Qua mùa giông bão – Chương 45

Vũ Linh 238

Tác giả: Yên An

Hải Minh uống sạch ly ɾượu tгêภ tay, xoay xoay cái ly rồi nói:

– Sau khi lục tung cả đất Bình Dương để tìm bà Diễm Lan và cu Bo, hắn như một thằng điên, lên cơn пghιệп mà không có tiền, cạy két nhà trọ ông Khải Tâm lại thấy toàn không khí, lê gót đến qùγ lạy bọn ҳα̃ Һộι ᵭeп để xin tђยốς lại bị chúng dần cho một trận thân tàn ma dại. Giờ nó về ăn bám bà già cùng đoàn người tàn tật nhà nó tгêภ Gia Lai rồi, chắc không dám làm gì nữa đâu!

Khôi Nguyên nhìn vào những ánh đèn đủ màu sắc phản chiếu đang nhảy nhót tгêภ tường:

– Cứ theo dõi!

Hải Minh ngạc nhiên:

– Cậu có rảnh quá không? Tôi nghĩ giờ có nuốt gan hùm nó cũng không dám manh động. Xuống Bình Dương sợ côпg αп và bọn ҳα̃ Һộι ᵭeп, đi tìm gia đình Khả Hân thì chả biết đâu mà tìm, cũng chẳng rủng rỉnh tiền bạc như xưa mà đi.

Khôi Nguyên vẫn nhìn vào khoảng không trước mặt mà nói:

– Chẳng có gì là chắc chắn cả. Loại chó cùng đứt dậu như nó càng nhốt nhiều càng dễ lên cơn dại. Cứ cắm một chốt ở Gia Lai, không được lơi lỏng. Đừng để nó lại gần gia đình cô ấy một lần nữa. Cô ấy và những người thân khổ như vậy là quá đủ rồi.

Hải Minh nhìn Khôi Nguyên:

– Tôi vốn không tin vào tiếng sét ái tình, nhưng lần này có lẽ tôi phải tin. Chẳng lẽ cậu…thực sự yêu Chu Khả Hân?

Khôi Nguyên nở nụ cười như có như không:

– Tôi có thể nói đùa với người nào khác, nhưng đã bao giờ tôi đùa cợt với cậu chưa?

Hải Minh xem câu hỏi đó chính là câu trả lời. Hơn ba mươi năm sống tгêภ cõi phàm trần thì có đến hai mươi lăm năm năm làm cậu làm bạn với Khôi Nguyên. Từ khi Hải Minh thuộc thế giới người nghèo còn Khôi Nguyên thuộc thế giới giàu sang, đến giờ đây, cả hai đều có cuộc sống sung túc, nhưng trong lòng cậu trợ lý, vị Tổng giám đốc này không chỉ là cấp tгêภ, là bạn thân thiết mà còn là ân nhân nữa…

Hải Minh còn nhớ như in tuổi thơ cơ cực của mình, trong khi các bạn đồng trang lứa được ăn ngon mặc đẹp, được chăm bẵm ấp iu thì cậu bé đã phải bươn chải cùng mẹ để kiếm ăn qua ngày. Cậu không được học mầm non, năm tuổi đã cùng mẹ rong ruổi khắp các con phố từ nhỏ đến lớn của thủ đô Hà Nội để bán vé số, buổi tối lại đi bán nước chè xanh nữa. Mỗi lần đi qua trường mầm non, cậu chỉ biết thèm thuồng nhìn vào, những chiếc xích đu, cầu trượt trong đó là cả một thế giới diệu kì mà cậu bé Hải Minh mơ ước được vươn tới nhưng không thể. Tuy nhiên, chẳng bao giờ cậu dám mở miệng đòi hỏi hay mè nheo với mẹ bởi dù mới năm tuổi nhưng cậu hiểu tгêภ vai của mẹ là cả một gánh nặng trĩu trịt. Hải Minh không biết bố mình là ai, cậu chỉ biết đến mẹ cùng những người dân lao động trong xóm nhà lá nghèo nàn ở ngoại ô thủ đô Hà Nội – mỗi người một nghề, đều rong ruổi và bần hàn như nhau. Thế nên, dù thèm được đi học lắm nhưng Hải Minh chỉ biết nuốt nước bọt đứng nhìn các bạn đồng trang lứa tung tăng trong bộ đồng phục cùng bố mẹ đến trường.

Một hôm, cậu cùng mẹ đứng trước cổng trường mầm non quốc tế. Đây là trường dành cho con của các nhà giàu có nên giờ tan học toàn xe ô tô đưa rước, có bạn đi xe của nhà trường, có bạn được tài xế riêng của gia đình đến đón. Vì thế, giờ tan học nơi đây thường tắc đường nên hai mẹ con Hải Minh mắc kẹt lại.

Đang nóng ruột vì xấp vé số vẫn còn nguyên thì bỗng Hải Minh thấy một cậu học sinh rất khôi ngô, nhất là đôi mắt bạn ấy sáng lắm, sáng như ánh sao vậy. Chỉ có điều, Hải Minh cảm nhận nó nét gì đó hơi buồn trong đôi mắt ấy. Bạn ấy được tài xế riêng đến đón và đưa ra xe. Lúc đi ngang qua mẹ con Hải Minh, bạn ấy chợt dừng lại và nhìn Hải Minh đang cầm xấp vé số tгêภ tay. Người tài xế giục:

– Cậu Khôi Nguyên, đi về thôi!

Nhưng cậu bé đó vẫn nhìn Hải Minh rồi nói với chú tài xế:

– Chú mua hết xấp vé số đó đi!

Người tài xế ngạc nhiên:

– Cậu còn nhỏ, mua vé số làm gì?

Tuy nhiên, cậu bé tên Khôi Nguyên không để tâm đến câu hỏi của tài xế mà quay sang Hải Minh và nói:

– Chiều mai đợi tôi ở đây!

Nói xong, cậu bé ấy bước lên xe ô tô đợi người tài xế. Ông tài xế cũng răm rắp làm theo, mua hết toàn bộ vé số và lên xe. Chiếc xe nổ máy và len lỏi vào dòng người tấp nập tгêภ phố chiều. Mẹ con Hải Minh ngỡ ngàng đến sung sướиɠ vì không ngờ hôm nay lại bán hết vé số nhanh đến như thế.

Chiều hôm sau, Hải Minh giữ đúng lời hẹn chờ Khôi Nguyên trước cổng trường mầm non quốc tế. Dù mẹ cậu cho rằng người giàu họ nói thế nhưng họ sẽ quên ngay thôi, nhưng Hải Minh lại một mực tin vào lời Khôi Nguyên nói. Một điều đặc biết nữa là trong tập vé số mà Khôi Nguyên mua hôm qua có một tớ trúng giải nhất, không biết người giàu như cậu ấy có hét lên vì sung sướиɠ với số tiền đó không? Vì thế, hôm nay Hải Minh đến sớm hơn và mong ngóng Khôi Nguyên tan học sớm một chút để báo tin vui. Lần này vẫn là người tài xế đó đến đón Khôi Nguyên. Vừa ra đến cổng, Hải Minh thấy Khôi Nguyên đảo mắt tìm kiếm nên vẫy tay và gọi:

– Khôi Nguyên, tớ ở đây!

Khôi Nguyên gật đầu tiến lại, Hải Minh reo lên:

– Chúc mừng cậu, cậu vẫn giữ tờ vé số giải nhất chứ, nó đâu rồi?

Ánh mắt Khôi Nguyên lóe lên tia ngạc nhiên rồi biến mất, cậu bé quay sang người tài xế:

– Tập vé số ấy đâu rồi chú?

Người tài xế vội vàng đi lại xe và lấy ra tập vé số mua hôm qua:

– Đây thưa cậu chủ. Hôm qua tôi vẫn để nguyên ở đây!

Hải Minh ngạc nhiên:

– Cậu không xem kết quả ngày hôm qua sao? Trong này có một tờ trúng giải Nhất đấy!

Khôi Nguyên đưa tập vé số cho Hải Minh:

– Cậu cầm lấy, tờ nào được giải nhất thì cậu đi nhận giải luôn!

Hải Minh há hốc miệng:

– Hả? Cậu…cậu… nói gì cơ? Sao lại là tôi? Cậu trúng giải cơ mà? Một đống tiền đấy!

Khôi Nguyên nhìn Hải Minh:

– Tôi cho cậu. Lấy tiền đó mà đi học. Cậu thích đi học không?

Hải Minh ngạc nhiên:

– Đi học? Cậu cho tôi?

Khôi Nguyên gật đầu:

– Nếu cậu thích!

Hải Minh ngỡ ngàng đến mức nói không nên lời:

– Cậu…tớ…tớ…thích…thích…đi học…chứ…

Khôi Nguyên quay sang người tài xế:

– Chú mua hết tập vé số hôm nay cho họ!

Người tài xế lau mồ hôi tгêภ trán rồi lại răm rắp làm theo

Và ngày hôm sau, không hiểu sao mà Khôi Nguyên biết chỗ ở của mẹ con Hải Minh và đòi bố mẹ đưa mẹ Hải Minh vào nhà cậu làm giúp việc. Còn Hải Minh cũng được đi học tiểu học từ số tiền trúng vé số ấy. Và cũng từ đấy, họ trở thành bạn của nhau. Chỉ có một điều mà thuở ấy Hải Minh không giải thích được là Khôi Nguyên rất ít cười và ít bạn. Ở tuổi ấy, ai cũng muốn giao lưu với bè bạn và vui vẻ cười đùa trong những trò chơi thì Khôi Nguyên thường thu mình lại. Đó cũng là lí do vì sao tình bạn của họ lại khăng khít tới tận bây giờ.

Nghĩ lại những năm tháng đó, Hải Minh không bao giờ thôi ҳúc ᵭộпg. Nhiều người nói Khôi Nguyên lạnh lùng, khó hiểu nhưng Hải Minh hiểu đằng sau đôi mắt tưởng như vô hồn ấy là cả một tấm lòng ấm áp, đằng sau vẻ lạnh lùng ấy là cả một trái tιм đôn hậu. Chính Hoàng Khôi Nguyên đã tạo nên Hải Minh ngày hôm nay. Vì thế, những gì Khôi Nguyên đã nói với Hải Minh, nhất định không phải là đùa cợt.

Mải mê suy nghĩ, Hải Minh không để ý anh bạn của mình đã uống gần hết chai Hennessy. Hải Minh vội giật lấy ly ɾượu tгêภ tay Khôi Nguyên:

– Đủ rồi! Đi về!

Khôi Nguyên vẫn ngồi không nhúc nhích, ánh mắt nhìn xa xăm:

– Tôi không sao đâu! Vẫn tỉnh!

Hải Minh gắt lên:

– Nếu yêu cô ấy, cậu phải hành động chứ không phải ngồi đây uống ɾượu!

Khôi Nguyên dừng động tác rót ɾượu, rút một xấp năm trăm ngàn đặt lên bàn rồi cùng Hải Minh ra xe về biệt thự riêng của mình.

Hải Minh nói đúng, khi yêu, chúng ta không nên im lặng. Vì anh đã im lặng một lần nên đã một lần bỏ lỡ em – Chu Khả Hân…

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất