Qua mùa giông bão – Chương 58

Vũ Linh 248

Tác giả : Yên An

Khả Hân giật mình quay lại và ngạc nhiên khi bắt gặp ánh mắt nghiêm khắc của bố Khải Tâm. Cô như một đứa trẻ làm việc xấu bị phát hiện, giọng run run:

– Bố…con…con mới về ạ!

Ông Khải Tâm nhìn con gáι đang loay hoay với một đống đồ lỉnh kỉnh:

– Con mua gì mà nhiều thế?

Khả Hân lắp bắp:

– Dạ..không phải con, là…là…

Ông Khải Tâm nhìn Khả Hân:

– Là cậu ta mua đúng không?

Khả Hân cúi đầu nhìn xuống đất:

– Bố, chúng ta lên nhà nói chuyện được không ạ?

Ông Khải Tâm gật đầu rồi cùng con gáι cầm một số túi quà. Lúc này, Khả Hân mới để ý bố cầm theo một túi bóng màu đen, cô ngạc nhiên:

– Bố đi đâu về đấy ạ?

Ông Khải Tâm cười:

– À, bố mua mấy đồ linh ϮιпҺ thôi con!

Sau khi lên đến phòng, đưa quà cho mọi người, cô ôm chặt lấy cu Bo, hít hà hương thơm tгêภ người con cho thỏa nỗi nhớ mong.

Ông Khải Tâm nói qua chuyện gặp Khả Hân với bà Diễm Lan rồi quay sang con gáι:

– Con cứ tắm rửa đi đã rồi chúng ta nói chuyện sau!

Khả Hân ngoan ngoãn nghe theo lời bố. Cô biết ông luôn tâm lý với con cái như vậy. Nếu không có gia đình này, thì không biết giờ đây, cô đã thoát khỏi Hải Đăng hay chưa, số phận của cô và cu Bo sẽ như thế nào nếu vẫn chung sống với kẻ пghιệп ngập khốn пα̣п kia? Nghĩ lại những tháng ngày ấy, Khả Hân vẫn thấy rùng mình, ớn lạnh sống lưng.

Sau khi nghe Khả Hân rụt rè kể lại mọi chuyện, ông Khải Tâm trầm ngâm một lát rồi nói:

– Khả Hân, bố mẹ không bao giờ khắt khe trong chuyện tình cảm với con, nhưng chúng ta và cậu ấy quả là hai thế giới khác xa nhau con ạ. Vả lại, cuộc hôn nhân con vừa trải qua, bố mẹ rất đau lòng.

Khả Hân gật đầu:

– Dạ con hiểu ạ, con hiểu hết mà bố! Con cũng không còn cái tuổi dại khờ nữa, cũng không phải kiểu người ham vinh hoa phú quý đâu ạ. Lần này, con cũng không hiểu sao mình lại yêu nhanh đến thế nhưng ở bên anh ấy, con có cảm giác an toàn, bình yên bố ạ!

Ông Khải Tâm nhìn đứa con gáι ngoan ngoãn mà thương đứt ruột. Những gì Khả Hân đã trải qua thực sự ngoài sức tưởng tượng của ông:

– Khả Hân, người đến sau không phải là người xấu. Mẹ con không phải là người vợ đầu tiên nhưng thực sự là người phụ nữ duy nhất của đời bố, là người mà bố yêu thương và có thể hi sinh tất cả. Chuyện của con và Hải Đăng là hai đứa ʇ⚡︎ự nguyện, nó khác với cuộc hôn nhân đầu của bố nhưng cả gia đình chúng ta lại bị lừa. Lần này, rõ ràng chúng ta chẳng có gì để Tổng giám đốc của con lợi dụng như Hải Đăng, nhưng nếu như con kể thì anh ta quá hoàn hảo, liệu gia đình đó có chấp nhận người đã qua một đời chồng như con? Và liệu anh ta có đủ bản lĩnh để bảo vệ con hay không? Bố mẹ không sợ họ vì nghèo không phải là Ϯộι lỗi và con không chỉ xinh đẹp còn giỏi giang nữa, nhưng bố mẹ không muốn con chịu khổ!

Khả Hân cúi gằm mặt. Cô biết sẽ đến lúc mình phải đối mặt với những điều này. Cô và anh đúng là hai thế giới khác xa nhau. Những ngày qua ở Nha Trang thực sự là chốn thiên đường và mọi thứ đã khép lại, giờ họ phải đối mặt với tất cả sự thật тяầи тяụι này – thế lực của gia đình anh, Triệu Thảo My và cả gia đình cô nữa. Khả Hân hít một hơi thật sâu rồi nói:

– Bố mẹ, con hiểu, con đã làm mọi người lo lắng, vất vả rất nhiều. Lần này, con cũng cảm thấy mình như đang ᵭάпҺ cược với cuộc đời vậy. Nhưng con tin vào trực giác của mình, anh ấy là người tốt!

Ông Khải Tâm thở dài:

– Bố không nói cậu ta xấu, mà bố sợ người ta làm khó con. Bố không chịu đựng được cảnh con gáι bố rơi nước mắt, con hiểu không? Mà thôi, vạn sự tùy duyên, con cũng đừng căng thẳng áp lực quá, cứ vui vẻ mà sống. Mọi chuyện cũng mới bắt đầu mà. Bố mẹ cũng chỉ mong các con có cuộc sống bình yên thôi. Bố mẹ già rồi…

Ông nói đến đây thì im lặng. Bà Diễm Lan nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay đang run run của chồng. Khả Hân để ý bố gầy đi nhiều, tóc bạc thêm, da cũng sạm hơn, lòng cô đau thắt:

– Bố mẹ, con gáι không giúp được gì, chỉ làm khổ bố mẹ…

Bà Diễm Lan cười hiền:

– Không sao, bố mẹ và anh Thế Sơn chỉ lo cho con chứ không cấm cản. Nếu con lấy được một người đàn ông bản lĩnh như bố con thì bố mẹ có nhắm mắt xuôi tay cũng yên lòng…

Khả Hân khóc nấc lên:

– Không, bố mẹ đừng nói đến chuyện đó, có phải bố mẹ giấu con điều gì không ạ?

Bà Diễm Lan lại lắc đầu:

– Không, bố mẹ nào có giấu con điều gì, nhưng tuổi già như ngọn đèn trước gió, bố mẹ nói vậy thôi. Nay sức khỏe Thế Sơn đã ổn, bố mẹ mong ba anh em ổn định gia đình và sự nghiệp là được thôi!

Ông Khải Tâm lên tiếng:

– Ừ, hôm nào rỗi, con mời cậu ấy đến dùng cơm, xem như cảm ơn cậu ấy mấy ngày qua chăm sóc con ở Nha Trang, cũng để bố xem cậu ta là người như thế nào!

Thực ra, lúc nãy, ông Chu Khải Tâm đã nghe hết cuộc đối thoại giữa Khôi Nguyên và Khả Hân, nhưng ông vẫn muốn xem con gáι ông phản ứng thế nào. Cuối cùng, ông hiểu rằng Khả Hân của ông lại rung động và lần này, có vẻ như con gáι ông không e thẹn như trước mà bản lĩnh dám bảo vệ tình yêu của mình. Vì thế, Chu Khải Tâm cũng tò mò muốn biết Hoàng Khôi Nguyên là người như thế nào, bản lĩnh tới đâu, ông không muốn con gáι mình vội vã để rồi lại phải gánh chịu tổn thương.

Trưa hôm đó, còn gần một tiếng nữa mới hết giờ làm việc, Khả Hân gọi Gia Linh:

– Em đang ở đâu vậy? Chị về nhà rồi nè!

Gia Linh reo lên:

– Vậy hả? Chị đang ở nhà à? Em hôm nay có việc ra ngoài làm quảng cáo, từ sáng không ở công ty, chuẩn bị xong nè!

Khả Hân cười:

– Vậy rẽ vào quán ăn đối diện công ty ăn trưa với chị được không? Chị có chuyện muốn nói với em!

Gia Linh gật đầu:

– OK tỷ tỷ, chuyện gì mà sốt dẻo thế, không chờ em về được sao?

Khả Hân cười bí hiểm:

– Ừ, tại ta nhớ muội muội nữa. Nhưng em đừng sốc đến sặc cơm đấy!

Gia Linh vui vẻ cúp điện thoại rồi lên xe đến địa điểm mà Khả Hân nói. Vừa vào quán, cô đã thấy chị gáι ngồi chờ mình:

– Chà chà, đi công tác bảo ốm mà trông có vẻ xinh ra nha! Em lại cứ lo cái lão tảng băng kia suốt ngày lầm lì liếc chị khiến Khả Hân của em tổn thọ đấy!

Nghĩ đến những tháng ngày ngọt ngào vừa qua, Khả Hân thoáng đỏ mặt, cô bảo:

– Chưa thấy người đã nghe tiếng rồi, em ngồi đi!

Hai chị em vui vẻ trò chuyện rồi gọi mấy món ăn yêu thích. Gia Linh mở lời:

– Chị bảo có chuyện gì muốn nói với em à?

Khả Hân hơi lúng túng:

– Gia Linh…em nghĩ sao…nếu …chị và anh Khôi Nguyên…yêu nhau?

Gia Linh vừa nuốt xong miếng cơm vội há hốc miệng:

– Hả? Chị nói cái gì cơ?

Đang là giờ ăn trưa, đây là quán bình dân khá ngon nên đông khách, giọng nói của Gia Linh vang lên khiến nhiều người giật mình quay lại nhìn. Khả Hân kéo áo em gáι, nháy mắt:

– Gia Linh, em nói to quá!

Gia Linh vội liếc xung quanh, cô đỏ mặt rồi vội kéo ghế sát hơn với Khả Hân, nhỏ giọng:

– Chị muốn em sặc ૮.ɦ.ế.ƭ à?

Khả Hân tủm tỉm:

– Em khi nào cũng vậy hết! Vậy khoan đã ăn, nghe chị kể đi!

Rồi Khả Hân từ tốn kể cho Gia Linh nghe mọi chuyện. Khỏi phải nói, khuôn mặt xinh đẹp của Gia Linh như nín lặng,con bé ngồi im như tượng, mắt mở to không thèm chớp. Nghe xong, nó rụt rè:

– Tỷ tỷ, có khi nào con Thảo My cáo chồn đó đẩy tỷ xuống hồ bơi khiến пα̃σ tỷ có vấn đề không? Hay tỷ đọc truyện ngôn tình nhiều quá nên tưởng tượng ra mọi thứ? Tỷ đi kiểm tra chưa? Chiều em xin nghỉ đưa tỷ đi khám nhé!

Khả Hân thở dài, cô định giải thích cho em nghe thì điện thoại đổ chuông. Khi cô rút trong túi ra chiếc Iphone đời mới nhất để nghe thì Gia Linh lại há hốc miệng. Nhìn chiếc điện thoại, có vẻ như chị Khả Hân của cô không đến nỗi hoang tưởng:

– A lô, em nghe đây ạ!

Giọng Khôi Nguyên sốt sắng:

– Khả Hân, em có làm sao không? Bố mẹ có làm khó em không? Em đang ở đâu để anh đến?

Khả Hân phì cười:

– Anh làm gì mà hỏi dồn dập thế? Em đang hẹn với Gia Linh ở quán ăn đối diện công ty mình nè!

Khôi Nguyên thở phào:

– Ừ, chờ anh một chút nhé!

Khả Hân cúp máy và nhìn sang Gia Linh đang trố mắt nhìn chiếc điện thoại tгêภ tay cô:

– Chị Khả Hân, chiếc điện thoại này…

Khả Hân mỉm cười:

– Gia Linh, chị hoàn toàn bình thường, điện thoại của chị bị rơi xuống bể bơi. Đây là của anh Khôi Nguyên mua, chị mới kể cho em nghe đó!

Cô vừa nói đến đó thì đã thấy một bóng hình cao lớn đứng ngay cạnh bàn:

– Hai chị em đi ăn mà không rủ anh sao?

Gia Linh ngước lên:

– Chào Tổng giám đốc, tôi mới xong việc nên qua đây luôn ạ!

Khôi Nguyên ngạc nhiên nhìn Gia Linh:

– Em vừa mới đến đúng không?

Gia Linh gật đầu:

– Dạ, cũng được khoảng mười lăm phút ạ! Tổng giám đốc ngồi đi ạ!

Gia Linh định ngồi sang phía Khả Hân thì Hoàng Khôi Nguyên lại nhanh tay kéo chiếc ghế ngay sát Khả Hân ngồi xuống và cười:

– Anh không hỏi giờ mà nghe em gọi anh là Tổng giám đốc thì chắc là chưa kịp nghe chị Khả Hân kể chuyện của bọn anh rồi. Với lại đây không phải là công ty và từ nay, em chỉ cần gọi như thế trong cuộc họp thôi!

Khuôn mặt của Chu Gia Linh trở nên cứng ngắc. Có vẻ như mọi chuyện diễn ra trước mắt cô là thật mà cô bé vẫn thấy khó tin. Tảng băng di động kia cũng có lúc nói nhiều từ thế ư? Anh ta yêu chị gáι cô là sự thật ư? Nhưng rõ ràng anh ta đang quan tâm săn sóc chị Khả Hân và liến thoắng nói chuyện trước mặt Gia Linh

Khả Hân nhìn bộ dạng của Gia Linh thì mỉm cười:

– Khôi Nguyên, em nói rồi nhưng Gia Linh không tin, con bé tưởng em đọc truyện nhiều quá nên ảo tưởng!

Khôi Nguyên thơm chụt vào má Khả Hân:

– Gia Linh, em tin chưa?

Gia Linh đỏ mặt cười:

– Dạ, em tin rồi ạ!

Khả Hân ᵭάпҺ nhẹ Khôi Nguyên:

– Em dặn anh sao rồi? May người công ty mình ít ra đây ăn cơm, ai thấy thì sao?

Khôi Nguyên tủm tỉm:

– Chả sao cả, đó là cách chứng minh nhanh nhất còn gì!

Bỗng điện thoại Khôi Nguyên đổ chuông:

– Hải Minh, tôi đang ở quán ăn đối diện công ty với chị em Khả Hân, cậu qua đây đi!

Chưa đầy năm phút sau, cậu trợ lý của Tổng giám đốc đã có mặt:

– Khϊếp, khổ nhất là đi kiếm những kẻ đang yêu!

Hoàng Khôi Nguyên liếc nhìn Khả Hân:

– Em thấy chồng em có Ϯộι nghiệp không? Ngày trước, mỗi lần anh gọi nó thì nó bảo anh không cho nó thời gian tìm vợ. Giờ anh bám hơi em thì nó lại bảo anh khó tìm. Khổ nhất là làm bạn với thằng ế!

Hải Minh không thèm cãi nhau với thằng bạn chí cốt mà quay sang Gia Linh:

– Gia Linh, công việc sáng nay ổn không em?

Gia Linh mỉm cười:

– Dạ ổn ạ, trong ngày mai công ty họ sẽ sang bàn việc kí hợp đồng với mình ạ!

Hải Minh cười tươi:

– Em đã thấy quyết định của Khôi Nguyên khi chuyển em sang phòng thị trường là đúng đắn chưa?

Hoàng Khôi Nguyên nhăn mặt:

– Hải Minh, cậu có để cho Gia Linh ăn không mà cứ bàn công việc mãi thế?

Hải Minh cười xòa:

– Gia Linh, xin lỗi em, anh quên mất, em giờ sắp thành em vợ của nó nên…

Đúng lúc ấy, tiếng bà chủ quán vang lên:

– Ơ, Khôi Nguyên và Hải Minh hôm nay rảnh rỗi ghé quán hả? Bác có nấu sườn xào chua ngọt mà hai con thích đấy, để bác lấy nhé!

Khả Hân ngạc nhiên:

– Anh cũng ăn ở những nơi như thế này sao?

Vì đây là quán cơm bình dân nên cô nghĩ những người có tiền như Khôi Nguyên sẽ không đặt chân đến. Nào ngờ, Hoàng Khôi Nguyên cong môi cười:

– Em nói gì đấy? Quán này sạch sẽ lại ngon nữa, cứ rảnh, anh và Hải Minh lại ghé đây ăn mà, mấy năm rồi cơ!

Khả Hân và nhất là Gia Linh dường như đã tháo gỡ được rất nhiều, vỡ lẽ được rất nhiều điều về Khôi Nguyên và Hải Minh qua những câu chuyện vui vẻ của họ. Một bữa ăn đạm bạc nhưng rộn rã tiếng cười khiến Gia Linh quên đi rằng mình đang ngồi với cái tảng băng không biết nói mà cách đây một tuần cô còn ghét cay ghét đắng. Mừng cho chị Khả Hân, lòng Gia Linh nhẹ nhõm hẳn.

Bữa cơm gần kết thúc, Hải Minh giục:

– Gia Linh, ăn nhanh lên em, rồi về công ty nghỉ ngơi, ở đây khó trôi cơm lắm em!

Gia Linh ngạc nhiên:

– Ơ, sao vậy anh, em thấy cơm ở đây ngon mà!

Hải Minh cười:

– Dĩ nhiên là cơm và đồ ăn đều rất ngon em ạ, nhưng anh khuyên em chân thành nhé. Lần sau em đừng đi ăn với những cặp đôi đang yêu. Còn nếu em lỡ dại như hôm nay á, em cứ nhìn vào bát cơm và thức ăn, xa hơn một chút thì nhìn sang anh thôi, chứ đừng nhìn họ gắp cho nhau ăn, khó nuốt lắm!

Nói rồi, anh chàng trợ lý tiếp tục hối thúc Gia Linh ăn nhanh rồi giục cô bé rời khỏi quán chuồn về công ty trước khuôn mặt ngơ ngác của cô…

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất