Nghề tình nhân – Chương 33

Vũ Linh 242

Tác giả : Trang Buby

Trong lúc tôi còn đang thất thần suy nghĩ thì cô ấy lên tiếng tiếp:

– Em mời chị ra quán cafe kia nói chuyện một chút được không?

Tôi nhìn cô ấy, vừa định bụng từ chối thì cô ấy bảo:

– Chị yên tâm, bé Bin đang đi chơi với bố, lát anh Dương sẽ đưa thằng bé về ạ.

Tôi suy nghĩ vài giây rồi gật đầu đồng ý. Cô ấy mời tôi đến quán cafe gần đó, lịch sự gọi cho tôi một ly nước cam ép rồi cười nói:

– Em xin ʇ⚡︎ự giới thiệu một chút nhé, em là Thiên Kim, là vợ sắp cưới của anh Dương.

Tôi nghe vậy liền buộc miệng hỏi:

– Vậy còn Lê thì sao? Tôi tưởng Dương và Lê là một đôi.

– Dạ không, chị Lê bị vô sinh không thể có con thì làm sao mà đủ tư cách lấy anh Dương được ạ. Với lại anh Dương ghét chị Lê ra mặt, làm gì có chuyện hai người đó một đôi.

– Vậy ngày hôm nay cô gặp tôi là muốn có gì để nói?

– Thực ra em cũng định cùng anh Dương gặp chị mấy lần rồi nhưng vì bận nên toàn để anh ấy đến gặp chị. Hôm nay em hẹn gặp chị thế này, chắc là không phiền chứ?

Phiền? Tất nhiên là phiền chứ, suy nghĩ vậy nhưng theo phép lịch sự tôi vẫn phải gật đầu bảo:

– Ừ, không phiền.

– Dạ vâng, thế thì tốt chị ạ. Em cũng nghe anh Dương nói về chuyện của bé Bin. Bé ốm khỏi hẳn rồi hả chị?

– Cảm ơn cô đã quan tâm, Bin đã khỏe rồi.

– Dạ vâng. Thực ra anh Dương bảo anh ấy cũng không muốn còn liên quan gì đến chị đâu, nhưng không ngờ bé Bin xuất hiện nên anh ấy mới phải buộc tới gặp mặt chị.

Tôi không hiểu khi nghe những lời nói đó, trái tιм mình chính ҳάc có cảm giác gì, chỉ biết, cổ họng chỉ toàn mùi vị đắng chát, đáy lòng vừa đau vừa nhức, giống như trong tιм có hàng ngàn cây kim âm ỉ cắm trong đó, khó chịu mà không biết làm sao được. Cuối cùng tôi hít một hơi thật sâu, trực tiếp nhìn thẳng mặt cô ấy, dõng dạc hỏi:

– Vậy cô gặp tôi hôm nay là có chuyện gì muốn nói? Cô cứ nói thẳng vấn đề để đỡ mất thời gian của hai bên.

– Chị My này, chuyện bé Bin…em cũng không biết chị vô tình hay cố ý, nhưng cũng đã lỡ xảy ra như vậy, mà em lại là vợ sắp cưới của anh Dương, em mong chị chấp nhận để Bin về bên vợ chồng em. Tuy em không phải là người sinh ra thằng bé nhưng em hứa sẽ yêu thương thằng bé vô điều kiện. Mà chị biết đấy, chắc chắn thằng bé ở bên tụi em, điều kiện vật chất sẽ…

Nghe cô ta nói đến đây, tôi gần như là nổi điên lên, vội vàng chặn ngang:

– Đừng nói điều kiện vật chất gì đó ở đây với tôi. Bin là con của tôi, chẳng liên quan gì đến các người mà có quyền nói những lời này với tôi. Tôi không cần biết cô là ai, có quαп Һệ gì với Dương, nhưng cô không đủ tư cách để đề nghị tôi từ bỏ con mình.

– Không, em không phải là kêu chị từ bỏ con mình. Nhưng mà nếu như Bin được tụi em nuôi nấng thì tương lai thằng bé sẽ rộng mở hơn. Chẳng lẽ chị không muốn tốt cho con mình sao?

– Tôi là người đẻ ra thằng bé, tôi biết điều gì tốt nhất cho thằng bé. Cô Thiên Kim này, tôi biết cô đang nghĩ gì, cô sợ thằng bé còn ở bên tôi thì Dương sẽ còn đến gặp tôi, cô sợ “ tình cũ không rủ cũng về” sao. Chẳng lẽ cô thiếu ʇ⚡︎ự tin về tình yêu của mình đến vậy?

Chắc có lẽ bị tôi nói trúng tιм đen, sắc mặt cô ta thoáng trắng bệch rồi thái độ bảo:

– Anh Dương là người yêu đầu tiên của em. Em không mặt dày chủ động đến gần anh ấy trước như chị, để em đồng ý hẹn hò anh ấy cũng phải mất 6 tháng theo đuổi, chúng em yêu nhau tới năm nay là năm thứ 2 rồi mới đi tới kết hôn. Bây giờ em cũng đã quen với việc hằng ngày được anh ấy chăm sóc rồi. Em dám khẳng định trong lòng anh ấy hiện tại chỉ có em thôi. Nhưng cùng là phụ nữ, chắc chị cũng phải hiểu khi yêu một người, ai cũng đều lo sợ có người thứ ba chen chân vào hạnh phúc của mình.

Rõ ràng khi nghe những lời nói này, trái tιм rất nhức nhối nhưng sợ cô ấy nhìn ra mình khác thường nên ngoài mặt vẫn cố cười:

– Hai người cũng sớm kết hôn rồi, vậy thì kết hôn xong đẻ dăm đứa mà nuôi. Tại sao lại thích đi nuôi con người khác vậy? Nếu tôi là cô, tôi không đủ bao dung vậy đâu.

– Em yêu anh Dương nên em sẽ yêu tất cả những gì thuộc về anh ấy. Chị là mẹ của bé Bin nhưng anh ấy cũng là bố. Em nghe nói chị hiện tại đang bán hàng online, thu nhập cũng gọi là đủ sống, chị cứ nói đi, chị cần bao nhiêu vợ chồng em cũng đáp ứng đủ.

– Nãy giờ cô không hiểu tôi nói à? Tôi không cần tiền.

– Chị à, chúng ta đều là người lớn cứ nói chuyện thẳng thắn với nhau.

– Hình như cô cố tình không hiểu tôi nói gì à? Hay là cô có vấn đề về пα̃σ nên пα̃σ hoạt động hơi chậm? Tôi nói rồi, tôi không cần tiền, tôi không bán con mình, và tôi cũng không có thời gian để ngồi đây nói một chuyện điên ҟҺùпg với cô. Nếu như không có chuyện gì khác thì tôi xin phép.

Thế nhưng tôi chưa kịp đứng lên thì cô ta đã tiếp tục lên tiếng:

– Nếu chị không cần tiền thì mục đích chính của chị là gì?

Tôi nhìn cô ta, không hiểu ý gì liền hỏi lại:

– Cô muốn nói gì?

– Em nghĩ bản thân chị phải ʇ⚡︎ự hiểu chứ. Chị biết thừa là nếu như Bin ở bên vợ chồng em thì điều kiện vật chất sẽ tốt như thế nào. Nhưng mà chị cố tình giữ Bin lại bên mình để thực hiện âm mưu dơ bẩn của bản thân mà thôi. Có phải chị nghĩ chị sẽ níu kéo được anh Dương? Em nghe nói chị từng làm d᷈-/i᷈, mà tham vọng của những con d᷈-/i᷈ thường cao lắm.

Một từ “ d᷈-/i᷈” đã như một ngọn lửa bùng cháy sự tức giận trong tôi. Tôi đã cố gắng sống tốt, tại sao cứ phải cố gắng đào bới vết thương trong lòng tôi lên làm gì? Tôi không muốn lột trần vết thương be bét ɱ.á.-ύ của mình trước mặt người khác, đặc biệt là với người đàn bà hiện tại của Dương, cho nên tôi không cần thiết phải ngồi đây nghe cô ta sỉ ทɦụ☪ mình. Tôi cười khẩy đáp:

– Thời đại giờ, đứa nào có chồng đứa đấy ʇ⚡︎ự đi mà giữ, đừng có đụng tí là gào cái mồm lên rồi nghĩ ai cũng xấu xa như mình. Còn chuyện con trai tôi, nếu như cô còn dám tơ tưởng gì khác, tôi sống ૮.ɦ.ế.ƭ với cô luôn đó. Tôi có thể không là ai trong cái xã hội này, nhưng tôi có bản năng của một người làm mẹ!

Nói xong tôi đứng dậy, đặt đúng 50 ngàn trả tiền cốc nước cam của mình tгêภ bàn, xong phóng xe về nhà. Mấy ngày vừa rồi lu bu đủ chuyện, Dương lại sáng nắng chiều mưa làm tôi muốn phát điên, bây giờ lại gặp thêm quả vợ sắp cưới của người yêu cũ nữa, tôi không hiểu Dương có điểm gì mà khiến bao nhiêu cô gáι phải đιêи ¢υồиɢ vì anh như vậy, ngay cả tôi, trái tιм từng đau đến rỉ ɱ.á.-ύ mà cũng không hoàn toàn quên được. Giả như ngày hôm nay, nếu như không gặp cô ấy, không có cuộc trò chuyện và những lời cảnh báo sâu cay của cô ấy, có lẽ tôi đã suýt quên mất giữa tôi và Dương vĩnh viễn không thể nào quay đầu lại nữa.

Lúc tôi về đến cổng chung cư thì Dương cũng bế Bin từ ô tô bước xuống. Tự nhiên lại nhớ đến lời đề nghị vô lý vừa nãy, trong đầu tưởng tượng ra cảnh hai người họ hạnh phúc bên Bin, lòng tôi lại tức không sao chịu được. Tôi gạt chân chống xe xuống, hùng hổ đi tới bảo:

– Sao hôm nay anh lại ʇ⚡︎ự ý đón con, anh vừa mang thằng bé đi đâu về?

– Tôi mang thằng bé đi chơi một chút thôi, cô nổi điên cái gì đấy. Đừng quên thằng bé cũng là con tôi.

Tôi định nói tiếp nhưng mà vì có Bin ở đây nên đành kiềm chế lại, ôm Bin vào lòng mình, hôn lên trán con một cái như thể sợ con sẽ rời xa tôi ngay lúc này. Mãi đến khi bình tĩnh lại tôi mới hỏi:

– Bin đi chơi vui không con?

– Dạ vui ạ.

– Lần sau đi lớp phải đợi mẹ đón nhé, không phải ai đón con cũng theo về đâu.

– Bố đón con mà mẹ.

– Nhưng mẹ cũng không muốn vậy, nhỡ người lạ đón con thì sao?

– Bố khác.

Tôi định nói tiếp thì Dương lên tiếng trước:

– Cô không phải chất vấn con trai tôi nữa. Con trai tôi nó thừa thông minh để ρhâп biệt ai là người thân của nó.

– Anh cứ làm như con nó lớn lắm rồi ấy. Dậy nó không có thừa đâu, bây giờ ๒.ắ.t ς-.ó.ς đầy ra.

– Cô có biết sự đặc biệt nhất tгêภ đời này là gì không?

– Câu hỏi này thì liên quan gì.

– Cô cứ trả lời đi.

– Tôi không biết.

– Là tình thân đó. Vì vậy con trai tôi nó ʇ⚡︎ự biết ai mới là người thân của nó, đấy là sự đặc biệt mà bất kỳ mối quαп Һệ nào cũng không thể so sánh được.

Tôi không trả lời lại nữa, chuyển hướng bảo:

– Anh về đi, tôi cho con lên nhà tắm giặt rồi còn ăn tối.

Nói xong tôi bảo Bin chào bố rồi bế thằng bé lên nhà. Suốt đoạn đường từ cổng lên nhà, thằng bé kể tôi nghe rằng hôm nay bố dẫn con đi chơi ở công viên, đi khu vui chơi, và mua rất nhiều đồ chơi nữa. Chẳng biết Bin nói thật không nhưng lúc giao Bin cho tôi, tôi không thấy túi đồ chơi nào cả. Mãi tối 9 giờ Bin ngủ rồi thì tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ một dãy số mà tôi đã thuộc lòng trong đầu. Hoá ra mấy năm nay anh chưa từng thay số. Tôi chần chừ ấn nút nghe máy, giọng Dương vọng ra:

– Xuống dưới đi.

– Anh làm gì?

– Tôi đang ở bên dưới.

Nói xong Dương đã tắt máy, tôi nhíu mày nhìn màn hình điện thoại, trong lòng lẩm bẩm cái tính khí hơn hai năm rồi mà vẫn không chịu thay đổi, lúc nào cũng như kiểu ra lệnh cho người khác mà không cần biết người ta nghĩ gì. Tôi thở dài một hơi rồi cuối cùng vẫn phải lật đật đi xuống gặp Dương. Lúc tôi bước tới thì Dương cũng mở cửa xe bước xuống, anh ҳάch một túi đồ trong xe giơ ra trước mặt tôi:

– Tôi mang đồ chơi hồi chiều mua cho con. Nhờ cô cầm hộ.

– Thế mà vừa nãy anh không nói luôn đi. Cái giọng điệu lúc nào cũng vậy.

Nghe tôi nói thế ʇ⚡︎ự nhiên Dương lại nổi cáu lên bảo:

– Giọng điệu tôi làm sao?

– Lúc nào cũng khó chịu.

– Tôi chỉ dịu dàng với người cần dịu dàng.

Đáy lòng tôi bỗng nhiên dâng lên một hồi chua xót. Phải rồi, tôi phải chấp nhận sự thật thôi, người đàn ông mà tôi từng yêu đến mất hết lý trí bây giờ đã là của người khác. Sự dịu dàng mà anh dành cho tôi năm ấy cũng đã trở thành của người khác. Tôi ngước mắt nhìn anh, nhìn gương mặt quen thuộc mà mình đã nhớ thương suốt một quãng thời gian dài vừa qua, càng lúc càng thấy lòng mình càng thêm đau đớn.

Advertisement

Tôi nhận lấy túi đồ chơi tгêภ tay anh, cố gắng bình tĩnh bảo:

– Tôi lên nhà trước.

– Khoan đã!

– Gì nữa?

– Chúng ta cần nói chuyện về bé Bin.

Tôi gật đầu đáp:

– Được thôi. Tôi nghĩ cũng nên nói hết một lần cho anh hiểu rõ. Bin là con trai tôi, vì vậy tôi không cho phép ai mang thằng bé rời khỏi tôi. Còn anh là bố thằng bé, nhưng việc đó không đồng nghĩa anh có quyền chia cắt mẹ con tôi. Anh đừng nghĩ lấy tiền và quyền lực ra để tranh giành Bin với tôi, tôi không sợ anh đâu.

– Rồi sao nữa?

– Tóm lại tôi cho phép anh qua lại thăm Bin để con được hưởng tình cảm của một người bố. Còn đừng bao giờ có suy nghĩ mang Bin rời xa tôi. Cuộc sống của mẹ con tôi hai năm nay vốn dĩ cũng rất tốt, ʇ⚡︎ự dưng anh đến tìm tôi đòi con, không dễ như vậy đâu.

Dương nhìn tôi, đôi mắt như kiểu có một bầu trời đau khổ ấp ủ trong đó. Anh trầm ngâm suy nghĩ một hồi rồi thở dài nói:

– Tại sao cô không thể nghĩ đến phương án dài hạn hơn? Tôi thực sự không muốn thằng bé trong cuộc tranh giành của chúng ta.

– Phương án dài hạn? Ý anh là sao?

Khoé môi Dương mấp máy định nói điều gì đó, nhưng cuối cùng anh lại nuốt ngược lời nói trở lại rồi bảo:

– Thôi cô lên nhà đi. Tôi sẽ suy nghĩ kỹ rồi nói lại với cô sau.

– Cũng được.

Cứ như thế thời gian trôi qua thêm một tuần nữa, tuần này Dương chắc bận nên không đến thăm Bin. Chiều đó tôi vừa đón con đi học về đến nhà thì gặp Dương đang đứng trước cổng chung cư. Thấy anh, Bin vui đến nỗi tụt từ tгêภ tay tôi xuống chạy tới chỗ anh, háo hức gọi:

– Bố…Bố…

Dương cười nhẹ ngồi xuống cho con xà vào lòng mình, sau đó hôn nhẹ lên trán con một cái, âu yếm hỏi:

– Bin có nhớ bố không?

– Dạ nhớ ạ.

– Bố cũng nhớ Bin. Bố đón Bin tới nhà bố, ngủ với bố tối nay nhé.

– Dạ vâng.

Nói xong anh ngước mắt lên nhìn tôi, dõng dạc bảo:

– Tôi đến đón Bin tới ngủ với mình một hôm.

– Không được.

– Sao không được? Bố con tôi ngủ với nhau một hôm thì có làm sao?

– Nhỡ anh mang thằng bé rời khỏi tôi thì sao? Tôi biết đâu mà lần.

– My, cô thử nghĩ xem, nếu như tôi muốn mang thằng bé đi thì đã chẳng cần phải ʇ⚡︎ử tế đứng đây nói chuyện này với cô.

Tôi ngẫm nghĩ lời Dương nói cũng đúng, nhưng tôi vẫn ngập ngừng bảo:

– Thằng bé ngủ với tôi quen rồi, ngộ nhỡ đêm đến nó đòi mẹ thì sao?

– Thì cùng lắm gọi mẹ nó đến ngủ cùng.

Lời Dương nói làm tôi nhất thời cứng ngắc miệng, nhất thời không biết trả lời sao, chỉ buộc miệng nói một câu:

– Điên.

Chẳng hiểu sao lúc ấy không biết có phải tôi nhìn nhầm hay không mà tôi thấy khoé môi anh khẽ cười, nhưng nụ cười ấy rất nhanh chóng liền vụt tắt, để lại một gương mặt lạnh lùng quen thuộc. Dương bế Bin tгêภ tay rồi mở cửa xe đặt con ngồi ghế lái phụ.

Tôi vừa định mở miệng ngăn lại thì Dương lại nói trước:

– Cô còn mở mồm ra ngăn cản nữa tôi bế cô vất lên xe luôn đó.

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất