Ngỡ anh là cơn gió – Chương 23

Vũ Linh 256

Tác giả : An Yên

Linh Đan bần thần bước ra khỏi Ьệпh viện. Một thứ cảm xúc hỗn độn không nói nên lời đang dâng lên trong cô. Một chút nhói lòng, một chút tiếc nuối, một chút xót xa. Cô không tiếc Minh Quân và đoạn đường đó mà cô tiếc cho chính mình, chẳng hiểu sao đời mình lại rơi vào cảnh ngộ này. Cô tiếc cho thanh xuân và cho tương lai không được làm mẹ của chính mình. Thế nhưng, suy tính một lát, Linh Đan lại hít một hơi thật sâu, nhìn lên bầu trời trong trẻo của mùa xuân và ʇ⚡︎ự nghĩ, nếu không thể làm mẹ thì hà cớ gì phải lấy chồng?

Bất giác cô nhớ tới Gia Kiệt…Tình cảm cô dành cho anh đặc biệt lắm, chắc là cô yêu anh thật rồi…Dẫu vậy, nhưng cô không muốn gieo rắc bất hạnh lên cuộc đời anh. Anh không chỉ là Chủ tịch của một Tập đoàn lớn mà lại còn là con trai duy nhất của Chủ tịch một Tập đoàn lớn khác nữa, làm sao có thể lấy một người vợ không biết đẻ? Không được, cô không nên bước vào tình yêu với anh. Dù anh có yêu cô hay không thì cô cũng phải ʇ⚡︎ự dằn lòng mình lại. Cô lẩm bẩm : “Linh Đan, kiếp này mày không thể khiến người khác phải chịu đựng nỗi bất hạnh của mình…

Linh Đan quay sang mẹ:

– Mẹ ơi, mẹ về trước đi ạ, con muốn đi dạo một lát!

Mẹ cô lo lắng:

– Linh Đan, con bình tĩnh đi, đừng làm gì dại dột. Khó không có nghĩa là cùng đường con ạ!

Linh Đan mỉm cười:

– Mẹ yên tâm đi, con gáι mẹ không yếu đuối vậy đâu ạ! Chuyện sinh đẻ gì đó tính sau đi mẹ vì con cũng đã lấy chồng đâu mà lo. Con đi dạo một chút rồi đến trường xin học lại mà mẹ!

Mẹ cô thở phào:

– Con chắc là mình ổn chứ? Hôm vừa rồi lên chùa gửi bé, con cũng nghe sư thầy nói rồi đấy. Cuộc đời vô thường lắm, cái gì buông bỏ được thì hãy buông cho nhẹ lòng.

Linh Đan gật đầu:

– Con hiểu mà mẹ! Con đã tĩnh tâm hơn rồi. Con không sân si, không oán hận gì cả đâu. Nhưng trước mắt, con muốn tập trung vào học tập, xây dựng sự nghiệp để ít nhất còn làm được những điều có ích cho cuộc sống, báo hiếu công ơn sinh thành dưỡng dục của bố mẹ.

Mẹ cô mỉm cười, vuốt mái tóc dài của Linh Đan:

– Con gáι, mẹ tin con sẽ ổn! Chỉ cần con sống vui vẻ là cách báo hiếu tốt nhất rồi!

Linh Đan cũng cười:

– Con ổn mà mẹ!

Cô tạm biệt mẹ rồi bắt một chiếc taxi đến trường. Nói ổn dù lòng chưa thực sự ổn nhưng Linh Đan vẫn quyết tâm chọn học tập để cho mình một mục đích phấn ᵭấu.

Chiếc taxi dừng trước cổng trường Đại học Kinh tế, nơi cô đã theo học hai năm trời nay. Nhìn các sinh viên đông đúc đi lại nói cười vui vẻ, cô lại thấy lòng mình xuân sắc hơn. Linh Đan đi lên thẳng phòng Giáo dục – đào tạo của nhà trường đề xuất nguyện vọng của mình. Đáng lẽ cô chờ đến hết năm học, nhưng mọi việc xảy ra quá nhanh chỉ trong ʋòпg hơn hai tháng, giờ ở nhà thì chán ngắt nên cô muốn xin tiếp tục đi học với các bạn cùng khóa và học bù các môn bị chậm. Cô muốn mình thật bận rộn để lấy lại cái đoạn tuổi trẻ tгêภ giảng đường mà mình đã phí hoài hơn hai tháng qua.

Vì Linh Đan vốn là sinh viên xuất sắc toàn diện, bố cô lại vừa trúng cử chức Chỉ tịch thành phố nên các giảnh viên cũng rất vui vẻ làm thủ tục giúp cô. Các thầy cô đều tin tưởng Linh Đan sẽ đuổi kịp bạn bè.

Vừa ra khỏi phòng đào tạo, đang định ra về thì Linh Đan bỗng giật mình bởi tiếng gọi:

– Linh Đan!

Cô quay lại – là Vân Khánh. Nhưng Linh Đan hơi sững lại khi thấy người đang đứng cạnh Vân Khánh là một gương mặt không xa lạ – Đặng Minh Quân. Vẫn học ở đây, đằng nào cũng phải đối mặt nên Linh Đan vui vẻ rảo bước lại:

– Chào hai người!

Vân Khánh vỗ vai cô:

– Con điên! Đi chữa Ьệпh mà hơn hai tháng trời không thèm liên lạc với bạn bè. Tao tưởng mày đi tu rồi chớ. Bệnh tιм của mày sao rồi, phẫu thuật chưa?

Minh Quân đứng kế bên ngạc nhiên:

– Bệnh tιм sao?

Vân Khánh quay sang anh:

– Anh thân với nó mà không biết sao? Linh Đan xin bảo lưu kết quả học để đi phẫu thuật tιм mà!

Minh Quân hơi lúng túng:

– À…anh…không hỏi rõ…

Vân Khánh lại quay sang Linh Đan:

– Sao rồi mày? Bệnh của mày ý!
Linh Đan nhoẻn cười rạng rỡ trong nắng xuân:
– Bác sĩ bảo tιм tao ᵭ.ậ..℘ khỏe quá nên chả cần phẫu thuật nữa!

Vân Khánh nhíu mày:
– Là sao? Thế mày có đi nữa không?
Linh Đan lắc đầu:

– Không, tao khỏe rồi! Giờ tao xin đi học lại, vẫn lớp cũ!
Ánh mắt Vân Khánh lóe lên tia ngạc nhiên:
– Ồ, vui ghê!
Rồi cô bạn thân ghé sát tai Linh Đan:
– Này, tao cua được ҺσϮboy Minh Quân rồi đấy! Xin lỗi vì trước đây đã hiểu nhầm tình cảm của mày với anh ấy!

Linh Đan ngỡ ngàng:
– Hả ? Hai người…
Vân Khánh ôm lấy tay Minh Quân:
– Ngạc nhiên không? Tao và anh ấy giờ là một đôi đấy! Bố mẹ anh ấy cũng lên nhà tao chơi rồi, hai bác quý tao lắm, còn giục cưới nữa! Chắc tao cưới trước khi tốt nghiệp mày ạ!

Linh Đan mỉm cười:
– Ồ, quả là tin vui, chúc mừng hai người!
Vân Khánh lắc lắc tay Linh Đan:
– Lúc đó mày nhớ làm phù dâu cho tao nhé! Trước kia tao cứ nghĩ mày và anh Minh Quân yêu nhau nên chỉ dám thương thầm thôi, sau này anh ấy mới giải thích cho tao hai người chỉ là anh em kết nghĩa!
Bốn tiếng ” anh em kết nghĩa “khiến Linh Đan thấy nực cười. Cô cười thầm cho một kẻ hèn hạ đến nỗi tình cảm của mình cũng không dám nhận. Linh Đan ngước nhìn Vân Khánh:

– Ừ, sau màn tỏ tình đó, bọn tao là anh em!
Cô muốn nhắc cho Minh Quân và Vân Khánh nhớ về màn tỏ tình lãng mạn mà Minh Quân đã dành cho cô, để Vân Khánh hiểu rằng tình yêu đó chỉ là đơn phương từ Minh Quân mà thôi. Nhưng đúng lúc Vân Khánh định nói gì đó thì tiếng chuông vào học reo lên. Vân Khánh quay sang Minh Quân:

– Lớp anh nghỉ tiết này đúng không?
Minh Quân gật đầu:
– Ừ, em lên lớp đi! Anh lên thư viện một chút. Nhớ đi cẩn thận nghe không?
Vân Khánh không ngần ngại hôn chụt vào má Minh Quân ngay giữa sân trường:

– Chào chồng, em nhớ rồi! Em lên lớp đây!
Linh Đan nhìn một màn trước mắt, lòng không đau vì Minh Quân bởi anh ta chả là gì với cô. Nhưng cô cảm giác có cái gì nhoi nhói trong l*иg ռ.ɠ-ự.ɕ khi nghĩ đến đứa bé bạc mệnh và việc mình mất đi thiên chức làm mẹ.
Linh Đan quay bước định ra về thì tiếng Minh Quân vang lên:
– Linh Đan! Mình nói chuyện một chút được không em?
Linh Đan cười:
– Chả phải anh vừa bảo sẽ lên thư viện sao? Vả lại, em và anh còn gì để nói?
Minh Quân cúi đầu:

– Vì em biết tính Vân Khánh rồi đấy, anh không muốn cô ấy suy nghĩ nên…
Linh Đan cười thành tiếng:
– Em và anh có gì để Vân Khánh suy nghĩ?
Minh Quân cầm tay cô nhưng Linh Đan vội vàng rút ra:
– Anh muốn nói chuyện với em, chúng ta ra quán nước được không em?

Vì sợ Minh Quân nói linh ϮιпҺ giữa chốn đông người do có một số lớp trống tiết nên Linh Đan gật đầu đồng ý.
Vẫn quán cà phê cũ, vẫn một ly nước cam và một ly cà phê như mùa đông năm ngoái, Minh Quân cất tiếng trước:
– Thời gian qua em đi đâu? Em sống thế nào? Anh không liên lạc được với em! Khi bố em trúng cử, anh có nghe bác phát biểu gia đình em sẽ đi làm từ thiện ở Sa pa.
Linh Đan lắc đầu:
– Em đi đâu không quan trọng và cũng không liêm quan gì đến anh cả.

Minh Quân nhìn vào ʋòпg bụng phẳng lì của cô. Thực ra, nếu đứa bé còn thì cũng chưa đến lúc bụng nhô cao:
– Em nói đi học lại, vậy chuyện sinh con…
Linh Đan thở dài:
– Đứa bé mất rồi!
Minh Quân ngạc nhiên:
– Em bỏ con ư? Sao em…

Linh Đan nhìn thẳng vào mắt Minh Quân:
– Anh bị làm sao đấy? Sao tôi lại bỏ ɱ.á.-ύ mủ của mình? Mà nếu đã định bỏ thì tôi xin bảo lưu kết quả làm gì? Là tôi và con tôi không có duyên, anh có biết tôi cũng suýt mất ๓.ạ.ภ .ﻮ vì băng huyết không?
Minh Quân cúi đầu:
– Anh xin lỗi, anh không biết. Chuyện anh và Vân Khánh…

Linh Đan ngắt lời:
– Chuyện đó không liên quan đến tôi. Hai người yêu nhau thì đến với nhau thôi. Vân Khánh chả bảo gia đình anh cũng chấp thuận rồi còn gì? Vậy là mẹ anh tìm được cô con dâu hoàn hảo rồi. Chúc mừng gia đình anh!
Minh Quân có vẻ bối rối:

– Hồi em đi, anh cũng chán chường bê tha lắm. Chính Vân Khánh đã động viên an ủi anh. Rồi trong một lần say, anh đã đi quá giới hạn với cô ấy. Vân Khánh…đang mang thai con của anh…
Linh Đan hơi bất ngờ:
– Ồ! Ra vậy! Và bố mẹ anh lại rất vui mừng khi con gáι của một vị có ɱ.á.-ύ mặt trong Hội đồng nhân dân Tỉnh mang thai con của anh nên vội vàng lên nhà cô ấy giục cưới đúng không?

Minh Quân ngẩng đầu nhìn cô:
– Linh Đan, anh cũng không hiểu vì sao bố mẹ anh lại đồng ý ngay khi nghe tin Vân Khánh mang bầu. Có thể do cô ấy có cách nói năng nhẹ nhàng hơn…vả lại, thật ra…Vân Khánh về nhà anh trước cả em…
Linh Đan nhíu mày:

– Là sao?
Minh Quân lúng túng:
– Anh…cũng không rõ nữa. Nhưng khi anh đưa cô ấy về giới thiệu, cô ấy biết đường về nhà anh và mẹ anh cũng nói cô ấy từng về chơi với bố mẹ rồi!
Linh Đan cười mỉa mai:

– Ra thế! Mẹ anh quả là có con mắt biết nhìn người đấy! Cho em gửi lời chúc mừng tới riêng bác ấy và nhớ nhắc Vân Khánh chớ mặc váy cưới màu trắng nhé!
Minh Quân lại ngước lên nhìn cô:
– Vân Khánh đang mang thai, tính khí thất thường. Em và cô ấy lại là bạn thân thiết, Linh Đan, chúng ta đã không có duyên, anh cũng mong…
Linh Đan cười thành tiếng:

– Anh nghĩ đi đâu vậy, có cần đi khám không? Anh lo tôi làm gì Vân Khánh sao? Đặng Minh Quân, tôi nhắc cho anh nhớ là ngay từ đầu chính anh đưa Hứa Linh Đan này vào tròng chứ tôi chưa bao giờ yêu anh. Anh lấy Vân Khánh hay bất cứ ai cũng khiến tôi đỡ áy náy rằng để anh phải đơn phương yêu mình. Còn Vân Khánh, tôi và cô ấy là bạn và chả liên quan gì đến việc hai người yêu nhau lấy nhau cả, thế thôi! Thay vì ngồi đây lo tôi nhúng tay vào thì anh nên chuẩn bị ϮιпҺ thần làm chồng cô ấy thì hơn. Chào anh!

Nói xong một hơi, Linh Đan đứng dậy quay gót đi. Ra khỏi quán, cô bỗng nhiên lại có nhã hứng bách bộ một đoạn nên không gọi taxi nữa. Lang thang một lát, bước chân lặng lẽ của cô bất chợt dừng trước một quán bar..

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất