Mặt trời sau giông bão – Chương 8

Vũ Linh 376

Tác giả : An Yên

Nhi hiểu ý mẹ chồng, cô nói:

– Mẹ ơi, bố mẹ con nhất thời mất bình tĩnh thì nói vậy thôi, chứ không có ý gì đâu ạ!

Bà Tâm cười:

– Mẹ hiểu chứ con, làm bố mẹ, ai cũng muốn con mình sống trong giàu sang, hạnh phúc. Tự nhiên thấy nhà chồng con gáι bán nhà, bán xe, họ xót con là đúng rồi. Nếu là mẹ, mẹ cũng nóng ruột mà, không sao!

Nhi thật ngại khi nói ra những điều đó. Nhưng cô nghĩ một người như bà Tâm sẽ hiểu rõ được tâm trạng mình lúc này.

Tại Công ty TT…

Tuấn chuẩn bị đến giờ ăn trưa, bỗng điện thoại của anh ta reo lên – là một số lạ. Tuấn suy nghĩ một chút rồi bấm nghe:

– Alo, ai đây?

Phía bên kia cũng im lặng mấy giây, rồi một giọng thánh thót vang lên:

– Anh yêu à! Em đây, anh có khỏe không?

Anh Thư? Tuấn sửng sốt. Cô ta dám gọi cho anh trong lúc nước sôi lửa bỏng này hay sao? Cảnh sát đang tìm kiếm cô ta khắp nơi, ông Tráng đã Ϯố cάσ hết hành vi biển thủ công quỹ của Thư. Tại sao cô ta lại dám gọi cho Tuấn nhỉ? Cơn tức dồn lên, Tuấn định xả một trận cho bõ ghét, để nói hết những gì cô ta đã gián tiếp gây ra cho gia đình anh ta. Chính Thư xui Tuấn tham ô, chính Thư rủ rê Tuấn thử chơi trò đỏ đen để hiểu cảm giác của những người giàu kiếm tiền và tiêu tiền như thế nào. Tính mắng một trận nhưng cuối cùng Tuấn kìm lại, giờ làm bung bét ra thì không thể biết được cô ta đang ở đâu. Không lẽ cứ để Thư nhởn nhơ như vậy sao? Thấy Tuấn im lặng, Thư lại lên tiếng:

– Sao thế? Sao anh im lặng như thế? Có ai đang ở đó à?

Tuấn nhếch miệng:

– À không, anh im lặng vì hơi bất ngờ khi em gọi. Anh không nghĩ là em vẫn còn nhớ anh.

Thư cười ngọt ngào:

– Em không nhớ anh thì nhớ ai, người ta yêu anh, nhớ đến c.h.ế.t mệt đây!

Tuấn trộm nghĩ, ả ta lại sắp giở trò gì đây? Đã diễn thì diễn cùng luôn. Tuấn vẫn nhẹ nhàng:

– Anh tưởng em quên anh rồi, có người khác nương ʇ⚡︎ựa rồi, vì anh đến nhà cũng không gặp em, gọi điện thoại cũng không được…

Thư nhỏ nhẹ:

– À, em bị mất điện thoại rồi, em mới mua cái mới đấy!

Tuấn gật đầu:

– Ra thế, vậy thì em ở đâu mà anh đến nhà không gặp? Vả lại, giờ này mà em vẫn đi mua điện thoại được sao?

Thư vẫn cười:

– Em nhờ người mua, còn ở đâu còn lâu mới nói!

Tuấn nén tiếng thở dài:

– Thế làm sao anh tìm được em?

Thư cười phá lên:

– Sao thế? Anh nhớ em hay muốn giao em cho cα̉пh sάϮ?

Tuấn hơi chột dạ. Hóa ra, Thư rất cảnh giác. Phải rồi, cô ta là hồ ly ϮιпҺ chứ đâu phải người thường. Thư hiểu rõ hậu quả việc mình làm nên kéo theo cả Tuấn c.h.ế.t cùng vì Tuấn là con trai giám đốc, dễ gì ông Tráng để con mình vào tay cα̉пh sάϮ? Tuấn còn thì Thư còn, ông Tráng còn bao bọc Tuấn thì Thư còn tận hưởng cuộc sống dù không công khai cho đàng hoàng.

Hiểu được thái độ của Thư, Tuấn cười:

– Em hâm à? Giao em cho cα̉пh sάϮ rồi anh có thoát được không?

Thư im lặng một chút như để thăm dò thái độ của Tuấn có thật hay không rồi nói:

– Đúng rồi, chúng ta ngồi chung một thuyền mà! Vậy thì chắc là anh nhớ em đúng không?

M.ẹ k.i.ế.p, con chó cái, mày khiến tao ra nông nỗi này mà còn bảo tao nhớ mày à? Mày chờ đấy, tao không để yên đâu. Tuấn nén cơn tức, tiếp tục hỏi:

– Vậy em đang ở đâu? Anh rất nhớ em!

Thư nhoẻn cười:

– Em về quê rồi!

Tuấn hỏi dồn:

– Quê em ở đâu?

Thư thủng thẳng đáp:

– Sao anh nóng ruột thế? Nhớ hơi của em lắm à? Hiện tại em không thể gặp anh được, vì bọn Công an đã đến nhà em hỏi bố mẹ về tung tích của em. Thế nên em không thể lộ diện. Anh biết đấy, em đã hứa với bố mẹ là làm việc tốt rồi đưa về cho hai người một chàng rể. Và giờ đây, cả hai việc đó đều chưa thành, em lại còn bị côпg αп truy lùng nữa. Em ló mặt ra, bị tóm thì bố mẹ em chỉ có được n.h.ả.y c.ầ.u mới hết ทɦụ☪!

Tuấn lo lắng:

– Thế em gọi cho anh làm gì?

Thư cười lớn:

– Anh lo à? Em và anh đang ở cùng tuyến, anh lo làm gì? Anh hứa bỏ con nhỏ nhà quê xấu xí ấy để cưới em, thế mà đến giờ, anh không những chẳng chia tay được nó mà còn để nó mang thai con của anh nữa. Ăn ngủ với em, anh cũng bảo muốn có con với em, vậy mà trong khi đó anh lại thúc cho nó ễnh bụng ra thì bỏ kiểu gì đây? Anh xem, anh làm như thế thì ai dám chắc là anh không bán đứng em cho côпg αп chứ?

Biết Nhi có thai ư? Sao cô ta biết nhanh vậy? Khi Nhi biết bản thân có thai cũng là lúc Thư đã biệt tăm biệt tích cơ mà? Tuấn đang đăm chiêu suy nghĩ thì Thư nói tiếp:

– Anh ngạc nhiên vì sao em biết đúng không? Em đã từng nói với anh rồi, rằng em muốn cái gì cũng có thể biết hết. Những gì liên quan đến anh, em đều biết cả, giờ anh bị hội anh Sáu ҳιếϮ nhà, phải bán xe, đi xe chung với giám đốc đến công ty, gia đình anh dọn về ở vùng ngoại thành … tất cả, em muốn là biết, đồ tồi ạ!

Tuấn không còn cách nào khác để giấu diếm. Thư không những khiến anh ta chẳng khai thác được gì mà còn tỏ ra rất bình thản, rất nhàn nhã dù việc này cô ta là chủ mưu, dù cα̉пh sάϮ đang truy đuổi cô ta khắp nơi. Thái độ của Thư khiến Tuấn ngỡ ngàng:

– Vậy là … chúng ta không thể gặp nhau!

Thư gật đầu:

– Đúng rồi, nếu anh thèm khát ς.-ơ τ.ɧ.ể em, chúng ta chỉ có thể gọi video gợi nhắc lại kỷ niệm xưa…

Tuấn không hiểu nổi hành động của Thư, bởi lúc này gọi điện thoại rất пguγ Һιểм. Hay là cô ta có tình cảm với anh thật? Với Thư, Tuấn cũng có thích, nhưng yêu một cách nghiêm túc thì không. Tuy nhiên, ở bên cạnh Thư, anh ta được thỏa mãn ðụ☪ ϑọทջ, được chiều chuộng cả thể ҳάc lẫn ϮιпҺ thần. Mọi yêu cầu của Tuấn đều được Thư đáp ứng. Phải nói về cái khoản cung phụng đàn ông thì Thư là số một nhưng cô ta ồ ạt quá, quyến rũ quá, đôi mắt đong đưa ấy thì khó mà chung thủy sau này được, sao có thể yêu? Nhưng Tuấn không hiểu sao cô ta lại có một sức hút như một thứ bùa ngải, khiến Tuấn cứ hùng hục lao vào mà không biết điểm dừng. Còn Nhi, quả là Tuấn từng say mê Nhi, nhưng có lẽ sự quyến rũ của Thư nhất thời khiến Tuấn thấy Nhi nhạt nhẽo. Đã thế, ý chí của Nhi về sự nghiệp quá lớn, nhiều lúc Tuấn cảm giác như Nhi quá thông minh, điều đó khiến Tuấn vừa lo sợ lại vừa chán nản. Phụ nữ chỉ nên thông minh tгêภ giường và trong bếp, chứ ở những lĩnh vực khác sẽ khiến đàn ông thấy buồn chán. Giờ nghe Thư nói, Tuấn mỉm cười:

– Anh thích cảm giác chân thật, mấy cái trò ɭàɷ ŧ-ì-ռ-ɦ qua ๓.ạ.ภ .ﻮ ấy… không phải gu của anh!

Thư thỏ thẻ:

– Vậy thì anh chịu khó một thời gian nữa, khi nào ổn thỏa, em sẽ gặp anh!

Tuấn ngạc nhiên:

– Em có cách giải quyết ư? Em có biết, những ngày qua anh khổ sở đi xoay tiền thế nào không? Đã thế, bố cũng không tin tưởng anh nữa, cả gia đình đều quay lưng với anh!

Thư vẫn giữ vẻ bình thản:

– Kể cả vợ anh ư? Với em, việc gì mà em chả giải quyết được, nhưng không phải bây giờ. Tốt nhất lúc này, anh nên làm đứa con ngoan, làm người chồng tốt cái đã. Dù sao thì con bé đó cũng đang mang thai con của anh, còn em thì chưa. Nghĩ đến cảnh anh ở cạnh nó, em cũng bực bội lắm, nhưng hiện tại cứ như thế đã.

Tuấn lúc này như một con rối, chẳng cần suy nghĩ, gật đầu:

– Ừ, anh biết rồi! Đứa con của Nhi, anh cũng chưa thừa nhận nó là con anh, chỉ mẹ anh công nhận thôi. Anh cũng không hiểu sao anh lại hoài nghi nữa, Nhưng em yên tâm, với Nhi, anh chỉ hoàn thành trách nhiệm thôi. Em xem nếu có cách gì thì giúp anh, những ngày qua anh chán nản lắm rồi. Anh muốn quay lại cuộc sống của mình, có em và được ʇ⚡︎ự do em hiểu không?

Thư nhếch môi:

– Chỉ cần anh ngoan ngoãn, bí mật nghe theo em, anh sẽ có tất cả. Chuyện vừa rồi chỉ là sơ suất thôi, em hơi chủ quan. Nếu không thì đâu có đất cho hội Sáu Đen ᵭòι пợ. Cũng là một phần do em khiến anh ra nông nỗi này, nên anh yên tâm đi, em sẽ giải quyết!

Tuấn như người ૮.ɦ.ế.ƭ đuối vớ được cọc, anh ta gật đầu như bổ củi:

– Em nói vậy là anh biết em có cách rồi, Thư của anh luôn giỏi nhất mà!

Thư vờ thở dài:

– Thôi em lại chấp nhận anh làm chồng người ta một thời gian nữa vậy. Lúc khôi phục lại sự nghiệp, đừng quên em đấy!

Tuấn lại gật đầu lia lịa:

– Không quên, không quên, một người phụ nữ như em chỉ có thằng n.g.u mới quên!

Thư gửi những nụ hôn qua điện thoại cho Tuấn rồi tắt máy. Căn phòng quản đốc của Tuấn rơi vào trầm mặc. Tuấn tắt ứng dụng ghi âm cuộc gọi và suy nghĩ nên làm gì. Thư là kẻ có nhiều mánh khóe, biết đâu có thể gỡ gạc cho anh ta, nhưng cũng có thể bọn cớm đã đề phòng trước, Thư khó mà thoát được, nói gì đến việc lộ diện giúp Tuấn. Anh ta cũng không hiểu vì sao bố lại Ϯố cάσ Thư trong khi con trai ông cũng đang bị liên lụy, nên làm thế nào đây? Cuối cùng sau một lúc suy nghĩ, Tuấn quyết định đến gõ cửa phòng ông Tráng….

Sau tiếng ” Mời vào ” của bố, Tuấn đẩy cửa bước vào:

– Bố chưa nghỉ sao ạ?

Ông Tráng ngước mắt lên nhìn Tuấn:

– À, bố chuẩn bị nghỉ rồi, nhiều vấn đề phải giải quyết quá!

Tuấn ngồi xuống đối diện bố rồi hỏi nhỏ:

– Bố ơi! Nếu như bây giờ Cảnh sát bắt được Thư thì con cũng sẽ bị liên lụy đúng không bố?

Ông Tráng gật đầu:

– Đúng, nhưng con là kẻ đồng phạm, chủ mưu vẫn là nó. Tội của con sẽ không nặng như nó, nếu có phạt tù thì cũng chỉ một thời gian thôi, bố sẽ chạy cho con về. Còn nó ҳάc định chấp nhận ở tù thôi, hiểu không?

Tuấn gật đầu thấu hiểu. Bố anh muốn Ϯố cάσ Thư đến cùng, dồn Thư đến đường cùng, ngồi bóc lịch và suy nghĩ về lỗi lầm của mình. Nếu giờ chấp nhận kế hoạch của bố, mình sẽ giữ được gia đình, giữ được địa vị để thăng tiến. Còn nếu chờ Thư không biết cô ta giải quyết kiểu gì. Nghĩ vậy, Tuấn thở hắt ra một tiếng, đặt điện thoại lên bàn và nói:

– Thư mới gọi điện cho con và con đã ghi âm lại toàn bộ cuộc gọi rồi đấy ạ!

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất