Người Không Thể Với Tới – Chương 25

Vũ Linh 161

Tác giả: Hạ Long

Tưởng gì chứ tâm lý thì anh sẵn sàng rồi, nói chung trước khi nghĩ tới vấn đề này thì Thành Nam cũng có tìm hiểu sơ qua. Và tất nhiên là anh sẽ không chọn phương pháp làm trực tiếp với ᵭốι Ϯượпg đẻ thuê.

– Anh yên tâm! Em đã sẵn sàng!

– Được rồi! Tôi đang liên hệ giúp cậu! Chờ thêm thời gian nữa đi!

– Vậy, em cảm ơn anh trước!

– Là anh em, khách sáo làm gì! Chờ tin của tôi!

– Vâng.

Thành Nam tắt máy, anh chưa vội lên phòng ngủ mà vẫn ngồi nhâm nhi tách trà thì thấy Linh cầm bình nước đi vào.

– Lại lấy nước à?

– Vâng. Mà sao anh còn chưa lên ngủ?

– Đi giờ đây!

– Đêm muộn rồi còn uống trà, anh muốn mất ngủ hả?

– Quen rồi!

– Thói quen xấu!

Khánh Linh nói câu này rất nhỏ nhưng tiếc là tai của Thành Nam khá thính nên bước chân dù gần tới cửa phòng ăn đã kịp dừng lại. Không báo trước, Nam xoay người, vươn tay cốc cái cốp vào trán cô.

– Á …Ui…

– Sao? Biết đau à?

– Em ᵭάпҺ lại anh xem có đau không nhé?

– Cho chừa cái Ϯộι nói năng linh ϮιпҺ đi!

– Ai nói gì anh?

– Vừa mới nói ai có thói quen xấu hả?

– Em nói buâng quơ. Tự nhiên anh vơ vào người làm gì? Bộ anh là người có thói quen xấu hả?

Ờ nhỉ…Tự nhiên mình cũng nhiều chuyện, thấy bị hớ nên Thành Nam không nói thêm gì nữa mà tính tránh lên phòng nhưng Khánh Linh bị ᵭάпҺ đau thế làm sao có thể bỏ qua dễ dàng.

– Anh đứng lại!

– Làm sao?

– Tự nhiên vô duyên, vô cớ ᵭάпҺ em, định cứ vậy mà đi à?

– Ý sao đây?

– Sai thì phải xin lỗi chứ!

– Càng ngày càng to gan nhỉ? Từ bao giờ Sếp phải xin lỗi nhân viên hả? Vớ vẩn!

– Đã sai thì không ρhâп biệt cấp bậc. Mà về nhà rồi anh bỏ ngay kiểu quan cách ấy đi nhé! Làm anh cho đáng nên anh đi!

Từ trước tới giờ chỉ có một mình, Thành Nam không biết tới cái gọi là tình anh em nó vui như nào, thì ra có em gáι là được tranh luận bắng nhắng như này sao? Biết vui thế này nhận cô sớm hơn một chút thì hay rồi…

– Không thích đấy!

– Ơ…

– Ơ với a gì!

– Sếp chẳng ra Sếp, anh chẳng ra anh! Đồ trẻ con!

Khánh Linh không thèm đối đáp với Thành Nam nữa mà cầm bình nước đi qua người anh. Nhưng lúc này Nam lại không muốn cho cô đi, cố tình trêu chọc cho cô tức chơi.

– Sao vậy? Vừa nãy to miệng lắm mà?

– Em không thèm chấp anh!

– Không thèm chấp hay là chấp không nổi?

– Không thèm chấp đồ trẻ con!

– A…Em dám nói anh trẻ con à? Này thì bảo anh trẻ con…

Khánh Linh lại bị Nam cốc đầu cho cái nữa thì điên lên, cô đặt bình nước lên tгêภ bàn xong quay qua đấm lại anh mấy phát. Nhưng khổ nỗi có mỗi một tay nên hành động cô làm chỉ như gãi ngứa khiến thành Nam cười như nắc nẻ…

Ha ha…

Bốp…Bốp…

– Cho anh ૮.ɦ.ế.ƭ này!

– Em đang gãi ngứa cho anh đấy à?

– Đồ đáng ghét!

– Đáng ghét này…

– Á…

Vui quá trớn, Thành Nam vô tình đụng phải cái tay bị thương của Linh khiến cô đau tái mặt. Cô nhăn nhó khóc không thành tiếng làm anh luống cuống hỏi han…

– Anh…Anh không cố ý…Em không sao chứ?

– Đau…૮.ɦ.ế.ƭ em rồi…

– Xin lỗi…xin lỗi…anh quên mất!

– …!!!

Vừa nãy bảo Thành Nam xin lỗi thì không nói được nhưng giờ nhìn Linh mắt rơm rớm thì chẳng phải ép hay giục anh cũng luôn miệng nói.

– Anh…Anh xin lỗi…

– Lúc nãy thì doạ em, giờ thì cố ý làm em đau chứ gì? Người đâu mà ác!

– Không có! Anh thề là không cố ý!

– Phạt anh cầm bình nước về phòng cho em!

– Được! Được! Em đi trước! Anh mang giúp cho!

Đúng là rất đau nhưng khiến Thành Nam Ngoan ngoãn nghe lời như này thì Linh thấy hài lòng lắm. Cũng coi như được bù lại, Khánh Linh cười tủm tỉm đi trước còn Thành Nam đúng dáng anh trai lẽo đẽo theo sau.

Đến phòng ngủ của Linh, Thành Nam nhanh tay đẩy cάпh cửa giúp cô rồi còn chủ động đặt bình nước ở nơi thuận tiện nhất cho cô nữa.

– Anh để đây nhé!

– Cũng được!

– Không còn sớm! Em mau ngủ đi! Ngày mai không cần dậy theo anh đi làm đâu!

– Mai anh phải chở em đến công ty! Anh mà dám đi trước em mách bà!

– Được! Được! Em muốn đi làm thì đi làm! Nhưng giờ ℓêп gιườпg nằm đi! Anh tắt điện chốt cửa phòng cho!

– Chúc anh trai ngủ ngon!

– Ừm…

Giây phút vui vẻ như này thật sự trân quý, có điều nếu chuyển đổi được từ tình anh em sang tình yêu thì hay biết mấy…Nhưng tiếc rằng Thành Nam chỉ coi cô là em gáι thôi. Nhìn động thái quan tâm của anh chắc hẳn ai cũng thấy, nó căn bản xuất phát từ lòng thương, cao hơn là tình cảm gia đình. Tiếng lòng lại thở dài, Khánh Linh chỉ biết ôm gối nghĩ về ai đó đầy tiếc nuối…

Đang cố gắng ru mình ngủ thì bỗng dưng nghe có tiếng ting ting của tin nhắn. Bỏ điện thoại ra xem thì thấy Thành Nam gửi tin bằng hình ảnh cùng với lời nhắn:

– Nè! Em thích cái này không?

– Là sao ạ?

– Đây là mẫu túi mới nhất đấy! Chẳng phải con gáι bọn em thích còn gì! Chọn đi! Anh mua tặng em! Từ hôm nhận em gáι tới giờ cũng chưa có món quà ra mắt nào!

Nhìn cái túi rõ đẹp nhưng đọc dòng tin nhắn khiến Linh chẳng còn thiết tha nhận quà nữa.

– Em không cần đâu!

– Em lại sợ đắt rẻ phải không? Đừng lo! Anh thừa tiền mua mấy thứ này! Chọn đi rồi báo anh! Vậy nha!

Không có tâm trạng chọn quà, Khánh Linh bỏ máy điện thoại qua một bên, cố gắng ru mình vào giấc ngủ. Thôi thì chấp nhận anh là anh trai, duyên nợ tình cảm đành hẹn lại kiếp sau.

Dù hôm trước ngủ muộn nhưng do quen giấc, hôm sau Khánh Linh vẫn dậy sớm bình thường. Có điều khi tới phòng ăn lại không thấy Thành Nam ở đây thì tưởng anh đi làm rồi. Nghĩ anh đã nuốt lời, không cho cô theo tới công ty đi làm thì hậm hực, trách thầm trong lòng.

– Khánh Linh! Linh?

– Dạ…Vâng…

– Bát cháo có Ϯộι với con sao mà ngồi lườm nguýt nó thế?

– Dạ…con ăn đây ạ!

Bà Loan nhắc Linh xong đợi mãi không thấy Thành Nam xuống thì cũng lầm bầm trách cứ:

– Mà cái thằng ranh kia nữa! Sắp đến giờ đi làm rồi còn chưa chịu xuống ăn sáng!

Khánh Linh vừa đưa thìa cháo lên miệng thì nghe bà Loan mắng vốn Thành Nam thì vội dừng lại hỏi bà.

– Bà ơi? Anh Nam chưa đi làm sao ạ?

– Dậy rõ sớm nhưng không biết làm gì mà giờ còn chưa xuống nữa!

– Chắc anh ấy bận việc gì đó. Để con lên gọi anh cho!

– Ừ. Con lên giục xem nào! Bữa sáng quan trọng! Phải ăn đủ mới tốt!

– Vâng ạ!

Cứ tưởng là đi làm rồi chứ vẫn đợi mình thì còn chấp nhận được, Khánh Linh cười tủm tỉm rồi đi nhanh lên phòng của Nam gõ cửa.

Cốc…cốc

Thành Nam nghe tiếng gõ cửa lại tưởng cô Luận gọi nên vội nói vọng ra.

– Cô cứ xuống trước đi! Lát cháu xuống!

– Là em!

– Linh à? Vào đây anh bảo!

– Có việc gì thế ạ?

– Lại đây xem giúp anh cái này!

Khánh Linh đi hẳn vào trong phòng thì thấy Nam đang hí hoáy ở phía ban công. Cả nhà đang đợi ăn sáng mà không biết cái người hâm dở còn làm gì ngoài này nữa không biết.

– Anh làm gì ngoài đó vậy?

– Mấy nay bận rộn không để ý, em xem cây Thiết Mộc Lan của anh có phải bị Ьệпh rồi không?

– Người còn ốm huống chi là cây!

Khánh Linh thuận miệng trêu Thành Nam một câu nhưng giờ này anh còn đang mải chú ý tới cái cây yêu thích của mình nên tiếp tục giục cô.

– Em mau qua xem cho anh đi! Anh thấy cây ở phòng em xanh tốt, chắc em có cách chăm sóc phải không?

– Trả công hậu hĩnh thì em xem cho!

– Cứ cứu được cây sống xanh tốt như lúc trước thì em muốn gì anh cũng đáp ứng!

Đáp ứng anh được không? Nhưng đó chỉ là suy nghĩ chứ Khánh Linh nào dám nói ra miệng, cô liếc nhìn Thành Nam một cái rồi cúi xuống xem cái cây đang ủ rũ kia…

– Thời tiết khô hanh xong anh lại không cho ai vào phòng tưới giúp, đã thế ρhâп bón cũng không cho đủ. Mà nữa đây này, lá bị nấm rồi, bảo sao nó chẳng ủ rũ!

– Thế giờ em cứu nó đi!

– Anh bảo cứu là cứu ngay được à? Thôi, cứ xuống ăn sáng đã! Bà với cô đang đợi anh đấy! Cây em sẽ xem sau!

Nói đến thế rồi mà Thành Nam vẫn nấn ná chưa có ý định xuống dưới nhà ăn sáng, vẻ mặt lăn tăn hỏi lại Linh:

– Liệu nó có ૮.ɦ.ế.ƭ không?

– Em có cách cứu cái cây của anh nhưng giờ anh cứ chần chừ không xuống nhà thì em không hứa chắc đâu!

– Em nói được phải làm được đấy! Làm tốt, tháng này anh tăng lương cho em!

– Em không cần tăng lương nhưng dự án của ĐS cho em đảm nhiệm một mình nhé?

Hai người vừa ra tới cầu thang thì Thành Nam phải dừng bước bởi câu nói này của Khánh Linh. Vẫn biết cô thông minh, lanh lợi, làm đâu trúng đó nhưng dự án này khá lớn, một mình đảm nhiệm liệu có quá sức không?

– Muốn thử sức thật đấy à?

– Muốn anh công nhận năng lực của em!

– Vậy cố gắng đi!

Hai người sau đó xuống ăn sáng rồi tới công ty, tгêภ đường đi Thành Nam nhớ ra món quà muốn tặng Linh nói đêm qua thì quay sang hỏi cô:

– Sao rồi? Đã chọn được mẫu túi nào chưa?

– À…Em đang ρhâп vân!

– Anh thấy màu nào cũng đẹp. Hay lấy mỗi thứ một cái nhé?

Đêm qua vì mấy lời của Nam nên Linh chẳng có tâm trạng chọn lựa, nay anh hỏi đột xuất khiến cô có hơi lúng túng nhưng sau đó cũng nói đại một màu để anh khỏi mua nhiều, tránh lãng phí.

– Em chọn màu trắng! Em thích cái đó!

– Một cái ít quá!

– Anh chẳng hiểu gì. Mẫu túi người ta hay ra thường xuyên, mua lắm không dung đến, phí lắm!

– Vậy theo ý em. Đợt sau họ ra mẫu mới thì lại lấy tiếp!

– Vâng.

Tưởng thế là kết thúc chuyện mua quà nhưng không ngờ giây sau Thành Nam lại nói tiếp tới chuyện mua thêm những đồ khác.

– À…Nước hoa, giầy, dép thì sao? Anh thấy em cũng nên mua mấy thứ đó thêm đi! Không cần tiết kiệm!

– Hiện tại em không có nhu cầu! Để khi nào cần, em sẽ bảo anh mua sau được không?

– Em lười chọn thì để anh bảo cậu Từ lấy cho em! Chứ đợi em chọn mất thời gian! Quyết định thế nhé!

Khánh Linh không hào hứng mấy thứ này nên cô cũng không để ý, Thành Nam thích làm gì thì mặc anh làm đó. Cô bây giờ chỉ muốn tập trung vào công việc, thứ nhất là vì muốn báo đáp anh đã giúp đỡ gia đình cô. Thứ hai, đó là cách cô khiến mình không có thời gian để nghĩ tới vấn đề tình cảm không nên có kia nữa.

***

Qua hết tuần sau, tay của Linh cũng gần như khỏi hẳn, vừa hay bước vào giai đoạn đầu của dự án mới nên cô cũng thuận tiện hơn. Nhưng bấy giờ Thành Nam mới biết tin Thanh Nga cùng tham gia hỗ trợ Linh làm đợt này thì anh không vui nói:

– Tại sao em để cô ta tham gia vào dự án lần này? Em có ý gì vậy Linh?

– Em không có ý gì! Đơn giản em cần thêm người có kinh nghiệm thôi!

– Anh để cô cô ta ở lại làm là có tính toán riêng của mình. Anh không cần em liều ๓.ạ.ภ .ﻮ đối đầu với chị em họ, hiểu chưa?

– Anh cứ ռ-ɦ-ạ-.ყ ɕ.-ả.ɷ quá! Em nghĩ sẽ không có chuyện gì đâu!

– Không nói nhiều! Thay người khác đi!

Trước đó Khánh Linh khó hiểu về việc Thành Nam cố tình giữ Thanh Nga ở lại làm việc trong khi Ϯộι lỗi cô ta phạm phải thừa lí do đuổi thẳng giống như trưởng phòng Tô. Nhưng từ hôm cô vô tình nghe được cuộc nói chuyện anh nói với thám ʇ⚡︎ử về vụ tai пα̣п xe của bố mẹ anh hơn mười năm trước có liên quan tới bố mẹ của Phương Oanh thì cô chỉ muốn giúp anh thôi mà. Những kẻ tham lam vô độ, mưu mô, thủ đoạn này, nếu chiến ᵭấu một mình sẽ rất khó thắng, nhưng có đồng đội thì phần trăm thắng lợi nhiều hơn. Có điều nói ra thì cô sợ Nam không muốn ai tò mò về bí mật của riêng mình nên cô chỉ đành coi như không biết.

– Anh Nam! Em không biết tại sao anh lại ռ-ɦ-ạ-.ყ ɕ.-ả.ɷ quá như vậy? Hay là anh không tin em?

– Không phải!

– Nếu không phải thì để em làm đi! Em nhất định không khiến anh thất vọng đâu!

– …!!!

Chuyện quá phức tạp nên Thành Nam không muốn nhiều lời, với hơn hết là anh không muốn liên quan tới người tốt bụng như cô. Nhưng với tính khí này của Linh, anh càng ngăn cản thì cô càng cố làm cho được nên cuối cùng Nam cũng đành thở dài chấp nhận.

– Để trợ lý Từ giúp em một tay canh chừng cô ta thì anh đồng ý!

– Vâng. Anh tính thế nào cũng được!

– Nhớ không được làm liều! Đừng nghĩ anh bận bịu công việc khác, không theo sát em được thì qua mặt anh đấy!

– Anh yên tâm! Em sẽ báo cáo đầy đủ!

– Anh không nghe em lẻo mép đâu!

– Em hứa không lẻo mép!

Thật sự là không nói được cô em gáι này, Thành Nam thể hiện vẻ bất lực thì Khánh Linh cười cười trêu anh:

– Anh giãn cơ mặt ra xem nào!

– Xuống xe!

– Có thế mà đã quát em!

– Thế đến nhà rồi còn định ngồi ăn vạ sao?

– Ơ…Đã đến rồi ạ?

– Đầu óc, mắt mũi em có vấn đề hả Linh?

– Có đâu!

Khánh Linh vẫn mặt tưng ʇ⚡︎ửng trêu Thành Nam thì anh vươn tay cốc cái đau vào đầu cô khiến cô la oai oái.

– Á… Đau em!

– Đánh cho tỉnh đi!

– Này nhá! Em mới cứu cái cây yêu thích của anh sống lại tươi tốt mà anh trả ơn em thế đấy hả?

– Việc gì ra việc đó!

– Thích nói việc gì ra việc đó không? Đã vậy em sẽ bít đường sống của nó cho anh biết mặt!

Linh nói rồi mở cửa xe đi xuống thì Thành Nam cũng vội vàng chạy theo sau.

– Này…Em mà làm thật anh sẽ trả thù cái cây của em!

– Anh dám?

– Em thử xem anh có dám không? Nên nhớ cây của em xanh tốt hơn cây của anh! Xem ai mới tiếc?

– Được lắm! Đồ trẻ trâu!

– A…Con bé này…

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất