Qua mùa giông bão – Chương 4

Vũ Linh 309

Tác giả: An Yên

Tiếng ông rít lên khiến hai ς.-sadơ τsd.ɧ.ể t-sadг-ầ-ภ tгdsadย-ồภﻮ tгêภ giường run rẩy. Ông không đau vì đã bao giờ ông yêu bà ấy đâu mà có cảm giác đau, nhưng ông ấy cảm thấy ทɦụ☪ nhã. Vì bà Lê Thi đường đường là vợ danh chính ngôn thuận của ông, giờ đang cùng người bạn chí cốt của ông cắm cho ông một cái sừng to đùng tгêภ đầu. Trong khi ông cùng mẹ con bà Diễm Lan đầu tắt mặt tối kiếm miếng ăn hằng ngày thì bà cả lại phè phỡ với chính bạn thân của chồng. Ông Khải Tâm giận đến run người.

Thế nhưng, trái với suy nghĩ của ông, sau một giây phút sợ hãï, ông Minh Vương гdsút г.คs к.ђ.daỏ.เ người bà Lê Thi, mặc quần áo và nói:

– Anh bạn, anh cũng có gáι bên ngoài, hà cớ gì cô ấy không thể?

Ông Khải Tâm vẫn nắm chắt hai bàn tay, gân xanh nổi hẳn lên, ông gằn giọng:

– Chúng mày muốn lang chạ thì đưa nhau đến nơi khác, không được làm cái trò bẩn thỉu đó trong nhà tao! Tao chưa bao giờ yêu Lê Thi nhưng tгêภ danh nghĩa cô ta vẫn là vợ tao, còn mày là bạn tao! Bà Lê Thi lúc này đã mặc xong quần áo liền lồm cồm bò dậy:

– Thôi mà mình… thực ra … từ ngày mình đưa em Diễm Lan về đây… tôi… cô đơn quá… rồi bèo nước gặp nhau… tôi lỡ…

Ông Khải Tâm nhìn bà ta bằng cặp mắt sắc lạnh. Ông biết việc ông đưa bà Diễm Lan về đây nhìn ở góc độ chính thống là sai với vợ mình. Nhưng cuộc hôn nhân của ông với bà lê Thi ngay từ đầu đã là sai lầm to lớn, cứ tiếp tục chịu đựng nhau liệu sẽ đi đến đâu? trước đây, vì hai mặt con mà ông nhẫn nhịn. Vả lại, kể cả việc Thế Sơn và Kim Chi ra đời cũng là việc đáng xấu hổ với ông. Lúc ấy ông đã phải uống thật say để bà ta tùy cơ xử sự. Bởi ông không yêu bà ta, nên chẳng bao giờ muốn đụ.sdภ.ﻮ ς.ђsa.ạ.๓ đến người được xem là vợ ấy. Lấy nhau vì gán ghép ép buộc, có con cũng vì bất đắc dĩ và bà Lê Thi ʇ⚡︎ự ʇ⚡︎ử mấy lần nên ông phải chấp nhận. Ông cứ nghĩ, sống không có tình cũng còn có nghĩa cho vẹn kiếp người.

Nhưng khi gặp được tình yêu của đời mình, ông đã bất chấp tất cả, ông quyết định không bỏ lỡ. Ông Khải Tâm hiểu rằng, suốt cuộc đời này, ngoài bà Diễm Lan, không có ai có thể khiến ông mỉm cười hạnh phúc, khiến ông thấy lạc quan, khiến ông muốn xây dựng tổ ấm để sống cho ý nghĩa.

Ông Khải Tâm thở dài:

– Đi hết đi, đừng để vợ con mày đến đây kêu cửa.

Thế nhưng, gã bạn chí cốt của ông lại mỉa mai:

– Mày có tới hai cô vợ đẹp đẽ ngon lành, chia cho tao một cô có gì mà căng!

Ông Khải Tâm giận dữ:

– Thứ nhất, vợ không phải thứ để chia. Thứ 2, giữa tao và người đàn bà đó cũng không có tình yêu. Nếu mày có thể đem lại hạnh phúc cho bà ấy và bà ta ưng thuận thì tùy hai người, còn nếu muốn đến đây phá thì biến trước khi tao nổi điên!

Ông Minh Vương cũng gầm lên:

– Mày nên nhớ, mày đang ở tгêภ đất của tao, nhà của tao, đừng lên giọng!

Ông Khải Tâm rít lên:

– Tao mua, tao không xin!

Gã bạn của ông cười lớn:

– Trả hết nợ chưa? năm năm đã hết nợ chưa? Trả luôn đi tao sẽ biến!

Bố Khả Hân im lặng. Đây là lúc gia đình ông vô cùng khó khăn. Công nhân nợ tiền ăn, ông lại nợ tiền thực phẩm, giờ bạn ông đòi tiền nhà, chả phải là người bạn này đang dồn ông đến bước đường cùng sao?

Trong lúc ông Khải Tâm đang trầm mặc suy nghĩ, bà Lê Thi lên tiếng:

– Thôi, bạn bè thì bỏ qua cho nhau đi, chuyện đâu còn có đó mà!

Ông Khải Tâm quắc mắc:

– Bà im đi! cái thứ đàn bà lăng loàn, đừng lên tiếng!

Bà Lê Thi gào lên:

– Tôi lăng loàn cũng không bằng cái đứa d᷈-/i᷈ thõa đi phá hoại hạnh phúc gia đình người khác!

Ông Khải Tâm rít lên:

– Câm miệng! bây giờ bà không đủ tư cách nói chuyện đó!

Bà Lê Thi hét lên:

– Tôi là vợ ông, sao không đủ tư cách?

Ông Khải tâm hạ giọng:

– Bà đã làm đúng bổn phận người vợ chưa? Đây có phải lần đầu bà ภﻮ๏’ạ’เ t’ì’ภ’ђ không? bà biết vì sao tôi chọn nghề lái sà lan chứ? Tôi chán cảnh mèo mả gà đồng của bà lắm rồi! Giờ cả nhà đang vất cả lăn ra kiếm tiền thì bà làm cái gì đây?

Bà Lê Thi im bặt. Những gì trong quá khứ, bà ấy không muốn nhắc lại. Đó là bí mật đáng xấu hổ của bà. Giờ đây, trong khi bà luôn tranh đua với bà Diễm Lan bởi tư cách người vợ chính thức của ông Khải Tâm. Tuy nhiên, những lời ông nói ra ngay trước mặt ông Minh Vương và bà Diễm lan khiến bà Lê Thi vừa xấu hổ vừa bực bội:

Đúng lúc ấy, bà Diễm Lan rụt rè:

– Chúng tôi… sẽ trả…

Ông Minh Vương cười khà khà:

– Đấy cô vợ hai của ông bạn không chỉ xinh mà còn biết điều. Em chả cho anh bằng tiền mặt hay là…

Đến lúc này ông Khải Tâm giận sôi người:

– Đừng đụng đến cô ấy!

bà Diễm Lan vội kéo ông Khải Tâm ra một góc, nói nhỏ:

– Em còn một ít vàng tiết kiệm hồi trước, em định tiết kiệm cho con học hành, nhưng giờ thế này thì anh bán rồi trả tiền cho hắn ta đi.

Ông Khải Tâm ngỡ ngàng nhìn bà:

– Diễm Lan, anh không lo được cho mẹ con em đã xấu hổ rồi, sao anh cầm tiền tiết kiệm của em được?

Bà Diễm Lan nhỏ nhẹ:

– Giờ vấn đề không phải là ai lo cho ai mà chúng ta là một gia đình, chúng ta cần cùng nhau giải quyết khó khăn trước mắt, nếu không ra đường cả nhà đấy!

Ông Khải Tâm nhíu mày suy nghĩ rồi thở hắt ra:

– Diễm Lan, vất vả cho em rồi!

Ông quay lại nói với ông Minh Vương:

– Bốn giờ chiều nay, mày qua đây lấy tiền, nhớ cầm theo giấy nợ!

Ông Minh Vương thoáng một chút ngạc nhiên rồi quay lại vẻ điềm tĩnh:

– Được!

Ông ta vừa đi khỏi bà Lê Thi đã sán lại:

– Ông ơi, nhà còn tiền sao phải mua thực phẩm nợ hả ông?

Ông Khải Tâm rít lên:

– Bà suốt ngày chỉ biết đến tiền. Diễm Lan vừa cứu cả nhà đấy.

Bà Lê Thi bĩu môi:

– Tôi không tin. Nó lấy được tiền của trai đấy. Cái vẻ ngoài nai tơ ngơ ngác, giờ sợ bị đuổi ra đường thì nôn tiền ra thôi!

Ông Khải Tâm giận dữ:

– Câm miệng!

Thấy bộ mặt muốn ﻮ.เ.+ế+..Ŧ người của chồng, bà Lê Thi im bặt.

Chiều hôm ấy, ông cầm số vàng của bà Diễm Lan ra tiệm vàng bán lấy tiền và trả nợ cho ông Minh vương, chính thức xé nát tờ giấy nợ.

Bà Diễm Lan luôn hiểu rõ thân phận mình nên từ xưa đã luôn tiết kiệm từng đồng. Dù lấy ông nhưng phận làm lẽ thì đâu biết ngày mai, xã hội này ai chấp nhận cảnh hai vợ chứ? Thế nên, số vàng đó bà định bụng dành dụm cho hai đứa con để có việc gì còn xoay sở được. Tuy nhiên, bị túng thiếu thì phải tính cách, nếu không bảy con người biết đi đâu giữa vùng đất Tây Nguyên này.

Tờ giấy nợ bán nhà không còn, nhưng đến sẩm tối, một loạt người ở chợ đầu mối kéo đến đòi tiền lương thực, thực phẩm. Không hiểu họ nghe đâu ra tin ông có nhiều tiền nên ào ào kéo tới nhà một lúc. Bước đầu còn nhỏ nhẹ, càng về sau càng lớn tiếng:

– Cái quán đông khách thế mà nợ mãi không thấy xấu hổ à?

– Trả đi! chúng tôi đốt quán bây giờ!

Bà Diễm Lan sợ hãï, hai tay run rẩy bấu vào nhau. Số vàng bà đưa cho ông Khải Tâm đã bán và trả nợ cho ông Minh Vương, chỉ còn một ít bà dành lại để lo cho những ngày tới. Mà dù có đưa hết cũng không đủ trả cho họ, phải làm sao đây? Chả hiểu hôm nay là ngày gì nữa???
Ông Khải Tâm trầm ngâm suy nghĩ rồi nói:

– Chúng tôi không quỵt nợ! Tám giờ sáng mai, mọi người đến đây chúng tôi sẽ trả đủ!

Tiếng nhao nhác bỗng im bặt. Cả hai bà đều ngạc nhiên nhìn nhau dù trong mỗi người theo đuổi một suy nghĩ khác nhau. Mấy bà ở chợ đầu mối cũng giục nhau ra về.

Tối hôm ấy, Bà Diễm Lan trằn trọc không tài nào ngủ được. Ông Khải Tâm đang ngồi rít từng điếu tђยốς ngoài kia. Những lúc căng thẳng, ông lại ra sân hút tђยốς.

Khoảng mười một giờ đêm, ông đi vào phòng của mẹ con bà Diễm Lan và nói:

– Diễm Lan, chúng ta sẽ đi khỏi đây, ngay bây giờ!

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất