đầu lễ phép:
– Cháu xin chú ạ!
Khôi Nguyên thơm chụt vào má cu Bo:
– Con giỏi lắm!
Bữa cơm hôm ấy rất thân mật và vui vẻ, không hề có khoảng cách giữa một vị Tổng giám đốc với một gia đình bình thường. Khôi Nguyên xắn tay áo ăn rất ngon lành món sườn xào chua ngọt :
– Bác gáι nấu ăn ngon quá ạ! Đây là món khoái khẩu của cháu đấy ạ!
Bà Diễm Lan cười hiền:
– Gia đình tôi chỉ có những món bình dân, hi vọng vừa miệng cậu!
Khôi Nguyên cười tươi:
– Cháu cũng chỉ là người bình thường mà bác, công việc của cháu bận, thực sự rất thèm những bữa ăn gia đình như thế này ạ!

Nghe đến câu đó, chẳng hiểu sao Khả Hân thấy cay cay sống mũi. Có lẽ với những người đã có một quá khứ không trọn vẹn như cô và những người trong gia đình này mới thấu hiểu hết mọi cơ cực bần hàn của bữa cơm không biết no. Những kí ức vụn vặt thời bé thơ thèm được cắn ngon lành miếng ϮhịϮ nửa nạc nửa mỡ nhưng lại e dè vì ánh mắt của bà Lê Thi, những đêm nhắm mắt cố dỗ mình ngủ nhưng bụng réo òng ọc vì ăn chưa đủ no, vậy mà vì thương mẹ nên vẫn lăn ra nằm để mẹ yên giấc. Thế nhưng, thỉnh thoảng, chị em cô vẫn nghe tiếng nấc của mẹ vì thương con. Những mảnh ghép cơ cực ấy hiện lên trong đầu khiến cô thêm trân quý biết bao bữa cơm gia đình như thế này. Khôi Nguyên rõ ràng được sinh ra trong một gia đình giàu sang phú quý, nhưng câu nói của anh đã chạm vào đáy sâu tâm hồn cô – hóa ra, một bữa cơm dù lắm sơn hào hải vị mà không có tình cảm gia đình thì cũng chẳng có ý nghĩa gì. Có lẽ, anh cũng thèm một bữa ăn gia đình nhưng theo một ý nghĩa khác với cô trước đây. Dù gì đi nữa, sắc thái ấy còn đáng thương hơn cả cô.
Ông Khải Tâm vội cười:
– Vậy nếu rảnh, mời cậu qua đây ăn cơm với gia đình tôi cho vui!
Khôi Nguyên vui vẻ gật đầu:
– Cháu sẵn sàng ạ, cảm ơn bác trai!
Ăn uống xong, anh ngồi trò chuyện với gia đình Khả Hân mãi rồi mới xin phép ra về. Khôi Nguyên cũng trạc tuổi anh Thế Sơn nên hai người có vẻ hợp nhau, ra về còn hẹn nhau hôm khác đi nhậu nữa cơ đấy!
Khả Hân tiễn Khôi Nguyên xuống sân chung cư:
– Anh về cẩn thận nha, đến nơi nhớ nhắn tin cho em đấy!

Khôi Nguyên xốc lại áo khoác ngoài cho Khả Hân:
– Cho anh ôm một cái được không?
Khả Hân nhìn xung quanh:
– Thôi, giờ này còn đông người, em ngại lắm! Anh vào xe khỏi lạnh, mai lại gặp rồi mà!
Khôi Nguyên gật đầu:
– Khả Hân, yêu anh, em áp lực lắm đúng không? Em đừng lo lắng được không? Miễn là em tin anh, nhớ nhé, phải tin ở anh, em hiểu không?
Khả Hân gật đầu:
– Em không sao cả, em chỉ sợ anh lo nghĩ rồi áp lực thôi, em còn có gia đình, chứ anh…
Khôi Nguyên cười:
– Anh chỉ cần em là đủ, có em, anh không còn một mình nữa…
Khôi Nguyên khẽ hôn lên trán cô rồi vẫy tay tạm biệt Khả Hân và lên xe phóng đi.
Khả Hân vừa bước lên căn hộ nhà mình đã bắt gặp ông Khải Tâm đứng ngoài hành lang. Vậy là bố đã nhìn thấy hết cảnh anh và cô dùng dằng lưu luyến:

– Bố chưa đi nghỉ sao ạ?

Ông Khải Tâm dụi điếu tђยốς, quay sang Khả Hân:
– Con gáι, con yêu cậu ta thật lòng?
Khả Hân gật đầu:
– Vâng bố, con yêu anh ấy!
Ông Khải Tâm vuốt nhẹ mái tóc Khả Hân:
– Bố mẹ không cấm con, quyết định vẫn là ở con. Khôi Nguyên là người đàn ông ưu tú và gia đình cậu ta có thế lực không hề nhỏ. Bố chỉ lo con không chịu nổi áp lực, bố không muốn nhìn thấy con đau khổ hay bị coi thường!
Khả Hân nghe bố nói rồi nghĩ lại những chuyện đã xảy ra chiều nay, lòng nặng trĩu. Cô hít một hơi thật sâu rồi nói:
– Bố có tin con đủ bản lĩnh để vượt qua không ạ?
Ông Khải Tâm cười:
– Bố tin chứ, nhưng con đường tới đó còn dài, và bố sợ con phải rơi nhiều nước mắt. Nỗi đau lớn nhất đời bố là đã để mẹ con khóc quá nhiều. Thôi, con vào nghỉ đi!
Bố Khải Tâm cắt ngang câu chuyện như thế nên Khả Hân cũng im lặng đi theo bố vào nhà.
Ngày hôm sau, mới sáng ra Khả Hân đã nhận được tin nhắn của Khôi Nguyên:
– Vợ yêu, sáng nay anh có việc ra ngoài khoảng một tiếng, em có giấy tờ gì thì cứ để đấy, lúc nào anh về mình sẽ bàn sau nhé! Mọi thứ cứ để anh lo, em không được suy nghĩ nghe chưa?

Hôm qua tới giờ, không biết bao nhiêu lần Khôi Nguyên dặn dò cô những câu tương ʇ⚡︎ự như thế. Nếu nói cô không lo là nói dối, nhưng nghĩ lại lo lắng cũng chả được gì cả nên khi anh dặn, Khả Hân cứ dạ vâng để anh yên tâm.
Khả Hân thay đồ, trang điểm nhẹ nhàng rồi cùng Gia Linh tới công ty. Buổi sáng hôm đó trôi qua khá êm đềm. Mẹ của anh không tới tìm cô, Thảo My cũng chẳng gây chuyện gì với cô. Khả Hân chợt nghĩ đến câu nói của Gia Linh lúc trước, phải chăng trước giông bão trời thường yên bình?
Trong khi đó, ông Khải Tâm vừa ăn sáng với vợ xong thì nhận được một cuộc điện thoại:

– A lô!
Ở đầu dây bên kia, một giọng nam vang lên:
– Bác trai, là con, Khôi Nguyên đây ạ! Bác có rảnh không, con muốn gặp bác một chút được không ạ?
Ông Khải Tâm cười:
– Có chuyện gì sao? Cậu mới bận rộn chứ tôi lúc nào chả rảnh!
Khôi Nguyên lễ phép:
– Dạ, con muốn trò chuyện với bác một chút thôi ạ. Con qua đón bác được không ạ?
Ông Khải Tâm lắc đầu:
– Không cần, cậu cho địa chỉ đi, tôi sẽ ʇ⚡︎ự đi, tôi đi lại cho thoải mái.
Ông Khải Tâm cúp máy rồi nói với vợ:
– Khôi Nguyên hẹn anh ra quán cà phê, không biết cậu ấy có chuyện gì muốn nói với anh!

Bà Diễm Lan trầm tư:
– Em thấy cậu ta có vẻ thật lòng với Khả Hân, cũng quý cu Bo nữa!
Ông Khải Tâm gật đầu:
– Anh không chê gì ở Khôi Nguyên, nhưng người có địa vị như thế, anh sợ gia đình họ không chấp nhận Khả Hân dù con bé chả thua kém gì ai. Nhưng nhiều lúc định kiến xã hội lại khiến người ta sợ miệng lưỡi thế gian mà làm tổn thương con bé!
Bà Diễm Lan thở dài:
– Em cũng không biết phải nói sao với con cả anh ạ! Nếu yêu thì sợ con áp lực, không yêu thì con sẽ đáng thương. Em không muốn con mình khổ!
Nghĩ tới quãng đời trước kia của mình, không áp lực về gia thế nhưng áp lực về danh phận đã khiến bà bao nhiêu đêm dài ướt đẫm gối. Giờ đây, dù chưa gặp bố mẹ Khôi Nguyên nhưng vợ chồng bà nghe nói gia đình ấy rất có thế lực và mẹ Khôi Nguyên vô cùng khó tính, lại kiêu căng nữa. Chỉ nghe bấy nhiêu thôi, bản thân ông Khải Tâm và bà Diễm Lan đã không muốn con mình bước vào nhà đó rồi. Nhưng mặt khác, họ lại càng không muốn tước đi quyền được yêu của con…
Bà Diễm Lan giục chồng:
– Thôi, vậy anh sửa soạn đi đi, xem cậu ấy nói chuyện gì. Đi đường cẩn thận đấy! Thế Sơn cũng đến lớp học tại chức rồi, em hi vọng lần này học xong con sẽ xin được công việc ổn định, lấy vợ, sinh cháu nội cho vợ chồng mình bế!
Ông Khải Tâm cười, vuốt mái tóc đã điểm bạc của vợ rồi hôn lên trán bà:
– Em đừng giục mấy đứa trẻ, chuyện vợ chồng cứ để tùy duyên, như chúng mình đấy thôi. Ở nhà mở ti vi mà xem cho đỡ buồn, anh đi một lát nhé!
Dù đã lên chức ông chức bà, nhưng mỗi khi nói chuyện riêng với nhau, vợ chồng ông vẫn anh anh em em như hồi còn son trẻ. Đó là hạnh phúc bình dị mà có cho bạc vàng châu báu ông Khải Tâm cũng không bao giờ chịu ᵭάпҺ đổi. Ông chỉ muốn những tháng ngày còn lại bình yên bên bà và các con mà thôi.

Ông Khải Tâm đi đến nơi đã thấy Khôi Nguyên đợi sẵn ở quán. Anh kéo ghế mời ông ngồi và hỏi:
– Bác trai, bác uống gì ạ!
Ông Khải Tâm cười:
– Cà phê đen đi cháu!
Hoàng Khôi Nguyên vẫy cậu bồi bàn:
– Cho anh hai ly cà phê đen em nhé!
Đây là một quán cà phê khá lớn, trang trí cầu kì nhưng đang là giờ hành chính nên không đông khách lắm. Nhấp ngụm cà phê, cảm nhận vị ấm nóng tan ngay đầu lưỡi rồi ngấm vào khoang miệng, ông Khải Tâm mở lời:
– Cháu hẹn bác ra đây có chuyện gì muốn nói sao?

Khôi Nguyên đan các ngón tay vào nhau:
– Bác trai, có phải bác sợ Khả Hân sẽ chịu áp lực khi ở bên một người như cháu không ạ?
Ông Khải Tâm hơi bất ngờ trước câu hỏi đó. Khôi Nguyên quả là chàng trai trẻ và tài giỏi, một mình chèo lái cả công ty lớn. Nhưng qua câu hỏi vừa rồi, hóa ra cậu ta còn rất ϮιпҺ tế nữa. Chu Khải Tâm nhìn thấy một chút hình bóng của mình ngày xưa trong cậu thanh niên ngồi trước mặt. Ông gật đầu:
– Mong cậu hiểu, tôi không có tư tưởng cấm đoán con cái mình, nhưng thực sự những gì tôi nghe về gia đình cậu khiến tôi không yên tâm. Tôi không chê cậu bất kì điểm gì, cũng không phải tôi quá khen con gáι mình, nhưng không người cha nào muốn con tổn thương cả!
Khôi Nguyên gật đầu:
– Dạ cháu hiểu ạ! Bác có một gia đình rất tuyệt vời, là niềm mơ ước của biết bao người, trong đó có cả cháu ạ. Nhưng trước khi cháu kể cho bác nghe câu chuyện của mình, cháu muốn nhờ bác giữ bí mật với Khả Hân. Có thể bác sẽ tâm sự lại với bác gáι, nhưng cháu không muốn Khả Hân biết về cuộc gặp gỡ ngày hôm nay. Cháu chỉ muốn cô ấy cứ an yên, vui vẻ mà sống, không phải lo nghĩ gì cả, cô ấy đã khổ quá nhiều rồi…

Ông Khải Tâm hơi ngỡ ngàng rồi sững sờ. Có thể Khôi Nguyên biết con gáι ông đã qua một đời chồng, có con nữa nhưng những gì cậu ấy vừa nói thì có vẻ như Hoàng Khôi Nguyên biết nhiều hơn thế. Và cậu ấy không muốn con gáι ông buồn thêm, ông cũng vậy nên ông Khải Tâm gật đầu:
– Tôi đồng ý!
Trong quán cà phê sáng hôm ấy, có hai người đàn ông ngồi trò chuyện. Chàng thanh niên nhẹ nhàng nói về cuộc sống của cậu ấy, còn người đàn ông dù đã luống tuổi nhưng rất phong độ yên lặng lắng nghe, trong đôi mắt sáng thoáng chút ngỡ ngàng, ngạc nhiên rồi ҳúc ᵭộпg:
– Khôi Nguyên, tôi tin cậu!
Hoàng Khôi Nguyên mỉm cười:
– Con cảm ơn bác, con làm mất buổi sáng của bác rồi ạ!
Ông Khải Tâm cười lớn:
– Không, được nghe câu chuyện của cậu, với tôi là điều thú vị, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm và thoải mái hơn khi con gáι tôi ở bên cậu! Cậu bận rộn chứ lão già này rảnh mà!

Hoàng Khôi Nguyên nháy mắt:
– Không ạ, con mới vui vì được nói hết mọi chuyện với bác. Còn con nghĩ rằng, điều thú vị nhất của bác là ở bên bác gáι ạ! Để cháu đưa bác về ạ!
Ông Khải Tâm xua tay:
– Không, tôi ʇ⚡︎ự về được, cậu còn nhiều việc! Tối có rảnh ghé nhà tôi ăn cơm cho vui nhé!
Khôi Nguyên nói mãi không được nên đành gọi taxi chở ông Khải Tâm về với lời hẹn tối lại tới nhà ăn cơm, ᵭάпҺ cờ với ông và Thế Sơn. Sau đó, anh lái xe về công ty.
Hai tuần sau đó, mọi việc diễn ra bình yên
Khả Hân ngày ngày đi làm và điều lạ là Thảo My không hề ngăn cản khi cô đi lên phòng Tổng giám đốc. Lúc đầu Khả Hân cũng thấy lo lo, nhưng rồi cô nghĩ, được yêu anh thêm ngày nào, được ở bên anh thêm ngày nào thì cứ vui vẻ mà tận hưởng. Những điều đau đớn nhất trong tình yêu có lẽ cô cũng đã trải qua rồi, nơm nớp lo sợ làm gì để khiến anh thêm căng thẳng. Còn cái anh chàng Tổng giám đốc kia thì tìm đủ mọi lí do để gặp cô và mỗi lúc chuẩn bị ra khỏi căn phòng bốn mặt kính đó, cô đều phải chỉnh trang lại đầu tóc, tô lại son môi bởi những nụ hôn cuồng dã, mãnh liệt của anh. Hoàng Khôi Nguyên vẫn thế, nhẹ nhàng, ϮιпҺ tế và không đòi hỏi gì thêm nếu cô chưa thực sự sẵn sàng.
Chiều hôm ấy, cô vừa về đến nhà bỗng nhìn thấy một tập hồ sơ đặt ngay ngắn tгêภ bàn:
– Ơ, bố mẹ ơi, cái gì đây ạ?

Ông Khải Tâm cười;
– À, lúc nãy cậu trợ lý của Khôi Nguyên đưa đến đấy. Cậu ấy bảo Khôi Nguyên mua căn hộ này cho gia đình mình, giờ không phải thuê nữa. Nó bảo làm quà sinh nhật sớm cho bố. Bố bảo không nhận nhưng cậu trợ lý để đó rồi chạy về!
Bỗng nhiên Khả Hân có cảm giác hụt hẫng. Chẳng phải cô không vui nhưng mọi chuyện chưa đâu vào đâu, mới yên ổn được vài tuần, Khôi Nguyên làm thế này khiến cô rất khó xử.
Đúng lúc ấy, điện thoại cô reo lên:
– Alo, em nghe đây ạ!
Khôi Nguyên cười nhẹ:
– Vợ về đến nhà chưa? Bố nhận được quà của anh có vui không? Anh bận đột xuất nên nhờ Hải Minh đưa qua!

Khả Hân nghiêm giọng:
– Khôi Nguyên, em không muốn anh làm như thế. Em đi làm và hoàn toàn có thể mua nhà bằng sức lao động của mình!
Khôi Nguyên nhẹ nhàng:
– Khả Hân, đó là quà anh tặng bố vì đã vất vả cho gia đình! Anh và em sẽ là vợ chồng, em mua hay anh mua có gì khác nhau đâu em!
Khả Hân lắc đầu:
– Nhưng tгêภ thực tế chúng ta chưa là vợ chồng, em không muốn mang tiếng dựa hơi anh. Anh làm em tổn thương đấy, anh hiểu không Khôi Nguyên? Em cúp máy đây, hiện tại em không muốn nghe gì cả!

Khả Hân cúp máy rồi đi vào phòng, lòng cô bỗng dưng nặng trĩu…

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất