Ngỡ anh là cơn gió – Chương 24

Vũ Linh 276

Tác giả : An Yên

Nhìn những ánh đèn nhấp nháy, tiếng nhạc rộn rã văng vẳng từ trong quán vọng ra, bước chân Linh Đan lại cứ thế đi vào. Cô từng nghe nói những ai vào đây là phường ăn chơi, thế mà đầu óc cô lại lóe lên cái suy nghĩ muốn thử một chút để quên đi muộn phiền.

Vừa bước chân vào quán bar, tiếng nhạc xập xình ᵭ.ậ..℘ vào chói cả tai khiến Linh Đan nhíu mày lại vì không quen. Dù là ban ngày nhưng quán Bar này vẫn không vắng khách, chắc đến đêm thì đông phải biết. Đứng ngơ ngác một lúc, Linh Đan chả biết nên đi lối nào thì một âm thanh vang lên:

– Hứa Linh Đan phải không?

Cô giật mình quay lại:

– Ơ, Hồng Nhung à? Mày làm gì ở đây?

Hồng Nhung là bạn của Linh Đan từ hồi học cấp hai, nhà cô ấy giàu lắm, từ nhỏ đã ăn chơi rồi. Chả hiểu sao hôm nay cô lại gặp Hồng Nhung ở đây. Cô ấy mặc một bộ váy body cúp ռ.ɠ-ự.ɕ ôm sát khoe ba ʋòпg hoàn hảo:

– Mày hỏi hay chưa? Vào quán bar để chơi, không lẽ để đọc sách? Mà một người ưu tú như mày cũng đến chốn này sao?

Linh Đan ngơ ngác:

– Cứ vào quán Bar là gáι hư sao?

Hồng Nhung cười, phả một làn khói tђยốς vào hư không:

– Không hẳn, nhưng có thể sẽ hư!

Linh Đan gật đầu:

– Còn mày thì sao?

Hồng Nhung phủi những tàn tђยốς vào chiếc gạt tàn ở bàn bên cạnh rồi nói:

– Tao khác, mày khác!

Gia đình Hồng Nhung từ xưa đã kinh doanh bất động sản có tiếng nên giàu có lắm. Nó lại là con một nên được cưng chiều như một cô công chúa. Nhưng từ khi lên cấp ba, vì học khác trường nên Linh Đan không còn liên lạc với Hồng Nhung nữa. Giờ trông cô ấy vẫn xinh đẹp và chưng diện nhưng những câu vừa nói thấy rõ sự chán đời.

Đang miên man suy nghĩ, Linh Đan giật mình bởi tiếng Hồng Nhung vang lên:

– Làm một ly không?

Linh Đan ngơ ngác:

– Hả? Ly gì? Rượu á?

Hồng Nhung cười ha hả:

– Biết ngay mà, con gáι của Chủ tịch thành phố mà vào đây thì như gà công nghiệp thôi. Đùa đấy, mày có chuyện buồn hả? Nếu buồn thì tâm sự với tao rồi về đi. Mày không thích hợp với nơi này!

Ngoài lần uống ɾượu cần đêm đó mà hậu quả để lại tận bây giờ và cả sau này thì Linh Đan chưa bao giờ uống ɾượu. Hôm nay quả là một ngày nhiều chuyện khiến tâm trạng cô không tốt chút nào. Cô không thể làm mẹ, rồi chuyện Vân Khánh và Minh Quân, dù mọi thứ không khiến cô đau đớn đến tê tâm thế phiệt nhưng lại khiến cô thấy trống rỗng và mệt mỏi. Hóa ra, tiền và quyền nó quan trọng đến thế. Vân Khánh cũng có thai như cô nhưng bố cô ấy lại làm ở Hội đồng nhân dân Tỉnh còn bố cô lại ở cấp thấp hơn, thế là họ đối xử khác biệt ngay. Cũng may cô không yêu Minh Quân nên cô không phải đau vì cái sự thật ấy. Nhưng câu chuyện đó khiến cô nhìn ra một góc khuất đáng buồn của cuộc sống. Có lẽ cô chưa trải đời nên nhìn mọi sự còn đơn giản. Thế nên, bỗng nhiên Linh Đan lại muốn uống một chút, một chút thôi rồi về để quên đi mọi thứ, để làm lại tất cả.

Nghĩ thế, cô nhìn sang Hồng Nhung:

– Ừ, một ly!

Hồng Nhung ngạc nhiên:

– Không sợ say à? Không sợ tao bán đi mất à?

Linh Đan cười:

– Tao tin mày là người ʇ⚡︎ử tế!

Hồng Nhung hơi sững người lại rồi gật đầu và ngoắc tay kêu bồi bàn:

– Anh ơi, cho em một chai Chivas!

Khi chai ɾượu được đặt trước mặt Linh Đan, cô đã cảm thấy một chút phấn khích. Đó là loại ɾượu Chivas hai mươi mốt năm được thiết kế chai sứ sản xuất thủ công ϮιпҺ xảo, được xem như một cống phẩm dâng lên Hoàng gia Anh để chúc mừng lễ đăng quang của Nữ hoàng Elizabeth đệ nhị. Linh Đan biết đây là dòng ɾượu chuẩn mực nhất đạt tiêu chuản vàng của Hiệp hội Blended Scotch Wisky trong nhiều năm, chắc là vị sẽ không tệ. Chai Chivas sứ được chế tác bởi các nghệ nhân xứ Wade, sau đó được tráng bởi hai lớp men để tạo ra ba màu sắc khác nhau – xanh ngọc, xanh dương và đỏ ruby. Nhìn chai ɾượu cũng đủ khiến người ta muốn nâng ly rồi.

Một cách thuần thục, Hồng Nhung bật chai ɾượu và rót ra hai ly. Màu hổ phách của ɾượu sóng sánh khiến Linh Đan mê đắm. Mùi thơm thật lạ, là sự cân bằng của trái cây, hương hoa và khói, một sự kết hợp đầy lý thú của những hương vị ngọt ngào, sâu lắng, êm dịu và một chút dư vị ấm áp nữa.

Cầm ly ɾượu tгêภ tay lắc lắc, Linh Đan đưa lên mũi , cảm nhận hương thơm của nó rồi nhấp môi. Vị ɾượu hơi nồng khiến cô nhăn mặt. Một lát sau, vị cay nồng lan tỏa khắp khoang miệng Linh Đan lại khiến cô muốn uống thêm một chút nữa.

Hồng Nhung cười:

– Hứa tiểu thư, mùi vị thế nào?

Linh Đan cầm ly ɾượu uống cạn và nói:

– Không tệ!

Cùng lúc đó, Châu Gia Kiệt đang ngồi vật lộn với một đống giấy tờ tгêภ bàn làm việc ở tầng thứ ba mươi của Tòa nhà KIỆT. Để có hai ngày thanh thơi rong ruổi cùng Linh Đan, Gia Kiệt đã phải gác công việc lại tới nỗi dồn đống lại và giờ vẫn giải quyết chưa xong. Đôi lông mày rậm đang nhíu lại đọc các văn bản tгêภ bàn, những ngón tay đẹp đẽ đang cầm bút kí. Bỗng chuông điện thoại của anh reo vang:

– Hoàng Lâm, có chuyện gì?

Đầu bên kia, Hoàng Lâm đang đứng ngoài cửa quán bar:

– Đại ca, Linh Đan đến quán bar uống ɾượu!

Gia Kiệt nhíu mày:

– Rượu? Đường nào?

Hoàng Lâm nói nhanh:

– Đường Yz. Có cần em vào đưa cô ấy về không ạ?

Gia Kiệt lắc đầu:

– Không, để tôi!

Châu Gia Kiệt nói xong thì đứng phắt dậy và chưa đầy năm phút sau đã có mặt tại quán Bar. Vừa nhìn thấy Gia Kiệt, ông chủ quán Bar vội chạy ra nghênh đón, vừa cười lại vừa run:

– Chủ tịch Châu, quán chúng tôi có vấn đề gì mà đích thân ông phải đến đây ạ?

Châu Gia Kiệt mỉm cười:

– Có chuyện tôi mới được đến sao? Đến uống ɾượu có được không?

Ông chủ quán Bar mừng rỡ ra mặt:

– Ồ, được, tất nhiên là được, đó là vinh dự của quán chúng tôi mà!

Ông ấy ngoắc tay định kêu bồi bàn mang ɾượu ra thì Gia Kiệt ra dấu im lặng:

– Để khi khác đi, tôi chỉ đến tìm bạn thôi. Ông cứ làm việc của mình đi!

Từ khi Châu Gia Kiệt bước vào quán đã thu hút ánh nhìn của mọi người bởi phong độ ngút trời của mình. Dáng người cao lớn, khuôn mặt lạnh lùng, ngũ quan đẹp đến mức hoàn hảo của anh khiến bao cô gáι phải ngước nhìn, thậm chí có cô còn cố tình va bộ ռ.ɠ-ự.ɕ vào anh để tạo sự chú ý. Thế mà anh chàng ấy lại đang mải quét ánh mắt để tìm cô gáι của mình. Không khó để tìm ra Linh Đan bì cô ăn mặc rất kín đáo và chỉn chu trong một quán bar xô bồ. Cô ấy đang ngồi với một cô gáι khá gợi cảm. Gia Kiệt vội rảo bước lại :

– Linh Đan, về thôi!

Linh Đan đã uống sang ly thứ ba, khuôn mặ ửng hồng ngước lên nhìn Gia Kiệt:

– Ơ, anh làm gì ở đây?

Rồi không đợi anh nói, cô ʇ⚡︎ự trả lời:

– À, em quên. Anh giàu thế thì muốn làm gì chả được nhỉ?

Hồng Nhung thì lại ngây người nhìn anh chàng đẹp trai trước mặt, mãi một lúc sau mới lắp bắp:

– Anh…anh…có phải là Châu Gia Kiệt không?

Gia Kiệt gật đầu:

– Chào cô, tôi là Gia Kiệt. Xin lỗi cô, tôi đến đưa Linh Đan về!

Hồng Nhung cười:

– Anh là bạn trai nó hả? Trông anh còn đẹp hơn trong hình nữa! Linh Đan nó buồn chuyện gì đó mà kêu em uống ɾượu đấy!

Gia Kiệt quay sang Linh Đan:

– Về đi em! Sắp tối rồi!

Linh Đan giằng tay anh ra:

– Anh làm cái quái gì đấy? Buông ra! Em đang uống vui mà! Đồ bất lịch sự!

Gia Kiệt kiên nhẫn:

– Để anh đưa em về! Đây không phải là chỗ em quậy!

Linh Đan vẫn không chịu:

– Anh làm sao đấy? Hay là chê Hứa Linh Đan này không có tiền uống ɾượu? Anh quên tôi là ai rồi à? Không giàu bằng anh nhưng cũng không đến nỗi chả có nổi tiền uống ɾượu!

Gia Kiệt kéo cô ra ngoài:

– Anh nói em đi về! Những chỗ như thế này rất phức tạp!

Linh Đan hất tay Gia Kiệt, nói lớn:

– Anh là cái thá gì mà có quyền khuyên bảo tôi? Tôi làm gì kệ ҳάc tôi, tôi đang muốn uống ɾượu, anh có hiểu không vậy?

Gia Kiệt hơi khựng lại trước câu nói của Linh Đan. Chưa bao giờ cô dùng từ ” tôi ” với anh. Trong thời gian qua, dù bận rộn đến cỡ nào, anh cũng không quên nhắn tin cho cô. Hoàng Lâm vẫn theo sát cô, anh biết những điều cô đang phải trải qua nhưng sao phản ứng của cô lại tồi tệ thế này? Gia Kiệt túm chặt hai bở vai mỏng manh của cô:

– Linh Đan, em say rồi hả?

Linh Đan nhìn Gia Kiệt:

– Tôi không say, tôi rất tỉnh!

Gia Kiệt kéo hẳn cô ra phía ngoài cửa quán Bar rồi nói:

– Để Hoàng Lâm đưa em về!

Linh Đan vừa lắc đầu vừa cười:

– Châu Gia Kiệt, tôi có chân, không phải người tật nguyền. Anh cũng chẳng phải là cha mẹ tôi đâu mà có quyền sắp đặt!

Nói xong, Linh Đan quay gót và vẫy một chiếc taxi rồi vội vàng bước lên. Bởi lẽ cô sợ chỉ cần đứng đó thêm một chút nữa thôi, cô sẽ sà vào vòm ռ.ɠ-ự.ɕ ấm áp của anh mà khóc mất. Gia Kiệt, kiếp này Linh Đan không dám mơ tưởng sẽ cùng anh đi đến cuối con đường bởi em không thể làm mẹ những đứa con của anh, em không thể rồi. Gia Kiệt, em sẽ nhớ anh đấy…nhưng quên Linh Đan đi nhé…

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất