Phu nhân quyền thế – Chương 30

Vũ Linh 286

Chương 30 – Kết thúc!

– Vậy sao? Vậy cô hãy chống mắt lên xem là ai đang đứng ở ngoài đây?

Vừa nói Ngọc anh vừa mở rộng hai cάпh cửa phòng ngủ thì ᵭ.ậ..℘ vào mắt Bích Ngân là hình ảnh vợ chồng Quân An đang tay trong tay. Điều naỳ chứng tỏ cô ta đã bị lộ quá rồi và người cô ta thuê hãm hại An cũng thất bại. Thế nhưng trước sự thật mười mươi thì cô ta vẫn cứng đầu, cố chấp.

– Quân! Em mới là vợ anh! Anh đừng để người ta lừa!

– Tất cả những gì thuộc về Bảo An, tôi đều nằm lòng nắm rõ và cảm nhận! Còn cô, từ cử chỉ tới giọng nói đều không phải của vợ tôi! Vậy thì sao lại không khiến tôi nghi ngờ, người nhà tôi nghi hoặc cho được?

– Anh! Anh hãy tin em! Em là An đây!

– Tôi biết cô cố chấp nên đã có chuẩn bị sẵn! Đây! Cô hãy xem rõ đi!

Quân nói rồi ném thẳng tờ giấy kết quả xét nghiệm ADN của Bích Ngân xuống đất. Một hành động có hơi khiếm nhã nhưng đến giây phút này Quân không còn muốn lịch sự với con người ác ᵭộc vô nhân tính như cô ta nữa.

Bích Ngân bị hành động này của Quân làm cho sững sờ nhưng ngay sau đấy cũng không quên cúi người nhặt tờ giấy lên xem cho kỹ. Đọc tới kết luận cuối cùng Ngân vẻ mặt hốt hoảng, cô ta nắm chặt tờ giấy miệng lắp bắp muốn giải thích. Có điều bây giờ Quân không buồn nghe bất cứ một lời nào nữa mà chỉ ra một quyết định chắc nịch.

– Tuấn Huy! Em lôi cô ta xuống nhà chờ côпg αп đến xử lý! Còn chị Sen!(Tên người giúp việc) Chị vào trong thay hết tất cả những thứ cô ta đã chạm qua! Dọn vứt hết đi! Khử trùng sạch sẽ để vợ tôi đi nghỉ!

– Vâng! Thưa cậu!

Đến nước này có lẽ người ta một là van xin tha thứ hoặc là giữ im lặng, thế nhưng Bích Ngân vẫn còn thốt lên câu hỏi mà sẵn trong đầu có câu trả lời.

– Anh rốt cuộc là yêu cô ta ở điểm gì mà đến tôi làm tới như này cũng không khiến anh mắc bẫy?

Thật lòng Quân không muốn trả lời câu hỏi này nhưng sau cùng anh cũng tốt bụng đáp ứng lần cuối cho kẻ thất bại ngu ngốc.

– Vì đơn giản cô ấy là Bảo An mà không phải ai khác!

Câu trả lời đã quá rõ ràng và có lẽ bản thân cô ta cũng nhận ra điều đơn giản này nhưng vì tính cố chấp ăn sâu trong tiềm thức đã khiến một Bích Ngân có đường công danh rạng rỡ phải tắt lụi đèn khi tuổi còn khá trẻ. Người ta nói: “Chim khôn kêu tiếng rảnh rang, người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe”, ấy vậy mà có những thành phần ngu si, ngu muội, cứ cho mình là nhất, là trung tâm của vũ trụ để rồi chính mình lại khiến mình sầu thảm, đáng thương.

– Anh chưa bao giờ thích tôi dù chỉ một chút sao?

Ngọc Anh đứng nhìn mà nóng mắt, sao tгêภ đời lại có những người cố chấp đến ngu si như vậy. Quá bực mình khiến Ngọc Anh lại ngứa miệng xen vô.

– Cô có thể nào đừng hỏi mấy câu mà bản thân đã có sẵn câu trả lời rồi không? Nếu tôi là cô lúc này, tôi sẽ chọn im lặng để giữ chút tôn nghiêm cuối cùng đấy!

– Tôi mất cả thanh xuân chỉ để thích một người! Tôi không cam tâm!

– Ai khiến cô ngu ngốc hả? Không cam tâm thì vào nhà đá mà ngồi tĩnh tâm! Tuấn Huy! Em lôi nó xuống nhà đi chứ chị điên ɱ.á.-ύ lắm rồi!

Tuấn Huy biết chị gáι nóng tính nên mau chóng cùng Hà Vi kéo cô ta xuống nhà thì vừa lúc nghe tiếng xe ô tô vào tới. Phía côпg αп đã có mặt, để rồi xem, lần này cô ta chạy thoát không? Bích Ngân! Có làm có chịu! Cả đời này cô chắc chắn ngồi nhà đá mà sám hối đi!

Bích Ngân bị bắt đi ngay sau đó, biết rằng chẳng thể chối Ϯộι nên cô ta phối hợp lấy lời khai luôn nhưng dù cô ta có hối cải, nhận Ϯộι thì cũng không được gia đình An tha thứ. Một người thiếu nhân cách làm người như thế cần được cải tạo và bồi dưỡng lại và Bảo An quyết định không làm người tốt đối với thành phần này.

Vụ việc đã có đủ lời khai và chứng cứ ҳάc thực nên rất nhanh được đưa ra xét xử. Hai mươi năm tù giam là hình phạt thích đáng mà Ngân phải chịu, đồng phạm là những kẻ khiến cho An suýt nữa mất ๓.ạ.ภ .ﻮ cũng không tránh khỏi bị pháp luật sờ gáy. Làm việc ác gặp quả báo rất là đúng với kiểu người ích kỷ như Ngân và những ai sống lương thiện sẽ được hạnh phúc xứng đáng.

***

Sóng gió qua đi là những ngày bình yên, ấm áp và Quân không quên bù đắp cho vợ một lễ cưới đúng nghĩa. Nhân dịp kỷ niệm ba năm ngày cưới Quân đã ʇ⚡︎ự tay sắp xếp mọi thứ, anh muốn dành cho người vợ hiền một ngày đặc biệt nhất đời, bù lại những thiếu sót anh đã nợ cô.

Thực ra Bảo An không cần những thứ cao sang quyền quý nhưng tấm lòng của chồng cô nhất định rất cần. Và cô thực sự hạnh phúc khi chọn được người chồng tâm lý, hoàn mỹ như anh. Tương lai không nói trước nhưng hiện tại cô rất mãn nguyện.

“Có anh, có con là có cả bầu trời bình yên…”

***

Một thời gian sau:

– Ba Quân ơi? Ba Quân?

– Sao thế vợ?

– Vào đây em bảo cái này!

– Em lại nhờ anh tắm hộ hả? Đợi anh một chút!

– Nhanh lên! Em có cái này hay lắm!

Nghe giọng vợ hào hứng khiến Quân cũng không đừng được mà vứt luôn việc đang làm dở rồi chạy hộc tốc vào phòng tắm.

– Đâu… Đâu…Mẹ cho ba cái gì thế?

– Nè! Của ba đấy! Chuẩn bị làm ba bỉm sữa tiếp đi!

An nói rồi thản nhiên ấn chiếc que thử thai có hai vạch đỏ thẫm vào tay Quân xong đi ra ngoài thì anh vội vàng đuổi theo cô.

– Thật… Thật hả vợ?

– Hai vạch đẫm thế kia còn không thật?

Quân đúng là có chút bất ngờ khi nhìn thấy kết quả này nhưng nghe vợ nói thế thì lại gật gù cười sung sướиɠ.

– Phải nói đạn của chồng chuẩn vợ nhỉ? Một phát ăn ngay!

– Vâng! Chuẩn! Kế hoạch an toàn thế mà lỡ có đúng một lần là dính! Kể ra anh cũng có chiến tích đấy!

– Thế niềm vui lớn như này anh có được thưởng không vợ?

– Thưởng cái đầu anh. Đưa em đi khám nhanh lên! Cái lão Tiến sĩ dê già!

Bị vợ mắng vốn nhưng có ông chồng nào đó vẫn cười tươi như trúng số, mà hơn cả trúng số ấy chứ bởi mong mỏi đã thành hiện thực rồi.

Bảo An giống mẹ Thùy Dung, lần thứ hai liền có thai đôi, niềm vui nâng cấp số nhân nên cả nhà lại được dịp chúc mừng bà mẹ ba con.

Tiệc chúc mừng được tổ chức tại nhà của Bảo An. Bà Thùy Dung cùng con gáι, con dâu và Hà Vi đảm nhiệm việc chuẩn bị đồ ăn, vợ chồng Nghĩa có con nhỏ nên được ưu tiên ngồi ngoài nhưng Tuấn Hải, Tuấn Huy và Tuấn Phát thì rảnh rang quá nên được ρhâп công nhiệm vụ nhóm bếp để nướng đồ. Ba chàng ngự lâm quân rõ là bảnh bao, hoạt bát mà có làm mỗi việc đơn giản cũng không xong, sau cùng bà Dung phải bảo Hà Vi ra giúp đỡ.

Tuấn Huy có ý đẩy thuyền cho Tuấn Hải nên ra hiệu cho em trai tránh đi, còn lại hai người Tuấn Hải có chút ngại ngùng nhưng Vi thì vô tư hơn.

– Phải nhóm như này than mới mau cháy anh ạ!

– À…Ờ… Tại anh chưa làm bao giờ nên không quen!

– Cũng không khó lắm đâu! Nào! Để em chỉ cho!

Thế rồi dưới sự chỉ dẫn tận tình của Vi thì Hải cũng thành công nhóm xong bếp nướng. Đồ ăn được mấy chị làm xong Vi liền lần lượt mang ra thì Hải cũng biết phối hợp nướng cùng. Hai người, cứ anh một câu, em một câu mà cũng dần quen hơn. Hải hết vẻ gượng gạo, còn Vi thì thân thiện thoải mái, và rồi chẳng biết từ lúc nào Hải đem lòng cảm mến người ta.

Suốt bữa ăn, Hải uống rất ít, cũng không ngồi lại nói chuyện với mấy anh em mà chỉ khăng khăng giữ chân tiếp phẩm cho cả nhà. Bà Dung nhận ra ý tứ của thằng cháu thì cũng muốn thử lại nghề mai mối mát tay của mình.

Bà cầm cái d᷈-/i᷈a không đi lại chỗ của Hải nói muốn lấy thêm đồ thì Vi đứng bên cạnh nhanh tay gắp vào đầy d᷈-/i᷈a. Rất hài lòng về sự nhanh nhạy này của cô bé xong bà Dung muốn nói chuyện riêng với Hải một chút liền nhờ Vi cầm giúp đồ cho mọi người.

– Con cầm giúp cô qua bàn của ba và chú nhé!

– Vâng ạ! Cô để con!

Nhìn Hà Vi vô tư lại ngoan ngoãn khiến bà Dung rất hài lòng, hai đứa con út của bà không có duyên kết thân với cô bé này thì nhất định bà phải giúp Tuấn Hải. Không ʋòпg vo, bà liền hỏi thẳng vấn đề luôn.

– Hải này! Cháu cũng đến tuổi lập gia đình rồi! Thế đã có cô nào chưa?

– Dạ! Cháu cũng muốn lắm rồi mà mãi vẫn chưa có em nào chịu để ý!

– Nếu nhà cháu không ngại gia cảnh, xuất thân thì em Vi được không?

– Dạ…

Bà Dung biết Tuấn Hải còn e dè nhưng bà cũng nhìn ra Hà Vi có tình cảm với Hải nên mạnh dạn làm mai tới cùng.

– Cô thấy Vi nó dễ gần lại chăm chỉ, ngoan ngoãn, công việc cũng rất ổn định! Cháu thấy sao?

– Cháu… Cháu chỉ sợ em ấy chê cháu già!

– Cháu thấy cô và chú Kiên có chênh lệch không?

Nghe bà Dung hỏi lại mà Tuấn Hải thấy mình lạc hậu quá, chẳng phải nhân chứng hạnh phúc ở đây đó sao. Tuổi tác, địa vị có quan trọng gì khi tình yêu mới là thiết yếu. Thấm thía câu nói đã từng nghe: “Chỉ cần một lần bỏ lỡ sợ rằng cả đời sẽ lạc mất nhau…”

– Dạ! Cháu hiểu rồi!

– Vậy, giờ cô qua bảo con bé ra nướng đồ tiếp với cháu nhé! Cơ hội sau đó là do cháu đấy!

– Dạ! Cháu cảm ơn cô!

Hà Vi quay trở ra nướng đồ tiếp, nó vẫn vô tư như khi nãy nói chuyện với Hải thì bất ngờ nghe anh ta hỏi về dự định tối mai:

– À…Tối mai, Vi có bận gì không?

– Sao ạ?

– Ờ… Nếu em rảnh thì cho phép anh mời em đi uống nước nhé?

– Em sợ công việc của anh bận thôi!

– Công việc thì làm cả đời mà! Đi cùng anh nha?

– Vâng. Được ạ!

Nghe được câu trả lời như ý khiến Hải rất vui, Hà Vi cũng giống người bên cạnh, niềm vui cũng bắt đầu nhen nhóm trong lòng rất nhiều.

Bên này đôi bạn trẻ tíu tít nói chuyện, bên kia mọi người ăn uống nhưng không quên ngó nghiêng xem trò vui. Bảo An cũng nhận ra em chồng đang tình tứ với đàn anh của mình liền ghé tai trêu chồng:

– Ba Quân ơi! Tình hình kia là mình sắp có em rể rồi đấy!

– Gì cơ?

– Nhìn kìa! Chẳng mấy mà chúng ta lại được ăn cỗ!

– Ơ… Thế tình địch lại chuyển sang làm em rể à?

– Tình địch hồi nào? Nói linh ϮιпҺ!

– Thế không phải à?

– Người ta trong sáng nhé! Anh em đúng nghĩa luôn đấy!

– Vậy thì duyệt! Anh duyệt cậu ta làm em rể luôn!

– Lắm chuyện!

– Ha ha…

Tình yêu của Hải và Vi đến rất ʇ⚡︎ự nhiên nhưng kết quả lại hết sức ngọt ngào, chưa đầy nửa năm cả hai đã chính thức về chung một nhà.

Sau đám cưới của hai bạn trẻ thì bà bầu như An cũng khá mệt mỏi vì phải đi lại nhiều. Nhà có mỗi cô em út nên anh chị cả cũng tất bật hơn, xong giờ này đã hoàn thành nhiệm vụ, hai em có được hạnh phúc thì người làm anh chị như An và Quân cũng rất vui. Chỉ là nhìn thấy hai em nó yêu dễ quá An lại nhớ quá khứ tán chồng vất vả của mình. Vẫn là bà bầu thù lâu nhớ dai và hôm nay An muốn ħàɲħ ħạ ông chồng Tiến sĩ cho bõ tức.

Advertisement

Bắt chồng xoa chân chưa đủ An còn thủng thẳng nhắc lại quá khứ tán tỉnh Quân trước đó.

– Kể ra ngày đấy anh cũng kiêu căng thật! Chẳng giống như Tuấn Hải mềm lòng trước Hà Vi! Em nghĩ lại mà tủi thân quá!

– Ơ… Sao ʇ⚡︎ự nhiên lại nói chuyện hồi nào vậy? Mà anh có kiêu căng gì đâu!

– Em cũng xinh chứ có xấu xí đâu mà mất giá trước anh thế không biết!

– Thôi mà! Là khi đó anh ngu ngốc, anh mắt kém nên mới khiến em mất nhiều công sức. Giờ anh bù cho vợ nhé!

– Bù kiểu gì?

– Thì làm cho em vui!

Moi hết tιм gan ra dỗ dành nhưng có cô vợ nào đó vẫn cứ hờn dỗi, ăn vạ…

– Đang buồn đây! Ai đời cọc đi tìm trâu mà trâu khi đó kiêu căng dửng dưng mãi mới đổ! Nói chứ quá khứ tán chồng kể ra cũng cực quá!

– Đâu có! Trâu đổ từ lâu lẩu từ lầu lâu rồi ấy chứ mà tại khi đó không có dũng khí thôi! Anh thề là con trâu đó đổ đứ đừ luôn, đổ siêu vẹo từ lúc nhìn thấy cái cọc đấy!

Muốn cười lắm rồi nhưng Bảo An vẫn cố nhịn xuống hỏi lại chồng:

– Thật không?

– Thật! Anh thề là con trâu đó không có cửa thoát khỏi cái cọc!

Nói rồi Quân dừng hành động xoa chân cho vợ mà chồm lên người của cô, nụ hôn theo đó cũng rơi xuống như mưa thì cô vội vàng vỗ vào vai anh…

– Từ từ không đè lên con!

– Yên tâm! Anh sẽ cẩn thận!

– Nhưng mà em sợ…

– Thời gian này vẫn rất an toàn nên em cứ thoải mái tận hưởng đi…

– Từ từ thôi nhé…

– Ưm…

Quân lúc này không trả lời rõ tiếng được bởi cảm xúc ham muốn đang dần chiếm hết tâm trí anh. Cả hai sau đó lại hôn nhau ςย.ồภ.ﻮ ภђ.เệ.t, cùng lên, cùng xuống, cùng hòa tan vào biển tình thăng hoa…

***

Song sinh cặp ái nữ, gia đình nhỏ của Quân An càng thêm vui mừng. Tuy nhiên bên cạnh sự vui vẻ ấy là chuỗi ngày vất vả bởi hai cô nhóc rất nghịch ngợm. Anh cả Kun điềm đạm, hiểu chuyện bao nhiêu thì ngược lại hai cô em ngỗ ngược bấy nhiêu.

Mới đi học mẫu giáo bốn tuổi mà hai chị em đã được gọi với cái tên đầu gấu. Bảo An đi làm cũng không yên với hai đứa trẻ này, nghịch ngợm thôi đã đủ đau đầu mà hôm nay còn ᵭάпҺ nhau với cả bạn nữa thì không được rồi.

Rất bực bội vì phải bỏ dở cuộc họp giữa chừng để đến trường đón con và xin lỗi phụ huynh người ta nhưng cô vẫn phải kiên nhẫn. Có điều về tới nhà là An không kiềm chế được nữa mà muốn bốc hỏa và người chịu sự phát hỏa của An đương nhiên là ông chồng Tiến sĩ Quân.

Quân cũng thở dài vì hai cô con gáι cưng nhỏ tuổi này nhưng bảo anh mắng con, phạt con thì Quân không làm được, thôi thì lại xuống giọng năn nỉ vợ yêu cho anh thời gian từ từ dạy con. Và mỗi lần như thế An lại rít lên câu quen thuộc:

– Em đã nhân giống từ tốn, điềm đạm của anh rồi mà sao vẫn sinh ra hai con hổ thế này? Kun ơi… Cứu mẹ với Kun ơi…

Thân ái!

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất