Qua mùa giông bão – Chương 1

Vũ Linh 256

Tác giả: An Yên

– Cút! Cái lũ mất dạy! Cút hết đi!

– Bác ơi! Con xin lỗi ạ!…

Vừa về đến nhà, Khả Hân đã nghe tiếng bà cả quát nạt Gia Linh – em gáι cô. Thực ra, những lời ℓᾰпg мα̣ này ngày nào cũng diễn ra – chỉ vì hai chị em cô là con vợ lẽ…

Có thể nhiều người nghĩ câu chuyện này thật khó tin vì thời đại nào rồi mà có cả vợ cả với vợ lẽ? Thế nhưng, điều lạ lùng ấy đang diễn ra ngay trong ngôi nhà của chị em cô,

Bố cô – Chu Khải Tâm là người làm nghề sà lan – cái nghề lênh đênh suốt năm này qua năm khác tгêภ sông nước, lúc thì chở gạo, khi thì chở cát… Người ông to khỏe, hai cάпh tay rắn chắc, nhiều vết chai sần vì cầm bánh lái sà lan.

Một lần, sà lan qua quãng sông Đuống ở Gia Lâm – Hà Nội, khi dừng lại đổ cát ở bãi sông, bố cô tình cờ gặp mẹ cô – Bạch Diễm Lan. Cô gáι bán quán nước nhỏ cạnh bãi cát sông Đuống mang nét đẹp dịu dàng, đoan trang hút hồn ông. Kiếm cớ lại uống một cốc nước chè đá giữa trời nắng nóng, trong lúc chờ mọi người xúc cát, ông ᵭάпҺ bạo làm quen với bà:
– Chào em, cho anh xin cốc nước!

– Dạ, mời anh ngồi xơi nước ạ!

Vừa nói, bánh tay bà vừa thoăn thoắt rót nước, bỏ vào cốc những viên đá mát lạnh. Nhìn hình ảnh ấy, không hiểu sao lòng ông mê mẩn. Ông say cái nắng miền Bắc bởi những tia nắng vàng đang đùa nghịch tгêภ khuôn mặt trắng trẻo, nụ cười hiền dịu kia.

Thế rồi, cái nghề sà lan cứ lênh đênh khắp nơi nhưng lời hứa hẹn quay trở lại bãi sông thì ông luôn nhớ, Mấy tháng trời đi đi lại lại quãng sông Đuống ấy, ông đã nhận được lời yêu từ bà. Cuối cùng, bà đã trao cái quý giá nhất của đời mình cho ông. Người ta thấy cái sà lan đỗ lại quãng sông ấy lâu hơn dù cát đã trả về bãi từ lâu. Chu Khả Hân chính là trái ngọt của tình yêu đó. Ngày cô ra đời, ánh mắt ông long lanh niềm vui, lấp lánh như dòng sông Đuống trôi xuôi với những bãi mía, bờ dâu xanh ngát.

Vậy nhưng, khi Khả Hân được ba tháng tuổi, có một người phụ nữ tìm đến tận nhà mẹ con cô nhận là vợ chính thức của ông Khải Tâm. Mẹ cô vừa ẵm con vừa tái mặt lắp bắp:

– Chị… Chị… nói sao ạ?

Người đàn bà ấy ăn mặc có vẻ khá giả, lại mặt hoa da phấn. Bà ấy lôi trong túi ra một tờ giấy đăng ký kết hôn ᵭ.ậ..℘ mạnh xuống bàn:

– Đây là bằng chứng, cô còn muốn cãi không?

Bà Diễm Lan nhìn chằm chằm vào tờ giấy có chữ kí thẳng thắn, đẹp đẽ của ông Chu Khải Tâm và bà Trương Lê Thi, Mẹ cô chσáпg váng, ngồi phịch xuống đất:

– Em không biết… thực sự… em không biết anh Khải Tâm đã có vợ!

Bà Lê Thi cười khẩy:

Xinh đẹp như cô thiếu đâu trai tân, hà cớ gì phải bám riết lấy người đã có vợ? Cút khỏi đất này, đừng để ông ấy tìm thấy!

Rồi bà ấy đặt một xấp tiền lên bàn và quay đi. Bà Diễm Lan ôm lấy ռ.ɠ-ự.ɕ, đau khổ và dằn vặt – bà yêu ông nhiều lắm, nhưng cớ sao ông Khải Tâm lại lừa dối bà? Nước mắt rời đầm đìa tгêภ khuôn mặt xinh đẹp, bà một tay ôm con, một tay cầm lấy xấp tiền chạy theo người phụ nữ ấy:

– Chị… em sẽ đi…em sẽ đi… chị cầm lấy tiền…

Bà dúi xấp tiền vào tay người phụ nữ rồi chạy vội về căn nhà nhỏ – nơi đã từng đầy ắp tiếng cười hạnh phúc của ba người. Bà không cha mẹ, chỉ một thân một mình, nhưng từ giờ, cuộc đời bà có thêm Khả Hân…

Vậy nhưng, bà Diễm Lan dọn dẹp xong xuôi, bỏ đồ hai mẹ con và túi du lịch, nhìn lại căn nhà lần cuối thì một giọng nói vang lên:

– Diễm Lan, em đưa con đi đâu?

Người đàn ông đứng trước mặt cách đây một tuần còn hôn tạm biệt mẹ con bà đi chuyến sà lan mới, nay lại đóng vai kẻ phụ bạc. Nhìn mắt bà sưng húp, ông hỏi dồn:

– Có chuyện gì sao?

Bà Diễm Lan nức nở:

– Tại sao? Tại sao anh nói dối em?

Một tia ngạc nhiên thoáng hiện ra trong đáy mắt người đàn ông từng tải, ông nén một tiếng thở dài rồi ôm lấy mẹ con bà:

– Anh Yêu em, Diễm Lan! Em không phải đi đâu hết! Nếu đi, hãy đi cùng anh!

Rồi cả đêm hôm đó, ông thuyết phục bà rằng ông không thể xa bà, rằng bà Lê Thi là vợ ông nhưng đó là cuộc hôn nhân ép buộc, rằng nhìn vậy thôi chứ bà ấy biết điều lắm, rằng ông sẽ bảo vệ mẹ con bà đến cùng… Và rồi, bà bế con về miền trung cát trắng quê ông, sống cảnh hai vợ mà không có hôn thú.

Vừa thấy ông dắt theo bà về, người vợ chỉ thẳng vào mặt ông:

– Tại sao…ông dám…

Người phụ nữ ấy đau khổ – bà biết.

Dù ông không yêu nhưng bà ấy vẫn là vợ chính thức. Cái cảnh chồng con có người khác lại còn sinh con và dắt díu nhau về sống chung khác nào thách thức bà. Vậy nhưng, khác với thái độ ngày hôm trước, bà Lê Thi chỉ gật đầu và chảy nước mắt khi ông Khải Tâm nói rằng:

– Tôi yêu cô ấy, chúng ta ngoài hai đứa con chung thì không có bất kỳ tình cảm gì. Để có hai đứa con cho bà thỏa lòng, tôi cũng đã phải dùng những cách ti tiện nhất chỉ vì gia đình bà muốn có cháu và bà đòi ʇ⚡︎ự vẫn. Vì thế, tôi muốn mọi người chung sống trong hòa bình.

Vậy đó, điều những tưởng là khó tin nhưng lại thành sự thật. Hai đứa con của bà cả là Chu Thế Sơn và Chu Kim Chi. Anh Thế Sơn có vẻ hiền lành, nhưng còn Chị Kim Chi thì không, chị ấy luôn ganh tị với Khả Hân và cuối cùng người đứng ra hòa giải luôn là ông Khải Tâm.

Khi Khả Hân được năm tuổi thì mẹ sinh em gáι Gia Linh. Những ngày ở cữ, mẹ cô luôn được ông Khải Tâm chăm lo rất chu đáo. Bà Lê Thi dù ông ưa gì mẹ con cô, nhưng vì sợ ông nên bà cũng phụ giúp. Thế nhưng, cái nghề đi sà lan đâu thể ở nhà mãi. Khi Gia Linh cứng cáp, ông Khải Tâm lại tiếp tục lênh đênh tгêภ những bãi sông để kiếm cơm. Mẹ cô mở quán nước cạnh trường học, bán thêm mấy thứ quà vặt cho học sinh. Khả hân càng lớn càng trắng trẻo xinh xắn giống mẹ và lại học rất giỏi nữa. Những lần cô về khoe giấy khen, được bố mẹ khen cũng là khi cô bị mẹ con Kim Chi cạnh khóe:

– Mỗi cái giấy khen mà cũng nháo nhác cả lên!

Cứ thế, cảnh hai bà vợ với bốn đứa con nhiều khi cũng khiến ông Khải Tâm nhức hết cả đầu. Mẹ luôn dặn chị em Khả Hân phải nhịn. Bà luôn dằn vặt vì mình là kẻ thứ ba xen vào gia đình ông. Thế nhưng, với ông Khải Tâm, bà Diễm Lan là tình yêu duy nhất. Vì thế, khi Khả Hân được chín tuổi, Gia linh bốn tuổi, ông Khả Tâm quyết tâm bỏ nghề sà lan, đưa cả gia đình vào Gia Lai lập nghiệp.

Lúc này, công trình thủy điện Yaly đang được xây dựng tгêภ hệ thống bậc thang của sông Sê san. Nhà máy thủy điện nằm giáp ranh giữa hai huyện Chưpăh của tỉnh Gia Lai và huyện Sa Thầy của tỉnh Kon Tum.

Ngày đầu tiên đến Gia Lai, bố đã đưa mẹ con cô đến ngắm hồ T’Nưng, còn gọi là Biển Hồ với vẻ đẹp thơ mộng và bí ẩn. Khả Hân hoàn toàn bị mê hoặc bởi màu xanh của núi rừng bao phủ, màu xanh của mây trời, của mặt nước hồ. Cô bé chín tuổi nhắm mắt lắng nghe tiếng gió lao xao len loir qua hàng thông và hít đầy l*иg ռ.ɠ-ự.ɕ cái không khí trong lành, mát rượi. Chả trách người ta gọi đây là “đôi mắt Pleiku” – một vẻ đẹp đến xuyến xao hồn người. Khả hân reo lên:

– Aaaaaa… đẹp quá!

Bố cô cười hiền:

– Con yên tâm, chỉ cần các con ngoan ngoãn, học giỏi, bố sẽ còn đưa đi thăm thú nhiều cảnh đẹp nữa!

Những ngày em đềm như thế trôi qua. Lúc mới vào, gia đình Khả Hân thuê tạm một phòng trọ để ở trong khi tìm việc. May mắn thay, bố cô có một người bạn lâu năm gặp lại đã bán cho gia đình cô một ngôi nhà nho nhỏ, tiền bạc cứ trả dần.

Xẩm tối hôm đó, cô nghe tiếng bố cô từ ngoài cổng nhà trọ:

– Hai bà và các con đâu cả rồi, có khách quý tới này!

Người đàn ông mà bố cô đưa về nhà trọ hôm ấy chính là người đã bán nhà cho gia đình Khả Hân, Bác ấy làm nhà mới to hơn nên bán rẻ lại nhà cũ. Biết rõ hoàn cảnh Hai vợ của bố cô nên người đàn ông tên là Minh Vương ấy không hỏi nhiều, chỉ trò chuyện về việc bán nhà:

– Cậu yên tâm ở nhà tôi, gần công trình thủy điện Yaly, Cậu có thể mở quán cơm gần đó cho công nhân!

Bố cô giới thiệu qua về ông Minh Vương cho mọi người rồi nói:

– Ông đúng là quí nhân của gia đình tôi!

Gia đình Khả Hân Vui vẻ chuyển về ngôi nhà mới. Và chính cô cũng không ngờ đây là nơi đẩy mẹ con cô, gia đình nhỏ của cô rơi vào một tấn bi kịch.

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất