Qua mùa giông bão – Chương 46

Vũ Linh 154

Tác giả : Yên An

Ngày hôm sau, Khả Hân và Gia Linh đến công ty khá sớm. Vì là nhân viên mới nên hai chị em luôn bảo nhau cố gắng gương mẫu để tảng băng kia đỡ soi mói. Lúc này, phòng kinh doanh mới lác đác vài người. Vừa ngồi ấm chỗ, hai chị em cô liền thấy trợ lý của Tổng giám đốc bước vào:

– Cô Chu Khả Hân và Chu Gia Linh đã đến chưa nhỉ?

Khả Hân vội đứng dậy:

– Tôi là Chu Khả Hân, có việc gì không ạ?

Hải Minh cười tươi:

– À, có một chút thay đổi nhỏ về nhân sự thôi. Tổng giám đốc vừa quyết định cô Chu Gia Linh sẽ chuyển sang phòng Thị trường, còn cô Khả Hân vẫn tiếp tục ở lại phòng kinh doanh.
Gia Linh vội thắc mắc:
– Ơ, tại sao hôm qua tôi vừa được ρhâп vào đây cùng với chị Khả Hân, nay lại chuyển sang phòng thị trường ạ?
Hải Minh giải thích:
– À, hôm qua là ngày đầu tiên các cô đi làm cũng là ngày Tổng giám đốc trở về sau đợt công tác nên chưa ổn định nhân sự. Hôm nay sếp bảo sắp xếp lại, phòng thị trường đang thiếu người, cô lại học ngành Marketing, sang đó hợp chuyên ngành hơn. Còn cô Khả Hân học quản trị kinh doanh nên ở lại đây là hợp lý thôi. Bây giờ cô thu xếp đi sang đó cùng tôi luôn nhé!
Gia Linh nhìn Khả Hân đầy lo lắng. Khả Hân vỗ vỗ lưng em:
– Chị thấy anh trợ lý của Tổng giám đốc nói đúng đấy em ạ. Làm đúng chuyên ngành mới phát huy được năng lực chứ. Chả phải đó là mơ ước của em con gì, chị em mình phải ăn mừng mới đúng. Sang đó biết đâu em có nhiều ý tưởng sáng tạo, công việc sẽ tốt hơn.
Gia Linh phụng phịu:
– Nhưng…em…không muốn xa chị…
Khả Hân cười:
– Trời ạ,con bé này, lấy chồng đến nơi mà như con nít. Phòng thị trường cách đây mấy bước chân chứ xa xôi gì, em làm như sinh li ʇ⚡︎ử biệt không bằng ý. Em ở đây nhìn chị lắm càng nhanh chán, thui chột hết tư duy sáng tạo của nhân tài Gia Linh đấy. Thôi đi đi kẻo họ chờ!
Gia Linh vừa tủi thân vừa hậm hực đi theo Hải Minh. Khả Hân dọn dẹp lại bàn làm việc cũng vừa hay tới giờ làm.
Đến giờ cơm trưa, Gia Linh kéo Khả Hân lại một góc và nói:
– Chị ơi, em nghĩ lão tảng băng đó dùng chính sách chia để trị với chị em mình đấy!
Khả Hân tròn mắt:
– Là sao?

Gia Linh giải thích:
– Này nhé, nếu để hai chị em mình cùng một phòng thì ϮιпҺ thần đoàn kết của chúng ta sẽ khiến lão khó đì cả hai người một lúc. Vì thế, lão chia lìa chị em ta, mỗi người một nơi để dễ bề cai trị, quát nạt chứ sao? Chị nhớ câu chuyện bó đũa hồi cấp một chúng ta học không?
Khả Hân cốc đầu em:
– Cô nương ơi, xem phim cổ trang cho lắm vào rồi tưởng tượng linh ϮιпҺ. Chị thấy quyết định của Tổng giám đốc là hoàn toàn đúng, không có gì sai cả, phù hợp chuyên môn của chị em mình. Chị nghĩ một người đàn ông hơn ba mươi tuổi lại thành đạt như anh ta, có gia thế như vậy sẽ không chấp nhặt mấy câu ngốc xít của em đâu!
Gia Linh tròn mắt ngạc nhiên:
– Sáng nay chị có uống nhầm tђยốς gì không? Sao chị đi bênh cho người ngoài thế?

Khả Hân lắc đầu:
– Chị không bênh người ngoài mà chị đứng về phía lẽ phải. Chúng ta vào đây để tìm kiếm cơ hội du học, chị nghĩ cứ làm tốt công việc của mình thì không ai trách gì được mình hết.
Gia Linh ra vẻ giận dỗi:
– Không nói nữa, em ăn cơm đây!
Khả Hân không biết nói sao cho em hiểu nên cũng đành cúi đầu ăn cơm. Gia Linh là vậy, cô bé còn trẻ con. Khả Hân lại thương em nên hay nhường nhịn. Tuy nhiên, Gia Linh không giống các tiểu thư con nhà giàu, cô bé vẫn thường suy nghĩ sau mỗi lần như vậy và khi thấu hiểu rồi sẽ chủ động nói chuyện với chị.
Quả đúng như vậy, sau khi ăn hết suất cơm, Gia Linh rụt rè:
– Chị Khả Hân…chân chị.. đỡ đau chưa?

Khả Hân nhoẻn cười:
– Chị đỡ rồi, công nhận lọ dầu ấy tốt thật, hàng xịn có khác. Chị thoa mới vài lần mà đỡ hẳn ý!
Gia Linh chợt nghĩ ra điều gì đó liền nói:
– À, tối nay có hội chợ hàng giảm giá chỗ trung tâm thương mai đấy, chín giờ học xong chị em mình qua xem có đồ gì hợp không nhé! Giờ đó đường vẫn đầy người , trung tâm thương mại cũng không xa chỗ mình ở lắm, không sao đâu chị nhờ?

Khả Hân gật đầu:
– Em học Marketing quả không sai tẹo nào, thuyết phục chị hoàn toàn rồi đấy! OK cô nương!
Chiều hôm đó, Khả Hân đang say sưa làm việc lại thấy anh trợ lý của Tổng giám đốc đi vào:
– Xin lỗi mọi người một chút ạ!
Cả phòng kinh doanh đều ngẩng đầu lên:
– Có việc gì vậy trợ lý Hải Minh?

Hải Minh quét ánh mắt một lượt rồi nói:
– À, công ty mình có hợp đồng ở Nha Trang. Tổng giám đốc sẽ vào đó cùng với tôi và một vài người nữa, trong đó, phòng kinh doanh sẽ có một người là cô Chu Khả Hân.
Cả phòng im lặng như có thể nghe được tiếng thở của từng người. Có lẽ đó là phút giây cho sự ngỡ ngàng, sửng sốt pha chút ghen tỵ, cũng là giây phút để thông tin kịp truyền đến tai mọi người và tất cả kịp load dữ liệu. Cả phòng chợt nhao nhao:
– Ồ, đi Nha Trang…
– Khả Hân may ghê…
– Mới vào làm việc đã có cơ hội tốt…

Duy chỉ có Khả Hân mà mãi vẫn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra nên mãi mới lắp bắp:
– Anh…anh…có nhầm không ạ? Tôi …mới vào, chưa có kinh nghiệm gì cả!
Hải Minh mỉm cười:
– Cả phòng kinh doanh ngoài cô ra có ai tên Chu Khả Hân nữa không?
Khả Hân gãi đầu gãi tai:
– Dạ không ạ! Nhưng tôi…
Hải Minh gật đầu:
– Nếu cô có kiến nghị gì thì lên gặp sếp Tổng nhé, còn nếu không thì về chuẩn bị đi, ngày mai khởi hành!

Nói xong, anh ta quay lưng đi thẳng. Khi bóng lưng của trợ lý Hải Minh đã khuất hẳn mà Khả Hân vẫn đứng ngẩn ngơ như không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Chị đồng nghiệp ngồi bên cạnh kéo tay cô:
– Khả Hân, sao thế?
Cô đưa ánh mắt ngỡ ngàng nhìn chị ấy:
– Em không hiểu sao cả chị ơi, em mới vào công ty được vài ngày lại cùng sếp đi kí hợp đồng, lỡ có chuyện gì không ứng phó kịp thời thì sao ạ?
Chị ấy cười:
– Em yên tâm đi, em có phải là người đưa ra quyết định đâu mà lo, sếp mới là người kí hợp đồng mà! Chắc sếp muốn em đi để học hỏi kinh nghiệm. Tính sếp là vậy đấy, luôn ưu tiên nhân viên mới.

Khả Hân lẩm bẩm một mình:
– Không biết ưu tiên hay một chiêu thức ħàɲħ ħạ mới đây. Gia Linh mà biết lại la toáng lên cho xem!
Chị đồng nghiệp cười:
– Có thể sếp nhìn thấy ở em sự cần cù hay năng lực tiềm ẩn nào đó, em lại xinh xắn nữa nên muốn đưa em đi vừa làm bộ mặt cho công ty vừa để em học hỏi thêm!
Khả Hân lo lắng:
– Vấn đề là em chưa bao giờ đi kí kết hợp đồng. Huống hồ công ty mình quá lớn nên… em thấy áp lực.
Chị ấy vỗ vai Khả Hân:
– Cứ có sếp là OK hết, em đi với sếp sẽ học được rất nhiều thứ mà ngồi tгêภ ghế nhà trường chưa được học. Yên tâm đi!

Có vẻ như anh ta là thần tượng của cả cái công ty này, cứ nghe tới sếp hay ba tiếng Hoàng Khôi Nguyên thì mắt ai nấy sáng rực lên, miệng kể quên trời quên đất như mấy cô tuổi teen nói về mấy nam thần Hàn Quốc. Họ mà biết chị em cô ghét cay ghét đắng gọi anh ta là tảng băng chắc sẽ băm vằm Khả Hân và Gia Linh rồi thả cho cá mập ăn mất thôi. Vì thế, nghe chị đồng nghiệp nói, cô cũng cười vui vẻ xem như mọi chuyện không có gì.
Rời khỏi phòng kinh doanh, Hải Minh đi lên phòng Tổng giám đốc. Nhưng vừa đến cửa, anh đã khựng lại vì tiếng hét phát ra từ trong phòng. Phòng vốn cách âm mà thanh âm vẫn lọt ra chứng tỏ tiếng hét kia phải ҡıṅһ ҡһủṅɢ lắm. Hải Minh vội vã mở cửa bởi lo Khôi Nguyên có chuyện và vì điều quan trọng là không thấy Thảo My ngồi ở bàn thư kí phía ngoài phòng. Vừa bước vào, chưa kịp nói câu gì, Hải Minh đã thấy giấy tờ tгêภ bàn Khôi Nguyên bị ném vung vãi xuống sàn, anh bạn vẫn điềm nhiên ngồi tгêภ ghế. Đứng bên cạnh, Triệu Thảo My đầu tóc rối bù, nước mắt lấm lem:
– Anh nói đi, sao người đi cùng anh vào Nha Trang không phải là em? Anh mê con bé đó đúng không? Nó có gì hơn em? Anh có biết nó có chồng con rồi không?
Khôi Nguyên vẫn ngồi im tгêภ ghế, mắt lim dim nhắm, mấp máy môi:
– Nhặt giấy tờ lên!

Thảo My hét lên:

– Anh trả lời em đi!

Khôi Nguyên từ từ mở mắt, nhìn Thảo My bằng những tia lạnh lẽo:

– Một là cho cô ba giây để nhặt giấy tờ và ra khỏi phòng tôi. Hai là nghỉ việc!

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất